Đế Bá

Chương 2178: Trấn an (2)



Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi kinh hãi, vội vàng tiến lên, lo lắng hỏi:

- Công tử, ngươi sao rồi?

Lý Thất Dạ hữu khí vô lực mở hai mắt ra, cười thoáng lớn, nói ra:

- Không có đại sự gì, chết không được!

Thấy Lý Thất Dạ còn có thể cười được, chuyenj này cũng làm cho Liễu Như Yên các nàng buông lỏng một hơi, tâm hồn thiếu nữ của các nàng cũng buông xuống.

- Nàng không sao chứ.

Liễu Như Yên đưa mắt nhìn qua tiên nữ, lúc này tiên nữ vậy mà nằ trong mộc quan, nắp quan tài cũng không có đắp lên.

Lúc này trên người tiên nữ không có hào quang tỏa ra, nàng nằm ở trong quan tài ngủ, ngủ rất yên lặng, ngủ rât thơm và ngọt, không biết nàng trong lúc này có phải đang nằm mộng đẹp hay không.

Lúc này tiên nữ ngủ trong quan tài rất đẹp, là xinh đẹp như vậy, là tuyệt thế khuynh thành như vậy, nhưng mà ai có thể nghĩ tới, chính nữ tử xinh đẹp vô xong như thế, trong cơ thể của nàng đang ẩn chứa lực lượng tuyên cổ vô địch chứ?

- Trong thời gian ngắn chỉ sợ nàng không tỉnh được.

Lý Thất Dạ nhìn qua tiên nữ đang ngủ say, lúc này thở dài một hơi nói ra.

Nhìn qua tiên nữ đang ngủ say, mọi người quan tâm Lý Thất Dạ và cũng tràn ngập hiếu kỳ về lai lịch của tiên nữ, trong cơ thể của nàng có lực lượng cấp bậc Tiên Đế đang ngủ say, một người như thế tuyệt đối không phải hạng người vô danh, nhưng mà Lý Thất Dạ không muốn nói, mọi người cũng không dám nói cái gì.

- Lên đường a, là thời điểm chúng ta nên rời khỏi được rồi.

Lý Thất Dạ nhìn qua đám người Liễu Như Yên nói ra.

- Thế nhưng mà, thương thế của công tử ngươi...

Trác Kiếm Thi nhìn qua toàn thân Lý Thất Dạ là máu, lúc này lo lắng nói ra.

- Thương thế của ta, nhất thời nửa khắc không thể chữa cho tốt, chỉ có thể là vừa đi vừa trị liệu.

Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói:

- Ta còn muốn đi một nơi, cũng không thể ở chỗ này trì hoãn quá lâu.

Lý Thất Dạ dứt lời, không cần Lý Thất Dạ tự mình thao túng, hắn chỉ điểm một ngón tay, bánh lái sáng lên, bánh lái phù văn hình bánh răng lúc này sáng ngời, cốt thuyền chạy đi, rời khỏi khu vực này.

Trong vòng hai ngày này, trong Cốt Hải có tin tức truyền ra, tin tức này lập tức giống như phong bạo quét qua Cốt Hải, rất nhiều tu sĩ trong Cốt Hải đều nghe được tin tức như thế này.

- Trong Cốt Hải xuất hiện khối đại lục ngàn vạn dặm...

Tin tức này chẳng khác gì quả bom nổ tung trong Cốt Hải dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi khuếch tán ra ngoài.

- Đại lục!

Nghe được tin tức như thế, rất nhiều tu sĩ không thể tin nổi nói ra.

Mọi người đều biết, không chỉ nói là Cốt Hải, cho dù là Thiên Linh Giới, đại lục cấp bậc ngàn vạn dặm không có mấy, ngoại trừ Thần Chỉ Châu!

Cho tới nay, chưa từng có người nào nghe trong Cốt Hải từng có đại lục, hôm nay Cốt Hải đột nhiên toát ra đại lục rộng ngàn vạn dặm, làm sao không khiến người ta rung động cơ chứ.

Vừa nghe được tin tức như thế, vô số tu sĩ xuất phát về phía đại lục, đổi thuyền đổi thuyền, mượn cốt sơn thì mượn cốt sơn, trong khoảng thời gian ngắn, có vô số tu sĩ không ngừng lao về phía đại lục

Không chỉ có vô số tu sĩ đang hướng về địa lục ngàn vạn dặm này, đồn đãi nói, Mộng Trấn Thiên, Trầm Hải Thần Vương, Thái Dương Vương các thiên tài tuyệt thế đều xuất phát đi về phía đại lục.

Nghe được Mộng Trấn Thiên các thiên tài tuyệt thế đi tới đại lục ngàn vạn dặm kia, tu sĩ khác càng thêm thiếu kiên nhẫn, trực giác nói cho tất cả mọi người, khối đại lục này là tồn tại khó lường.

- Trong cốt hải xuất hiện đại lục rộng nghìn vạn dặm!

Thời điểm Lý Thất Dạ rời khỏi cốt thuyền, đám người Lý Thất Dạ cũng nghe được tin tức như thế.

- Rốt cục xuất hiện.

Vừa nghe được tin tức này, Lý Thất Dạ thoáng cái đứng lên, Lý Thất Dạ thương thế trọng nghiêm trọng, còn chưa có khôi phục, lúc này hắn đứng đó, thân thể cũng sáng ngời một chút.

Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi lập tức đở lấy hắn, sợ hắn đứng không vững sẽ té ngã.

- Đi, chúng ta đi chỗ đó!

Được Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi vịn đứng lên, hai mắt Lý Thất Dạ ngưng tụ, nhìn qua nước biển, phân phó nói ra.

- Chỗ kia có cái gì?

Liễu Như Yên và Trác Kiếm Thi thấy Lý Thất Dạ có thần thái như vậy, các nàng thoáng cái biết rõ khối đại lục này khó lường, nếu không sẽ không bị Lý Thất Dạ coi trọng như thế.

- Đương nhiên là có đồ vật khó lường rồi.

Lý Thất Dạ nói ra:

- Trọng yếu nhất là, trong đó có đồ vật mà các ngươi cần.

- Chúng ta cần đồ vật gì?

Nghe được Lý Thất Dạ nói lời này, hai người Liễu Như Yên và Trác Kiếm Thi phương tâm chấn động, bọn họ đều không khỏi hơi bị nhìn nhau một cái.

Nếu như các nàng có cần đồ vật gì, như vậy, duy nhất có khả năng chính là Truy Phong Kích!

- Không sai, tựa như các ngươi nghĩ như vậy, chính là Truy Phong Kích!

Lý Thất Dạ đã thấy thần thái của các nàng sư tỷ muội hai người, cười cười, nói rằng.

- Thật vậy chăng?

Lúc này, Trác Kiếm Thi không khỏi vừa mừng vừa sợ, nhịn không được hỏi nói.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Người khác có lẽ sẽ lừa ngươi cả đời, thế nhưng, lời của ta, so cái gì cũng vẫn chân thật hơn.

Chiếm được Lý Thất Dạ khẳng định trả lời, Liễu Như Yên và Trác Kiếm Thi đều không khỏi nhảy lên, bây giờ đối với các nàng mà nói, thu hồi truy phong kích của Vô Cấu Tam Tông các nàng, đã là một sự thực như sắt vậy.

Bởi vì Lý Thất Dạ đã từng đáp ứng các nàng, chỉ cần cơ duyên đến rồi, Lý Thất Dạ sẽ trợ giúp các nàng thu hồi truy phong kích, các nàng tin tưởng Lý Thất Dạ nói là làm, huống chi, các nàng cũng tin tưởng Lý Thất Dạ có thực lực này, tuyệt đối có thể thu hồi truy phong kích.

Ở phía sau, ở Liễu Như Yên và Trác Kiếm Thi lôi kéo, Lý Thất Dạ đứng ở trên boong thuyền, hắn gọi tới Hùng Thiên Tí, nói rằng"

- Đến Cốt Hải, nên kiến thức ngươi cũng kiến thức, nên có được ngươi cũng nhận được, tiền đồ hung hiểm không biết, ngươi cứ vậy rời đi thôi, chờ ngày khác, ta tất sẽ tặng cho ngươi một khối lục địa.

- Đa tạ công tử và tông chủ dẫn dắt.

Lúc này Hùng Thiên Tí cũng biết nên là lúc rời đi, hắn phục bái đầy đất, cảm kích nói rằng.

Hùng Thiên Tí cũng là có tự mình hiểu lấy, đám người Lý Thất Dạ chuyến này chỉ sợ là có đại sự cần làm, hắn tiếp tục ở lại trên cốt thuyền, hắn đạo hành nông cạn, chỉ sợ là sẽ liên lụy đám người Lý Thất Dạ.

Lý Thất Dạ cũng không có nhiều lời, thả ra một chiếc cốt thuyền, chở Hùng Thiên Tí trở về trình đi.

Ngay khi Hùng Thiên Tí đi xa, Lý Thất Dạ thu hồi ánh mắt, nói rằng:

- Chúng ta đi thôi, có đại náo nhiệt chờ chúng ta!

Lý Thất Dạ dứt lời, cốt thuyền tốc độ thoáng cái đẩy nhanh. Giống như là giao long bay vọt lên trên mặt biển, nhanh như điện chớp!

Ở dưới cốt thuyền nhanh như điện chớp. Ở trong thời gian ngắn nhất chạy tới hiện lên ở Cốt Hải khối đại lục này.

Ngay khi đội thuyền đứng ở trên mặt biển, xa xa là có thể thấy một khối đại lục rộng lớn vô cùng xuất hiện ở trên mặt biển, khối đại lục này là đông nghịt một mảnh, phóng nhãn nhìn lại, tựa hồ là nhìn không thấy đầu cùng của mảnh đại lục này.​

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.