Đế Bá

Chương 2189: Trầm Hải Thần Vương bá đạo (2)



Trầm Hải Thần Vương nói ra câu này, huyết khí nổ vang, giống như thần linh lâm thế, Trầm Hải Thần Vương tay phải mở ra, bàn tay trấn áp xuống.

Tay phải Trầm Hải Thần Vương lúc trấn ap xuống, dị tượng bàn tay trong suốt như ngọc xuất hiện, giống như chư thần giáng thế, một dưới lòng bàn tay khiến ma quỷ hồn phi phách tán, trấn áp trọn đời không được siêu sinh, trọn đời không được luân hồi!

Trầm Hải Thần Vương đánh ra một chưởng, sắc măt Lâm đạo trưởng đại biến, trên thực tế, rất nhiều người thấy Trầm Hải Thần Vương đánh ra một chưởng này thì biến sắc, quản chi đó là đám người Tào Quốc Kiếm cũng thế.

Rất nhiều người cũng biết, Trầm Hải Thần Vương không chỉ đạo hạnh cực kỳ cường đại, hắn không chỉ thừa nhận huyết khí ngàn vạn con dân hàm dưỡng, có được uy lực cương quốc phong thần, đồng thời, tay phải của hắn tuyệt thế vô song, được xưng là thần chỉ hữu thủ, đạt được chúng thần chúc phúc cùng gia trì, thậm chí có người xưng, tay phải của hắn là vô địc, có thể đối chiến các loại binh khí.

Sắc mặt Lâm đạo trưởng đại biến, lập tức ra tay, khí lực sáng ngời, một đóa hoa sen hiện ra, thập phần thánh khiết. Thời điểm hoa sen nở rộ ra, mỗi một mảnh hoa sen lớn như ngón tay cái, nhưng chúng lại có thể chống đỡ thiên địa.

"Phanh" một tiếng vang thật lớn, quản chi liên hoa và múi hoa có thể chống đỡ thiên địa, cũng khó mà ngăn được tay phải của Trầm Hải Thần Vương.

Dưới một kích này, Lâm đạo trưởng đông đông đông liền lùi lại vài bước, lồng ngực phập phồng, sắc mặt tái nhợt.

Tuy Lâm đạo trưởng tiếp được một chưởng của Trầm Hải Thần Vương, nhưng mà so sánh với Trầm Hải Thần Vương thì hắn vẫn còn kém khá xa, cuối cùng không phải đối thủ của Trầm Hải Thần Vương.

- Thực lực như vậy mà cũng dám dõng dạc!

Trầm Hải Thần Vương cười lạnh một tiếng, nói ra:

- Tị Trần Dương các ngươi so sánh bản thân với Vô Cấu Tiên Thể Thuật, nói là sánh ngang với Vô Cấu Tông, ta thấy còn kém xa! Muốn là địch với ta, đó cũng là Liễu tông chủ, Trác tông chủ mới có tư cách này.

Trầm Hải Thần Vương khí phách mười phần, so với Thuần Dương Tử thì hắn còn bá đạo hơn gấp ngàn lần.

- Ngươi ——

Bị Trầm Hải Thần Vương làm thấp đi, chuyện này làm cho sắc mặt Lâm đạo trưởng khó coi tới cực điểm, hắn dù gì cũng là thiên tài nổi danh đương thời..

- Trầm Hải Thần Vương, ngươi quá mức rồi!

Lúc này Thái Dương Vương cũng quát một tiếng, hắn đứng song song với Lâm đạo trưởng.

- Quá mức ——

Trầm Hải Thần Vương cười lạnh một tiếng, cho dù Thái Dương Vương cùng Lâm đạo trưởng đứng cạnh nhau, hắn cũng không sao cả, cười lạnh một tiếng, nói:

- Thời điểm ngươi bôi đen Cổ Thuần Tứ Mạch của ta, ta còn chưa nói ra quá mức đấy! Ra tay giáo huấn các ngươi một chút, chẳng có gì là quá mức cả!

- Ngươi thật ngông cuồng ——

Lâm đạo trưởng cũng giận dữ, bị Trầm Hải Thần Vương làm nhục như vậy, mặt mo của hắn đặt ở nơi nào?

- Cuồng ——

Trầm Hải Thần Vương có khí phách bá đạo tuyệt luân, cười lạnh nói:

- Ta cuồng thì tính sao! Các ngươi không phải mới vừa rồi dụ dỗ Cổ Thuần Tứ Mạch rất tốt sao? Tốt, đến đây đi, muốn bôi đen Cổ Thuần Tứ Mạch của ta, các ngươi phải có thực lực này đã.

Trầm Hải Thần Vương khí phách mười phần, chuyện này làm cho rất nhiều người thấy đều cảm thấy há hốc mồm, mọi người đều biết, Trầm Hải Thần Vương tuyệt đối không phải loại lương thiện, lúc còn trẻ hắn đã chinh chiến bát phương, khuếch trương Trầm Hải Triều, tại Trầm Hải Triều thành lập cơ sở cường đại cho cương quốc, người như hắn tuyệt đối không phải kẻ lương thiện, hôm nay hắn một mình một người khiêu chiến Tị Trần Dương, Thái Dương Tông, đây là khí phách bực nào.

Trên thực tế rất nhiều người đều hiểu rõ, Trầm Hải Thần Vương có lực lượng như vậy, thậm chí có thế hệ trước cho rằng, Trầm Hải Thần Vương đang cố ý, chỉ sợ hắn ước gì phát binh nghiền áp truyền thừa như Tị Trần Dương, dùng khuếch trương ranh giới bản thân!

Tại Thiên Linh Giới, Cổ Thuần Tứ Mạch có đầy đủ tư cách cầm đầu Mị Linh tộc, nếu như Vô Cấu Tam Tông không đi khiêu khích địa vị của Cổ Thuần Tứ Mạch, Mị Linh nhất tộc chỉ sợ cũng chẳng có truyền thừa nào dám khiêu khích địa vị Cổ Thuần Tứ Mạch tại Mị Linh nhất tộc.

Huống chi, Cổ Thuần Tứ Mạch cùng Vô Cấu Tam Tông còn là thế giao, thậm chí có người cho rằng Cổ Thuần Tứ Mạch cùng Vô Cấu Tam Tông từ lâu đã kết thành liên minh không thể phá nổi.

Quái vật khổng lồ như vậy kết thành liên minh, thử hỏi một chút, lại có ai có thể lay động địa vị của bọn họ tại Thiên Linh Giới cơ chứ?

Bất luận là Lâm đạo trưởng, hay là Thái Dương Vương, bọn họ tại Thiên Linh Giới chỉ là nhân vật nổi danh, bây giờ lại bị Trầm Hải Thần Vương nhục nhã như vậy, sắc mặt của bọn họ hiện tại khó xem tới cực điểm.

- Đến đây đi, ta dùng một chọi hai, bằng các ngươi, còn chưa có tư cách khiêu chiến sư huynh của ta.

Trầm Hải Thần Vương khí phách mười phần.

Thuần Dương Tử cười khổ một tiếng, thò tay ngăn cản Trầm Hải Thần Vương, nói ra:

- Sư đệ, chuyện này nên giao cho ta, ân oán này do ta mà nên, cũng nên do ta chấm dứt!

Thuần Dương Tử cùng Trầm Hải Thần Vương là cùng nhau lớn lên, tuy bọn họ đi con đường khác nhau, tình nghĩa sư huynh đệ bọn họ là sâu đậm, nếu như nói, thế gian có ai hiểu Trầm Hải Thần Vương nhất, vậy không phải Thuần Dương Tử không ai có thể hơn.

Thuần Dương Tử sao không nhìn ra được? Đây là Trầm Hải Thần Vương cố ý làm thế, hắn căn bản chính là muốn khai chiến với Tị Trần Dương, hắn đang mượn chuyện người nói chuyện mình, mài đao soàn soạt, muốn đốt chiến hỏa, mở rộng ranh giới.

Trầm Hải Thần Vương nhìn xem Thuần Dương Tử, sau đó nói:

- Nếu sư huynh muốn ra tay, ta cũng không xen vào.

Nói đến đây, Trầm Hải Thần Vương lạnh lùng nhìn qua Lâm đạo trưởng, Thái Dương Vương, hắn cười lạnh, nói ra:

- Các ngươi có lẽ nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng, gặp được sư huynh của ta khoan dung độ lượng, đây là may mắn của các ngươi!

Nói xong, Trầm Hải Thần Vương không có dài dòng, lui qua một bên. Bất kể nói như thế nào, Trầm Hải Thần Vương đối với Thuần Dương Tử vẫn rất tôn kính, trong mắt hắn, Thuần Dương Tử chính là thiên kiêu chân long, thiên tài tuyệt thế vô song, không ai có thể sánh nổi.

Trên thực tế Thuần Dương Tử cũng đúng là như thế, hắn thiên phú cực cao, chỉ sợ là phóng nhãn Thiên Linh Giới, khó có người có thể cùng so sánh với hắn.

Trầm Hải Thần Vương nói câu này làm sắc mặt Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương hết sức khó coi, bọn họ lạnh lùng khẽ hừ một tiếng.

- Mượn lời của sư đệ ta, nếu hai vị cố tình kéo Cổ Thuần Tứ Mạch xuống nước, ta cũng lãnh giáo thuật pháp tuyệt thế của hai vị. Tuy Cổ Thuần Tứ Mạch của ta không có tâm tranh hùng thiên hạ, nhưng mà Cổ Thuần Tứ Mạch cũng không dễ dàng bị người ta khiêu khích.

Thuần Dương Tử bình thản nói:

- Một mình ta đại biểu Cổ Thuần Tứ Mạch, lĩnh giáo hai vị rồi, nếu như hai vị bại, như vậy câm miệng, nếu như ta bại, chuyện nơi này Cổ Thuần Tứ Mạch ta sẽ không hỏi qua.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.