Đế Bá

Chương 2190: Đấu với cả hai



Thuần Dương Tử nói lời này rất bình thản, nhưng mà lại âm vang hữu lực, trong trầm ổn có ba phần khí phách. Khẩu khí của hắn tuy bình thản, nhưng mà không có bất kỳ thương lượng nào, hắn nói năng rất có khí phách.

- Tốt. Nếu Thuần Dương đảo chủ muốn đánh một trận, hai ta phụng bồi tới cùng.

Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương nhìn nhau, cùng đáp ứng.

Bị Trầm Hải Thần Vương nhục nhã như thế, bất luận như thế nào. Bọn họ cũng phải đòi mặt mũi lại, bọn họ xem ra, nếu đả bại Thuần Dương Tử, còn sợ Trầm Hải Thần Vương không ra tay sao?

- Chúng ta lên bờ đánh một trận.

Thuần Dương Tử leo lên bờ hồ, chậm rãi nói ra.

Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương song song leo lên bờ hồ. hai người trước sau ngăn cản Thuần Dương Tử, đối với Thuần Dương Tử hình thành thế giáp công trước sau.

Đối với một màn như vậy, Trầm Hải Thần Vương chỉ cười lạnh một tiếng, trong lòng hắn, sư huynh hắn là người duy nhất trong Thiên Linh Giới có thể tranh phong với Mộng Trấn Thiên, chỉ là Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương, căn bản chẳng phải đối thủ của sư huynh.

- Hai vị, ra tay đi.

Thuần Dương Tử rỗi rãnh nhàn nhã đứng ở đó, dường như hoàn toàn không có nhìn ra chiến thuật tiền hậu giáp kích của Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương, rất bình tĩnh. Rất bình thản nói, thân ảnh của hắn không mang theo khói lửa nhân gian.

- Đắc tội!

Lúc này Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương hai người cũng không khách khí, quát một tiếng, đồng thời ra tay.

Lâm đạo trưởng năm ngón tay điểm ra một ngón, sóng triều nổi lên, sóng lớn vạn trượng vỗ bờ, tiếng oanh minh không ngớt. Thái Dương Vương ra tay chính là Thái Dương ấn, Tam Túc Kim Ô hiển hiện reo vang không ngớt, thái dương tinh hỏa đốt cháy thiên địa.

Một thủy một hỏa tương tế tương khắc, Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương vừa ra tay, thậm chí rất ăn ý, thời điểm thủy hỏa tương dung, uy lực đại tăng, muốn nghiền diệt Thuần Dương Tử cũng bình thường.

Đối mặt tiền hậu giáp kích, Thuần Dương Tử coi như không quan trọng, phải trái vung tay lên, "Phanh, phanh" đã đánh tan sóng lớn và Thái Dương Ấn của Lâm đạo trưởng và Thái Dương Vương.

Hắn vừa ra tay đã làm cho Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương đồng thời biến sắc. Tuy hai người bọn họ đều chưa dùng toàn lực, nhưng mà Thuần Dương Tử tiện tay một kích đã hóa giải chiêu thức của bọn họ, thực lực như vậy hoàn toàn là vượt qua bọn họ tưởng tượng.

- Giết ——

Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Tử cũng không phải thiện nam tín nữ gì, thấy Thuần Dương Tử thực lực không tầm thường, hai người hét lớn một tiếng, hai người đồng loạt sử dụng binh khí, ưng kích trời cao, mang theo uy thế mạnh mẽ công kích Thuần Dương Tử.

Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương ra tay, binh khí là đại thành chi binh, một người sử dụng Tiên Đế chân khí, tiếng nổ vang lên, hỏa diễm ngập trời bao phủ các nơi.

Nhìn thấy ra tay là binh khí cường đại như thế, điều này cũng làm cho không ít người sợ hãi thán phục, Tị Trần Dương cùng Thái Dương Tông thật sự nội tình kinh người, vừa lên tay đã là binh khí bá đạo vô địch.

Đối mặt Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương ra tay là đại thành chi binh, Thuần Dương Tử chỉ là tiêu sái cười cười, uyển như nước chảy mây trôi, tả hữu tương bác, đại đạo đến giản, dùng đơn giản nhất trực tiếp nhất chiêu thức hóa giải đối phương công kích.

"Oanh, oanh, oanh" Thuần Dương Tử ba người bọn họ chiến cùng một chỗ, Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương ra tay không lưu tình, chiêu chiêu trí mạng, mà Thuần Dương Tử xem như không quan trọng, từ đầu đến cuối, trường kiếm không ra khỏi vỏ, chiêu thức vô cùng đơn giản đã hóa giải công kích của Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vươn.

Thuần Dương Tử vừa ra tay, kỹ kinh tứ tòa, người chưa từng nhìn thấy Thuần Dương Tử ra tay đầy chấn kinh! Mặc cho ai cũng không nghĩ tới, Thuần Dương Tử thật không ngờ cường đại như vậy.

Mà Tào Quốc Kiếm, Hải Loa Hào lão tổ cũng chấn động, Thuần Dương Tử thanh danh không lộ ra, rất ít người biết rõ thực lực chân chánh của hắn, hôm nay thấy Thuần Dương Tử độc chiến Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương, chuyện này thật sự vượt qua bọn họ dự kiến.

- Ánh sáng đom đóm, cũng dám tranh sáng với ánh trăng!

Trầm Hải Thần Vương nhìn qua Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương đang chiến đấu, cười lạnh một tiếng. Hắn xem ra Thái Dương Vương cùng Lâm đạo trưởng căn bản không phải đối thủ của sư huynh, căn bản không phải đối thủ cùng cấp bậc.

Nhìn thấy Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương đại chiến Thuần Dương Tử, Lý Thất Dạ chỉ cười cười, lắc đầu. Thuần Dương Tử chỉ chưa mở sát giới mà thôi, một khi Cổ Thuần đồng kiếm trên lưng của hắn ra khỏi vỏ, chém Lâm đạo trưởng cùng Thái Dương Vương là chuyện quá dễ dàng.

Lý Thất Dạ cũng không để ý tới trận này chiến đấu, nhìn qua vị trí Tốc Đạo Thiên Thần đang đứng, vừa cười vừa nói:

- Ngươi đúng là biết tìm nơi, thoáng cái ngăn cản cửa ra vào. Nhưng mà, ngươi chắn cửa vào cũng vô dụng, ngươi không vào được.

Tốc Đạo Thiên Thần đứng ở nơi đó không lên tiếng, mà Lục Hoàng nhìn chằm chằm vào, hắn có ý định ra tay với Tốc Đạo Thiên Thần.

Lý Thất Dạ cười nhạt một tiếng, nhìn Tốc Đạo Thiên Thần nói ra:

- Tán đi, hôm nay cũng chỉ có ta mới đủ tư cách vào trong, không nên cản đường ta.

Lời này đủ khí phách, câu nói đầu tiên đã đắc tội toàn bộ người nơi đây, rất nhiều người nơi đây biến sắc, thậm chí nhìn hằm hằm Lý Thất Dạ.

Đối với Lý Thất Dạ nói như vậy, khiến người ngoài ý muốn là, Tốc Đạo Thiên Thần vậy mà trầm mặc một chút, sau đó chậm rãi nói ra:

- Ta thiếu nợ ngươi một người tình, hôm nay trả lại ngươi, bây giờ sẽ nhường cho ngươi.

Nói xong liền nhượng bộ đi qua một bên.

Tốc Đạo Thiên Thần nói thiếu nợ nhân tình Lý Thất Dạ, đó là Lý Thất Dạ tha cho sư tỷ Tư Mã Ngọc Kiếm của hắn một mạng.

Đương nhiên đây chỉ là Tốc Đạo Thiên Thần cho rằng như thế mà thôi, Lý Thất Dạ chỉ cười cười, hắn cũng không dáp lại cái gì.

Thời điểm Tốc Đạo Thiên Thần nhượng xuất vị trí, thân ảnh Liễu Như Yên lóe lên, muốn chiếm cửa vào của vi Lý Thất Dạ.

Liễu Như Yên động tác thật nhanh, mà Lục Hoàng đã sớm nhìn chằm chằm vào cửa vào, hắn quét ngang ngăn cản cửa ra vào, thoáng cái cản trước mặt Liễu Như Yên.

Thấy Lục Hoàng đánh bạc ở cửa vào, ánh mắt Liễu Như Yên phát lạnh, chậm rãi nói ra:

- Lục Hoàng, thức thời cút qua một bên, đường có ngăn cản đường của ta!

Lục Hoàng cũng thần thái lạnh lùng, lạnh giọng nói:

- Liễu Tông chủ, ngươi cũng không nên hùng hổ dọa người, ta chiếm cứ trước, là ta vào trước, đây là chuyện đương nhiên.

- Vậy sao?

Ánh mắt Liễu Như Yên lạnh lẽo, nói ra:

- Không tranh ra, ta không ngại giẫm lên thi thể của ngươi đi qua!

Đối với Vô Cấu Tam Tông mà nói, "Truy Phong Kích" tầm quan trọng là không cần nói cũng biết, nếu muốn tiến vào tháp bát giác, bọn họ tất yếu phải đi vào, bọn họ cũng không muốn "Truy Phong Kích" rơi vào tay của người khác.

Đối với Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi mà nói, bất kể là ai ngăn cản các nàng, các nàng sẽ gặp thần trảm thần, gặp ma đồ ma, các nàng sẽ không tiếc cái giá nào mang "Truy Phong Kích" về Vô Cấu Tam Tông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.