Đế Bá

Chương 2240: Tiên nữ rời đi (2)



Thời điểm Lý Thất Dạ trầm mặc, Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi đứng ở nơi đó, há miệng muốn nói, nhưng mà các nàng nói không ra lời.

- Nói đi.

Lý Thất Dạ nhìn qua hai người bọn họ, nhàn nhạt nói ra.

Trác Kiếm Thi thần thái buồn vô cớ, không biết nên mở miệng như thế nào, mà Liễu Như Yên còn đỡ một ít, khẽ cười một tiếng, nói ra:

- Ta cùng sư tỷ dục phải quay về tông môn, không biết công tử gia đồng hành hay không?

- Không, ta ý định đi Thần Chỉ Châu.

Lý Thất Dạ nhẹ nhàng lắc đầu, nói ra:

- Sau khi chuyện này làm xong, ta sẽ chuẩn bị rời đi.

Hắn và Tô Ung Hoàng ước định tại Thần Chỉ Châu, hắn đi giúp Tô Ung Hoàng thu hồi đồ vật, sau khi làm một ít chuyện thì hắn sẽ trở về Nhân Hoàng Giới.

Trên thực tế, không cần hỏi Trác Kiếm Thi cùng Liễu Như Yên cũng biết kết quả như vậy, nhưng mà Liễu Như Yên vẫn không nhịn được hỏi một câu.

Trác Kiếm Thi cùng Liễu Như Yên há miệng muốn nói, thiên ngôn vạn ngữ, các nàng cũng không biết nên bắt đầu như thế nào.

- Các ngươi cũng nên trở về rồi.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Các ngươi đều là người có tương lai tốt, trở về bế quan ngộ đạo, tĩnh tâm suy nghĩ, không qua bao nhiêu năm các ngươi chắc chắn tiên thể đại thành, đến ngày đó các ngươi sẽ thành kiêu ngạo của Vô Cấu Tam Tông, cũng sẽ tăng thêm nội tình cho Vô Cấu Tam Tông. Đến ngày đó cho dù là địch với Tiên Đế, hải thần, tất cả không phải chuyện gì lớn.

Lý Thất Dạ nói như thế, đúng là như vậy, nếu thật chờ tới lúc Trác Kiếm Thi cùng Liễu Như Yên tiên thể đại thành, vậy ý nghĩa Vô Cấu Tam Tông sẽ có được hai tiên thể đại thành.

Đối với một truyền thừa mà nói, đồng thời có được hai đại thành tiên thể, chỉ sợ còn đáng giá kiêu ngạo hơn cả Tiên Đế, hai tiên thể đại thành, đó là chuyện đáng sợ cỡ nào.

Trác Kiếm Thi cùng Liễu Như Yên há miệng muốn nói, nhưng mà vẫn không biết nên nói từ đâu. Trong nội tâm các nàng cũng hiểu lời Lý Thất Dạ có lý, chuyến đi lần này giúp đỡ các nàng rất nhiều, các nàng xác thực chỉ cần tĩnh tâm tu hành, đây là thời điểm các nàng ngộ đạo.

Huống chi các nàng đạt được "Truy Phong Kích ", bất luận như thế nào, hai người bọn họ đều phải đem "Truy Phong Kích" mang về tông môn, đây cũng là chuyện Lý Thất Dạ đề điểm hai người.

- Chúng ta nguyện ý đi theo công tử.

Qua một hồi lâu, Trác Kiếm Thi cố lấy hết dũng khí nói ra.

Đối với nữ tử hàm súc như Trác Kiếm Thi mà nói, nói ra lời này thật sự không dễ dàng.

Nghe được Trác Kiếm Thi nói lời này, Lý Thất Dạ cười vui vẻ, nhẹ nhàng nói ra:

- Ta biết rõ, đại đạo luôn như vậy. Các ngươi đi theo ta những ngày này, cũng cho ta cảm giác không tệ. Lời nói thiệt tình, nếu như các ngươi thật nguyện ý đi theo ta, ta cũng vui vẻ ý mang bọn ngươi rời khỏi.

- Nhưng, ta làm như vậy là có chút ích kỷ, chưa cho các ngươi lưu lại Vô Cấu Tam Tông cái gì, ngược lại mang theo hạt giống tốt của Vô Cấu Tam Tông.

Lý Thất Dạ cười cười, nhẹ nhàng lắc đầu.

Đây cũng không phải là Lý Thất Dạ không muốn tiếp nhận các nàng, mà là nói hắn không muốn đánh vỡ yên lặng của Vô Cấu Tam Tông mà thôi, đem Vô Cấu Tam Tông buộc lên chiến xa của mình.

Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi há miệng muốn nói, nhưng mà thiên ngôn vạn ngữ, cuối cùng vẫn hóa thành cái thở dài phiền muộn.

- Tương lai không phải là không có cơ hội.

Nhìn qua Liễu Như Yên cùng Trác Kiếm Thi buồn vô cớ như thất thần, trong lòng Lý Thất Dạ cũng mềm nhũn, vừa cười vừa nói:

- Chờ các ngươi tiên thể đại thành, tương lai có một ngày như vậy, ta mang bọn ngươi đi ra ngoài thế giới này! Nhưng mà các ngươi nên chuẩn bị tâm lý, thế gian chưa từng có tiên giới xinh đẹp, cũng không có cõi yên vui, chỉ có thế giới tàn khốc to lớn hơn mà thôi.

- Tốt, quyết định như vậy.

Nghe được Lý Thất Dạ nói như vậy, Liễu Như Yên đang buồn vô cớ lộ ra bộ dáng tươi cười, nụ cười xinh đẹp không mang theo khói lửa nhân gian, là xinh đẹp như vậy, là chói mắt như thế.

Ngay cả Trác Kiếm Thi cũng cười vui vẻ, nàng rất xinh đẹp.

- Tốt, các ngươi cũng nên lên đường rồi. Không, ta quên.

Lý Thất Dạ cười lắc đầu nói ra:

- Nói đúng ra, là ta nên lên đường.

Nói xong, hắn đứng lên.

Cũng thật sự tới lúc Lý Thất Dạ nên lên đường, bởi vì chiếc thuyền này là tài sản của Vô Cấu Tam Tông!

Lý Thất Dạ cũng không phải người do dự, cũng không có dài dòng dây dưa, hắn cũng không phải nam nhân không quả quyết, sau khi quyết định thì nhanh chóng rời đi.

- Công tử gia ——

Lúc này Liễu Như Yên đuổi theo Lý Thất Dạ, gọi Lý Thất Dạ lại.

Lý Thất Dạ dừng bước, mỉm cười nhìn qua Liễu Như Yên. Cùng lúc đó Trác Kiếm Thi cũng đuổi theo.

- Còn có việc sao?

Lý Thất Dạ nhìn qua Liễu Như Yên, vừa cười vừa nói.

Liễu Như Yên nhìn qua Lý Thất Dạ, nàng nhìn Lý Thất Dạ thật sâu, cuối cùng nàng lấy cái khăn che mặt xuống, lộ ra chân dung.

Mặt như hoa sen, chân mày lá liễu, lời này hình dung dung nhan Liễu Như Yên là thích hợp, dung nhan của nàng như sen nở, xinh đẹp vũ mị, mặt mày mang theo sương mù như tơ, hai mắt như ba quang thu thủy, làm cho con người ta tim đập thình thịch.

Nhìn qua dung nhan xinh đẹp của Liễu Như Yên, Lý Thất Dạ cười cười, nói ra:

- Mỹ nhân như ngọc, hương thơm hợp lòng người

- Dung nhan chỉ có công tử gia độc hưởng, công tử gia có nên tỏ vẻ một chút hay không?

Liễu Như Yên ánh mắt nhộn nhạo, trêu chọc tiếng lòng, nàng cười khẽ nói.

- Tỏ vẻ gì?

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói.

Liễu Như Yên cũng quá lớn mật, nàng hết sức chủ động, đưa tay ôm cổ Lý Thất Dạ sau đó hôn lên môi của hắn, tuy động tác của nàng trẻ trung, nhưng mà lại to gan như vậy, chấp nhất như vậy, không có chút cố kỵ.

Lý Thất Dạ cười lên, lúc này hôn mẹ, động tác là ôn nhu như vậy, là mê người như vậy.

Bị hôn như thế, làm cho Liễu Như Yên là nữ tử gan lớn cũng chấn động mạnh mẽ, từng cảm giác tê dại truyền ra khắp toàn thân, làm cho thân thể của nàng mềm nhũn ra.

Trong thời gian ngắn nàng ôm cổ Lý Thất Dạ, mềm yếu nằm trong lồng ngực Lý Thất Dạ, nàng tiểu mỹ nhân như vậy đúng là mê người, vũ mị như nước.

- Công tử gia đúng là lão luyện nha.

Liễu Như Yên hờn dỗi một tiếng, bộ dáng này của nàng làm người ta mê hồn.

Lý Thất Dạ chỉ cười cười, nhẹ nhàng bóp mũi ngọc của nàng, cũng không nói gì thêm.

Liễu Như Yên cười duyên lui ra sau.

- Sư tỷ, ly biệt tới rồi, có phải nên vẫn biệt hay không, nói không chừng lần từ biệt này là không tương kiến đấy.

Liễu Như Yên sau khi đứng dậy nhìn qua Trác Kiếm Thi nói một câu.

So với ma nữ Liễu Như Yên, Trác Kiếm Thi không có to gan như vậy, nghe Liễu Như Yên nói như thế thì gương mặt đỏ bừng, sắc mặt nóng gát.

Nhưng mà Trác Kiếm Thi cũng không biết lấy dũng khí từ đâu, nàng thẹn thùng lại đưa môi thơm lên, hôn nhẹ một cái, toàn thân của nàng run rẩy, mắc cỡ không biết nên làm cái gì.

Trong khoảng thời gian ngắn, Trác Kiếm Thi mặt đỏ như ánh trời chiều. Nàng giống như quả đào chín mọng say lòng người, làm cho người ta nhìn thấy cũng say theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.