Đế Bá

Chương 2247: Gặp lại Diệp Tiểu Tiểu (2)



Năm đó Sát Thần Dạ Đoàn vì Lý Thất Dạ lập nên nhiều chiến công hiển hách, bọn họ vẫn ẩn nhẫn sau màn. Vào đời sau, có mấy người biết cứu giới có thể có ánh bình minh có công lao rất lớn của bọn họ chứ?

Sau thời đại Cổ Minh chấm dứt, Sát Thần Dạ Đoàn thoái ẩn, đối với quân đoàn công lao hiển hách này, Sát Thần Dạ Đoàn chưa bao giờ yêu cầu cái gì, sát thủ Sát Thần Dạ Đoàn không phải thoái ẩn làm phàm nhân thì cũng tọa hóa, hay hoặc giả là độn vào núi rừng, vĩnh viễn không xuất thế.

Trong đương thời, gặp được Tư Mã Ngọc Kiếm, với tư cách một người kế thừa y bát Sát Thần Dạ Đoàn, nếu tình huống cho phép, hắn cũng sẽ trợ giúp Tư Mã Ngọc Kiếm một tay.

Tư Mã Ngọc Kiếm vẫn lạnh như băng, ánh mắt lạnh lùng nhìn qua Lý Thất Dạ, sau đó không nói lời nào, quay người rời khỏi.

Nhưng, Tư Mã Ngọc Kiếm đi không bao xa, nàng dừng bước lại, xoay người lại, sau đó lạnh như băng nói:

- Thiên Tiên Lâu Trích Nguyệt tiên tử xuất thế, chắc chắn là kình địch của ngươi!

Nói xong, nàng lúc này mới bay đi.

Tư Mã Ngọc Kiếm nói tin tức này cho Lý Thất Dạ, nàng chỉ cho rằng Trích Nguyệt tiên tử cùng Lý Thất Dạ chắc chắn sẽ tranh giành thiên mệnh! Tồn tại đáng sợ như Trích Nguyệt tiên tử, bất luận ai là địch cũng kiêng kỵ ba phần.

Nghe được tin tức như thế, Lý Thất Dạ bắt đầu trầm mặc, hắn nhìn qua nơi xa xôi, ánh mắt biến thành mê ly.

Qua hồi lâu sau, Lý Thất Dạ chậm rãi nói ra:

- Nên đến, cuối cùng sẽ đến, ai cũng trốn không được.

Sau khi nói xong, liền bắt đầu đi bước tiếp theo.

Lý Thất Dạ tiếp tục đi lên phía trước, hắn cần đi Thần Thụ Lĩnh, nhưng mà hắn đi Thần Thụ Lĩnh lần này không vì bảo vật, chỉ là muốn quan sát một chút.

Lý Thất Dạ tiến về Thần Thụ Lĩnh, hắn nhàn nhã như đi dạo Thần Chỉ Châu.

Nhưng m Lý Thất Dạ còn chưa đi bao xa đã gặp cướp đường. Trên thực tế, gặp được chuyện này càng không thể tưởng tượng nổi.

Trong giới tu sĩ, chuyện cản đường cướp đường không nhiều. Nếu như nói, có người cướp đường ở Thần Thụ Lĩnh, vậy càng không thể tưởng tượng nổi.

Mọi người đều biết, Thần Chỉ Châu là nơi thưa người, chạy đến Thần Chỉ Châu cản đường cướp bóc, tỷ lệ cướp được dê béo còn khó gặp hơn đi ra đường nhặt được vàng.

Chỉ có kẻ đần mới ở Thần Chỉ Châu đi hoạt động cướp bóc như vậy, nhưng mà thế gian hết lần này tới lần khác có kẻ ngu như vậy.

Phanh —— một thanh âm vang sinh ra, Lý Thất Dạ tiếp tục tiến lên, đột nhiên một thân ảnh nhảy từ trên cây xuống ngăn cản đường đi của Lý Thất Dạ.

Ngăn cản đường đi của Lý Thất Dạ là một Thụ tộc, toàn thân sinh trưởng các nhánh cây, thân hình cao lớn, trên nhánh cây là đôi mắt to, xem ra giống như mắt trâu.

- Đường này là ta mở, cây này là ta trồng, muốn đi qua đây, lưu tài lộ lại!

Thụ nhân từ trên cây nhảy xuống, lớn tiếng kêu lên, lời kịch cướp bóc tiêu chuẩn mười phần.

Sau khi đọc xong lời kích cướp bóc, định nhãn nhìn qua Lý Thất Dạ, lúc này nói ra:

- Lý... Ngươi, ngươi, ngươi giao tiền mua đường ra...

Nhìn qua thụ nân cướp đường, Lý Thất Dạ tươi cười, nhìn qua thụ nhân một lần.

- Ngươi, ngươi, ngươi nhanh lên, giao tiền mau đường...

Thụ nhân thấy Lý Thất Dạ đứng ở nơi đó không nói lời nào, hắn lớn tiếng kêu lên.

Lý Thất Dạ lộ ra bộ dáng tươi cười, vừa cười vừa nói:

- Tốt, tiểu nha đầu, không nên giả vờ với ta.

- Tiểu nha đầu, cái gì tiểu nha đầu!

Thụ nhân nhìn quanh, bộ dáng mờ mịt, căn bản cũng không biết Lý Thất Dạ nói cái gì.

- Diệp Tiểu Tiểu tiểu nha đầu.

Lý Thất Dạ cười lắc đầu, nói ra:

- Ngươi tuy che đậy chân thân, nhưng mà không dấu được hai mắt của ta.

- Hừ, một chút cũng không thú vị!

Nghe được Lý Thất Dạ vừa nói như vậy, thụ nhân hừ một tiếng, lúc này hắn biến hóa nhanh chóng, biến trở về chân thân, đây chính là Hoàng Kim Tự thiên kim tiểu thư Diệp Tiểu Tiểu!

Nhìn qua tiểu nha đầu mười ba mười bốn tuổi trước mắt, Lý Thất Dạ cười lắc đầu.

- Này, ngươi làm sao nhìn thấu ta?

Diệp Tiểu Tiểu nhìn Lý Thất Dạ không hài lòng, trừng Lý Thất Dạ, nói ra:

- Ngươi không nhận ra, ta đã đoạt vài tu sĩ, bọn họ không biết lai lịch của ta.

- Thế gian có chuyện gì có thể dấu diếm được hai mắt của ta chứ.

Lý Thất Dạ chỉ cười cười nói.

- Phi, tự kỷ cuồng, không biết xấu hổ.

Diệp Tiểu Tiểu khinh thường nói:

- Đồ mặt dầy, hừ, theo ta thấy là kỹ xảo nhìn thấy che dậy, nhưng thuật che dậy của ta là thiên hạ vô song, không có khả năng bị người nhìn thấu.

Thấy bộ dáng tranh cường háo thắng của Diệp Tiểu Tiểu, Lý Thất Dạ chỉ cười cười, nhàn nhã nói:

- Ngươi lại tới đây, vậy rất tốt, tiết kiệm rất nhiều thời gian của ta.

Trên thực tế Lý Thất Dạ cũng có ý định mang nàng đi Thần Thụ Lĩnh, nhưng do hắn không có vội. Hiện tại Diệp Tiểu Tiểu lại chạy tới Thần Chỉ Châu đến, vậy rất tốt rồi.

- Lời này của ngươi là có ý gì?

Nghe được Lý Thất Dạ nói thế, Diệp Tiểu Tiểu vặn eo nhỏ vài lần, trừng hắn nói:

- Ngươi có phải có mưu đồ làm loạn hay không?

- Mưu đồ làm loạn?

Lý Thất Dạ cười rộ lên, nhàn nhã nói:

- Không biết là ai khóc hô muốn gả cho ta đấy, ngươi đã nói ta là phu quân của ngươi. Nếu như ta là phu quân của ngươi, ngươi cảm thấy ta cần mưu đồ làm loạn hay sao? Tất cả đều là đương nhiên.

- Phi, phi, phi...

Diệp Tiểu Tiểu khinh thường nói:

- Ngươi ít mơ mộng hảo huyền, ai muốn gả cho ngươi? Cắt, ta mới không có thèm nam nhân như ngươi. Hừ, bổn tiểu thư chỉ là chọc tức Trác Kiếm Thi các nàng mà thôi, hừ, dám đoạt nam nhân với ta, không có cửa đâu.

Tuy tiểu nha đầu này tuổi còn nhỏ, nhưng mà tính tình nóng rát như thế, dám nói dám làm, coi trời bằng vung.

- Khá tốt, khá tốt, may mắn ngươi không gả cho ta.

Lý Thất Dạ bộ dáng kinh hồn chưa định, vỗ vỗ lồng ngực, vừa cười vừa nói:

- May mắn ngươi không gả cho ta, nếu như ngươi khóc muốn gả cho ta, ta đây thực thảm. Ai, ngươi là một tiểu nha đầu, nói dáng người không có dáng người, nói ôn nhu càng không có ôn nhu, về phần vị nữ nhân, vậy càng không có. Nếu ta lấy một tiểu nha đầu cái gì cũng không có trở về, nửa đời sau của ta rất thảm rồi.

Nói xong Lý Thất Dạ cố ý nhìn quét qua người Diệp Tiểu Tiểu một phen, sau đó chậc chậc vài tiếng, hình như là bỡn cợt dáng người Diệp Tiểu Tiểu không đáng một đồng.

Diệp Tiểu Tiểu biết rõ Lý Thất Dạ cố ý, nhưng mà nàng cái tính tình nóng rát làm cho nàng không nuốt trôi cục tức này, nàng xông qua phía Lý Thất Dạ, nhô bộ ngực hơi nhô lên ra, nhìn hằm hằm Lý Thất Dạ.

- Ngươi nói, ngươi nói, ta có cái gì không tốt? Phi, bổn cô nương chính là Bích Dương Hải đệ nhất mỹ nữ, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở...

Diệp Tiểu Tiểu vừa nói, vừa thò tay kéo tay Lý Thất Dạ đặt vào bộ ngực, bộ dáng tiểu lạt tiêu không sót chút nào..

Trên thực tế Diệp Tiểu Tiểu cũng rất đẹp, tuy danh xưng Bích Dương Hải đệ nhất mỹ nữ là vô cùng khoa trương, nhưng nàng lớn lên, cũng thật là một đại mỹ nữ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.