Đế Bá

Chương 2290: Thủ hộ tân sinh mệnh (2)



Diệp Tiểu Tiểu ngây ngốc một hồi, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhìn qua hoa sen trong tay Lý Thất Dạ, nói ra:

- Chúng ta, chúng ta không mang nó đi?

- Không, nó sinh ra tại đây, nó phải ở chỗ này tiếp tục chửa dưỡng, nếu mang nó ra thế giới bên ngoài, tương lai nó sẽ sinh ra kém cỏi.

Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói:

- Nó phải tiếp tục ở lại đây, hơn nữa thẳng tới khi nó trưởng thành mới thôi.

- Nơi này sẽ là khởi điểm của nó cũng sẽ là căn nguyên của nó, tương lai nó sẽ phát triển mạnh ở thế giới này.

Lý Thất Dạ nhìn qua thế giới, chậm rãi nói ra.

- Thế nhưng mà, nó, nó chỉ là tính mạng nhỏ bé, bắt nó ở tại chỗ này, vạn nhất có gì thì sao bây giờ?

Diệp Tiểu Tiểu lo lắng nói ra.

Diệp Tiểu Tiểu nhìn qua hoa sen thịt, nàng cũng lo lắng, vạn nhất có một ít tồn tại nguy hiểm tính mạng của nó thì làm sao bây giờ?

- Yên tâm đi, không có nơi nào an toàn hơn nơi này đâu.

Lý Thất Dạ nói ra:

- Đây sẽ là nhà của nó!

Nói xong, Lý Thất Dạ bắt đầu động thủ.

Lý Thất Dạ đi tới thanh tuyền, tiện tay đưa nước chảy tới, trong nháy mắt kim tuyền tuôn ra, nước chảy róc rách, vờn quanh sơn cốc này.

Lý Thất Dạ cầm thiên dời địa, hắn cải biến nơi này nghiêng trời lệch đất, hắn ra tay luyện hóa của ngọn núi, hắn không chỉ làm nơi này biến thành thích hợp với tấn inh mệnh, hơn nữa hắn còn muốn biến nơi này thành thành lũy kiên cố.

Lý Thất Dạ luyện hóa nơi này xong, hắn lưu lại một lại một chuẩn bị ở sau, đây là chuẩn bị cho tân sinh mệnh.

Cuối cùng nhất Lý Thất Dạ hiệu hồi đám Binh Vệ Thụ, Tham Tổ. Đám Buinh Vệ Thụ sau khi đi ra ngoài cũng hít sâu một hơi.

- Ta hiểu, đây là một nguyên địa, khó trách Thần Chỉ Châu có sinh mệnh lực bàng bạc như vậy mà không hấp thu được.

Tham Tổ nhìn chung quanh sau đó thì thào.

Lý Thất Dạ nhìn qua Binh Vệ Thụ, Tham Tổ bọn họ, chậm rãi nói ra:

- Trong các ngươi có hai lưu lại chiếu cố tân sinh mệnh, dùng tự nguyện làm nguyên tắc! Đương nhiên, người lưu lại ta sẽ không bạc đãi nó.

Nghe được Lý Thất Dạ nói thế, Tham Tổ và các tiên dược nhìn nhau, cuối cùng Binh Vệ Thụ đi ra đầu tiên.

- Ta trời sinh chính là thủ hộ, vì thủ hộ mà tồn tại, vậy để ta ở lại đi.

Binh Vệ Thụ đứng ra sau đó trịnh trọng nói.

Luân Hồi Thiên Hồn Đằng cũng đứng ra, nói ra:

- Ta cũng là đến cực hạn, muốn lại đột phá chỉ sợ là rất khó, nơi này cũng là nơi ta thanh thản dưỡng lão. Nói không chừng ở đây ta có thể đột phá tiếp.

- Rất tốt, vậy các ngươi cứ lưu lại, tương lai một ngày nào đó các ngươi sẽ đại phóng dị sắc, các ngươi sẽ nhìn thấy thời đại vô song.

Lý Thất Dạ gật gật đầu nói ra.

Cuối cùng nhất Lý Thất Dạ cho Luân Hồi Thiên Hồn Đằng và Binh Vệ Thụ không ít bảo vật, tiêu diệt nhiều môn phái truyền thừa như vậy, bảo vật trên người Lý Thất Dạ cũng không ít.

Tất cả đều dàn xếp tốt, Lý Thất Dạ đặt hoa sen thịt lên một đóa hoa sen do pháp tắc diễn hóa thành, sau khi đặt hoa sen thịt vào hoa sen pháp tắc, hoa sen chậm rãi khép lại, sau đó hoa sen chìm vào trong kim tuyền, biến mất không thấy gì nữa.

- Chúng ta đi thôi.

Cuối cùng, Lý Thất Dạ thu hồi ánh mắt, nhìn Diệp Tiểu Tiểu nói ra.

Lúc này Tham Tổ, Tiên Thương Thược Dược chúng không bỏ, từng tên đi qua tạm biệt Binh Vệ Thụ, Luân Hồi Thiên Hồn Đằng. Dù sao chúng từ khi ở tiên dược viên vẫn ở cùng một chỗ, chưa từng phân cách với nhau, hôm nay chia tay không biết bao giờ mói gặp lại, nói không chừng chia tay này, từ nay về sau rốt cuộc không có ngày tương kiến.

- Gặp lại, các huynh đệ.

Cho dù Binh Vệ Thụ và Luân Hồi Thiên Hồn Đằng thập phần không bỏ, chúng vẫn chia tay với đám Tham Tổ, quản chi chúng ở tiên dược viên lâu như thế, thời điểm chia tay vẫn ướt át, nữ nhi tình trường.

- Bảo trọng, hoặc là chúng ta có một ngày sẽ gặp lại.

Lý Thất Dạ chào Binh Vệ Thụ, Luân Hồi Thiên Hồn Đằng, nói ra:

- Thực đến ngày đó, các ngươi chắc chắn đại phóng dị sắc.

Binh Vệ Thụ và Luân Hồi Thiên Hồn Đằng đi theo Lý Thất Dạ lâu như vậy, cuối cùng vẫn có cảm tình, nếu không phải vì thủ hộ tân sinh mệnh, Lý Thất Dạ cũng không nỡ lưu chúng lại.

Cuối cùng nhất, trong không bỏ như thế, đám Tham Tổ nhảy vào mệnh cung, Lý Thất Dạ, Diệp Tiểu Tiểu chia tay Binh Vệ Thụ xong, bọn họ lại đi trên hành trình mới.

Trong thế giới này có thế giới mười phần thần kỳ, ở chỗ này không chỉ có núi sông đồ sộ, càng có cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.

Ở chỗ này có thể nhìn thấy đại địa có một hố sâu cực lớn, thời điểm gạt hố sâu này ra, không chỉ nhìn qua cực kỳ đồ sộ, hơn nữa có rất nhiều hố sâu như thế, chúng giao nhau sinh ra lực hấp dẫn đáng sợ, p-phá tan tất cả thành mảnh nhỏ.

Tại địa phương khác, hỏa diễm là hướng lên trên, mà ở chỗ này hỏa diễm hướng xuống dưới, càng làm cho người cảm thấy khủng bố là, có ngọn núi trên bầu trời đang bốc cháy.

Dung nham từ trên cao rơi xuống như mưa, thời điểm nó chạm đất vẫn tiếp tục thiêu đốt mặt đất, cảnh tượng đáng sợ có thể nghĩ, đại địa bị đốt thành hoang tàn.

Trong thế giới này có địa phương thậm chí có thác nước màu bạc từ trên trời đổ xuống, thác nước màu bạc chạm đất lại chảy theo đại địa, giống như có bạch ngân đang chảy trên đất, thật sự là cảnh tượng đồ sộ lung linh.

Nhưng mà càng có nơi khủng khiếp hơn nữa. Diệp Tiểu Tiểu theo Lý Thất Dạ đi ngang qua nơi này, nghe được từng tiếng sàn sạt.

Diệp Tiểu Tiểu nhìn qua thì đó chính là cát chảy, rất nhiều cát đang đổ vào trong cát chảy đó với tốc độ cực nhanh, nhìn qua rất khủng bố.

Ngay từ đầu Diệp Tiểu Tiểu còn không có để ý, nhưng thời điểm nàng nhìn lần thứ hai thì khiếp sợ đổ mồ hôi lạnh.

Đây cũng không phải là cát chảy gì, đó là từng hạt giống nhỏ, những hạt giống này lớn như hạt vùng! Chính là những hạt giống ở Thần Thụ Lĩnh, chúng chuyên chui vào người chết và hóa thành thụ nhân.

Nghĩ đến nhiều hạt giống như thế đổ vào Thần Thụ Lĩnh, Diệp Tiểu Tiểu cảm thấy sởn hết gai ốc.

- Cái này, cái này, cái này quá kinh khủng a.

Diệp Tiểu Tiểu lạnh lẽo rùng mình, toàn thân nổi da gà, nói ra:

- Nếu như hạt giống ở nơi này chạy ra ngoài, chỉ sợ tất cả sinh linh trên cửu giới sẽ chết hết cũng đủ cho chúng phụ sinh.

Nghĩ đến tất cả sinh linh ở cửu giới biến thành thụ nhân, Diệp Tiểu Tiểu lạnh lẽo rung động, có xúc động muốn nôn mửa, loại khủng bố này làm người ta khó có thể nghĩ.

- Thế gian làm gì có chuyện dễ dàng như thế.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Hạt giống có thể sống không nhiều đâu, có thể nói hạt giống có thể biến thành thụ nhân có tỷ lệ một trên vài tỷ.

- Thiên địa đều có quy luật thiên địa, nếu như có chuyện gì đánh vỡ quy luật này, còn có lão tặc thiên đang nhìn đấy.

Lý Thất Dạ cười chỉa chỉa bầu trời, nói ra:

- Cho dù chuyện nào đó tồn tại đánh vỡ quy luật, trở thành nghịch thiên cực độ, như vậy lão tặc thiên cũng sẽ không cho phép nó tồn tại nữa đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.