Đế Bá

Chương 2334: Bao trùm trên chúng đế (2)



– Tuy Đạp Không Tiên Đế cả đời thất bại không ít, nhưng hắn vẫn dũng cảm tiến tới, không thay đổi bản tâm. Đây mới là phẩm chất của Tiên Đế cần có nhất. Nông cạn cũng tốt, cuồng vọng cũng được, chuyện này đều không trọng yếu, chỉ cần bản tâm của ngươi không thay đổi, ngươi mới có tư cách đi tranh giành thiên mệnh. Loại người do dự như ngươi chính là kỹ nữ muốn lập đền thờ mà thôi, cho dù thiên phú của ngươi cao hơn nữa, cả đời này cũng không có khả năng thành Tiên Đế.

Nói xong lời cuối cùng, Lý Thất Dạ chỉ cười khẩy khinh thường mà thôi.

– Ngươi ——

Mộng Trấn Thiên bị Lý Thất Dạ lật tẩy của mình, sắc mặt của hắn đỏ lên, không cách nào bảo trì thần thái thong dong nữa, hắn đứng lên nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ.

Lý Thất Dạ nói bí mật này làm rất nhiều người trợn mắt há hốc mồm, thật không ngờ trong đó còn có bí mật như vậy.

Thì ra Mộng Trấn Thiên năm đó không tranh giành thiên mệnh, cũng không phải hắn nhường Đạp Không Tiên Đế, mà là vì một câu nói của Hắc Long Vương.

Vào khi đó, Mộng Trấn Thiên cũng tuổi trẻ khí thịnh, có chí đi tranh giành thiên mệnh, hắn đặt tên quân đoàn của mình là Trấn Thiên. Nhưng mà Hắc Long Vương xây dựng hải thành tên gọi là thành Trấn Thiên.

Trong một lần hắn gặp Hắc Long Vương, Hắc Long Vương chỉ nói một câu đánh giá Mộng Trấn Thiên một câu: “Một tiểu quân đoàn ồn ào mà dám xưng Trấn Thiên, không biết tự lượng sức mình!”

Chính vì quân đoàn của hắn lấy hai chữ “Trấn Thiên” biến thành trấn áp thành Trấn Thiên, hơn nữa thái độ của Hắc Long Vương làm Mộng Trấn Thiên khi còn trẻ quyết định rời khỏi, bởi vì hắn đắc tội Hắc Long Vương, không muốn xung đột chính diện, muốn đợi thời đại Hắc Long Vương qua đi, hắn sẽ vấn đỉnh thiên mệnh.

Trong Thiên Linh Giới vẫn đồn đãi nói, Mộng Trấn Thiên bởi vì niệm huynh đệ tình thâm, cho nên mới buông tha tranh giành thiên mệnh, để Đạp Không Tiên Đế trở thành Tiên Đế.

Nhưng mà bất cứ kẻ nào cũng không nghĩ tới, chân tướng trong đó không phải như vậy.

Trên thực tế, chân tướng này cũng không phải không ai biết, người như Hắc Ám cổ vương tử đương nhiên biết rõ, nhưng mà người biết rõ sẽ không nói ra làm gì, huống chi, thời đại Hắc Long Vương tam thế xưng tôn, kiêng kị Hắc Long Vương cũng không phải chuyện mất mặt gì.

Thời đại tam thế xưng tôn, ngay cả Tiên Đế cũng phải tôn kính Hắc Long Vương, những người khác càng không cần phải nói.

Cho tới nay không có ai nói ra chân tướng, chuyện này cũng giúp uy danh Mộng Trấn Thiên lan xa, thậm chí có rất nhiều người khen hắn là người nhân nghĩa, huynh đệ tình thâm.

Hiện tại bị Lý Thất Dạ vạch trần, chuyện này càng làm Mộng Trấn Thiên nhìn chằm chằm Lý Thất Dạ, lúc này hắn hận không thể lao tới đánh sống chết với Lý Thất Dạ.

– Tiểu bối, cuồng vọng!

Tại thời điểm này, Hải Loa Đế Vương đứng lên, trách móc Lý Thất Dạ, làm chỗ dựa cho Mộng Trấn Thiên, lạnh lùng nói:

– Miệng đầy thư hoàng, ngậm máu phun người, chỉ là tiểu nhân, ngươi có tư cách vì vấn đỉnh Tiên Đế chứ!

– Tiểu nhân cũng tốt, ác nhân cũng được, chỉ cần bản tâm không thay đổi là có thể trở thành Tiên Đế.

Hắn thấy Hải Loa Đế Vương trách móc mình, Lý Thất Dạ cười rộ lên, nói ra:

– Nhưng mà nha, nếu như nói, ta là tiểu nhân, vậy ngươi là cái gì? Một tên phế vật không thể dựng thành tường mà thôi, ỷ vào xu thế phụ thân của mình, tự cho rằng mình cái gì cũng có thể làm. Đáng tiếc, có mắt không tròng đi chọc Khiêu Hoành Tiên Đế, Kiêu Hoành Tiên Đế quát một câu ngươi vĩnh viễn không thẻ trở thành hải thần, biến thành một con rùa đen rút đầu!

Nghe được Hải Loa Đế Vương trách móc, Lý Thất Dạ cũng không chừa chút tình cảm, phản kích lại.

Lý Thất Dạ một câu vạch trần bí mật xa xưa như thế, lúc này rất nhiều người trẻ tuổi đều trợn mắt há hốc mồm, người trẻ tuổi chưa từng nghe nói qua chuyện này, bọn họ xem ra, đặc biệt là những Hải Yêu trẻ tuổi xem ra, thần tử như Hải Loa Đế Vương chính là tồn tại cao cao tại thượng, có được huyết thống vô cùng cao quý, ai nghĩ tới thần tử như vậy bị một câu nói của Kiêu Hoành Tiên Đế trấn áp cả đời.

Có một ít tồn tại Đại Hiền cổ xưa cũng nghe được truyền thuyết như vậy, nhưng mà khiếp sợ thần uy của Hải Loa Đế Vương cho nên không ai nguyện ý nói ra chuyện này mà thôi, vạn nhất loại chuyện này lọt vào tai Hải Loa Đế Vương sẽ dẫn họa sát thân lên bản thân mình!

Bị một câu nói của Kiêu Hoành Tiên Đế trấn áp cả đời, đối với Hải Loa Đế Vương là vô cùng nhục nhã, hiện tại bị Lý Thất Dạ vạch trần ra, lúc này làm cho Hải Loa Đế Vương không còn mặt mũi nào gặp người.

– Tiểu súc sanh, đứng ra, bổn tọa muốn đích thân làm thịt ngươi.

Nói đến đây, hai mắt Hải Loa Đế Vương phun ra hỏa diễm đáng sợ, Lý Thất Dạ vạch trần chuyện xấu hổ của hắn, hắn tuyệt đối sẽ không buông tha Lý Thất Dạ, không giết Lý Thất Dạ, vĩnh viễn không giải được mối hận trong lòng.

– Trêu chọc bọn chúng như vậy thú vị sao?

Lúc này Trích Nguyệt tiên tử lạnh lùng nhìn qua Lý Thất Dạ, lạnh lùng nói:

– Cứ giải quyết toàn bộ bọn chúng là được, ngươi nên làm gì liền làm đi! Sau đó mau chóng vấn đỉnh thiên mệnh.

– Nói cũng không thể nói như vậy được.

Lý Thất Dạ cười cười khoát tay, hắn nói:

– Nếu có người muốn liên thủ giết ta, ta cũng nên giết uy phong của chúng trước chứ, về phần trấn giết bọn chúng sao? Từ từ, không cần nóng nảy.

Trích Nguyệt tiên tử không để ý tới Lý Thất Dạ, nàng đi tới một bước, hai mắt lạnh như băng nhìn lên người đám Hải Loa Đế Vương, lạnh lùng nói:

– Nói xàm quá nhiều, cũng chỉ lãng phí thời gian của nhau mà thôi, bốn người các ngươi không phục thì cùng lên đi, giải quyết các ngươi, vạn tộc đại hội cũng giải tán được rồi.

Trích Nguyệt tiên tử nói một câu này lập tức làm cho rất nhiều người há hốc mồm, hai chữ “Khí phách” đã không đủ hình dung Trích Nguyệt tiên tử. Một người muốn khiêu chiến bốn người Mộng Trấn Thiên, chuyện này không thể dùng khí phách để hình dung được nữa.

Đám người Mộng Trấn Thiên chính là cường giả đương thời, có thể nói đương thời khó có địch thủ, hiện tại Trích Nguyệt tiên tử một người cũng không đặt bọn họ vào trong mắt, thậm chí mới mở miệng là có xu thế muốn chém giết bốn người, đây là tự tin và bá đạo cỡ nào.

Trích Nguyệt tiên tử nói một câu như vậy, lập tức đám người Mộng Trấn Thiên nghẹn lời, nàng nói một câu này, trong lòng đám người Mộng Trấn Thiên chẳng khác gì một ngọn núi lớn áp vào ngực.

Trích Nguyệt tiên tử nói chuyện cũng không phải không có cân lượng, những lời này rất có cân lượng, hơn nữa cân lượng rất nặng, cho nên một câu này làm đám người Mộng Trấn Thiên thở không ra hơi.

Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả tu sĩ ở đây ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, đây chính là Trích Nguyệt tiên tử nha, người đã từng đả bại qua Hồng Thiên nữ đế, từng là thiên tài cười nhạo cửu giới, thành tựu của nàng có thể nói kinh thế tuyệt diễm.

– Trích Nguyệt tiên tử, thế gian vẫn tồn tại lão tổ hoành kích Tiên Đế đấy.

Thời điểm Trích Nguyệt tiên tử khiêu chiến bốn người, Hắc Ám cổ vương tử chậm rãi nói ra.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.