Đế Bá

Chương 2351: Gắn bó như gió (2)



Cuối cùng, Lý Thất Dạ mang theo Tô Ung Hoàng rời khỏi Chân Vũ đảo, tiến tới Luân Hồi cốc.

Trước khi đám người Lý Thất Dạ tiến tới Luân Hồi cốc, tu sĩ Thiên Linh Giới từ ngũ hồ tứ hải tu sĩ đã liên tục tiến vào Thần Chỉ Châu, nối thẳng Thần Thụ Lĩnh, nơi này không ngừng có tu sĩ ra vào Thần Chỉ Châu, có bảy thành tu sĩ cường giả tóc đã trắng xóa, thậm chí rất nhiều lão tổ hấp hối.

Bọn họ đến là vì trường sinh tiên dược, bọn họ cũng là người sắp chết, không có ai cần trường sinh tiên dược kéo dài tính mạng hơn bọn họ.

– Đã không phải trường sinh tiên dược, tại sao phải truyền ra tin tức có trường sinh tiên dược như vậy, chẳng lẽ có người nói dối?

Nhìn qua rất nhiều lão tổ sắp chết tiến vào Thần Thụ Lĩnh, toàn bộ đều là vì trường sinh tiên dược, Tô Ung Hoàng cũng nhận ra có gì đó không giống, nói ra:

– Chẳng lẽ nói, đây là một hồi âm mưu?

– Cũng không tính là đại âm mưu gì.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

– Nhưng mà, đây thật sự là lời nói dối. Mộng Trấn Thiên ngay từ đầu chỉ sợ cũng không biết là thứ gì, nhưng mà Hắc Ám cổ vương tử hoặc nhiều hoặc ít biết rõ một ít, dù sao hắn là rắn rít địa phương.

– Tin tức này chỉ sợ là Cổ Linh Uyên truyền đi đầu tiên, tại Thần Chỉ Châu cũng chỉ có Cổ Linh Uyên mới truyền tin tức nhanh như vậy.

Lý Thất Dạ nói ra:

– Mộng Trấn Thiên cũng tốt, Hắc Ám cổ vương tử cũng được, bọn họ chỉ sợ thật muốn nói dối kẻ khác.

– Bọn họ làm như vậy là vì cái gì?

Tô Ung Hoàng hỏi.

– Mộng Trấn Thiên càng dễ đoán, hắn có hùng tâm vấn đỉnh thiên hạ, hắn tại Thiên Linh Giới chiếm rất nhiều ưu thế, nếu như Trích Nguyệt tiên tử không tranh giành thiên mệnh, tại Thiên Linh Giới hắn trên cơ bản có thể đi ngang, không ai có thể tranh chấp với hắn. Nhưng muốn tranh giành thiên mệnh với thiên tài của cửu giới, chỉ dựa vào mình hắn thì không được, dù sao mỗi một thiên tài sau lưng đều có kẻ ủng hộ, có truyền thừa vô cùng cường đại trợ giúp…

Nói đến đây, Lý Thất Dạ không khỏi cười rộ lên, nói ra:

– Dù sao, tranh giành thiên mệnh là chuyện trọng đại, thành công hay không, có thể nói quan hệ tới vinh nhục hưng suy cả đời, cho nên, trong chiến tranh tranh giành thiên mệnh, thường thường không chỉ có thiên tài lên sân khấu, còn có rất nhiều tài nguyên và người hộ đạo tranh phong. Mộng Trấn Thiên tự thân cho dù mạnh hơn nữa, cũng không cách nào nhìn bao quát cả cửu giới, hắn cần phải có tồn tại hoành kích Tiên Đế hộ đạo cho hắn, trấn thủ đại cục cho mình.

– Mộng Trấn Thiên muốn mượn trường sinh tiên dược hấp dẫn tồn tại hoành kích Tiên Đế hộ đạo cho mình.

Tô Ung Hoàng cũng hiểu huyền cơ trong đó.

– Cũng có thể nói như vậy.

Lý Thất Dạ cười cười, nói ra:

– Cho dù tồn tại hoành kích Tiên Đế không lên chiến trường vì hắn, nhưng hắn cũng hy vọng có tồn tại như vậy trấn thủ đại bản doanh, nếu không đại chiến còn chưa bắt đầu, đại bản doanh phía sau bị quấy phá, như vậy hắn sẽ lâm vào bị động. Đương nhiên, tồn tại như hoành kích Tiên Đế không dễ mời như vậy đâu, bảo vật các thứ gì đó, bọn họ không để vào mắt, những lão già như bọn họ sợ nhất chính là tử vong, nếu như nói, có trường sinh tiên dược, còn có thứ gì hấp dẫn những lão già kia như vậy chứ?

Nghe được Lý Thất Dạ nói như vậy, Tô Ung Hoàng cũng hiểu được, đồng thời cũng hiểu sự tàn khốc khi muốn thành Tiên Đế, cho dù tồn tại như Mộng Trấn Thiên thật muốn tranh giành thiên mệnh, quản chi thực lực bản thân của hắn mạnh cỡ nào, cũng có thời điểm cầu người.

Luân Hồi cốc, nó nằm sâu trong Thần Thụ Lĩnh, ở chỗ này núi xanh nước biếc, núi núi non trùng điệp, từng ngọn núi vây quanh một sơn cốc.

Sơn cốc như vậy cũng không phải rất rộng lớn, cũng không tính là thập phần sâu xa, nhưng mà sơn cốc không lớn không nhỏ có linh khí bức người, đất thiêng nảy sinh hiền tài, dường như chỉ có nơi như vậy mới có thể sinh trưởng tiên dược.

– Trước đó khi ta tới đây, nó không phải như thế này.

Thời điểm chưa tiến vào trong sơn cốc, từ xa nhìn thấy núi xanh nước biếc, dãy núi trùng điệp, từng ngọn núi vờn quanh sơn cốc, Tô Ung Hoàng giật mình nói.

– Chuyện này cũng chẳng có gì lạ, trước đó ngươi nhìn thấy chỉ là bị đại thế che đậy mà thôi, hiện tại ngươi nhìn thấy là cửa vào chính thức.

Lý Thất Dạ cười nói.

– Đại thế là cái gì?

Tô Ung Hoàng cũng cảm thấy kỳ quái, nàng lúc trước khi tiến vào nơi này, bởi vì trước đó có Lý Thất Dạ dặn dò, nàng không dám xâm nhập, tìm dược hài cốt tổ tiên Tô thị liền rời khỏi.

Mặc dù là như thế, thời điểm nàng tiến vào, nàng vẫn cảm nhận nơi này đai thế bàng bạc, một khi tiến vào trong đại thế này, lập tức có cảm giác mình đang ở trong thế giới vô cùng lớn, bên trong lớn tới mức tất cả trở nên nhỏ bé.

– Hiện tại đại thế đã nội liễm, đại thế trấn thủ quanh Luân Hồi Cửu Diệp Thảo, bởi vì Luân Hồi Cửu Diệp Thảo gần giống, gần thành, gần thành thục.

Lý Thất Dạ cười cười, nói ra:

– Nếu như không phải đại thế nội liễm, muốn tìm đến nơi đây nói dễ vậy sao, bằng không cũng không có nhiều người tay không quay về như vậy, đã từng có hải thần tự mình tới đây tìm qua, nhưng mà không thể làm gì.

– Nếu như trong tay ngươi không phải có bản vẽ mà Bất Tử Tiên Đế lưu lại, ngươi cũng không thể tìm tới nơi này.

Lý Thất Dạ nói đến đây liền nhìn Tô Ung Hoàng.

Nghe được hắn nói như vậy, Tô Ung Hoàng giờ mới hiểu được bản vẽ trong tay của mình trân quý cỡ nào, trước đó, nàng cũng không biết bản vẽ trong tay minh trân quý như vậy. Nửa tấm bản vẽ trong tay là do tổ tiên lưu lại, một nửa khác đổi từ Tiểu Thiện Tông, mà Tiểu Thiện Tông có nửa bản vẽ chính là từ một nữ đệ tử Bất Tử Môn được gả đi mang tới.

– Năm đó Bất Tử Tiên Đế lưu lại tấm bản vẽ này là nghĩ biện pháp dự phòng, đáng tiếc, Bất Tử Môn xuống dốc, vẫn không thể dùng tới.

Lý Thất Dạ cũng nhìn qua núi sông trước mặt.

– Năm đó Bất Tử Tiên Đế đã biết rõ nơi này, nói rõ hắn cũng đã tới đây, đã như thế vì cái gì hắn không mang Luân Hồi Cửu Diệp Thảo đi?

Tô Ung Hoàng kỳ quái nói.

Lý Thất Dạ cười rộ lên, nhẹ nhàng lắc đầu nói ra:

– Bất Tử Tiên Đế hắn tới nơi này, cũng không phải nói tới đây vì Luân Hồi Cửu Diệp Thảo, ít nhất, hắn cũng không phải nói muốn ăn Luân Hồi Cửu Diệp Thảo tiến vào luân hồi, lại sống thêm cả đời, tới trình độ như hắn, hắn sẽ không đi đánh cược tỷ lệ một phần năm kia.

– Bất Tử Tiên Đế năm đó hắn tới nơi này, trừ muốn tham khảo Luân Hồi Cửu Diệp Thảo ra, hắn còn có mưu đồ khác, thực sự không phải vì mang Luân Hồi Cửu Diệp Thảo đi.

Nói đến đây, Lý Thất Dạ dừng một chút, qua một hồi lâu còn nói thêm:

– Lại nói, đại thế ở đây, Luân Hồi Cửu Diệp Thảo không phải nói muốn mang đi thì đi mang, nếu cưỡng ép mang đi, không có nơi lớn như Thần Thụ Lĩnh cho nó sinh trưởng, nó sẽ chết héo ngay. Đồng thời cho dù Tiên Đế muốn mang nó đi, cũng không nhất định có thể mang đi được, đại thế ở nơi này không dễ công phá như vậy! Cho dù Tiên Đế muốn cường công, cũng không nhất định nguyện ý trả cái giá quá lớn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.