Đế Bá

Chương 2367: Tứ thánh mộng đạo (1)



“Tư, tư, tư”, lúc này lồng ngực Mộng Trấn Thiên bị đục lỗ bắt đầu khép lại, trong nháy mắt lồng ngực của hắn hoàn hảo như lúc ban đầu.

Đạt tới cảnh giới như Mộng Trấn Thiên, cải tạo thân thể chỉ là bữa ăn sáng, nhưng mà Mộng Trấn Thiên cũng không dễ chịu, sắc mặt tái nhợt.

Đối mặt một kích vô địch của Lý Thất Dạ, không chỉ đục thủng ngực của hắn, càng làm cho hắn trọng thương, hắn khôi phục lỗ thủng trên ngực cũng cần trả giá thật lớn.

Lúc này Mộng Trấn Thiên nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, ánh mắt của hắn nhíu lại, lúc này đồng tử của hắn co rút thật nhỏ, chỉ trong nháy mắt Mộng Trấn Thiên sinh ra ảo giác, hắn cảm giác mình không có nắm chắc, lòng tin lúc trước không biết biến đi nơi nào.

Với tư cách tuyệt thế thiên tài, cho tới nay hắn như đã tính trước, bất luận là gặp hung hiểm ra sao, hắn đều có thể giải quyết dễ dàng, nhưng mà lần này hắn cảm thấy bàng hoàng.

Đối với Mộng Trấn Thiên mà nói, đây là lần thứ hai hắn không nắm chắc, không biết trước kia thế nào, lần này hắn lòng tin không đủ.

Mộng Trấn Thiên lần thứ nhất không nắm chắc, không biết trước, lòng tin không đủ là chuyện xảy ra thật lâu rồi, đó là lần hắn đối mặt với Hắc Long Vương, hắn bị Hắc Long Vương quát một câu, bởi vì thái độ của Hắc Long Vương nên hắn lánh đời không xuất thế.

Nhưng mà đối với Mộng Trấn Thiên mà nói, lần đó nội tâm của hắn sợ hãi nhưng không cảm thấy mất mặt, dù sao Hắc Long Vương chính là tồn tại tam thế tôn vinh, cho dù là Tiên Đế cũng phải lễ nhượng ba phần, chớ nói chi là những người khác, thậm chí huynh đệ kết nghĩa Đạp Không Tiên Đế của hắn, sau khi trở thành Tiên Đế cũng bị Hắc Long Vương xé rách thiên mệnh.

Cho nên, cho tới nay Mộng Trấn Thiên chỉ kiêng kị chuyện này mà thôi, nhưng hắn cũng không cho rằng kiêng kị Hắc Long Vương là một loại sỉ nhục!

Nhưng hiện tại Lý Thất Dạ dao động đạo tâm của hắn, làm cho hắn kiêng kị, kiêng kị này lam hắn mất tin tưởng, thậm chí là sợ hãi.

Đối với Mộng Trấn Thiên có trí vấn đỉnh Tiên Đế, đây là sỉ nhục!

Lúc này nội tâm Mộng Trấn Thiên chấn động mạnh, với tư cách tuyệt thế thiên tài, hắn lĩnh ngộ đại đạo, kiến thức cũng sâu hơn kẻ khác, vào giờ phút này Mộng Trấn Thiên có sợ hãi, với hắn mà nói đây là sỉ nhục.

Tuyên cổ đến nay, bất luận là đối với thiên tài nào mà nói, bất luận là đối với Tiên Đế nào, thất bại cũng không phải chuyện đáng sợ, bất luận là ai cũng thất bại qua, quản chi là Phi Tiên Đế, Hạo Hải Tiên Đế, Phi Dương Tiên Đế kinh tài tuyệt diễm đều thất bại qua, quản chi là Hồng Thiên Nữ Đế bá đạo vô cùng cũng thất bại qua.

Tuyên cổ đến nay, chưa một lần bại cũng chỉ có Kiêu Hoành Tiên Đế mà thôi.

Thế gian này ngay cả Tiên Đế đều thất bại qua, đối với những người khác mà nói, thất bại cũng không có cái gì hổ thẹn, thất bại cũng không đáng sợ.

Nhưng mà đạo tâm dao động sinh ra sợ hãi đó mới là đáng sợ nhất, đối với tuyệt thế thiên tài có chí vấn đỉnh thiên mệnh, một khi sợ hãi đối mặt thất bại, đó là chuyện khủng khiếp hơn bất cứ thứ gì, đây là đả kích trí mạng, đả kích không cách nào chịu tải thiên mệnh.

Lúc này, đạo tâm Mộng Trấn Thiên đã dao động, hắn đã hoài nghi mình có phải là đối thủ của Lý Thất Dạ hay không! Đối với hắn mà nói, đây là chuyện cực kỳ đáng sợ, chuyện cực kỳ đáng thẹn.

Thật vất vả, Mộng Trấn Thiên bước ra khỏi bóng mờ Hắc Long Vương, nhưng mà kiếp này gặp được Lý Thất Dạ, đạo tâm của hắn đã dao động! Sự thật này làm Mộng Trấn Thiên khó tiếp nhận.

– Tốt, đón thêm một chiêu của ta, ta muốn nhìn xem ngươi mạnh cỡ nào!

Lúc này Mộng Trấn Thiên hít sâu một hơi, chậm rãi nói ra, hiện tại hắn đã không nói tự tin như lúc trước.

Mộng Trấn Thiên từng có kinh nghiệm tranh đoạt thiên mệnh, hắn có kinh nghiệm phong phú, giờ phút này, hắn hiểu được muốn vượt qua sợ hãi của mình, vượt qua sợ hãi trong nội tâm, chỉ có tái chiến, chỉ có chiến thắng Lý Thất Dạ mới làm đạo tâm trở nên kiên định.

Nếu không, đạo tâm của hắn dao động, đây sẽ là đạo khảm khó vượt qua nhất đời hắn, nếu không vượt qua đạo khảm này, hắn tuyệt đối không thể trở thành Tiên Đế.

– Tốt, đây là cơ hội cối cùng của ngươi.

Lý Thất Dạ cười lên, nói ra:

– Ta cũng muốn nhìn ngươi làm sao vượt qua đạo tâm của mình.

Lý Thất Dạ nói câu này làm Mộng Trấn Thiên hít thở không thông, hắn thật không ngờ bị Lý Thất Dạ nhìn ra, trước đó khá tốt, giờ phút này, chính thức làm cho Mộng Trấn Thiên rung động thật mạnh, đạo tâm của hắn càng dao động dữ dội.

Lý Thất Dạ có thể nhìn ra được, điều này nói rõ hắn lý giải con đường tu hành của tu sĩ cực sâu, lĩnh ngộ đại đạo không thua gì hắn.

Thiên tài còn trẻ như thế, hoặc là có rất nhiều cường giả thế hệ trước đều dừng lại ở giải thích đại đạo rất nông cạn, đối với những kẻ này mà nói, tu luyện công pháp tuyệt thế vô song mới có được thực lực cường đại, như vậy có ý nghĩa có thể chấp chưởng càn khôn, thậm chí có thể trở thành Tiên Đế.

Nhưng mà kẻ có kinh nghiệm như Mộng Trấn Thiên mới chính thức biết rõ, trên con đường này, thứ có thể giúp người ta đi xa, cuối cùng nhất có thể làm cho ngươi ta trở thành Tiên Đế, không phải thiên phú của ngươi cao bao nhiêu, cũng không phải ngươi thực lực cường đại cỡ nào, lại càng không phải công pháp của ngươi kinh thế ra sao, cuối cùng ngươi muốn đạt được thiên mệnh thừa nhận, cuối cùng có thể chứng đạo Tiên Đế, đó là ngươi phải có được đạo tâm không cách nào rung chuyển.

Thực lực yếu có thể thông qua tu luyện, thiên phú chênh lệch cần cù bù đắp kém cỏi, không có công pháp tuyệt thế thì có thể chính mình đi lục lọi, nhưng mà không có đạo tâm không dao động, ngươi sẽ không có tất cả! Nếu như đạo tâm của ngươi không được, mặc kệ ngươi thiên phú cao bao nhiêu, mặc kệ ngươi có công pháp tuyệt thế thế nào, mặc kệ ngươi là cường đại ra sao, một ngày nào đó, đối mặt thất bại, đối mặt khó khăn, chính ngươi sẽ trốn tránh, trở nên sa đọa, trở nên nhu nhược, thậm chí là mất đi tất cả…

Kẻ như Mộng Trấn Thiên mới biết rõ, đạo tâm trọng yếu hơn bất cứ thứ gì. Hiện tại Lý Thất Dạ có thể nhìn ra được, như vậy có ý nghĩa hắn đã đi tới bước này.

– Đây là một chiêu cuối cùng, chúng ta có thể quyết thắng thua!

Mộng Trấn Thiên hít sâu một hơi, hắn ổn định đạo tâm, không thể lại làm đạo tâm của mình dao động, nếu không còn chưa đả bại Lý Thất Dạ, chính hắn cũng đã bại trước.

Lúc này Mộng Trấn Thiên ký thác vào một kích cuối cùng này, một chiêu này hắn phải thắng được, nếu không hắn sẽ thất bại.

Lúc này Mộng Trấn Thiên cầm binh khí trong tay.

“Ông” một tiếng, binh khí trong tay Mộng Trấn Thiên không có bộc phát uy thế to lớn gì đó, nhưng mà Tiên Đế chi uy tràn ngập giữa thiên địa. Hiện tại Tiên Đế chi uy tràn ngập chiến đài cổ xưa, hào quang Tiên Đế bao phủ Mộng Trấn Thiên, trong lúc hào quang Tiên Đế bao phủ Mộng Trấn Thiên, chuyện này làm cho hắn trở nên thần thánh.

– Tiên Đế bảo binh.

Nhìn qua binh khí trong tay Mộng Trấn Thiên, có người thì thào. Không có ai biết Tiên Đế bảo binh của hắn có từ thời đại nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.