Đế Bá

Chương 2375: Át chủ bài của Mộng Trấn Thiên (2)



Lời này vừa ra, tất cả mọi người rung động không nhỏ, cũng hít khí lạnh, phóng nhãn cửu thiên thập địa, chỉ sợ không người nào dám nói lời này, nhưng mà hiện tại Lý Thất Dạ nói ra rất tùy ý.

Đây chính là tồn tại hoành kích Tiên Đế nha, hơn nữa còn có thể là ba bốn hoành kích Tiên Đế, là địch thủ đáng sợ, bất luận là ai cũng phải cẩn thận! Thậm chí là nhượng bộ lui binh, hiện tại Lý Thất Dạ tốt rồi, vậy mà tuyên bố muốn cầm đầu hoành kích Tiên Đế làm bô.

Phóng nhãn thiên hạ, ai dám nói ra nói như vậy? Trừ phi là Tiên Đế tồn tại trên đời này, nếu không, chỉ sợ không có mấy người dám là địch với tồn tại hoành kích Tiên Đế.

Nhưng mà hôm nay Lý Thất Dạ lại dám làm như vậy, hơn nữa hào không kiêng sợ, thái độ hắn thập phần tùy ý, dường như căn bản không đặt hoành kích Tiên Đế vào trong mắt.

- Thế gian đã không có người nào có thể ngăn cản Lý Thất Dạ bá đạo!

Cuối cùng, bất kể là ai cũng triệt để địa phục, thiên ngôn vạn ngữ không bằng một câu nói như thế.

- Không biết tự lượng sức mình thứ!

Lúc này Long trúc á tổ quát to một tiếng..

Lý Thất Dạ cũng lười nhìn hắn, tùy ý nói:

- Ta không biết tự lượng sức mình, như vậy các ngươi là cái gì? Các ngươi cái gì cũng không phải, tư cách hợp thành cái gì cũng không có. Nếu như các ngươi tự nhận là lực lượng mười phần, vậy lên đi, ta sẽ chém giết các ngươi.

- Ngươi...

Bị Lý Thất Dạ xem thường như thế, bị Lý Thất Dạ không ngó tới, lúc này không chỉ Long trúc á tổ cuồng nộ, ngay cả Hải Loa Đế Vương đều chịu cuồng nộ.

Nhưng mà Hắc Ám cổ vương tử vẫn bảo trì bình thản, hắn chậm rãi nói ra:

- Lý Thất Dạ, cơ hội ngay trước mặt ngươi, chớ tự sai lầm, ngươi bỏ qua cơ hội trước mắt, chỉ tự tìm đường chết mà thôi.

- Lời này có lẽ để ta nói thì đúng hơn.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Ta cũng cho các ngươi cơ hội, các ngươi tự phế đi, ta có thể tha các ngươi một mạng, nếu không, ta ép khô các ngươi xong, các ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.

- Xem ra ngươi đã tự nhận là thiên hạ vô địch, chưa thấy quan tài chưa rơi lệ.

Hắc Ám cổ vương tử hai mắt phát lạnh, hắn chậm rãi nói ra:

- Vậy cho ngươi kiến thức một phen.

"Ông" một tiếng thật lớn, thời điểm Hắc Ám cổ vương tử vừa dứt lời, đột nhiên thiên địa sáng chói, đạo vân thô to hiện ra.

Đạo văn dài hẹp hiện ra trên không trung, lập tức đan vào cùng một chỗ, lập tức thành tựu văn chương, theo từng tiếng nổ vang lên, pháp tắc đại đạo trên bầu trời hàng lâm, pháp tắc đại đạo trút xuống như nước.

Thời điểm pháp tắc đại đạo hàng lâm, dĩ nhiên bao phủ thân thể mỗi cường giả, bốn đại quân đoàn của đám người Mộng Trấn Thiên đang chịu tải một loại đại đạo.

Vào lúc này huyết khí bọn họ dung làm một thế, đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi, mỗi một tu sĩ tình huống đều không giống nhau, mỗi một tu sĩ huyết khí mạnh yếu bất đồng, hơn nữa thuộc tính huyết khí khác nhau, muốn dung hợp nhiều huyết khí làm một thể là chuyện không có khả năng.

Nhưng mà đám người Mộng Trấn Thiên giờ phút này làm được, thời điểm bốn đại cao thủ hợp sức với nhau, bọn họ cộng đồng nổ lực, chuyện không có khả năng biến thành có khả năng.

Oanh, oanh, oanh...

Thời điểm này dưới chân Lý Thất Dạ, dưới chân bốn đại quân đoàn của đám người Mộng Trấn Thiên sinh ra đại trận tuyệt thế, đại trận tuyệt thế này bao phủ rất nhiều tinh bích.

Những tinh bích này đẳng cấp cực cao, có tinh bích cấp bậc Thần Vương, càng có tinh bích Thần Hoàng, thậm chí là có tinh bích cấp bậc Tiên Đế.

Trong khoảng thời gian ngắn, lực lượng tinh bích tràn ngập cả thiên địa, rất nhiều tinh bích tỏa ra tinh khí mênh mông như biển cả.

Cảnh tượng trước mắt làm cho bất cứ tu sĩ nào cũng thèm chảy nước miếng, rất nhiều tinh bích như vậy, bất luận là một truyền thừa nào xài cả đời cũng không hết.

Thậm chí có vô số người cả đời còn chưa từng thấy qua nhiều tinh bích như thế, bọn họ chảy nước miếng ròng ròng.

Oanh —— một tiếng, chỉ trong nháy mắt, đại trận tuyệt thế hình thành, vào thời điểm này mọi người cảm thấy mặt đất rung rung, chỉ trong nháy mắt cảm nhận được chấn động.

Trong khoảng thời gian ngắn, cả đại trận như bao phủ cả đại địa, dường như cả đại địa dung làm một thể với đại trận này.

Oanh, oanh, oanh...

Từng cột sáng và tiếng nổ sinh ra, chỉ trong thời gian cực ngắn này, lực lượng trong thiên địa dung nhập vào trong đại trận này.

Trong tiếng nổ vang, quân đoàn sau lưng đám người Mộng Trấn Thiên đồng loạt lao tới, lực lượng to lớn rót vào trong đại trận, một loạt tiếng nổ vang lên, cả đại thế cũng bao phủ qua.

Vốn đại thế đang thủ hộ Luân Hồi Cửu Diệp Thảo, bây giờ lại bị đám người Mộng Trấn Thiên mượn tới.

Nếu như nói đại thế có lực lượng mênh mông như biển lớn, như vậy đám người Mộng Trấn Thiên vận dụng đại trận tuyệt thế là đầu mối dẫn dắt đại thế này.

Mặc dù nói đại trận tuyệt thế của đám người Mộng Trấn Thiên không thể trực tiếp điều động đại thế, nhưng nếu mượn một phần nhỏ lực lượng sau đó phối hợp thêm vô số tinh bích và huyết khí bốn đại quân đoàn, lực lượng như thế dung hợp với đại trận sẽ tạo ra uy lực khủng khiếp.

Bốn đại quân đoàn tạo thành đại trận đáng sợ, hơn nữa bốn kiện Tiên Đế binh khí dung hợp cùng một chỗ, tạo thành tuyệt thế đại trận trước giờ chưa từng có ai thấy, làm cho tất cả mọi người nhìn thấy cũng phải hoảng sợ thất sắc.

- Đây là đại trận gì?

Thời điểm nhìn thấy đại trận như vậy, lão Thần Vương cũng phát run, cho dù người không biết hàng cũng hiểu đại trận đáng sợ, bất cứ kẻ nào bước vào trong đại trận đều bị xoắn giết thành mây khói, ngay cả tư cách phản kháng cũng không có.

Đứng trong dạng đại trận này, Lý Thất Dạ nhìn chung quanh, lập tức tươi cười.

- Lý Thất Dạ, ngươi thật sự rất cường đại, nhưng chúng ta cũng không yếu.

Tuyệt thế đại trận lập tức hình thành, Hắc Ám cổ vương tử lực lượng càng đủ, chậm rãi nói ra:

- Cho dù ngươi là hoành kích Tiên Đế đến, cũng không thể chạy ra khỏi đại trận của chúng ta đâu.

Đám người Hắc Ám cổ vương tử không chỉ chuẩn bị đại trận này vì một mình Lý Thất Dạ, thậm chí còn chuẩn bị nhắm vàoTrích Nguyệt tiên tử đáng sợ, đáng tiếc Trích Nguyệt tiên tử và Chân Vũ Thần Nữ đều không có đến, bọn họ đành phải dùng nó lên người Lý Thất Dạ.

- Các ngươi cũng thật cường đại, điểm này ta phải thừa nhận.

Lý Thất Dạ liếc mắt nhìn đại trận trước mặt, cười nói:

- Các ngươi thật sự giày vò ra một chút thành tựu nhỏ. Cổ Linh Uyên các ngươi cân nhắc nơi này thật lâu, rốt cục cho các ngươi suy nghĩ ra một chút bí quyết có thể mượn lực lượng đại thế ở đây sử dụng.

- Xem ra ngươi còn là người biết hàng.

Hắc Ám cổ vương tử chậm rãi nói ra, đây cũng là điểm làm hắn đắc ý nhất. Phải biết rằng, muốn cường công nơi đây, cho dù là Tiên Đế cũng không nhất định có thể công phá được đại thế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.