Đế Bá

Chương 2449: Muốn chịu tiếng xấu thay người khác sao?



Bởi vì chuyện hôn sự này, quan hệ giữa Văn Nhân thế gia và Đông Phương thế gia đặc biệt xấu hổ, nếu như nói hiện tại Lý Thất Dạ cắn ngược một cái, làm cho Đông Phương thế gia cho rằng Văn Nhân thế gia chỉ tùy tiện tìm một người làm thế thân, khi đó quan hệ giữa Văn Nhân thế gia và Đông Phương thế gia sẽ vỡ tan!

- Ngươi phải hiểu, vì chuyện này ngươi phải trả giá thật nhiều, nếu như ngươi còn yêu Lục Nhị thì nên làm vậy.

Văn Nhân gia chủ lạnh lùng nói:

- Nhưng không chỉ vì Văn Nhân thế gia, cũng vì con gái của Lục Nhị và ngươi.

- Nói như vậy, ngươi đã từ bỏ con gái của mình.

Nghe được Văn Nhân gia chủ nói thế, Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói.

Văn Nhân gia chủ há miệng muốn nói, nhưng mà hắn không nói nên lời, đành phải phân trần:

- Văn Nhân thế gia chỉ tận khả năng lớn nhất, Lục Nhị cuối cùng như thế nào cũng phải thương lượng với Đông Phương thế gia, nhưng nếu như ngươi nguyện ý, ta có thể cam đoan với ngươi, chúng ta tuyệt đối sẽ cam đoan con gái của ngươi an toàn.

- Đây có thể xem là uy hiếp không?

Lý Thất Dạ cười cười, chậm rãi nói ra.

Văn Nhân gia chủ chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ, cũng không trả lời Lý Thất Dạ, trên thực tế, Văn Nhân thế gia cũng xác thực sợ Lý Thất Dạ cắn ngược lại một cái, bây giờ đối với Văn Nhân thế gia mà nói, trong tay bọn họ còn át chủ bài chính là mẫu tử Văn Nhân Lục Nhị hai người.

- Cho dù ngươi không suy nghĩ vì Lục Nhị, cũng nên suy nghĩ vì con gái của mình, là ngươi đã đưa nàng đến thế giới này.

Cuối cùng, Văn Nhân gia chủ lạnh lùng nói.

- Ngươi muốn ta làm gì đây?

Lý Thất Dạ tươi cười, nói ra:

- Thừa nhận ta phá hư chuyện hôn sự sao? Hay là vu oan ta là gian tế của Dương Ưng quốc, câu dẫn con gái của ngươi chính là vì phá hư quan hệ giữa Văn Nhân thế gia cùng Đông Phương thế gia?

Lý Thất Dạ nói ra lời này, Văn Nhân gia chủ há miệng muốn nói, nhưng, nhìn thần thái Lý Thất Dạ như vậy, hắn bắt đầu trầm mặc, bởi vì hắn lúc này không hiểu nổi Lý Thất Dạ là người như thế nào!

- Xem ra ngươi còn chưa quyết định chủ ý.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Nhưng mà, ta có thể đáp ứng ngươi, nếu Văn Nhân thế gia các ngươi muốn giao ta cho Đông Phương thế gia, vậy cũng tốt, ta sẽ đi tới Đông Phương thế gia.

Đối với Lý Thất Dạ mà nói, đã ra tay thì tốt nhất nên tiễn phật đến tây phương.

Nghe Lý Thất Dạ nói như vậy, Văn Nhân gia chủ hít sâu một hơi, trên thực tế, trong lòng của hắn cũng buông lỏng vì những lời này của Lý Thất Dạ.

- Rất tốt, ngươi đã có lựa chọn rõ ràng, chỉ cần ngươi hiểu rõ, chuyện khác ta không dám cam đoan, nhưng mà con gái của ngươi tuyệt đối có thể bình an vô sự!

Cuối cùng nhất, Văn Nhân gia chủ chậm rãi nói ra.

Lý Thất Dạ cười cười, nhàn nhạt nói:

- Yên tâm, ta là người nói được làm được.

Sau khi Lý Thất Dạ rời khỏi, ánh mắt Văn Nhân gia chủ trở nên lạnh như băng, hai mắt của hắn đầy lãnh ý. Chuyện này đã thoát khỏi dự kiến của hắn, trước khi gặp Lý Thất Dạ, hắn cho rằng Lý Thất Dạ sau khi bị bắt nhất định sẽ hoảng loạn, đặc biệt là con gái của mình nằm trong tay Văn Nhân thế gia.

Nhưng mà tiểu tử này thần thái vô cùng bình tĩnh và thản nhiên, dường như tất cả đều không sao cả, Văn Nhân gia chủ cũng không có biện pháp với hắn.

Trước đó, Văn Nhân thế gia thật sự muốn mượn con tin cưỡng bức Lý Thất Dạ thừa nhận là gian tế Dương Ưng quốc phái tới, thừa nhận hắn cưỡng ép Văn Nhân Lục Nhị, do đó phá hư quan hệ thông gia của hai thế gia.

Kể từ đó, trận phong ba này sẽ bình thường lại, chữa trị quan hệ giữa Văn Nhân thế gia và Đông Phương thế gia, đó cũng là cơ hội để nhất trí đối phó Dương Ưng quốc.

Nhưng mà thái độ của Lý Thất Dạ làm cho Văn Nhân gia chủ đắn đo không được, Lý Thất Dạ thật sự quá trấn định, dường như tất cả đều tính trước, trong nội tâm Văn Nhân gia chủ lúc này không nắm chắc, không biết trước, hắn cũng không dám tùy tiện áp dụng kế hoạch này.

Bây giờ đối với tại Văn Nhân gia chủ mà nói, chỉ cần Lý Thất Dạ nguyện ý thừa nhận hắn phá hư chuyện hôn sự này, đó là biện pháp xử lý tốt nhất, chỉ cần giao Lý Thất Dạ cho Đông Phương thế gia, sẽ cho Đông Phương thế gia một câu trả lời.

- Đi, cẩn thận nghe ngóng cho ta, ta muốn biết chi tiết của tiểu tử này, phải thăm dò ra lai lịch của hắn.

Cuối cùng Văn Nhân gia chủ hít sâu một hơi, phân phó môn hạ đệ tử một tiếng.

Lý Thất Dạ trở lại chỗ ở, hắn vừa vào nơi này đã bị đệ tử Văn Nhân thế gia vây quanh, thủ vệ thập phần sâm nghiêm, có thể nói là ba bước một tốp, năm bước một trạm canh gác, đương nhiên, thủ vệ sâm nghiêm như vậy không phải bảo hộ Lý Thất Dạ, mà là trông coi Lý Thất Dạ, là sợ Lý Thất Dạ đào tẩu.

Sau khi tiễn Lý Thất Dạ quay về nơi ở, Văn Nhân Kiên Thạch chậm rãi nhìn Lý Thất Dạ nói ra:

- Lý huynh, hiện tại ngươi muốn đi đã trễ, chỉ sợ không còn cơ hội.

- Ta còn không có nghĩ đào tẩu.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Lại nói ta muốn chạy đi, chỉ là Văn Nhân thế gia còn chưa ngăn cản ta được.

Lý Thất Dạ nói ra lời này làm cho ánh mắt Văn Nhân Kiên Thạch chấn động vài cái, phát, hắn hoàn toàn không nhìn rõ sâu cạn của nam nhân trước mặt này, hắn cũng không biết nam nhân trước mặt thâm tàng bất lộ hay là kẻ ngốc.

- Ngày mai Đông Phương thế gia sẽ đến, đến lúc đó sẽ giao Lý huynh cho Đông Phương thế gia, tuy chúng ta cũng sẽ cùng đi với Lý huynh, nhưng mà Lý huynh nên tự lo cho tốt.

Cuối cùng nhất, Văn Nhân Kiên Thạch trịnh trọng nói với Lý Thất Dạ.

- Ngươi cảm thấy ta là em rể ngươi sao?

Thời điểm Văn Nhân Kiên Thạch muốn đi, Lý Thất Dạ cười nói với Văn Nhân Kiên Thạch một câu.

Văn Nhân Kiên Thạch nhìn qua Lý Thất Dạ, hắn tươi cười nghiền ngẫm, nói:

- Nếu như Lý huynh không phải muội phu của ta, vì sao Lý huynh kiên trì không đi, vì sao lại thừa nhận?

- Nói rất có đạo lý.

Lý Thất Dạ cười rộ lên, nói ra:

- Đối với Văn Nhân thế gia các ngươi mà nói, ta có phải thật hay không cũng không trọng yếu, chỉ cần ta có thể chính miệng thừa nhận là được, Văn Nhân thế gia cần một kẻ chết thay. Phụ thân ngươi không biết, nhưng mà nội tâm của ngươi chắc chắn rất rõ ràng.

Văn Nhân Kiên Thạch dừng bước chân, chậm rãi nói ra:

- Lý huynh, chuyện này ngươi không nên trách ta, cũng không phải ta muốn vu oan ngươi, là ngươi có cơ hội không đi, là ngươi muốn lưu lại. Nếu như nói ta muốn vu oán Lý huynh, vậy không bằng nói Lý huynh ngươi có mưu đồ!

- Lời này rất tốt, nhưng mà ta cũng không có ý trách ngươi.

Lý Thất Dạ cười rộ lên, nói ra:

- Vòng xoáy này là do ta tự mình nhảy vào, đó là vì ta muốn tham gia náo nhiệt mà thôi.

Lý Thất Dạ nói như vậy làm Văn Nhân Kiên Thạch bắt đầu trầm mặc, phụ thân hắn còn không biết Lý Thất Dạ là giả, nhưng mà trong lòng của hắn lại rất rõ ràng, nhưng mà đi đến một bước này, bọn họ cũng đâm lao phải theo lao, đúng như Lý Thất Dạ nói, bọn họ cần một kẻ chết thay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.