Đế Bá

Chương 2502: Đại đạo chi tâm



Khổng Tước Minh Vương cũng không sợ hãi, cũng không ngoài ý, rất bình tĩnh, nàng cười lắc đầu, nói ra:

- Ta chỉ là người rãnh rỗi mà thôi, không thể so sánh với hào kiệt trong thiên hạ được, càng không thể so sánh với các tiên hiền.

Khổng Tước Minh Vương nói lời này cũng không có tự ti, cũng không kiêu ngạo, chỉ vô cùng bình tĩnh mà thôi.

- Trèo lên và không trèo lên không có gì cả, đi xem cũng không sao.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói, hắn đi tiếp.

Nhưng mà Khổng Tước Minh Vương lại cảm thấy hứng thú nói:

- Nếu công tử trèo lên âm giai, có thể trèo lên mấy giai? Theo các nhìn của ta, thập nhị giai cũng không là gì.

Về chuyện thập nhị âm giai của thành Phong Văn, Khổng Tước Minh Vương đã sớm nghe nói qua. Mặc dù không có tự mình trèo lên bao giờ, nhưng mà cũng nghe rất nhiều người nói, người có thể leo lên thập nhị giai trên thập nhị âm giai đều là thiên tài tuyệt thế vô song.

Lý Thất Dạ tùy ý địa vừa cười vừa nói:

- Thập nhị giai? Nếu là ta trèo lên, ta sẽ trèo lên tận đỉnh.

- Trèo lên đỉnh!

Khổng Tước Minh Vương mở to mắt ra, nói:

- Cái này, cái này, cái này, nghe nói thập nhị âm giai đã bị đại đạo hạn chế. Đồn đãi nói, trừ phi là Tiên Đế, có được thiên mệnh, đánh vỡ tất cả đại đạo gông xiềng mới có thể vượt qua thập nhị âm giai, nếu không, những người khác cường đại hơn nữa cũng không được, đồn đãi nói, Cố Tôn lão tổ của ta cũng chỉ trèo lên thập nhị giai mà thôi.

Đây cũng không phải nói Khổng Tước Minh Vương không tin Lý Thất Dạ. Phải biết rằng, Cố Tôn lão tổ của bọn họ là thiên tài tuyệt đỉnh, cũng chỉ leo lên thập nhị giai mà thôi.

- Thứ này phải nói chuyện khác, trèo lên thập nhị âm giai không có quan hệ tới đạo hạnh sâu cạn, nó có quan hệ với ngộ tính, nghị lực, đạo tâm. Trèo lên một bước một giai, nếu như ngươi ngộ tính tốt, có thể tìm hiểu âm luật trong đó, áp lực ngươi thừa nhận nhỏ hơn thật nhiều, đương nhiên, nếu ngươi ngộ tính không tốt cũng không sao, ngươi có kiên cường nghị lực cùng đạo tâm bất động, như vậy ngươi sẽ có thể đi tiếp.

Lý Thất Dạ cười lắc đầu, nói ra:

- Âm giai công kích nội tâm người khác, mà không phải trấn áp đạo hạnh của ngươi, đây mới là trọng điểm. Đối với ta mà nói, không cần đi tìm hiểu nó, chỉ cần đạo tâm không thay đổi đã đủ giúp ta chèo chống vượt qua tất cả ngăn cản rồi.

- Đạo tâm!

Khổng Tước Minh Vương nhẹ nhàng nói một câu, từ khi làm bạn với Lý Thất Dạ đến nay, thời điểm hắn đề cập tới đạo tâm, với tư cách trẻ tuổi cường giả đương thời, Khổng Tước Minh Vương cũng biết đạo tâm rất quan trọng, nhưng mà dường như Lý Thất Dạ càng chú ý đạo tâm hơn bất cứ kẻ nào khác.

- Ta khác với những người khác.

Nhìn thấy thần thái của Khổng Tước Minh Vương, Lý Thất Dạ cười rộ lên, nói ra:

- Ngươi cảm thấy ta đang khuếch đại lên đúng không, cho rằng ta vô cùng xem trọng đạo tâm?

- Lời này...

Khổng Tước Minh Vương không biết nên trả lời như thế nào, đương nhiên, nàng cũng không phải cảm thấy Lý Thất Dạ không có đạo lý, nhưng dường như Lý Thất Dạ có đạo tâm rất đặc biệt.

Lý Thất Dạ vừa cười vừa nói:

- Cho tới nay, rất nhiều môn phái và rất nhiều cường giả vào lúc chọn đệ tử, trước coi trọng là thiên phú, sau đó là ngộ tính, cuối cùng mới là đạo tâm, trên thực tế đã làm mai một rất nhiều người...

Lý Thất Dạ bình thản nói:

- Ngươi nhìn một cái, muôn đời đến nay, thiên tài tuyệt thế vô song quá nhiều, nhưng mà thiên tài tuyệt thế chính thức trở thành Tiên Đế lại không nhiều lắm, mượn thập đại thiên tài tuyên cổ để nói, ngươi xem mỗi người trong đó, có thập đại thiên tài tuyên cổ nào có thể trở thành Tiên Đế? Không có mấy, chưa đến ba người.

- Ngươi thử nghĩ một chút, ngay cả thập đại thiên tài cũng không thể trở thành Tiên Đế, về phần đám người được gọi là thiên tài kinh tài tuyệt diễm, muôn đời đến nay có quá nhiều, những người này đa số đều vẫn lạc trên con đường trở thành Tiên Đế, đây là vì cái gì?

Lý Thất Dạ cười chỉa chỉa trái tim, nói ra:

- Vấn đề cuối cùng chính là đạo tâm, đối với thiên tài mà nói, bọn họ quá mức thuận buồm xuôi gió, không có trải qua các ngăn cản và trắc trở, lại quá mức dễ bị hấp dẫn, đạo tâm quá dễ dao động.

- Thật sự là thế sao?

Khổng Tước Minh Vương lại hỏi tiếp.

- Xa không nói, nói về Đạp Không Tiên Đế đi, Đạp Không Tiên Đế hắn sau khi trở thành Tiên Đế, bao nhiêu khen ngợi, rất nhiều người đều khen hắn tuyệt thế vô song, đó chỉ là nịnh nọt mà thôi, trên thực tế lúc hắn còn trẻ tuổi, thiên phú của Đạp Không Tiên Đế kỳ thật chỉ có thể nói là trung thượng, chỉ có thể nói là người nổi bật.

- So với Mục Thiếu Đế của Tẩy Nhan Cổ Phái, thạch Thạch Dược Long Thần, thậm chí là đệ nhất chiến tướng Tiêu Thanh Thiên, thiên phú của Đạp Không Tiên Đế kém bọn họ quá nhiều. Nhưng mà cuối cùng vẫn là Đạp Không Tiên Đế, chỉ có hắn mới có thể chịu tải thiên mệnh, ngươi biết tại sao không?

Nói đến đây, Lý Thất Dạ nghiêm túc nhìn qua Khổng Tước Minh Vương.

- Đạo tâm!

Khổng Tước Minh Vương nói ra.

- Đúng vậy, chính là đạo tâm.

Lý Thất Dạ nhàn nhạt nói:

- Hoặc là ngươi chỉ biết đáp án, không biết nguyên nhân trong đó. Nói thế này, người như Mục Thiếu Đế, hắn thiên phú cao đấy, từng ba thắng ba bại với Đạp Không Tiên Đế, nhưng mà hắn thông minh quá bị thông minh hại, cho rằng tu luyện có thể đi đường tắt, hắn bị Đạp Không Tiên Đế đánh bại, sau đó không chịu nổi hấp dẫn, cho nên, hắn đi vào con đường tắt, muốn mượn ngoại lực lớn mạnh bảo thân mình, nhưng mà, cuối cùng hắn suýt nữa làm Tẩy Nhan Cổ Phái bị diệt

- Lại nói Thạch Dược Long Thần, hắn lúc tuổi còn trẻ vênh váo trùng thiên, giết Đạp Không Tiên Đế chạy ra khỏi Thạch Dược Giới, Đạp Không Tiên Đế bị giết như chó nhà có tang, có thể nói rất uy phong, có thể nói không ai bì nổi, nhưng mà về sau, hắn thua trong tay Đạp Không Tiên Đế, sau khi bị đánh bại ba lần liên tiếp, chính hắn bị dọa phá lá gan, trốn tránh không dám ra, đây là đạo tâm khủng bố, nếu như hắn có đạo tâm không sợ, cũng không sợ hãi tới mức trốn tránh không dám ra.

Nói đến đây, Lý Thất Dạ dừng một chút, nói tiếp:

- Về phần Tiêu Thanh Thiên, càng không cần nói, hắn có cảm ngộ khác thường với đao đạo, hắn trời sinh chính là người dùng đao, đao trong tay hắn giống như có thêm sinh mạng, đáng tiếc, bóng mờ Đạp Không Tiên Đế bao phủ hắn, hắn không thể đi ra khỏi gông xiềng của bản thân, hắn chỉ thiếu chút nữa, đạo tâm không đủ kiên định.

- Đạp Không Tiên Đế thì sao?

Khổng Tước Minh Vương hỏi.

Trên thực tế, Khổng Tước Minh Vương càng hứng thú với chuyện cũ của Đạp Không Tiên Đế, dù sao Đạp Không Tiên Đế là địch nhân của thủy tổ Hắc Long Vương.

- Đạp Không Tiên Đế trải qua bao nhiêu nhấp nhô trong đời? Bao nhiêu người đánh bại hắn? Mục Thiếu Đế, Thạch Dược Long Thần, Mộng Trấn Thiên... Một đám trẻ tuổi thiên tài đều đã từng đánh bại hắn, tuy đối mặt với thất bại nhiều lần, Đạp Không Tiên Đế cũng không tuyệt vọng, cũng không tức giận, sau thất bại lại quật khởi, suy nghĩ nguyên nhân thất bại của mình là cái gì, từ đó hấp thụ giáo huấn, cho nên hắn sau khi thất bại lại quật khởi từ thất bại đó, hắn có thể cười đến cuối cùng, hắn có được đạo tâm vô cùng kiên định, cho nên, cuối cùng hắn cười đến cuối cùng, chịu tải thiên mệnh, trở thành Tiên Đế.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.