Đế Bá

Chương 2716: Trầm Hiểu San



Thiết Thụ Ông nói lời này xuất phát từ đáy lòng, không chỉ nói cả Thanh Châu, cho dù Thiết Thụ Môn ở khu vực phía tây này vẫn đau khổ giãy dụa mà thôi.

Mà Trầm Hiểu San, Hạ Trần còn trẻ không cảm thụ được, như Trầm Hiểu San, Hạ Trần từ nhỏ được Thiết Thụ Ông tài bồi, đặc biệt là Trầm Hiểu San, Thiết Thụ Ông kỳ vọng vào nàng rất cao, cho nên từ nhỏ đã ưu ái Trầm Hiểu San rất nhiều, cũng làm nàng kiêu ngạo, nàng nói như thế nào cũng là công chúa của Thiết Thụ Môn.

Khác với cảm giác ưu việt của đệ tử, Thiết Thụ Ông sầu lo rất nhiều, với tư cách chưởng môn hắn trải qua không ít chuyện, trong lòng cũng hiểu rõ, Thiết Thụ Môn là tiểu môn tiểu phái phải đáp lên Tề Lâm Đế gia mới được.

Nếu như Thiết Thụ Môn không có nửa điểm quan hệ, nếu nếu có một ngày Thiết Thụ Môn bị diệt mất cũng không biết cầu cứu ai.

Mượn Tây Đà quốc Thiết Thụ Môn phụ thuộc mà nói, Tây Đà quốc muốn tiêu diệt bọn họ chỉ cần nhấc tay mà thôi, thậm chí tùy tiện phái một vị trưởng lão cũng có thể san bằng Thiết Thụ Môn.

Chính vì nhìn thấy đại giáo cương quốc cường đại, lúc này nội tâm Thiết Thụ Môn càng lo lắng.

Nói hắn phụ thuộc Tây Đà quốc, Thiết Thụ Môn càng muốn phụ thuộc vào Tề Lâm Đế gia, đây cũng không phải Tề Lâm Đế gia càng cường đại hơn, quan trọng hơn chính là Tề Lâm Đế gia cách xa Thiết Thụ Môn.

Tề Lâm Đế gia xa cuối chân trời, cũng không quản tới tiểu môn tiểu phái như Thiết Thụ Môn, mà Tây Đà quốc lại khác, bọn họ gần trong gang tấc, tùy thời có thể can thiệp vào Thiết Thụ Môn.

Cho nên nói, đối với Thiết Thụ Môn mà nói, nếu có thể leo lên Tề Lâm Đế gia, như vậy Thiết Thụ Môn sẽ có thêm một tầng bảo hiểm.

- Đại đạo nhiều gian khó, đây là con đường tu sĩ, đối với nhất tông môn mà nói cũng là thế.

Nghe Thiết Thụ Ông nói, Lý Thất Dạ phản ứng rất bình thản.

Chuyện này dù ở cửu giới hay thập giới là quá nhiều.

Thiết Thụ Ông cười khan một tiếng, cũng không biết nói thế nào, đành nói:

- Tiên sinh có thể giải phù văn thần bí hay không?

Nói xong hắn nhẹ nhàng chỉ vào đồ án.

- Như thế nào, ngươi không tin ta sao?

Lý Thất Dạ liếc mắt nhìn Thiết Thụ Ông, vừa cười vừa nói.

Thiết Thụ Ông vội vàng khoát tay, nói ra:

- Không, không, không, ta không có ý này, lão hủ tin tưởng tiên sinh kinh luân đầy bụng, nhưng mà... Tiên sinh biết đấy, danh ngạch khảo hạch có hạn, đều trải qua chọn lựa. Lão hủ có chút quan hệ, có thể giúp tiên sinh đi Tề Lâm Đế gia mở rộng tài hoa. Nhưng ta muốn đề cử tiên sinh, vậy cũng phải xuất ra một chút đồ vật chân thật cho người ta xem, bằng không thì lão hủ là vu khống, như vậy người nào tin phục chứ?

- Khảo hạch, các ngươi cũng chỉ là người mù xem voi mà thôi, các ngươi làm gì biết đáp án chứ.

Lý Thất Dạ cười lắc đầu, nói ra:

- Không chỉ nói ngươi hoặc là người có tư cách giới thiệu, cho dù là Tề Lâm thế gia cũng không biết mình lục lọi là vật gì, chỉ nhìn ra được hình ảnh sinh nghĩa mà thoi, còn không có một hai phần mười da lông.

Nói đến đây, Lý Thất Dạ nhìn Thiết Thụ Ông, nói ra:

- Ngươi đã có thể cầm được đồ vật này, cũng có thể bắt được cái gọi là đáp án. Cho dù ta cho ngươi đáp án, đọc phù văn này cho ngươi biết, ngươi cũng không nhìn ra huyền diệu trong đó.

Trên thực tế, phù văn này liên quan tới sự vật quá huyền ảo, không chỉ nói nhân vật như Thiết Thụ Ông, cho dù là lão tổ của Tề Lâm Đế gia cũng không thể cởi bỏ ảo diệu trong đó, chỉ có Đại Đế Tiên Vương mới hiểu được đôi chút.

Đám lão tổ Tề Lâm Đế gia chỉ là người mù sờ voi, nhìn qua sinh nghĩa mà thôi, bọn họ chỉ có kiến thức nửa vời.

- A, a, a, ta cũng không gạt tiên sinh, tuy lão hủ thật là không biết ảo diệu, nhưng cũng cần một ít gì đó cho người ta xem, ta tin tưởng sẽ không mai một tài hoa của tiên sinh.

Thiết Thụ Ông vội vàng nói.

Lý Thất Dạ cười, nói ra:

- Cũng phải, vậy giúp ngươi một lần.

Nói xong hắn viết ra một án văn chương, văn có thuật, huyền diệu khó giải thích, diệu lại diệu, trong đó có đạo nghĩa pháp tắc không phải Thiết Thụ Ông có khả năng thấu hiểu.

Đương nhiên, Lý Thất Dạ đáp ứng Thiết Thụ Ông đi khảo hạch, thực sự không phải là bởi vì Thiết Thụ Ông, cũng không phải bởi vì Thiết Thụ Môn, mà là vì hắn cảm thấy hứng thú với đồ vật mà Tề Lâm Đế gia đạt được, Tề Lâm Đế gia cũng không biết mình có là thứ gì, chính vì như thế, bọn họ mới khảo hạch, hy vọng có thể có người đọc hiểu hàm nghĩa trên phù văn!

Thời điểm Lý Thất Dạ viết xong, Thiết Thụ Ông lấy ra xem xét, đương nhiên hắn cũng nhìn không ra huyền diệu trong đó, trong mắt hắn xem ra, những văn tự này như thiên thư, thiên mã hành không, hắn nhìn hoa mắt choáng váng, mặc dù như thế, Thiết Thụ Ông vẫn cẩn thận gấp lại, cẩn thận thu vào trong ngực.

Đối với Thiết Thụ Ông mà nói, tấm giấy này mang theo vận mệnh của Thiết Thụ Môn, Thiết Thụ Môn có thể đáp quan hệ với Tề Lâm Đế gia hay không còn cần vào nó đấy.

Đương nhiên, đối với Lý Thất Dạ mà nói không sao cả, hắn muốn xem thứ gì, không ai có thể ngăn cản được.

Lý Thất Dạ nhìn qua bên ngoài, nhìn trời và trầm mặc. Trong nội tâm nặng trịch, chinh chiến chung cực, đây là chủ đề nặng nề đấy..

Tuy Khải Chân Tiên Đế tổ chức trận chiến chung cực thứ sáu hắn không thấy, nhưng mà hắn đã biết rõ kết quả của trận chiến chung cực.

Trong khoảng thời gian ngắn, trong lòng Lý Thất Dạ nặng trịch, ngàn trăm vạn năm qua đi, hắn đã quên bi thương cùng vui mừng, nhưng nội tâm của hắn vẫn nặng nề.

Thiết Thụ Ông thấy Lý Thất Dạ trầm mặc không nói, cũng không dám quấy rầy, lúc này đứng chờ.

Qua hồi lâu sau, Lý Thất Dạ phục hồi tinh thần lại, liếc mắt nhìn Thiết Thụ Ông, nói ra:

- Ta có chút mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một phen.

- Ta sẽ bảo người đi chuẩn bị.

Thiết Thụ Ông vội vàng nói.

- Cho nữ đệ tử của ngươi đi tới chỗ ta.

Lý Thất Dạ thuận miệng phân phó.

- Ách!

Lý Thất Dạ nói câu này làm Thiết Thụ Ông kinh ngạc, mặc dù nói trong lòng Thiết Thụ Ông từng có tâm tư, nếu như Lý Thất Dạ gia nhập Tề Lâm Đế gia, hắn thực hy vọng nhìn thấy Trầm Hiểu San cùng Lý Thất Dạ có cơ hội đi cùng một chỗ, nhưng hiện tại còn quá sớm.

- Yên tâm đi, ta không phải vừa ý sắc đẹp nữ đệ tử của ngươi, bảo nàng tới bóp lưng cho ta.

Nhìn thấy thần thái Thiết Thụ Ông như vậy, Lý Thất Dạ tùy ý nói.

- Ta sẽ cho nàng tiếp đãi tiên sinh.

Thiết Thụ Ông nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Lý Thất Dạ, trong nội tâm rung động, lúc này hắn hoàn toàn tin tưởng Lý Thất Dạ cũng không ham sắc đẹp.

- Cái gì?

Nghe sư phụ Thiết Thụ Ông nói, Trầm Hiểu San quát to một tiếng, mở to mắt, kêu lên:

- Sư phụ, ngươi, ngươi, ngươi bảo ta đi tiếp đãi hắn?

- Đúng!

Thiết Thụ Ông từ từ nói:

- Hảo hảo tiếp đãi tiên sinh, không được sai sót! Đối với ngươi, đối với Thiết Thụ Môn đều là trọng trách.

- Sư phụ, cái này, cái này quá mức rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.