Đế Đài Xuân

Chương 26



Đúng như Ứng Sùng Ưu phỏng đoán, chủ soái của mười vạn quân Bình Thành – Nhất phẩm Quận vương Ngụy Thái – lúc này đang cực kỳ khủng hoảng. Ông ta suy đi nghĩ lại mãi cũng không hiểu nổi tại sao sự tình lại đến nông nổi này.

Lúc tiếp chỉ dụ, Ngụy Vương cũng ký nhận, nhưng thâm tâm thì lại vô cùng bất mãn với nội dung trong chiếu. Rời Bình Thành xuất chinh hơn một năm nay, Dương Thù đã nhiều lần phái ra những chiếu lệnh như thế, lần nào cũng bảo ông ta điều động thuộc hạ Bình Thành quân của mình đi làm phòng tuyến sau lưng cho người ta. Hết lần này đến lần khác, trơ mắt thấy quân đội đồng liêu hăng hái công thành chiếm đất, còn Bình Thành quân chỉ được đứng ở mặt sau làm hậu cảnh. Tuy rằng mỗi khi luận công Dương Thù đều nhiệt liệt khen ngợi Bình Thành quân, ban thưởng không ít, nhưng vì hiếm khi thật sự tác chiến nên luôn cảm thấy công lao đều chỉ là danh nghĩa, do Hoàng đế nể mặt cựu thần mà sắp đặt, khiến kẻ khác không phục. Lần này vất vả lắm mới có thể tác chiến độc lập ở tây tuyến, khởi đầu lại hết sức khả quan, đang chẩn bị dốc toàn lực thì đột nhiên nhận được một đạo chiếu chỉ ra lệnh điều quân trở về, chẳng khác nào bị tạt nguyên chậu nước lạnh vào mặt.

Ngụy Vương chỉ phụ trách một bộ Bình Thành quân, không giống Dương Thù cai quản toàn cục nên không hiểu được an bài của Hoàng đế. Chỉ cần quân địch không tấn công phòng tuyến của ông ta, thì ông ta liền cho là Dương Thù điều động sai lầm, không muốn cho Bình Thành quân lập công nên mới tùy tiện đá ông ta qua một bên, hoàn toàn không hiểu được sự bố trí dụng binh tinh vi của Dương Thù. Thân là cựu thần danh vọng tối cao, Ngụy vương tự trọng thân phận, cho dù bất mãn cũng không muốn mở miệng tranh công; còn tiểu hoàng đế thì tuổi trẻ khí thịnh, chỉ nghĩ làm thế nào mau chóng thu phục lại cẩm tú giang san của mình, không quá lưu tâm đến sự thất ý của cựu thần. Thời gian càng dài khúc mắc càng sâu, cuối cùng bùng nổ ngay thời điểm quan trọng nhất.

Bình Thành quân tiến quân về phía tây đã hơn nửa tháng, Ngụy Vương không nắm rõ tình hình của các đội quân đông lộ, nên không thể hiểu vì sao Hoàng đế trong tay đã có ba quân Diễm Linh, Tể Châu, Thanh Ích rồi mà còn phải điều động Bình Thành quân trở về, càng không biết tại sao lại phải bố trí một phòng tuyến phía sau Lạc Thủy để làm gì. Nghĩ tới nghĩ lui, Ngụy Vương cuối cùng cho ra một kết luận: Cái gọi là Mục tộc xâm phạm biên giới chẳng qua chỉ là cái cớ, Hoàng đế bất quá lại muốn ngoéo chân mình một cái, để cho Bình Thành quân không thể thừa thế nam hạ, trở thành đội quân đầu tiên tiến sát đế đô. Một khi đã có kết luận như vậy, bên cạnh còn được các thuộc hạ cổ vũ, lại thêm chỉ cần độ ba ngày nữa là có thể đánh bại tây bộ trọng trấn An Châu, Ngụy vương liều quyết định tiền trảm hậu tấu, gác chỉ dụ lại ba ngày không chấp hành, đồng thời hạ lệnh cho toàn quân hợp lực tiến sát An Châu. Vốn tưởng rằng chỉ cần lập được công lớn, mà Hoàng đế thì lại không thể giải thích được lý do điều quân thì chuyện này cũng chỉ đành bỏ qua, ngàn vạn lần không thể ngờ được hậu quả lại như thế này.

Khán chỉ bất tuân, khiến hậu tuyến cấm quân trống rỗng, Hịch Trữ quân thừa cơ phục kích, Hoàng đế lâm vào hiểm cảnh… tin tức lần lượt báo về như sấm chớp đùng đùng giáng xuống đầu Ngụy Vương. Lần đầu tiên mạo hiểm kháng chỉ đã gặp ngay hậu quả nghiêm trọng nhất, Ngụy vương thật sự không còn tâm trí đâu mà suy xét, chỉ cảm thấy vận số của mình quá mức tồi tệ, vừa lo lắng lại sợ hãi, không biết phải làm gì bây giờ. Nếu phản kháng sự bắt tội của Hoàng đế thì Bình Thành quân của ông không đủ sức chống chọi với ba bộ Vương sư còn lại; còn nếu bó tay chịu trói, trước mặt chỉ còn tội tử kháng chỉ. Lão vương gia suy trước tính sau, chỉ một đêm mà râu tóc đã bạc phơ. Nhưng nơm nớp lo sợ mấy ngày, ngoài doanh lại báo: Hoàng đế chỉ phái khâm sai Khu tướng thiếu phủ Ứng Sùng Ưu cùng một tiểu đội tùy tùng đến đây, thật sự khiến người ta không ngờ được. Ngụy vương sửng sốt mất một lúc mới nhớ ra phải thỉnh người vào.

Nhìn lão vương gia mặt mày tiều tụy, Ứng Sùng Ưu không khỏi thầm thở dài, nhưng không để lộ ra mặt, chỉ khách khí hành lễ rồi hạ lệnh cho thủ hạ đứng ngoài trướng đợi lệnh, một mình vào soái trướng, ý bảo Ngụy vương cho tả hữu lui ra.

Ngụy vương thấy Ứng Sùng Ưu lần này đến không đưa ra vương trượng cũng không cầm thiên tử kiếm, trong lòng đã vô cùng kinh ngạc, lại thấy biểu hiện của y bèn vội vàng lệnh cho toàn bộ thuộc hạ trong trướng lui hết ra ngoài.

“Ngụy vương gia, ti chức phụng thủ dụ của của Thánh thượng đến hỏi mấy câu!” Đợi trong trướng không còn một bóng người, Ứng Sùng Ưu mới nghiêm trang cao giọng hỏi.

“Thần tuân chỉ!” Ngụy vương phất áo quỳ xuống.

“Thánh thượng hỏi: Chỉ dụ điều quân, ông có nhận được?”

“Thần nhận được!”

“Chỉ dụ lệnh cho ông hỏa tốc điều quân trở về lập phòng tuyến Lạc Thủy, ông có hiểu rõ ràng?”

“Dạ…”

“Ông có từng y chỉ hành sự?”

“… Chưa từng.”

“Vì duyên cớ gì?”

Ngụy Vương ngẩng đầu, muốn nói lại thôi.

“Ngụy vương, Thánh thượng tin tưởng ngài cựu thần trung tâm, quyết không cố ý đẩy quân chủ vào hiểm địa, nên mới không tuyên chỉ, không tróc nã, chỉ lệnh tôi âm thầm đến hỏi rõ. Ngài lúc ấy quyết đoán thế nào, ngàn vạn lần không nên dấu diếm. Nếu giải thích rõ ràng, tuy có trách phạt, nhưng cũng không đến mức đại tội mưu phản, thỉnh ngài suy xét!”

Ngụy vương hai mắt ửng đỏ, lệ nóng trào tuông, vội nâng tay áo lau, hơi dập đầu nói: “Hoàng thượng thánh minh, cựu thần thật xấu hổ…”

Ứng Sùng Ưu mỉm cười, tiến lên nâng ông ta dậy, nhẹ nhàng nói: “Chắc hẳn không chỉ có một hai câu, ngài ngồi xuống trước rồi nói!”

“Ứng đại nhân thay mặt thiên tử, cựu thần làm sau dám ngồi!”

“Cho dù là Thánh thượng đích thân đến hỏi, lão Vương gia cũng sẽ có chỗ ngồi!” Ứng Sùng Ưu dìu ông ta ngồi xuống, an ủi: “Ngài không cần sợ hãi. Thánh thượng nhân hậu, chỉ cần ngài nói thật sẽ không mang tội lớn!”

“Làm phiền Ứng đại nhân hồi bẩm Thánh thượng, cựu thần thật sự là… hồ đồ mà…” Ngụy Vương thở dài một tiếng, đem tất cả ngờ vực vô căn cứ của mình nhất nhất kể ra, giải thích vì sao lúc nhận được thánh chỉ lại cố ý kéo dài thời hạn điều quân, để cuối cùng phải ân hận.

“Hóa ra là như vậy…” Ứng Sùng Ưu nhìn Ngụy vương lệ rơi đầy mặt, biết ông ta không nói dối, nén giận trách: “Nếu trong lòng lão vương gia có khó chịu, thì nên sớm bẩm tấu với Hoàng thượng mới phải. Kỳ thật Hoàng thượng đối với Bình Thành quân cũng bình đẳng như các quân đội khác, hoàn toàn không có ý chèn ép, là do ngài đa nghi mà thôi!”

“Tóm lại là do lão vương gây nên sai lầm lớn, khó có thể vãn hồi, cho dù chết muôn lần cũng khó chuộc được tội này. Nhưng toàn quân trên dưới, còn có cả nhà Ngụy thị, đều là bị cựu thần liên lụy, mong Bệ hạ khai ân đặc xá!”

Ứng Sùng Ưu ôn tồn khuyên nhủ: “Lão vương gia đừng quá lo lắng! Tôi trở về báo cáo Thánh thượng, bất luận thế nào cũng không để ngài chịu tiếng mưu nghịch oan uổng. Xin quản thúc toàn quân, hạ trại bất động để tránh sinh thêm nhiều chuyện.”

Ngụy Vương luôn miệng cảm ơn, đứng dậy đưa tiễn. Nào ngờ còn chưa bước đến cửa trướng, tấm rèm da trâu đột ngột bị xốc lên từ bên ngoài, một đoàn người đao kiếm sáng lòa xông vào vây lấy Ứng Sùng Ưu.

“Duật nhi định làm gì?” Ngụy Vương chấn động, phẫn nộ quát người cầm đầu.

Bình Thành thiếu hầu Ngụy Duật Bình khôi giáp chỉnh tề tiến lên thi lễ: “Phụ vương, cha để hắn đi như vậy sao?”

“Ứng đại nhân thay mặt thiên tử đến đây vấn tội, giờ phải quay về doanh phục mệnh, ngươi dám vô lễ như thế sao?” Ngụy vương dậm chân giận dữ: “Còn không mau lui ra cho ta!”

“Phụ vương, những lời hai người nói với nhau, hài nhi ở ngoài trướng đã nghe rất rõ ràng.” Ngụy Duật Bình một bước cũng không lui, ngẩng đầu nói: “Cha thật sự tin rằng khi hắn trở về sẽ thay người cầu xin Hoàng thượng, để Hoàng thượng không giáng đại tội cho cha hay sao?”

“Thánh thượng nhân hậu…”

“Nhân hậu cái rắm!” Một tướng quân cao to đứng cạnh Ngụy Duật Bình lớn tiếng mắng: “Nếu hắn nhân hậu thì đã không để cho Bình Thành quân chúng ta chịu uất ức lâu như vậy rồi. Vương gia ngài lần này sa vào tay hắn, còn không nhân cơ hội bóp chết ngài mới là lạ đó!”

“Láo xược!”

Ngụy vương mới khiển trách một câu đã bị con trai ngắt lời:

“Phụ vương, lời nói của hắn tuy thô lỗ như ý tứ không thô. Huống chi nếu để Hoàng đế nắm lấy cơ hội này, hài nhi dám nói, chỉ cần Ứng Sùng Ưu rời khỏi đây, ngay sau đó sẽ là đại quân cùng gông cùm của Nội phủ ty đến tước binh quyền của cha!”

“Ngụy vương gia” Ứng Sùng Ưu lạnh lùng nói: “Nếu Thánh thượng thật sự muốn ép ngài vào chỗ chết thì chỉ cần hạ lệnh cho Diễm Linh quân tới đây là được, cần gì phải phái ta đến bảo toàn thanh danh cả đời của ngài cho phiền phức chứ? Thời khắc quan trọng, đừng để phạm sai lầm!”

Ngụy Vương gia gật đầu: “Ứng đại nhân nói không sai! Hoàng thượng phái sứ thần tới, chứng tỏ có lòng tha thứ, Duật nhi không nên vô lễ…”

“Cho dù Hoàng thượng lần này không giết, thì thanh danh một đời của cha chỉ sợ không còn lại bao nhiêu!” Ngụy Duật Bình cười khuẩy: “Cha nghĩ Ứng Sùng Ưu thật sự là người tốt hay sao? Lần trước chuyện bệnh dịch, chính là hắn cáo mật trước mặt Hoàng thượng, còn bày đặt giả mù sa mưa đóng vai người tốt!”

Ứng Sùng Ưu chau mày, nghiêm nghị nói: “Ứng mỗ làm việc chỉ cầu không thẹn với lương tâm, Ngụy thiếu hầu không thể thứ lỗi cũng đành chịu. Nhưng Ngụy vương gia, có câu ‘nhất thất túc thành thiên cổ hận’ (sẩy chân một bước hối hận cả đời), ngài đã sai một bước, chẳng lẽ còn muốn sai càng thêm sai? Ngài thật sự không vì toàn quân, vì Ngụy phi nương nương mà lo lắng chút nào sao?”

Ngụy vương run lên, ánh mắt lại ửng đỏ.

“Phụ vương…”

“Không cần nói nữa! Vi phụ đã quyết định. Bất luận thế nào, Ngụy gia ta nhiều đời trung lương, không thể trở thành phản thần của Đại Uyên. Thỉnh Ứng đại nhân hồi doanh phục mệnh. Nếu Thánh thượng không thể khai ân, cựu thần cũng đành cúi đầu chịu tội…”

Ứng Sùng Ưu cất được gánh nặng trong lòng, hơi mỉm cười nói: “Lòng trung của Vương gia đất trời chứng giám, Thánh thượng nhất định sẽ thông hiểu!”

Ngụy Vương bước tới hạ lệnh: “Các ngươi tránh ra, để Ứng đại nhân ra ngoài!”

Ngụy Duật Bình sắc mặt âm trầm, hung hăng trừng Ứng Sùng Ưu, rít lên qua kẽ răng: “Phụ vương, đã trễ rồi…”

“Ngươi nói cái gì?” Ngụy Vương nhìn quanh thấy không tướng sĩ nào nhúc nhích, sắc mặt bắt đầu trắng bệch.

“Tất cả tùy tùng của Ứng Sùng Ưu đã bị con giết chết…” Ngụy Duật Bình nhếch mép cười lạnh lùng, không thèm để ý đến phụ thân lảo đảo đứng không vững, từ tốn nói tiếp: “Giờ như tên đã lên dây, không thể không bắn. Thỉnh phụ vương tạm thời an dưỡng, đem tất cả mọi chuyện giao lại cho con, không cần phải bận tâm!”

Ứng Sùng Ưu cảm thấy bụng quặn thắt, trước mắt mơ hồ, trên mặt không còn huyết sắc, nhưng vẫn vươn thẳng lưng, lạnh lùng gằn từng tiếng: “Ngụy Duật Bình, ngươi thật dám cả gan làm loạn! Bình Thành quân trên dưới chỉ có mười vạn binh lực, đối khán Hoàng mệnh ngươi có được bao nhiêu phần thắng chứ?”

“Vốn dĩ không có bao nhiêu phần thắng, bất quá may mắn được ngươi đem thân dâng đến cửa.” Ngụy Duật Bình nhếch môi rút gươm ra khỏi vỏ, chỉa mũi kiếm sáng như tuyết vào cổ họng của Ứng Sùng Ưu, cất giọng cười to: “Ngươi chính là xương thịt trong lòng hoàng đế bệ hạ, động một chút cũng có thể khiến hắn đau đến chết đi sống lại. Chỉ cần có ngươi trong tay ta, Dương Thù còn có thể làm được gì?”

Ứng Sùng Ưu nghe lòng trầm xuống, nhắm chặt hai mắt, hối hận vô cùng. Vốn tưởng rằng với lòng trung đối với hoàng thất của lão Vương gia, việc này sẽ không mấy gian nguy; nào ngờ tân phái của Bình Thành quân lại dám thoát ly sự khống chế của lão chủ chỉ nghe lệnh của Thiếu hầu, nên đã đi nhầm một bước, khiến cho Dương Thù gặp phiền phức to.

“Duật nhi” Ngụy Vương run giọng nói: “Nghe vi phụ một câu, mau thu tay lại…”

Ngụy Duật Bình chống kiếm, quỳ phục xuống đất dập đầu mấy cái, kiên quyết nói: “Phụ vương, nếu người muốn hài nhi còn đường sống, xin hãy quay về tẩm trướng, để con tự giải quyết hậu quả!”

“Câm miệng!” Ngụy Vương vừa tức vừa vội, hung hăng tát con trai một bạt tai: “Ngươi thì biết cái gì, ngươi tưởng việc ngươi đang làm là đường sống hay sao?”

Ngụy Duật Bình đưa mu bàn tay lau tơ máu trên khóe môi, vẫn quỳ thẳng trên mặt đất, lạnh lùng nói: “Người đâu, dìu lão vương gia về nghỉ ngơi!”

Hai gã phó tướng dạ một tiếng, bước đến bên cạnh Ngụy vương, một trái một phải kềm giữ cánh tay ông ta, động tác tuy nhẹ nhàng nhưng cũng không để cho lão vương gia có thể giãy thoát, nửa dìu nửa ôm ông ta ra ngoài trướng.

Ngụy Vương giận run người nhưng không thể làm được gì, chỉ đành đưa mắt áy náy nhìn Ứng Sùng Ưu, bị cưỡng chế đưa đi.

“Ứng thiếu phủ, làm khó ngài rồi!” Ngụy Duật Bình lúc này mới không chút biến sắc đứng dậy, rút kiếm tiến lên, xoẹt một tiếng cắt lấy một đoạn tóc nhỏ của Ứng Sùng Ưu, lại tháo lấy tùy thân ngọc bộ bên hông y, dùng vải gói kỹ bỏ vào trong ngực, rồi quay lại ra lệnh cho thuộc hạ: “Trói lại, đem đến hậu doanh trông chừng cẩn thận!”

“Dạ!” Hai tên lính cường tráng bước tới, lấy một đoạn dây dài trói chặt hai tay Ứng Sùng Ưu, đem đến lều trại đầu tiên ở hậu doanh thô bạo ném vào. Ứng Sùng Ưu bị đập mạnh xuống đất, đau đến xây xẩm mặt mày.

Sự tình đến nông nổi này, Ứng Sùng Ưu ngược lại càng trấn định, lẳng lặng nằm trên mặt đất điều hòa hơi thở. Lúc nãy khi bị trói y đã cố tình gồng cứng thân thể, nên tuy bị trói rất chặt nhưng chỉ cần bây giờ thả lỏng thân thể tự khắc dây trói sẽ được nới lỏng ra một chút, nếu cố gắng vùng vẫy thêm rất có thể sẽ thoát ra được. Có điều lúc này trời chưa tối hẳn, bên ngoài lại có trọng binh canh giữ, Sùng Ưu không định làm chuyện thiếu suy nghĩ.

Đến nửa đêm, Ứng Sùng Ưu lặng lẽ đứng dậy, đang định quan sát tình hình thì ngoài trướng đột nhiên rì rầm xao động, lúc xa lúc gần, tựa như cả doanh địa đều bừng tỉnh. Chẳng bao lâu sau có người xông vào mạnh tay lôi Ứng Sùng Ưu ra ngoài, đẩy vào trong một chiếc tù xa. Sùng Ưu đưa mắt nhìn quanh, hóa ra Bình Thành quân đang lén lút nhổ trại xuất phát. Bầu trời không một ánh sao, Ứng Sùng Ưu chỉ có thể dùng cảm giác và quan sát địa hình chuyển động xung quanh mà phán đoán phương hướng. Lần hành quân giữa đêm này của Bình Thành quân dường như là hướng về phía tây bắc, hơn nữa tốc độ hành quân lại cực nhanh, không ít quân nhu quân trang đã bị bỏ lại.

“Là đi Du Châu hay An Châu đây?” Ứng Sùng Ưu nhắm mắt dựa vào thành xe chở tù, trong đầu cấp tốc chuyển động: “Chắc là đi Du Châu… Ngụy tướng quân đóng quân ở đó là tộc đệ của Thiếu hầu; hơn nữa ở đó địa thế hiểm yếu, lương thực sung túc, cũng có thể cố thủ… Không biết hiện giờ Hoàng thượng đã phát hiện ra hành động của hắn chưa…”

Ứng Sùng Ưu là đại thần thân tín của Hoàng đế, đương nhiên hiểu rất rõ chiến cuộc. Đối với việc Bình Thành quân đột nhiên tạo phản, Vương sư tốt nhất là nên tránh chạm mặt chém giết mà tiến hành xử lý lạnh. Phạm vi hoạt động của Bình Thành quân có hạn, nếu lệnh cho Thanh Ích quân bảo vệ Phần Hà, Tể Châu quân trấn Sơn Châu phía bắc là có thể kiềm chế bọn họ trong Du Châu, vô lực vọng động. Chủ lực Vương sư Diễm Linh quân vẫn giữ nguyên kế hoạch, trước vượt Lạc Thủy đánh tan binh lực còn sót lại của Hịch Trữ quân, sau dẫn quân nam hạ, tiến thẳng đế đô; trễ lắm là đến cuối năm nay, đại cục sẽ trở nên ổn định. Đến lúc đó quân nhu lương thảo của Bình Thành quân cũng bị tiêu hao gần hết, lại hợp lực tam quân một trận đánh tan. Đó mới là thượng sách.

“Nhưng mà…” Nghĩ đến đây, Ứng Sùng Ưu bất giác chau mày thở dài. Nhưng mà dù cho có biện pháp chu toàn mọi lẽ, cũng phải đáp ứng được một điều kiện tiên quyết là Dương Thù phải không chút lo lắng cho phu tử của mình đang nằm trong tay của Ngụy Duật Bình. Khoan nói đến tâm tư hiện tại của Dương Thù, bản thân Ứng Sùng Ưu cũng trăm bề mâu thuẫn. Nếu bảo Dương Thù không để ý đến chiến cuộc có lợi cho mình mà hấp tấp dẫn quân truy kích tiêu dịch Bình Thành quân, liên lụy dân chúng chịu nổi khổ chiến loạn kéo dài, Ứng Sùng Ưu thật lòng không muốn. Còn hy vọng đứa trẻ kia luyện được lòng gan dạ sắt của đế vương, đem lão sư gắn bó mấy năm nay bỏ mặc không lo, một lòng chỉ muốn giành lại cẩm tú giang san của mình thì Ứng Sùng Ưu càng chẳng cam tâm. Bởi bấy nhiêu năm qua, Ứng phu tử lao tâm khổ trí tận lực theo bên cạnh thiếu niên hoàng đế kia cũng chỉ vì muốn bảo hộ một chút bản chất nhân ái của vị quân chủ ấy mà thôi. Nếu cuối cùng tiến vào đế đô lại là một Hoàng đế tàn nhẫn vô tình, chỉ biết dùng thủ đoạn và vũ lực để cai trị giang san, thì việc y phò tá hắn giành lại thiên hạ còn có ý nghĩa gì nữa. Cho nên càng nghĩ, Ứng Sùng Ưu càng cảm thấy mình tuyệt đối không thể ngồi đợi người khác đến cứu viện, mà phải cố gắng tìm biện pháp. Phải có biện pháp thứ ba để giải quyết vấn đề!

Hành quân gấp rút cả ngày, đến hoàng hôn thì Bình Thành quân đã đến bãi đất trống ngoài thành Du Châu. Ngụy Duật Bình hạ lệnh cho doanh trại tạm nghỉ, mặt khác phái tâm phúc vào thành liên lạc.

Tướng trấn thủ Du Châu là Ngụy Uyên, cha mẹ qua đời sớm, từ nhỏ đều sống nhờ vào sự cưu mang của tộc trưởng mà cũng là đại bá phụ Ngụy Thái. Ngụy Uyên và Ngụy Duật Bình cùng đọc sách tập võ với nhau, xưa nay tộc huynh nói gì nghe nấy, mặc tình sai khiến; năm ngàn binh dưới tay hiện giờ cũng là bộ tướng cũ của Bình Thành quân, từng chịu ơn sâu nặng của Ngụy Thị, cho nên Ngụy Duật Bình không hề nghi ngại vị tộc đệ này. Nhưng nào ngờ sứ giả vào thành hơn nửa canh giờ mà cầu treo trên sông đào bảo vệ Du Châu thành vẫn im lìm treo cao, đại môn đóng chặt không có chút động tĩnh. Ngụy Duật Bình sốt ruột phát điên mới thấy trên tường thành thấp thoáng bóng cung thủ bắn ra một tiễn thư. Tiễn thư do chính tay Ngụy Uyên viết, trả lời rằng: thân là thần tử của Đại Uyên phụng chỉ thủ thành, không có thánh chỉ không thể tùy tiện mở cửa thành, thỉnh Ngụy Duật Bình đi đường vòng mà qua.

Bị tộc đệ xưa nay luôn khúm núm cúc cung với mình cự tuyệt thẳng thừng, Ngụy thiếu hầu thẹn quá hóa giận, liền phát động mười vạn đại quân dưới tay lập tức công thành. Hiềm vì trời đã tối mịt không tiện xuất quân, lại bị bộ hạ vất vả khuyên can, Ngụy thiếu hầu mới nén giận lệnh cho toàn quân hạ trại nghỉ ngơi một đêm, chờ sáng mai công thành. Vì không thể theo kế hoạch vào thành, không thể không ăn ngủ ngoài thành, Ngụy Duật Bình lo lắng bị Vương sư phát hiện hành tung, bèn cho người đem Ứng Sùng Ưu đến trói trước soái trướng, cắt đặt canh phòng, lại bố trí trinh sát tuần tra xung quanh, rối ren một phen rồi mới mệt mỏi lên giường nghỉ ngơi.

Lúc này đang là cuối xuân, địa thế của Du Châu lại cao, buổi tối nhiệt độ giảm mạnh, gió rét cắt da, Ứng Sùng Ưu tuy có tâm pháp sư môn hộ thân nhưng cũng bị lạnh đến buốt xương. Cố gắng chịu đựng đến hơn nửa đêm, thấy thủ vệ xung quanh sau một ngày hành quân gấp rút đã mệt mỏi ngủ gà ngủ gật, vị Thiếu phủ đại nhân lâm nạn mới lặng lẽ vặn vẹo thân thể, nhanh chóng cởi bỏ dây trói cổ tay vốn đã được nới lỏng từ lúc đi trên đường, tiếp đó cởi nốt dây trói trên thân. Tay chân được tự do, Ứng Sùng Ưu lắng tai thăm dò động tĩnh trong trướng rồi lặng lẽ áp sát một thủ binh ở gần mình nhất, nhanh như chớp phong tỏa đại huyệt toàn thân của hắn, âm thầm kéo tới chỗ mình bị trói, buộc hắn thay vào chỗ của mình. Vì thời gian cấp bách, Sùng Ưu không kịp đổi y phục chỉ khoác đỡ áo choàng bên ngoài cho hắn, ngoài trời lại tối đen nên dù có binh lính nào choàng tỉnh ngoảng lại kiểm tra cũng chỉ thấy bóng người bị trói vẫn đứng im bất động, có lẽ sẽ che dấu được một thời gian. Ứng Sùng Ưu căn cứ vào ngọn đèn treo trên đầu thành Du Châu để phán đoán phương hướng, cầm theo bội đao của tên lính vừa bị khống chế, men theo rìa tầm sáng của ngọn lửa trại mà chạy trốn.

Đang thời kì căng thẳng, Ngụy Duật Bình sắp xếp rất nhiều tiểu đội tuần doanh, Ứng Sùng Ưu phải nhiều lần nằm bò trên mặt đất chờ lính tuần đi qua nên tốc độ rất chậm, mỗi lần ngoảnh lại đều cảm thấy chưa cách soái trướng được bao nhiêu. Vừa chạy qua một căn lều, Ứng học sĩ lại nghe phía trước có tiếng bước chân, vội vã ngưng thở, nép trong bóng tối, đợi đến khi bảy, tám binh sĩ kia đi sát qua chổ nấp khuất dạng mới ôm ngực hơi lấy lại bình tĩnh, xoay người đi tiếp. Ai ngờ chưa được mấy bước, phía sau có tiếng quát to: “Kẻ nào?”

Ứng Sùng Ưu chưa kịp nghĩ ngợi, sau lưng đã có tiếng gió đánh úp lại, theo bản năng rút đao đánh trả, vừa đánh vừa chạy, hành tung không thể che dấu được nữa, làm kinh động những binh lính xung quanh cùng ào đến truy bắt, may nhờ ánh sáng chập chờn nên tạm thời còn tránh né được. Tiểu đội tuần doanh phát hiện ra Ứng Sùng Ưu không quá mười người, đều là binh lính bình thường võ nghệ không tinh, bất ngờ giao chiến nên bị đánh lui, nhưng lại hô hào viện binh rượt theo sát nút.

Ứng Sùng Ưu dựa vào địa thế chung quanh nhiều lều trại, tránh đông tránh tây miễn cưỡng chạy được mấy trượng; trông thấy tứ bề náo động, tự biết khó thể thoát thân, không khỏi thở dài một tiếng, dừng cước bộ, dựa vào một vách lều đưa mắt nhìn thanh đao trong tay, do dự không biết có nên tự cứa vào cổ mình không.

Đang trong cơn tuyệt vọng, vách lều sau lưng đột nhiên hé mở, một cánh tay thò ra giữ lấy tay phải của Ứng Sùng Ưu, vừa kéo vào trong vừa nhỏ giọng nói: “Ứng đại nhân, xin đừng la lớn!”

Ứng Sùng Ưu hoảng sợ, đưa mắt nhìn kỹ, phát hiện người kia chính là viên tướng quân hôm qua đã mắng chửi Dương Thù, nhất thời ngẩn ra.

“Ứng đại nhân, ngài làm sao thoát ra được vậy?” Viên tướng kia dậm chân sốt ruột: “Không thoát được mới phải chứ! Bây giờ mà bị bắt về, Ngụy Duật Bình nhất định sẽ cho ngài nếm mùi đau khổ… Nếu ngài bị tổn thương gì, chúng mạt tướng làm sao phục lệnh với Hoàng thượng được đây?”

Ứng Sùng Ưu bị hắn làm cho hồ đồ, sinh nghi hỏi: “Ngươi vừa nói Hoàng thượng…?”

Lúc này ngoài trướng càng lúc càng náo động, tướng quân kia thò đầu ra ngoài ngó nghiêng, luôn miệng kêu khổ: “Không ổn, đã kinh động đến Ngụy Duật Bình, đích thân hắn dẫn người tra xét từng trướng một. Ngài mau đi theo tôi!” vừa dứt lời liền với lấy áo choàng trên đầu giường phủ lên người Ứng Sùng Ưu rồi lôi ra khỏi trướng, vừa đi vừa quát các tướng sĩ chạm mặt trên đường: “Có thích khách, mau đi hộ vệ Vương gia và Thiếu hầu!”

Cứ như vậy gạt được một lúc, rốt cuộc đụng phải một người tâm tư cẩn trọng, nghi hoặc tra hỏi: “Chu Cần tướng quân, người sau lưng ngài là ai vậy?”

Chu Cần quay đầu nhìn lại, à một tiếng, trả lời: “Người đó là…” chưa nói dứt câu đã xuất đao chém người kia ngã gục, đoạn thuận tay kéo Ứng Sùng Ưu chạy đi.

Mới được mấy bước, Ứng Sùng Ưu đã vượt lên phía trước, giữ tay hắn lại, bình tĩnh nói: “Chu tướng quân, đa tạ tương trợ, nhưng như thế này sẽ không trốn thoát được đâu. Ngài cũng không cần phải vô cớ bị ta liên lụy!”

Chu Cần còn đang giật mình, Ứng Sùng Ưu đã thoáng thấy có người xông tới chỗ bọn họ, lập tức vung đao chém xéo Chu Cần, cố ý lớn tiếng mắng: “Nghịch tặc, ngươi trợ Trụ vi ngược, thiên lý bất dung!” không đợi Chu Cần kịp phản ứng bồi thêm một cước, đá hắn sang một bên.

Đám lính ào tới vây bắt, Ứng Sùng Ưu dốc sức cản được một trận, cuối cùng sức cùng lực kiệt, lảo đảo mấy bước đã thấy hai chân mềm nhũn, ngã vật về phía sau. Ai ngờ thân thể không chạm đất mà cũng không thấy đau đớn, ngược lại còn được một cánh tay mạnh mẽ choàng qua thắt lưng, kéo y vào một cái ôm ấm áp. Thanh âm quen thuộc vọng đến bên tai: “Đừng sợ, có trẫm đây…”

Bởi quá mức kinh ngạc, Ứng Sùng Ưu sửng sốt cũng phải đến gần nửa nén hương thời gian, hoàn toàn quên mất hỗn loạn chung quanh, chỉ chăm chăm nhìn mặt Dương Thù, miệng vô thức há hốc. Bạn đang

“Bộ dạng này tuy là đáng yêu, nhưng ngươi cũng phải nháy mắt đi chứ…” Dương Thù mỉm cười, ôm lấy hai má của phu tử.

“Bệ hạ…”

“Ừ”

“Dương Thù?”

“Phải…”

“Sao ngài lại ở đây?” vừa thốt ra những lời này, Ứng Sùng Ưu liền khôi phục lại tinh thần, hai tay túm ngực Dương Thù: “Ngụy Duật Bình nhất định có bố trí thám tử dọc dường, ngài không thể nào dẫn đại quân đến đây mà hắn không hề hay biết được!”

“Đúng vậy! Cho nên trẫm không dẫn đại quân, chỉ mang theo năm trăm quân tinh nhuệ lặng lẽ đến đây mà thôi!”

“Ngài điên rồi!” Ứng Sùng Ưu tức giận quát: “Ở đây có mười vạn quân, ngài ngang nhiên chỉ dẫn theo… dẫn theo…”

“Không sai, hai ngày không gặp ngươi, thật sự đã phát điên rồi!” Dương Thù nhìn Ứng Sùng Ưu, ánh mắt sâu thẳm: “Tuy biết rõ ngươi không sao, nhưng vẫn là không nên cho ngươi đi! Bất kể ngươi có nói gì, cũng không nên cho ngươi đi…”

Ứng Sùng Ưu lúc này nào có tâm trí lắng nghe Dương Thù đang nói cái gì. Y nhìn qua nhìn lại, lo lắng tìm cách thoát thân, thái độ còn cấp bách gấp mấy lần so với khi chính mình gặp nạn.

“Ngươi đừng hoảng hốt, Sùng Ưu, bình tĩnh một chút đi!”

“Ta làm sao bình tĩnh cho được! Năm trăm quân của ngài cho dù tinh nhuệ đến mấy cũng làm sao có thể chống nổi mười vạn quân Bình Thành…”

Dương Thù cười ngạo nghễ, từ tốn nói: “Trẫm thật ra muốn xem trong mười vạn quân này, có bao nhiêu người thật sự có lòng phản bội triều đình quân chủ!”

“Ta hiểu ý ngài! Không sai, phần lớn tướng sĩ đều không hiểu tình thế, chỉ phụng mệnh quan trên mà hành sự. Nhưng càng là như vậy, ngài ngược lại càng nguy hiểm. Ngài là chí tôn thiên tử, sao có thể không đắn đo trước sau, đưa thân vào nguy hiểm vậy chứ?”

Dương Thù mất hứng nhìn Sùng Ưu: “Ngươi lo lắng như vậy chỉ vì trẫm là chí tôn thiên tử hay sao?

“Giờ phút này rồi mà ngài còn tâm trí bắt bẻ mấy chuyện đó nữa sao?” Ứng Sùng Ưu vừa vội vừa tức, suýt nữa không nhịn được cốc lên đầu đệ tử mấy cú.

“Được rồi phu tử! Trẫm cho ngươi xem chí tôn thiên tử ta đây rốt cuộc có bao nhiêu bản lĩnh.” Dương Thù nói xong, liền buông cánh tay đang ôm bên hông Ứng Sùng Ưu ra, quay về phía thủ hạ hiện đang vây thành vòng tròn hộ vệ xung quanh, cao giọng nói: “Thổi kèn, bắn tên!”

Lệnh vừa ban ra, mười người trong năm trăm quân tinh nhuệ liền giương kèn thổi lớn, lại mười người khác giương cung bắn ra hỏa tiễn. Thanh âm hùng hồn cao vút, giai điệu uyển chuyển du dương, chính là tiếng kèn mà Vương sư ngự giá chuyên sử dụng, đại diện cho thánh giá; đồng thời, hỏa tiễn được bắn ra bốn phía cũng không rơi vung vãi mà nổ bùng bên trên trướng đỉnh, nhất thời ánh lửa nổi lên bốn phía.

Dương Thù nhếch môi để lộ một nụ cười lãnh ngạo cao quý, nhấc áo choàng, điểm chân nhảy phốc lên đỉnh một cái lều lớn gần nhất, vững vàng đứng thẳng, giương giọng nói: “Bình Thành chư tướng, không nhận ra trẫm sao?”

Giọng điệu Dương Thù tuy bình thản nhưng thật ra đã ngầm vận dụng phương pháp vận khí truyền âm của Phù Sơn, trên bãi đất trống trải càng được khuếch tán khiến tướng sĩ toàn doanh đều nghe thấy rõ ràng, nhất thời toàn quân đều kinh sợ; nhưng khi ngẩn lên trông thấy thế trận minh long rực lửa trên không, tiếng hò hét vang trời lại tự nhiên lắng xuống.

Vị thiếu niên thiên tử hiên ngang xuất hiện trước mười vạn phản quân, long bào vương miện phản chiếu ánh lửa lấp lánh quanh thân Dương Thù như một vầng sáng rực rỡ, oai nghiêm không thể xúc phạm. Tuy rằng khuôn mặt của Dương Thù chỉ thấp thoáng dưới ánh sáng chập chờn, và bình thường cũng không mấy ai được gặp mặt hắn, nhưng các tướng sĩ Bình Thành đang cơn giật mình ngơ ngác vẫn không tự chủ được lập tức tin tưởng rằng đó nhất định chính là hoàng đế đích thân giá lâm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.