Đế Đài Xuân

Chương 27



Ngụy Duật Bình tái xanh mặt mày, rốt cuộc cũng xông được đến bên ngoài vòng vây của Vũ Lâm quân. Dương Thù phất tay ra hiệu, năm trăm cấm quân liền mở ra nửa vòng tròn, lui lại hộ vệ hai bên hoàng đế.

“Ngụy Duật Bình, thấy trẫm còn không quỳ bái?” Dương Thù lạnh lùng nói.

Ngụy Duật Bình khẽ cắn môi, biết rằng lúc này có chai mặt biện hộ cũng chẳng có ai tin, đành đánh liều cao giọng nói: “Ngươi đã không niệm ân tình nâng đỡ của phụ vương ta còn nhiều năm ức hiếp, trên dưới Bình Thành ta không thể nhịn được nữa. Nếu hôn quân đã vô đạo, tất người trong thiên hạ không kính phục, ta cần gì phải bái lạy ngươi?”

“Người trong thiên hạ đều có tai có mắt, hai chữ ‘vô đạo’ khi nào mới đến lượt ngươi nói bậy?” Dương Thù thanh sắc bất động nhưng ánh mắt lợi hại như đao: “Ngươi tự mình làm phản, trẫm không thèm để ý. Bất quá, mười vạn quân Bình Thành quân, trẫm vẫn muốn cho bọn họ một cơ hội!”

“Câm mồm!” Ngụy Duật Bình nóng mặt, cầm vương ấn của Bình Thành đưa ra phía trước, lạnh lùng nói: “Chư tướng nghe lệnh, hôn quân không có đại quân hộ tống, mau bắt lấy cho ta! Sau này giành được giang san, ta cùng chư vị đồng tọa hưởng!”

Ứng Sùng Ưu cả kinh, vừa dợm xông lên phía trước thì bị người ở phía sau kéo lại.

“…Tam sư huynh? Huynh cũng có mặt ở đây sao?”

“Ừ!” Dương Thần nhẹ nhàng lên tiếng: “Đệ không nên khẩn trương, cứ bình tĩnh mà xem đi!”

Lúc này, dưới ánh mắt quyết liệt của Ngụy Duật Bình, chư tướng Bình Thành đều có chút do dự, chỉ có hai tướng quân là tâm phúc lâu nay của hắn không chút do dự rút kiếm ra khỏi vỏ.

“Tốt, tốt lắm! Lệnh cho hai ngươi giết hôn quân ngay cho ta!”

Ngụy Duật Bình thấy có người chịu nghe lệnh liền cười đắc chí, nhưng nụ cười vừa nở đã lập tức đông cứng trên mặt. Hai thanh kiếm vừa được tuốt ra khỏi vỏ giờ đang kề trên cổ hắn.

Dương Thù chẳng buồn nhìn đến hắn, ngược lại phóng mắt về phía xa, lẳng lặng nói: “Trẫm mạo hiểm đến đây, chỉ vì muốn cho các ngươi một cơ hội. Bây giờ trẫm đếm ba tiếng, sau ba tiếng này, kẻ nào còn cầm binh khí đứng đó, trẫm sẽ xem là phản quân!”

Những binh lính ở xa không nhìn thấy rõ chuyện xảy ra ở trung tâm, nhưng lời nói của hoàng đế lại nghe được rất rành mạch. Tiếng “một” vừa thốt ra, đã có hàng loạt binh sĩ quăng bỏ binh khí, lần lượt quỳ mọp xuống. Dưới tình thế ép buộc, cho dù có người lòng còn do dự cũng không thể làm trái số đông. Dương Thù đứng trên cao nhìn xuống, dưới ánh sáng chiếu ra từ các lều trại, mấy vạn tướng sĩ tựa như thảo nguyên dưới cơn gió mạnh lũ lượt cúi đầu bái phục hoàng quyền. Giây phút đó, không có đao quang kiếm ảnh mà kẻ chủ mưu bị bắt, mười vạn phản quân đều giải giáp cúi đầu. Trong tiếng tung hô dậy đất, Dương Thù phiêu phiêu thả người xuống đất, trên môi điểm một nụ cười lạnh lùng chí tôn vô thượng. Ứng Sùng Ưu vẫn dõi theo hắn nãy giờ không tự chủ được rùng mình một cái.

“Đệ lạnh ư?” Dương Thần ân cần hỏi han.

“Không… Không lạnh…” Ứng Sùng Ưu cúi đầu trả lời.

Dương Thù từ tốn bước đến gần Ngụy Duật Bình, lúc này đã bị đè bẹp dưới đất, ngạo nghễ cúi đầu nhìn hắn.

“Hóa ra… Hóa ra trong Bình Thành quân sớm đã được an bài người của ngươi…” Ngụy Duật Bình cười nhạt hai tiếng, sắc mặt thê lương: “Khó trách sao ta lại thất bại…”

“Thiên hạ này đều là vương thổ, người trên vương thổ đều là vương thần. Mười vạn nam nhi Bình Thành đương nhiên đều là người của trẫm, giờ ngươi mới biết sao?”

“Nhưng mà… ngươi rõ ràng có thể sớm xử tội ta, tại sao… tại sao còn để cho ta…”

“Tâm tư của trẫm, ngươi không xứng được biết!” Dương Thù cười lạnh, đá một thanh kiếm nằm lăn dưới đất đến trước mặt Ngụy Duật Bình: “Bất quá, ngươi thân là thế tử của vương hầu, trẫm cho ngươi chết được toàn thi!”

Ứng Sùng Ưu hít một hơi lạnh, đang muốn bước lên, lại bị Dương Thần giữ chặt.

Ngụy Duật Bình tóc tai rũ rượi, đưa mắt nhìn quanh, nhãn thần long lanh ánh lệ, thanh kiếm trong tay lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

“Chuyện ai làm người đó chịu, kẻ làm phản là ta, không liên quan đến cha ta và xá muội…”

“Không cần nhiều lời! Xử lý người nhà của ngươi như thế nào, đó là chuyện của trẫm!” Dương Thù cất giọng lạnh như băng.

Ngụy Duật Bình tự biết không còn đường sống, cắn răng nhắm mắt, nước mắt chưa kịp rơi thì cổ họng đã đứt ngang, máu tuôn như suối.

“Binh lính vô tội, nhưng các ngươi làm tướng lại mù quáng nghe theo bọn phản nghịch, tội này không nhỏ!” Dương Thù chỉ lạnh nhạt liếc qua xác của Ngụy Duật Bình, sau đó lại đưa mắt nhìn về phía các đại tướng quân mồ hôi đầm đìa đang quỳ mọp một bên: “Bất quá, nếu trẫm đã tuyên bố ân xá trước mặt mọi người thì tuyệt không nuốt lời. Các ngươi toàn bộ bị giáng ba cấp, tạm thời vẫn giữ chức cũ. Sau này nếu lại mạo phạm quân chủ sẽ trọng phạt không tha!”

Tội phản nghịch, nếu gặp bạo quân chắc chắn sẽ bị tru di cửu tộc, nên cho dù đã được hoàng đế mở miệng đặc xá, chúng tướng vẫn còn nơm nớp lo sợ, ngay cả tạ ơn cũng không nói được cho rõ ràng.

Dương Thù cũng không để ý, cất giọng hỏi: “Ngụy Vương ở đâu?”

“Hồi bẩm Bệ hạ” Viên tướng mới rồi xuất kiếm chế ngự Ngụy Duật Bình liền tiến lên nói: “Đang ở phía sau trướng, mạt tướng đã sai người trong coi!”

“To gan! Lão vương gia có thân phận gì, ngươi lại dám vô lễ như thế? Còn không mau mời đến đây!”

“Dạ!”

“Mau đem thi thể của Ngụy Duật Bình ra phía sau!”

“Dạ!”

Một lát sau, Ngụy Vương được dìu đến, đầu bạc thất thần, uể oải bước đến thi lễ với Dương Thù.

“Hãy bình thân!” Dương Thù nhìn lão nhân gia, trên mặt cũng lộ ra vẻ không đành lòng, tiến lên đỡ ông ta, oán giận nói: “Ngụy Vương, trẫm là do ông một tay nâng đỡ mà nên. Tuy rằng quân thần xa cách, nhưng ân đức này trẫm vẫn nhớ không quên. Ông có điều gì bất mãn sao không chịu nói rõ với trẫm mà lại khư khư giữ trong lòng như vậy chứ?”

Được hoàng đế ôn tồn thăm hỏi, Ngụy Vương bỗng chốc lệ rơi đầm đìa. Nhưng ông ta dù sao cũng là cựu thần nhiều năm, tuy rằng tâm tình rối loạn vẫn bảo tồn được khí dộ, lau lệ thở dài nói: “Việc đã đến nước này, cựu thần không còn lời nào để nói. Cựu thần mặc dù không có lòng mưu nghịch, nhưng làm việc tắc trách, lại vô phương dạy con. Bệ hạ không cần tưởng niệm tình cũ, cứ y luật trị tội là được!”

“Ngụy Duật Bình đền tội, ông cũng biết?”

“Cựu thần biết…”

“Ngụy Duật Bình tụ tập phản quân, ý đồ hành thích vua, y luật phải bị tội gì?”

“Y luật lăng trì… tru diệt cửu tộc…” Ngụy Vương sắc mặt như tuyết, cơ hồ đứng thẳng không xong, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

“Vậy ông có biết hắn chết như thế nào không?”

“Thánh thượng ân đức, ban thưởng cho tự sát…”

Dương Thù cúi đầu, thong thả bước vài bước, lại hỏi: “Trẫm lệnh hắn tự sát, lão Vương gia có hiểu được dụng ý của trẫm chăng?”

“Cựu thần đa tạ…” Ngụy Vương rốt cuộc không kiềm chế được nữa, hai tay ôm mặt, giọng điệu bi thiết: “Nghịch tử liên lụy toàn gia tộc, tội không thể xá, Bệ hạ nhân hậu, chỉ mong lưu lại tính mạng của đứa con kế, kế thừa hương lửa cho Ngụy thị…”

“Lão Vương gia” Dương Thù đưa tay đỡ lấy ông ta, thở dài một tiếng: “Xét thân phận, ông là quốc trượng; xét tôn quý, ông là nhất phẩm vương hầu; xét công lao, ông là cựu thần có công trung hưng đất nước, trẫm há chẳng cảm thông cho ông đau xót tang con? Nhưng xung quanh còn có quần thần nhìn lại, trẫm không thể cứ vậy bỏ qua, cho nên Ngụy Duật Bình nhất định phải chết. Về phần thân tộc của ông, trẫm sẽ không tru ai cả. Tước vương của lão Vương gia phải trả lại, giáng cấp làm Quân Hầu, trẫm sẽ phái người hộ tống ông quay về đất phong Bình Thành an dưỡng tuổi già, bổng lộc nghi thức vẫn ấn theo vương tước lễ. Thứ tử của ông cho hầu hạ bên gối, chỉ là không thể tập tước. Ngụy phi đã là người của trẫm, chuyện này sẽ không liên can đến nàng, ông cứ yên tâm!”

Tuy rằng đoán được Dương Thù sẽ ban đặc xá, nhưng lại không đoán được sẽ ân khoan đến mức này, Ngụy hầu xúc động run rẩy, lão lệ đầm đìa, tạ ơn không thành tiếng, càng không thể nói được câu gì khác.

Dương Thù thấy ông ta già cả lẫn lộn bèn an ủi thêm mấy câu, phái người cẩn thận dìu về an nghỉ. Bình Thành chư tướng trông thấy ngay cả thân tộc của chủ mưu cũng được nhất mực ân xá, lúc này mới tin tưởng là Hoàng đế thật tâm thứ tội, cũng không định về sau tính toán lại sổ sách, mới thở phào một hơi, liên tục dập đầu tạ ơn, rồi tự mình chấn chỉnh lại bộ hạ, liều mạng chứng tỏ trung tâm của mình, sợ lại lộ ra nửa điểm sai lầm.

Một trận nội chiến đẫm máu được xử lý gọn gàng, Dương Thù rất hài lòng với thủ pháp của mình, không khỏi có chút tự đắc quay đầu lại nhìn Ứng Sùng Ưu, ai ngờ quét mắt mấy vòng cũng không tìm thấy bóng dáng phu tử ở đâu.

“Ứng Thiếu phủ đâu rồi?”

“Hồi Bệ hạ, vừa rồi lúc Ngụy Vương gia được dìu đi Ứng Thiếu phủ cũng đi theo sau!”

Dương Thù ừ một tiếng, trong lòng có chút không vui, nhưng biết rõ Ứng Sùng Ưu chính là loại người thích tặng than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi nên cũng không nói năng gì, tự mình quay về soái trướng nghỉ ngơi.

Có điều, tuy hoàng đế không lên tiếng, nhưng những kẻ hầu hạ bên cạnh đều rất lanh lợi, nên liền có người vội vàng chạy đến trướng của Ngụy Vương nói với Ứng thiếu bảo, lúc này đang lựa lời an ủi lão Vương gia, rằng Bệ hạ tìm y.

“Ứng đại nhân mau đi đi!” Ngụy Vương vội vàng nói: “Lão phu nhiều năm từng trải, nhất định sẽ vượt qua được, không sao đâu!”

Ứng Sùng Ưu không thể làm gì hơn, đành nói với thị vệ kia một câu: “Ta đã biết, ngươi đi trước, ta sẽ theo sau!” lại chuyển hướng về phía Ngụy Vương an ủi: “Lão Vương gia có thể không cần bận tâm thế sự mà an dưỡng tuổi già cũng xem như một chuyện may mắn. Thế tử mặc dù không còn, nhưng bên cạnh vẫn còn con trẻ, ngài nên nén bi thương!”

Ngụy Vương rưng rưng: “Thế nào gọi là tự làm bậy không thể sống, lão phu trong lòng hiểu được. Chỉ đáng thương cho tiểu nữ, bị nhà mẹ liên lụy. Sau này trong chốn đế đô, mong rằng đại nhân sẽ chiếu cố nhiều hơn!”

“Lão vương gia không cần lo lắng! Gia phụ cùng ngài nhiều năm giao hảo, vãn bối sao có thể không bận tâm? Huống chi nương nương thân là quý phi, lại sinh hạ hoàng tử, ở hậu cung tuyệt đối không bị ức hiếp đâu…”

“Tiểu Ưu, đừng để Hoàng thượng đợi lâu!” Dương Thần cùng đi với sư đệ đến đây, biết rõ tính tình của Dương Thù, thấy Ứng Sùng Ưu còn muốn khuyên nữa bèn mở miệng thúc giục.

“Đúng vậy đúng vậy! Bệ hạ triệu kiến, Ứng đại nhân cũng nên đi mau đi!”

Ngụy Vương vực dậy tinh thần, đứng dậy đưa tiễn. Ứng Sùng Ưu khiêm tốn tạ ơn mấy câu rồi cùng Dương Thần đi ra khỏi trướng, mới đi vài bước bỗng thấy Nhị phẩm phó tướng tùy giá Phí Thiên Ân hai tay bưng một cái mâm phủ vải đỏ từ xa đi tới. Lúc chạm mặt nhau, hắn hơi cúi người thi lễ với Ứng, Dương hai người; cũng không nói gì, bước thẳng vào trướng của Ngụy Vương.

Quân doanh hiện giờ đã khôi phục lại vẻ nghiêm trang tĩnh lặng, chỉ có mấy vị tướng quân cẩn thận mang theo thân binh tuần tra khắp nơi, trông thấy hai vị hồng nhân bên cạnh hoàng đế không ai mà không bước đến chào hỏi, cứ như vậy không ngừng hoàn lễ đến tận gần soái trướng mới được yên. Dương Thần quay đầu nhìn khuôn mặt trầm trọng của Ứng Sùng Ưu, thở dài dừng lại.

“Tiểu Ưu, đệ muốn hỏi gì thì cứ hỏi đi!”

Ứng Sùng Ưu nhìn sư huynh: “Có phải đệ hỏi gì huynh cũng sẽ trả lời hay không?”

“Tuy rằng ta không hy vọng đệ sẽ hỏi, nhưng chỉ cần đệ mở miệng, ta nhất định sẽ trả lời!”

“Được!” Ứng Sùng Ưu nghiêng người nhìn thẳng vào mắt Dương Thần: “Đệ hỏi huynh: bên cạnh những người khác, có phải Hoàng thượng cũng ngầm xếp đặt tâm phúc?”

“Những người khác là ai?”

“Tỷ như chổ của Trịnh Lân, Uy đại tướng quân của Thanh Ích quân, Lật đại tướng quân của Tể Châu quân, còn có bên cạnh các đại phủ hầu… đều có người của bệ hạ phải không?”

“Đệ hỏi thật kỳ quái!” Dương Thần ngoéo khóe môi: “Cả thiên hạ này có ai không phải là người của Hoàng thượng?”

“Huynh biết rõ đệ hỏi chính là những người phụng mật chỉ đến giám sát kìa!” Ứng Sùng Ưu lạnh lùng liếc mắt: “Huynh hiện tại cũng coi như là cố vấn của Bệ hạ, chắc hẳn biết rất rõ?”

Dương Thần do dự một chút rồi mới chậm rãi nói: “Không nhiều như đệ tưởng tượng vậy đâu… Chỗ Trịnh Lân và Tể Châu hầu đều không có. Bệ hạ cũng biết thế nào là ‘dùng người thì không nghi ngờ’. Chỉ có ở Bình Thành quân là hơi nhiều một chút thôi…”

“Vấn đề mà Ngụy Duật Bình hỏi trước lúc chết, đệ cũng muốn biết đáp án. Bệ hạ nếu đã biết tân phái trong Bình Thành quân có mưu đồ, tại sao lại không sớm xử lý?”

“Việc này… Với trí tuệ của đệ, chắc hẳn đã đoán ra rồi mới phải…”

“Đệ không muốn phỏng đoán, cũng không muốn ngờ vực vô căn cứ. Đệ muốn được nghe huynh nói rõ!” Ánh mắt Ứng Sùng Ưu vẫn tĩnh lặng như nước, chăm chú nhìn Dương Thần không chớp mắt: “Huynh sẽ không gạt đệ nói là huynh không biết chứ?”

“Đệ biết là ta sẽ không làm vậy mà!” Dương Thần hít sâu một hơi, cười khổ: “Ngay cả lúc đau lòng chia tay với đệ, ta cũng chưa từng nói dối đệ một câu… Đúng vậy, ta quả thật biết rất nhiều chuyện. Không chỉ có ta, ngay cả Trịnh Lân Ứng Lâm cũng biết nhiều hơn đệ. Ngẫm lại cũng kỳ quái, trong tất cả thần tử, đệ coi như là người được sủng ái tin cậy nhất, nhưng có rất nhiều chuyện, Hoàng thượng ai cũng không dấu chỉ dấu một mình đệ…”

“Ví dụ như?”

“Ví dụ như lần ám sát trong đại hội ban chiếu trước khi xuất chinh, là Bệ hạ cố tình dung túng để cướp đoạt binh quyền của Thanh Ích hầu. Hay như Hội nghị quân vụ hiển hách uy danh năm đó, cũng là vì Bệ hạ xảo diệu bức bách các lão phủ hầu phải chào thua, sau đó lại không bệnh mà chết… Động tĩnh trong Bình Thành quân, Bệ hạ đích thật đã phát hiện ra từ sớm, nhưng nếu lập tức bắt tội Ngụy lão vương gia, tránh sao khỏi mang tiếng quân vương bất nhân vong ân phụ nghĩa. Bệ hạ không thể không hành sự cẩn thận, cố ý dung dưỡng một chút mầm mống phản loạn. Kết quả hiện tại như đệ đã thấy, Bệ hạ đã thuận lợi triệt được thế lực của Ngụy thị trong Bình Thành quân mà không làm cho mười vạn quân này phát sinh bất cứ điều gì vọng động. Ngụy Duật Bình là phản vua mà chết, thần dân tuyệt sẽ không dị nghị, ngay cả Ngụy vương gia e là ngoại trừ cám tạ ân đức cũng không thể nói gì hơn!”

Dương Thần ngừng một chút, quan sát sắc mặt trắng bệch của Ứng Sùng Ưu, nghiêm túc nói: “Bệ hạ đang chơi ván cờ của đế vương, mỗi nước đi đều tuyệt diệu, khiến cho tất cả thần chúc bên cạnh người đều khâm phục sát đất. Nhưng không hiểu vì sao Bệ hạ lại luôn luôn ngăn chặn ánh mắt của đệ, không cho đệ xem ván cờ của người. Đệ có biết tại sao không?”

Ứng Sùng Ưu ngẩn đầu nhìn trời, lẩm bẩm: “Bởi vì… đó là một Dương Thù mà đệ không biết…”

“Đệ còn nhớ ta từng liều mạng nhắc nhở, nói cảm giác của Hoàng thượng đối với đệ không đơn thuần hay không?” Dương Thần túm lấy vai Ứng Sùng Ưu, bắt buộc sư đệ phải đối diện với mình.

“Chẳng qua chỉ mới hai ngày trước, đệ đương nhiên nhớ rõ!”

“Nếu đã nói đến chuyện này, Tiểu Ưu, ta không thể không nhắc nhở đệ: Cảm giác của đệ đối với người cũng không đơn thuần!”

Ánh mắt của Sùng Ưu run lên, không tự chủ được rụt lui về phía sau, lại bị Dương Thần chụp lấy bàn tay.

“Đệ không muốn đối diện sự thật, cũng không muốn nghe ta nói, ta ngược lại càng phải thức tỉnh đệ!” Dương Thần giọng điệu trầm trầm, thần sắc có chút bi thương: “Có lẽ đệ cũng chưa phát hiện ra: Đôi khi thái độ của đệ với Hoàng thượng cũng không giống như một thần tử.”

“Không thể nào! Đệ lúc nào cũng…”

“Đúng vậy, đệ lúc nào cũng lễ nghĩa chu toàn, nhưng đấy chỉ là bề ngoài, sâu trong tâm tư đệ không có xem người như Hoàng thượng! Giống như vừa rồi, lúc đệ phát hiện thủ pháp khống chế quyền mưu của Hoàng thượng càng tàn khốc hơn đệ tưởng, đệ có biết phản ứng của mình là gì không?”

“Đệ hơi giật mình…”

Dương Thần lắc đầu cười khổ: “Đệ nổi giận! Nhưng đệ dựa vào cái gì mà nổi giận chứ? Đệ là thần tử của Hoàng thượng, đệ hẳn là phải giống như bọn ta: càng ở lâu bên cạnh Hoàng thượng càng kính sợ người mới phải. Tiểu Ưu, đệ thành thật trả lời ta, đệ có từng kính sợ người không?”

“Đệ…” Ứng Sùng Ưu cảm thấy khó mở miệng: “Đúng là đệ chỉ kỳ vọng vào Bệ hạ mà thôi!”

“Nếu chỉ có như thế, ta cũng sẽ không lo lắng!” Dương Thần thở dài: “Ta hiểu rõ đệ. Đệ bản tính đạm bạc, không phải người thích ganh đua với đời. Năm đó chúng ta tình cảm thâm sâu như vậy, đệ cũng chưa từng chấp nhất ta; thậm chí lúc ta muốn chia tay đệ cũng không có nửa câu níu kéo. Nhưng đệ đối với Hoàng thượng thì sao? Chuyện gì cũng cưỡng cầu, người có điểm nào không vừa ý đệ, đệ liền tìm cách trách cứ. Đệ có biết hay không, mỗi lần ta trông thấy đệ ở bên cạnh Hoàng thượng khổ tâm khuyên bảo, trong lòng đều ghen tị không nói nên lời…”

“Tam sư huynh…”

“Đệ nếu đã có lòng chấp nhất, tất đã không thể buông được hắn. Nhưng hoàng đế dù sao cũng là hoàng đế, đệ dù cho một lòng say mê thì cũng có thể làm được gì chứ?” Dương Thần hạ giọng dịu dàng, cố gắng thuyết phục: “Tuy rằng đệ không muốn thừa nhận, nhưng quan hệ quân thần giữa hai người sớm đã bị biến chất rồi. Thừa dịp chưa lún quá sâu, sao không sớm bứt ra đi? Tiểu Ưu, ta từng tổn thương đệ, nên không muốn nhìn thấy đệ lại bị tổn thương… Triều đình không hợp với đệ, Hoàng đế càng không phải đối tượng để đệ có thể ký thác cảm tình. Mau tìm một thời cơ thích hợp rời khỏi hắn đi!”

Ứng Sùng Ưu chậm rãi cúi đầu, khẽ chớp đôi mi che khuất ánh mắt sâu thẳm. Còn nhớ trước khi tiến cung, vốn đã định sau khi phò hắn thoát ra khỏi hoàng cung liền rời đi, nhưng đến lúc xuất cung vẫn quyết định tự mình hộ tống hắn tới Bình Thành; đến Bình Thành rồi vẫn còn lo lắng, lại muốn đợi đến khi hắn đủ lông đủ cánh rồi mới lặng lẽ rút lui. Cứ như vậy, một lần lại một lần, bản tính sơ lãng đạm mạc cũng dần dần trở nên yếu đuối, không biết đến khi nào mới thực hiện được ý tưởng công thành phất áo, tiêu dao thiên địa, không vướng bụi trần. Nghiêm khắc mà nói, Ứng Sùng Ưu cũng biết rõ thiếu niên hoàng đế bây giờ đã không còn là Dương Thù của năm đó, nhưng vẫn không đành lòng xoay người bỏ đi, bỏ mặc hắn một mình trên đỉnh cao cô độc.

Đến tận giờ vẫn còn nghĩ hắn không thể rời khỏi mình, nghĩ rằng hắn còn cần có đế sư bảo hộ chỉ dẫn, mãi cho đến khi hắn đứng giữa vạn người ngửa đầu cười lớn, mới kinh hãi giật mình. Giống như xua đi lớp mây mù dày đặt trước mặt, đột nhiên trông thấy một nam nhân oai phong lẫm liệt. Không phải là đứa trẻ uất hận bất lực lần đầu gặp mặt trong khu săn bắn, cũng không phải là thiếu niên thuần khiết như tờ giấy trắng ham học hỏi ở chốn thâm cung, càng không phải là tiểu hoàng đế non nớt chuyện gì cũng hỏi phu tử “làm sao bây giờ?” nữa. Đó đã là một nam tử thành thục tràn đầy mị lực đứng trên đỉnh quang vinh, chỉ tay định giang san, miệng cười nghiêng thiên hạ. Cảm giác tim đập mãnh liệt trong nháy mắt ấy vẫn còn nguyên trong ngực. Tam sư huynh nói rất đúng: mình nên tìm thời cơ thích hợp rời khỏi hắn, rời khỏi nam nhân nhiều năm yêu thương mà vẫn không nhận ra hắn đã ngày càng trở nên xa lạ và nguy hiểm.

“Sư huynh yên tâm, đệ nhất định sẽ rời đi. Chỉ là còn chưa gặp được phụ thân, không thể bỏ mặc. Hoàng thượng oai hùng như thế, đoạt kinh đô bất quá cũng chỉ cần độ nửa năm thời gian. Đợi khi chiến sự kiến thúc, quốc gia bình ổn sau chiến loạn, đó là lúc đệ trở lại giang hồ!”

Nghe đáp án sau một lúc trầm tư của Ứng Sùng Ưu, Dương Thần có chút thất vọng. Nhưng hắn hiểu rõ tình cảm khó thể lý giải của sư đệ đối với Dương Thù nên không muốn ép y quá mức e lại phản tác dụng, nên chỉ đành cười ảm đạm, không khuyên thêm nữa, chậm rãi dời bước cùng y đến vương trướng của hoàng đế.

Thấy đã đến phạm vi cảnh giới của cấm quân, Ứng Sùng Ưu bèn dừng bước chào hỏi với Thống lĩnh Vũ Lâm vệ đội Tiếu Hùng Phong, chưa kịp mở miệng thì từ sau lưng vang tiếng bước chân dồn dập, quay lại bắt gặp Phí Thiên Ân mặt mày kinh hoảng tất tả chạy tới, xẹt qua Ứng, Dương hai người mà chạy vào vương trướng.

“Xảy ra chuyện gì? Ông ta không phải vừa đến chỗ Ngụy Vương sao?” Ứng Sùng Ưu đột nhiên căng thẳng trong lòng: “Chẳng lẽ Ngụy Vương…”

Dương Thần tâm niệm hơi đổi, mày đã nhíu lại, cũng không nói nhiều, kéo tay sư đệ bước vào vương trướng. Vừa qua khỏi cửa đã nghe Dương Thù vỗ án quát lớn: “Ngươi nói cái gì? Ngụy vương gia đột nhiên phát bệnh tim mà chết?”

“Dạ!” Phí Thiên Ân đập đầu nói: “Thần đã lập tức tìm quân y đến, nhưng vẫn không cứu kịp. Tim đã ngừng đập, mọi người đều bó tay. Hiện giờ Phong đại nhân đang xử lý hậu sự, thần vội đến bẩm báo với Bệ hạ…”

Dương Thù kinh ngạc ngả người vào ghế, đột nhiên nhớ đến tình cảnh năm ấy vừa vào Bình Thành, lão nhân kia vui mừng nghênh đón… trong lòng cảm thấy bi thương, bèn phất tay ra lệnh cho mọi người trong trướng đều ra ngoài, lúc này mới rơi lệ.

Một lúc lâu sau, bình tĩnh lại một chút, Dương Thù lau nước mắt ngẩn đầu lên, đột nhiên trông thấy Ứng Sùng Ưu một mình đứng trước mặt lạnh lùng nhìn mình, không khỏi cả kinh.

“Sùng Ưu, ngươi đến lúc nào?”

“Thần có một chuyện, muốn hỏi Bệ hạ một chút!”

“Chuyện gì, nói đi!”

“Xin hỏi Ngụy hầu có thật là vì bạo bệnh mà chết hay không?”

Dương Thù giật mình: “Lời này của ngươi là có ý gì?”

“Khi Phí Thiên Ân bước vào doanh trướng của Ngụy Vương, thần từng trông thấy hắn cầm một khay có phủ vải, xin hỏi trong đó chứa đựng vật gì?”

Dương Thù lạnh lùng đứng dậy, nhìn thẳng vào Ứng Sùng Ưu: “Ngươi đang hoài nghi trẫm âm thầm hạ chỉ ban tử cho Ngụy Vương ư?”

Ứng Sùng Ưu sắc mặt tái nhợt, đôi môi run rẩy, vẫn kiên trì hỏi: “Xin hỏi Bệ hạ, trong khay là vật gì?”

Dương Thù vỗ mạnh án thư, làm cho chung trà, công văn giấy tờ trên bàn đều bị chấn động ngả nghiêng, cố nén tức giận, cắn răng đáp: “Lần này Bình Thành quân dị động, trẫm không thể không xuống tay xử tử Ngụy Duật Bình, tước bỏ binh quyền của lão Vương gia. Để tránh cho ông ta bất an trong lòng nên trẫm phái Phí Thiên Ân ban thưởng ngự tửu cho ông ta an thần…”

Ứng Sùng Ưu nhắm mắt lui về phía sau mấy bước, nghe băng hàn trong ngực vỡ tan.

“Sùng Ưu, trẫm đã đặc xá Ngụy tộc trước mặt mọi người, quyết không ngấm ngầm ban tử cho lão Vương gia, ngươi đừng suy nghĩ lung tung!” Dương Thù thấy sắc mặt của phu tử, vội vàng lớn tiếng phân bua.

“Bệ hạ…” Ứng Sùng Ưu đưa tay chặn ngực cố sức hít thở, nhìn thẳng Dương Thù: “Ngài có còn nhớ Ngụy Vương là ai không? Ông ta là cựu thần theo phò ngài từ thuở ngài chỉ có hai bàn tay trắng, là cựu thần dù cho có phạm vào bất cứ lỗi lầm gì ngài cũng không thể đối với ông ấy bất nhân. Sao ngài có thể…”

“Ngươi câm mồm!” Dương Thù tức giận đến hai mắt bốc hỏa, túm lấy vai Sùng Ưu lắc mạnh: “Trẫm không có ban tử cho Ngụy vương, trẫm không có!”

Ứng Sùng Ưu lạnh lùng nhìn hắn, gằn từng tiếng một: “Bệ hạ bây giờ thánh tâm như biển, luôn luôn suy tính sâu xa, lại đợi ngay thời gian nhạy cảm vừa mới thu phục được Bình Thành quân mưu phản mà ban thưởng ngự tửu cho một cựu thần vừa được ân xá, hơn nữa còn phái một võ tướng phóng khoáng như Phí Thiên Ân đưa đi… Chẳng lẽ ngài muốn nói tất cả chỉ là ngoài ý muốn thôi sao?” Nói xong liền hất tay Dương Thù, quay đầu bỏ ra ngoài trướng.

Dương Thù toàn thân rối loạn, vừa giận vừa vội, chỉ thấy trong ngực bức bối khó chịu muốn phát tiết, thuận tay chụp lấy chung trà ném về phía Ứng Sùng Ưu. Ứng Sùng Ưu cũng đang lúc đầu váng mắt hoa, nghe sau lưng có tiếng động cũng không kịp né, bị ném trúng gáy, kêu lên một tiếng ngã nhào xuống đất.

Dương Thù hốt hoảng, cuống quýt chạy đến đỡ dậy, mắng: “Trẫm không cố ý! Ngươi đừng cử động, để trẫm xem xem! Có đau không?” đưa tay sờ thử thì thấy cổ đã sưng tấy lại đau lòng, lớn tiếng gọi thái y.

“Không cần!” Ứng Sùng Ưu đẩy tay hắn ra, thản nhiên nói: “Không chết được đâu, ngài yên tâm!” Đoạn lấy tay xoa cổ, đứng dậy bỏ đi, để lại một mình Dương Thù ngơ ngác ngồi bệt dưới đất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.