Đệ Đệ Đáng Sợ Của Ta

Chương 4



“Ư ư.” Miệng bị nhét cravat, ta cố dùng sức tránh, nhưng lại bị hắn kéo dây lưng mà buộc ngược tay ta ra đằng sau, đè ta vào tường.

Nhạc Diễm một tay đè nặng ta, một tay kéo quần dài của ta, ngay cả quần lót cũng bị kéo xuống, nhất thời, hạ thân ta cảm thấy mát lạnh.

“Ừ, xem ra còn có thể dùng.” Hắn bắt đầu dò xét vào hậu huyệt có chút sưng đỏ của ta.

“Ư ư.” Ta liều mạng lắc đầu tỏ vẻ không chịu được.

Hắn lại cười he he hai tiếng, rồi buông tay ta ra, ta đang muốn xoay người chạy trốn, nhưng lại phát hiện hai tay hắn đang nâng vòng eo ta lên, hại nửa người trên của ta phải tựa vào tường mới không bị té ngã. Sau đó, hắn dùng sức tách hai bên mông ta ra rồi một phát đâm mạnh vào.

“Ư ư.” Ta đau đớn kêu to, tối hôm qua bị hắn sử dụng quá độ khiến hậu huyệt không chịu nổi đụng chạm mà bắt đầu đau đớn.

“Thả lỏng.” Vỗ mông ta một cái, hắn buông áo ta ra rồi duỗi tay lên phía trên, không ngừng bóp đầu nhũ mẫn cảm của ta. Đầu vú trước ngực bị đùa bỡn làm ta cảm thấy trong cơ thể bỗng dâng lên một cảm giác tê dại, phân thân tự nhiên cũng chảy ra chất lỏng màu trắng.

“Xem, chỗ này của ngươi bắt đầu chảy nước rồi đó.” Tay hắn từ trước ngực chuyển xuống phía dưới, nhẹ nhàng vuốt vuốt phân thân ta.

“Ư.” Ta không ngờ bản thân sẽ có loại phản ứng này, một cảm giác xấu hổ nảy lên trong lòng, thân thể ta cũng không khẩn trương như lúc nãy nữa.

“Ư.” Thừa dịp ta đang nghĩ lung tung, Nhạc Diễm ưỡn người đâm thật sâu vào bên trong cơ thể.

Lúc này, bỗng có tiếng người tiến vào toilet, càng lúc càng gần hơn.

“Mộ Phàm, con ở trong đó à?” Thì ra là do thấy ta đi lâu quá cho nên ba đã đi tìm.

“Ưm.” Ta khẩn trương lui lại một chút, hậu huyệt theo đó cũng co rút lại, gắt gao kẹp chặt lấy côn thịt của Nhạc Diễm. Hắn nhíu mày, nhẹ giọng nói bên tai ta: “Ta sẽ tháo ra để ngươi nói, nhưng ngươi phải hiểu rõ cái gì cần nói, cái gì không cần, nghe chưa?” Ta vội vàng gật đầu, rất sợ ba thấy lâu sẽ bước vào.

“Phù.” Ta thở phào nhẹ nhõm: “Ba, là con. Con đau bụng quá, ba cứ đi tiếp khách đi, một chút nữa con ra liền.”

“Mộ Phàm, có phải con ăn vớ vẩn gì không, hôm nay thấy con không ổn lắm.” Giọng nói lo lắng của ba vang lên.

“Không sao đâu, một chút là ổn ngay thôi.” Bây giờ ta chỉ mong ba đi ngay, bởi vì tên Nhạc Diễm đáng chết này đang không ngừng lấy tay quấy nhiễu ta, quá đáng nhất hắn còn giơ vòng eo ta lên bắt đầu quất xuyên, làm hại ta thiếu chút nữa rên rỉ thành tiếng.

“Được rồi. Ơ, Nhạc Diễm đâu, không phải nó cùng đi với con sao?” Ba phát hiện có chút không đúng liền hỏi.

“Ồ, nó vừa mới nghe điện thoại, có việc ra ngoài rồi.” Ta cảm thấy Nhạc Diễm dừng lại một chút, nhưng sau khi nghe ta trả lời xong lại tiếp tục đâm nhẹ vào, như thể đồng ý với câu trả lời của ta vậy.

“Thế thì ba đi trước đây, con nhanh một chút nhé.” Trước khi đi ba còn không quên thúc giục ta.

“Vâng.” Ta nhanh nhảu trả lời.

“Làm tốt lắm, ta nên thưởng cho ngươi cái gì đây.” Ba vừa đi, Nhạc Diễm bắt đầu không thèm kiêng nể gì cả.

“Không được, cha ta vẫn còn ở ngoài chờ đó.” Ta thử đứng lên, nhưng lại bị hắn đè nặng xuống.

“Thật mất hứng.” Hắn cũng biết nếu chúng ta không rời khỏi đây sẽ có hậu quả rất nghiêm trọng, cho nên hắn đành ra vào cơ thể ta vài lần, sau khi bắn liền rút ra ngay. Kế đó hắn dọn dẹp tất cả rồi cởi trói cho ta và đi ra ngoài.

Chứng kiến hắn rời đi, ta vội vàng dọn dẹp nốt tàn cuộc. Đầu tiên là dịch thể dính đầy hạ thân, ta rút khăn tay ra lau cẩn thận. Thật ghê tởm! Nhìn dịch thể màu trắng sữa không ngừng chảy xuống từ hậu huyệt làm ta có cảm giác như miệng cá nhô khỏi mặt nước. Cravat bởi vì lúc nãy nhét vào miệng ta, cho nên cũng không thể dùng được nữa. Cả phân thân do bị kích thích mà cương lên nhưng chưa được phóng thích, vẫn đang mạnh mẽ nhô ra, thật sự trông vô cùng khó coi.

Sau khi sửa sang lại tất cả, ta đến bồn rửa tay mới phát hiện bộ dạng của mình thật tiều tụy, đặc biệt tối hôm qua do vất vả quá độ, lại không được ngủ đủ, hơn nữa cộng thêm kích thích vừa rồi. Trời, sao ta lại phải nằm dưới chứ. Hơn nữa lúc nãy nhìn bộ dạng làm đến nghiện của Nhạc Diễm, không biết bao giờ ta mới thoát khỏi ma trảo của hắn đây. Ta thật sự không muốn gặp hắn, nhưng ba cùng dì Thiệu vẫn đang ở đó chờ ta.

Khi ta quay lại bữa tiệc, ba cùng dì Thiệu sớm đã ngồi chờ, mà Nhạc Diễm thì như không có việc gì mà ngồi ở bên cạnh. Ba nhìn thấy ta tới, liền đứng dậy bắt ta ngồi xuống.

“Hôm nay là ngày vui của tôi, nào, tôi kính mọi người một chén.” Ba cao hứng lôi kéo ta cùng kính rượu mọi người.

“Chúc hai người trăm năm hảo hợp.”

“Răng long đầu bạc.”

Âm thanh không ngừng vang lên từ bốn phía, ba liền cầm ly rượu lên một hơi cạn sạch, sau đó cười cười với dì Thiệu.

“Nào, tôi giới thiệu một chút. Đây là Mộ Phàm con trai tôi, tất cả mọi người chắc đều gặp rồi.” Ba kéo ta lên giới thiệu với mọi người, ta liền gật đầu về bốn phía.

“Còn đây là con trai Nhạc Diễm của Thiệu phu nhân, từ nay về sau cũng là con tôi.” Tiếp đó ba kéo Nhạc Diễm, sau đó nắm tay hắn về phía tay ta.

“Thật là có phúc.”

“Thoáng chốc đã có hai cậu con trai rồi.”

Tân khách phía dưới bắt đầu nghị luận.

“Nào, hai con cũng uống một chén đi, từ hôm nay trở đi, các con đã trở thành anh em một nhà.” Ba bưng hai ly rượu đưa đến trước mặt bọn ta.

Ta thật sự không muốn uống chén rượu ý nghĩa này, nhưng trước mặt ba, ta đành phải cầm lấy uống một hơi cạn sạch, mà hắn nhìn thấy ta uống cũng uống luôn. Đồng thời thân thiết ôm lấy ta, sau đó nói nhỏ bên tai: “Ngươi đừng tưởng chuyện này cứ thế là xong, trò hay còn ở phía sau, he he.” Ta đột nhiên rùng mình một cái, thật không ngờ giữa tiết trời mùa xuân thế này mà ta lại cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

“Nhìn kìa, anh em bọn họ thật thân thiết.”

Chứng kiến vẻ mặt vui mừng của ba, những lời ta muốn nói toàn bộ lại bị nuốt vào bụng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.