Đế Hậu Thiên Tài, Hoàng Đế Đứng Sang Bên

Quyển 2 - Chương 3: Quá trùng hợp 2



"Tiểu Vũ, nhìn thấy cá không, chỗ ấy, chỗ ấy, thật to nha. Thật muốn ăn. . . . . ." Đại Nhi một tay vỗ đầu Tiểu Vũ, một tay chỉ một con cá to vùng vẫy cách đó không xa, cực kỳ kích động, còn thiếu chút nữa nhào tới bắt được.

". . . . . ." Tiểu Vũ im lặng, tỷ tỷ, đó là đầu của ta, không phải cái bàn a.

Dao Kỳ cảm thấy xấu hổ, hoàn hảo nàng cách Đại Nhi khá xa, nếu không gặp nạn nhất định là nàng.

"Cá lớn tới, tiểu sư muội bắt đầu tận hứng thôi." Cung Bắc Thiếu nhìn Đại Nhi nịch sủng lắc đầu, quả nhiên vẫn là tiểu sư muội đáng yêu.

"Ha ha, quá chậm, ta còn tưởng rằng phải chờ tới buổi trưa, Tiểu Vũ, cơ hội này giao cho ngươi biểu hiện, hung hăng ngược đi." Đại Nhi cho Tiểu Vũ một ánh mắt ý bảo ngươi biết phải làm thế nào, mình khoanh tay đứng nhìn.

Tiểu Vũ nhất thời cười như hoa nở, hừ, xem như có chút lương tâm, ngày hôm qua gạt mình tới đó làm hại mình đối phó một đám người không có năng lực phản kháng, rất mất hình tượng a.

Đang khi nói chuyện, chiếc thuyền lớn đã nhích lại gần. Trên boong thuyền nam nam nữ nữ muôn hình muôn vẻ chỗ nào cũng có, làm như không có chú ý tới thuyền nhỏ ở bên này quá tầm thường so với chiếc thuyền lớn kia.

"Này, các ngươi là người nào, chẳng lẽ không biết hôm nay Liễu Đại thiếu chúng ta mở đại hội thưởng thơ ở Yêu Liên hồ, những người không có nhiệm vụ không cho tiến vào sao! ? Còn không nhanh đi khỏi!"

Âm thanh hỗn loạn thật khó nghe, đám người Đại Nhi theo thói quen ngoáy ngoáy lỗ tai, đối với một tên đầy tớ hung ác thực hành chính sách không nhìn thấy.

Thật lâu người nọ nghe không có tiếng trả lời, liền lái thuyền vào gần chút, tiếp đó lại một phen rống lên. Kết quả hoàn toàn không được để ý tới, lúc này mới ác liệt dùng thuyền lớn đụng thuyền nhỏ một chút, hoàn hảo tất cả mọi người trên thuyền đều không sao, hơn nữa kỹ thuật tạm thời của Thảo Diệp không tệ, mới không bị lật thuyền.

"Này, các ngươi điếc sao, còn không nhanh đi khỏi, không đi sẽ đụng lật thuyền của các ngươi!" Người đầy tớ kia giọng nói hả hê, âm thanh ở khoảng cách gần lần nữa xuyên vào màng nhĩ đám người Đại Nhi, khiến cho Thảo Diệp có tính khí luôn luôn tốt đẹp cũng nhíu mày một cái, bày tỏ chán ghét.

"Nói thế nào Liễu gia cũng là Thư Hương Thế Gia, tại sao nuôi ra loại đầy tớ hung ác như vậy." Giọng nói Tiểu Vũ không lớn, lại truyền vào trong tai mỗi người trên thuyền đối diện thật rõ ràng. Mục đích của hắn rất đơn giản, cũng không phải muốn lý luận với những người đó, mà muốn đưa tới chú ý của mọi người, thuận tiện lợi dụng một chút những tuấn nam mỹ nữ bề ngoài như thiên sứ ở bên cạnh. . . . . . Mà thôi.

Quả nhiên, nghe được lời hắn nói, tất cả mọi người đưa ánh mắt nhìn về phía bên này. Không nhìn không việc gì, vừa nhìn quả nhiên giật nảy mình.

Chỉ thấy lấy mặt hồ xanh biếc nước gợn lao xao làm bối cảnh, trên một chiếc thuyền không tính là lớn nhưng tinh xảo, một nam tử cầm trong tay Chiết Phiến màu xanh nhạt thêu đồ án kỳ quái, diện mạo cực kỳ tinh xảo đứng hóng gió, bên trái là một nam tử toàn thân áo đen như mực, vẻ mặt như bạch ngọc mang theo lạnh lùng xa cách. Mà hai người còn lại một là nữ tử tuyệt sắc toàn thân áo trắng như tuyết tung bay, hé ra khuôn mặt mềm mại đôi mắt đào hoa như sóng nước gợn lăn tăn, phía sau là một nữ tử mặc y phục màu xanh ngọc thêu ngàn con bướm đáng yêu, giữa lông mày có chút anh khí. Mà người nói chuyện là vị tiểu mỹ nam ở giữa bốn người kia, chỉ chừng mười tuổi, trên gương mặt khả ái có thể bấm ra nước.

Một thuyền tuấn nam mỹ nữ, tuyệt đối dưỡng nhãn.

Gã đầy tớ hung ác này còn muốn nói gì nữa, lại bị một âm thanh nam cao vút cắt đứt.

"Vị tiểu công tử này nói đúng lắm, là tại hạ không biết dạy, khiến cho các vị chê cười." Nói chuyện chính là Lưu gia đại thiếu. Mi thanh mục tú, hơi lộ ra vẻ mệt mỏi, sắc mặt có chút vàng vọt, rõ ràng túng dục quá độ.

"Ngươi chính là Liễu Đại Thiếu của tên đầy tớ hung ác này?" Trong đôi mắt Tiểu Vũ thoáng qua ánh sáng buồn nôn, ánh mắt cũng nồng đậm ý cười.

"Chính là tại hạ, không biết vị tiểu công tử này có gì chỉ giáo." Liễu Đại Thiếu rất Phong Nhã. Hừ, nếu không vì hai mỹ nhân ở trên thuyền của ngươi, lão tử mới không để ý ngươi đấy. Nói xong không biến sắc, liếc nhìn tên đầy tớ hung ác kia một cái, tên đầy tớ hung ác này liền hiểu ý lui ra sau.

Mọi người thấy thái độ Liễu Đại Thiếu như vậy, trong lòng hiểu ngay tính toán của hắn, vì vậy cũng không nói, chỉ có chút đồng tình nhìn Đại Nhi và Dao Kỳ trên thuyền. Ở trước mặt quyền thế, những người như bọn họ chỉ có thể sợ, đắc tội với Liễu gia cũng không phải một mình mình gặp nạn là xong.

"Yêu Liên hồ không phải là vật riêng tư của nhà ngươi, bản công tử dạo chơi trên hồ còn phải được Liễu Đại thiếu ngươi phê chuẩn?" Làm sao Tiểu Vũ không nhìn ra ý định của Liễu Đại thiếu, đáy lòng thầm than thật là không biết sống chết, cho nên khi nói chuyện cũng không khách khí, nếu muốn chơi thì chơi sảng khoái.

"Tiểu công tử nói đùa, là lỗi của tại hạ, để tỏ lòng áy náy tại hạ muốn mời các vị lên thuyền để bồi lễ, như thế nào?" Trong lúc Liễu Đại thiếu cười, đáy lòng lại hận đến nghiến răng, bản công tử còn chưa có ăn nói khép nép như vậy. Một lúc nữa ngươi sẽ biết tay.

"Đụng thuyền của bản công tử nói một tiếng xin lỗi thì xong rồi? Liễu Đại thiếu áy náy cũng thật sự quá rẻ rúng rồi." Tiểu Vũ thầm dễ chịu trong lòng, nhưng mặt cũng không lộ vẻ gì khác thường.

"Không biết tiểu công tử muốn thế nào mới bằng lòng hết giận?" Đáy lòng của Liễu Đại Thiếu cũng phát ra lửa giận, thật là cho mặt mũi mà không muốn, nhìn thấy xa xa trên mặt nước nhộn nhạo một vòng lúc này mới đè xuống ý định chào hỏi với Tiểu Vũ.

"Hết giận? Bản công tử làm sao có thể hết giận. Chỉ bộ dạng này của ngươi, bộ dáng mặt người dạ thú còn xưng là Thư hương thế gia, tất cả mặt mũi của tổ tông ngươi đều bị ngươi vứt sạch; còn đại hội thưởng thơ, theo Bản công tử nhìn là đại hội dâm thủy, xem vẻ mặt ngươi chưa thỏa mãn dục vọng, bộ dáng túng dục quá độ ghê tởm thật không ngại ra cửa; aiz, Bản công tử nói sai rồi, nói ngươi là cầm thú cũng vũ nhục cái từ cầm thú, ngươi quả thật chính là cầm thú cũng không bằng. Bản công tử vô cùng thuần khiết, Tiểu Thanh Niên mắng ngươi cũng cảm thấy dơ bẩn miệng của ta, ọe, muốn nôn. . . . . ." Bộ dáng Tiểu Vũ mắng vô cùng thống khoái, cuối cùng kết hợp với bộ dáng ghê tởm nôn mửa, ở phía sau bốn người nhìn thật là vô cùng đáng yêu.

Đại Nhi thầm nghĩ Tiểu Vũ nhà nàng vẫn là quá thiện lương. . . . . .

Trên thuyền lớn, sắc mặt Liễu Đại Thiếu như tro đen đáng sợ, ở sau lưng, mọi người xem náo nhiệt cũng không dám mở miệng nói chuyện, sợ bị tai họa hồ cá.

"Tiểu tử thúi, cho ngươi mặt mũi ngươi còn không biết mặt mũi, lại không biết điều như vậy, vậy thì đừng trách bản thiếu gia không khách khí." Nói xong bảy tám tên đầy tớ hung ác tiềm phục tại dưới nước lanh lẹ bò lên thuyền đám người Đại Nhi, bày ra một bộ dáng hung ác mười phần.

"Thức thời cũng ngoan ngoãn lên cho ta, nếu không đừng trách bản thiếu gia đánh." Liễu Đại Thiếu hả hê nhìn năm người trên thuyền, bộ dáng phách lối lưu manh. So với bộ dáng giả vờ ghê tởm lúc nảy còn nhìn tương đối thuận mắt hơn, dù sao bộ dáng ức hiếp như vậy còn tình cảm của con người. Gương mặt giả nhân giả nghĩa còn không bằng trực tiếp ác tới thoải mái, bởi vì dối trá làm cho người ta ghê tởm. Mặc dù chân thật cũng làm cho người ta rất ghê tởm. . . . . .

"Bằng ngươi?" Tiểu Vũ chê cười, vẫn thật sự xem thường hắn.

"Bằng ta!" Âm thanh cuồng vọng và nét mặt dữ tợn làm cho Tiểu Vũ nhìn thấy được dục vọng của hắn, ngượng ngùng ngẩng đầu lên liếc về phía bầu trời hơi mờ tối.

"Lên!" Liễu Đại Thiếu ra lệnh một tiếng, đám đầy tớ hung ác đã sớm lên thuyền đứng lại đưa ra đôi tay, vẻ mặt dâm tà muốn tiến lên, lại phát hiện mình ngay cả động cũng không thể động được, nhất thời trong lòng có chút sợ hãi, lần này đoán chừng đại thiếu gia đá trúng thiết bản rồi.

"Bản thiếu gia bảo các ngươi ra tay có nghe thấy không! Có còn muốn sống không? !" Liễu Đại Thiếu nhìn thấy đám thủ hạ không nhúc nhích, cảm giác mình mất hết mặt mũi, liền cực kỳ tức giận quát mắng. Ai ngờ những người đó vẫn không có phản ứng. Nhìn lại năm người đối phương bộ dáng xem kịch vui, điều này làm cho sắc mặt vốn vàng vọt của Liễu Đại Thiếu tức giận đỏ lên như nữ nhân chanh chua la to nói lớn.

"Một bầy chó nô tài, ngay cả mệnh lệnh của bổn thiếu gia cũng dám không nghe, thật là chán sống rồi, còn không mau ra tay! Đều chết cả sao? !"

Một người như khỉ làm xiếc, hùng hùng hổ hổ một lúc chợt phát giác không đúng, làm sao không tuân mệnh lệnh, rõ ràng không nhúc nhích được, nói cũng nói không ra được.

"Ngươi. . . Các ngươi là ai? ! Sùng Thuận là địa bàn Liễu gia ta, thức thời nhanh cút cho ta, nếu không Liễu gia ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi!" Lần đầu tiên Liễu Đại Thiếu cảm giác được nguy hiểm, chỉ là ngay sau đó, ở Sùng Thuận luôn không có người nào không sợ Liễu gia hắn cũng đã nổi gan.

"Thật là âm thanh khiến người ta chán ghét." Lúc Cung Bắc Thiếu nói xong một câu dằng dặc, vốn là vênh váo tự đắc, trên mặt Liễu Đại thiếu đã xuất hiện một dấu tay đỏ tươi, đánh cho Liễu Đại Thiếu sửng sốt tại chỗ, xoay hai vòng, vết máu theo khóe miệng chảy ra.

Bất thình lình Liễu Đại Thiếu bị tát một cái, ngay sau đó quát to lên: "Người nào! Là ai dám đánh ta? ! Có bản lãnh ra ngoài! Giấu đầu lòi đuôi được xem là Anh Hùng Hảo Hán sao? !" Thậm chí ngay cả lời nói trên giang hồ cũng đã nói ra, không thể không nói đầu óc của vị Liễu Đại Thiếu này thật là thiếu não.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.