Đế Hậu Thiên Tài, Hoàng Đế Đứng Sang Bên

Quyển 2 - Chương 37: Không bằng súc sinh 3



Lúc nửa đêm, từ trước đến giờ luôn cảnh giác, Đại Nhi không tiếng động mở mắt. Rốt cuộc muốn ra tay. Nghiêng đầu liếc mắt nhìn Bách Phi Thần ngủ rất an ổn trên đất, khóe miệng hiện lên một chút ý cười, nhắm mắt lại lần nữa cũng đã ngủ thẳng tới sáng ngày mai.

Khi tỉnh lại, nhìn thấy Bách Phi Thần ngồi ở bên giường nhìn nàng chằm chằm, không khỏi tức giận. Nàng không biết tại sao ngủ không yên ổn như vậy, thì ra có nhân tố bên ngoài. Nhìn lại trên đất đã bị dọn dẹp sạch sẽ, không nhìn ra chút nào có dấu vết ngã ra đất nằm nghỉ, lại không khỏi phải cảm thấy buồn cười.

Có nên đáng yêu như thế hay không, một chút tâm tư thật sự là quá ngây thơ.

"Tình huống Phù Diêu tam Vương tử không ổn, cùng thái tử, hiện nay hai người đã mang ra bên ngoài đấu nhau khí thế hừng hực, theo tình thế bây giờ, tháng ba năm sau đoán chừng sẽ kết thúc hết thảy rồi." Bách Phi Thần thấy Đại Nhi muốn phát tác, mở miệng nói trước, hắn biết nếu như nghe được tin tức này, nàng nhất định không sẽ so đo mình quấy rầy giấc ngủ ngon của người khác.

Quả nhiên, Đại Nhi nhướng mày nhấc chăn lên, ngáp một hơi, híp mắt nói: "Gọi Tiểu Vũ tới đây."

Bách Phi Thần gật đầu, biết trong lòng Đại Nhi rất ưa thích tên tiểu tử kia, mặc dù trong lòng khó chịu nhưng cũng biết chuyện này không thể chậm trễ. Vì vậy ngoan ngoãn xoay người ra cửa, thuận đường phân phó Dao Kỳ đi vào rửa mặt cho Đại Nhi.

"Tiểu Vũ, Tam ca của ngươi, trước khi đi nói với ngươi thế nào?" Hôm nay Đại Nhi mặc toàn thân màu trắng đơn giản, giữa cổ, ống tay áo, đai lưng dùng sợi dây màu đỏ thẫm tươi đẹp đính từng đóa hoa đào, bên cạnh sợi dây đen rất thanh nhã, kết hợp màu sắc có một hương vị độc đáo.

Tiểu Vũ thấy Đại Nhi nghiêm trang, trong nháy mắt đáy lòng hiểu rõ đoán chừng đã xảy ra chuyện rồi, cũng ngồi không yên, trực tiếp thu dọn mấy tờ ngân phiếu trong phòng cất vào trước ngực, lại chạy trở về cáo biệt Đại Nhi.

"Ngọc tỷ tỷ, ta muốn trở về." Giọng nói kiên định không có chút nào có ý tứ thương lượng, nhiều nhất chính là nói cho một lời mà thôi.

Đại Nhi cười thầm, Tiểu Vũ như vậy cũng không uổng Tam vương tử bảo vệ hắn như thế.

"Dao Dao, ngươi và Dịch Phong đưa Tiểu Vũ về, giao lá thư này cho Phù Diêu Thanh Nhung." Mặc dù chữ viết của Đại Nhi không ra sao, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể xem hiểu.

"Tiểu thư. . . . . ." Dao Kỳ cũng cảm thấy nơi này sóng ngầm mãnh liệt, nếu mình đi, bên cạnh tiểu thư không có người làm sao được.

"Dao Dao, ngươi phải biết tiểu thư vì tốt cho ngươi, gần đây Bách Phi Thần tương đối không bình thường, lần trước không phải Dịch Phong đã bị thua thiệt sao, cũng may xuống tay lưu tình, cho nên tiểu thư cảm thấy, như vậy vẫn nên cách xa hàng này tốt hơn." Đại Nhi vừa nói như thế, Dao Kỳ và Dịch Phong cùng nhau đỏ mặt, mặc dù không có xảy ra chuyện gì, nhưng bị hạ dược đó là sự thật. Vì vậy đáy lòng Dịch Phong chợt gật đầu, rất đồng ý quan điểm của Đại Nhi.

"Tiểu Dịch còn chưa cút đi ra ngoài thu dọn đồ đạc, dựa theo cước bộ của các ngươi cũng nên chạy tới cửa ải cuối rồi, chuyện bên này cũng đã qua một đoạn thời gian, vừa vặn chừng một tháng, bản tiểu thư nghe nói bên Phù Diêu phong cảnh như tranh, năm sau nhất định đi xem một chút."

Đại Nhi đối với Tiểu Vũ là tốt thật lòng, nếu không sẽ không bảo Dao Kỳ và Dịch Phong bảo vệ cho hắn, còn cam kết muốn đi giúp bọn họ, phải biết Đại Nhi thật vất vả cách xa cung đình, bước vào lần nữa thật sự không phải là tác phong của nàng. Nhưng như Bách Phi Thần nói, nếu không phải tình thế thật không tốt, hắn cũng sẽ không nói như vậy, xem ra thái tử Phù Diêu vẫn có có chút tài năng.

Đám người mới vừa đưa Tiểu Vũ đi, Thành chủ Thần Binh Thành liền tới mời người rồi, nhìn dáng dấp vẫn bị mọi người ép buộc. Khi Bách Phi Thần và Đại Nhi đi tới đại đường thì cả đại đường đã ngồi đầy người không ngoài dự đoán.

"Không biết Cung Thành chủ mời bổn tọa tới có chuyện gì, nếu như không phải chuyện đặc biệt quan trọng, bổn tọa xin lỗi không tiếp được rồi, phu nhân nhà ta thật sự không thích nơi như vậy." Từ đầu đến cuối, Bách Phi Thần không có bố thí một chút ánh mắt nhìn sang chỗ khác, mắt xếch bất cần đời nhìn thẳng vào chủ vị Cung Tuyệt Thành.

Lời nói nhìn như khách sáo cũng không kém phách lối, càng làm cho mọi người bất mãn, con mẹ nó quá lớn lối!

"Bách Tử Tà, ngươi cho đây là địa phương nào? ! Phủ Thành Chủ ngươi cho rằng là hậu viện nhà ngươi sao? !" Chưởng môn phái Dụ Hoa, Hoa Đông phát tác, ngày hôm qua đã tức sôi ruột, hôm nay thấy Bách Tử Tà không nghiêm túc như vậy, trong lòng càng thêm ủy khuất. Ỷ có Cung Tuyệt Thành làm chỗ dựa, Bách Tử Tà không dám làm gì hắn, liền không biết nặng nhẹ.

"Chát! Bùm!" Một hồi tiếng vang, mọi người chỉ cảm thấy một đạo chưởng phong xẹt qua, Chưởng môn Phái Dụ Hoa, Hoa Đông vốn đang ngồi ở giữa, cả má trái đều bị đánh cho lệch ra, sưng đỏ không đồng đều, mà phía dưới cái ghế ngồi không vững chắc trực tiếp gãy nát. Vốn là cáo mượn oai hùm Chưởng môn phái Dụ Hoa chưa kịp phản ứng đã đặt mông ngồi ở trên ván gỗ gãy đổ, giống như nam nhân bỉ ổi chơi gái không trả tiền bị người đánh.

"Ngươi...ngươi. . . . . ." Hoa Đông một tay run rẩy chỉ vào Bách Phi Thần, nhưng nhìn thấy ánh mắt tràn ngập sát khí của Bách Phi Thần, cố nói một câu cũng nói không ra.

"Bách Môn chủ chớ tức giận, nể mặt mũi của Cung mỗ không nên so đo với Hoa chưởng môn, lần này mời hai vị tới cũng là có một số việc cần chứng thực. Hai vị mời ngồi." Cung Tuyệt Thành chưa từng thấy qua Bách Phi Thần nóng nảy như vậy, nhưng cũng không muốn làm cho chuyện rối tinh rối mù, trong lòng mắng Hoa Đông mấy câu miệng thối, trên mặt cũng không có thay đổi đặc biệt, giống như mới vừa rồi không có chuyện gì.

"Bổn tọa tự nhiên sẽ không không chấp nhặt với súc sinh, không, bổn tọa nói sai rồi, giống như Hoa chưởng môn, giết người đoạt bảo, cưỡng chiếm tẩu tử (chị dâu), coi mạng người như cỏ rác, vung tay lên liền diệt cả Trương gia, tại sao có thể xưng là súc sinh, thật là vũ nhục cái từ súc sinh cao quý." Bách Phi Thần cũng không từ chối, đã đến đây tất nhiên không thể đi như vậy. Nụ cười trên mặt trong mắt trở nên sát ý mười phần, trong miệng còn nói lời rất đáng đánh đòn, giọng nói lại rất nghiêm túc, thật sự làm cho người ta hận nghiến răng nghiến lợi.

Lời này nói ra, căn bản sẽ không có người dám tự tìm phiền phức nữa, hệ thống tình báo của Tử Tà Môn có thể nói hoàn mỹ, không cẩn thận chọc vị tổ tông này, nói ra tất cả chuyện không nên nói, mất mặt vẫn là mình, cho nên tất cả mọi người thức thời lựa chọn lặng im.

Hoa Đông nghe được Bách Phi Thần nói như vậy, cả khuôn mặt đỏ lên, những chuyện này hắn biết căn bản không gạt được, nhưng người đang ngồi, có người nào chưa từng làm một chút chuyện người không nhận ra, trong lòng mọi người biết rõ, tuy nhiên cũng không hẹn mà cùng nhau không đề cập tới, cũng chỉ là đều cho nhau mặt mũi, không ngờ Bách Phi Thần không đạo lí như vậy, trực tiếp nói ra ngay trước mặy mọi người, bảo Hoa Đông làm sao chịu nổi! Hai mắt trợn ngược hôn mê bất tỉnh.

Biết là một chuyện, nói ra là một chuyện, sợ là này Hoa Đông đem lòng ghi hận Bách Phi Thần. Dĩ nhiên, có một số người, cho dù ngươi không muốn đạp hắn, hắn cũng sẽ xem ngươi trở thành thành cái đinh trong mắt, đâm trong thịt, dù sao trên thế gian, người đáng ghê tởm nhiều không kể xiết.

"Người đâu, đưa Hoa chưởng môn đến phòng khách nghỉ ngơi." Cung Tuyệt Thành cũng lười nhìn hắn một cái, thật sự là quá mất mặt rồi, thật không biết hắn làm thế nào chống đỡ cả Phái Dụ Hoa.

Kẻ dưới thu dọn xong, Cung Tuyệt Thành mới mở miệng lần nữa.

"Bách Môn chủ, lần này mời ngươi tới, mục đích chắc hẳn ngươi cũng rõ ràng, Cung mỗ cũng không vòng vo nữa. Theo tình thế phát triển trước mắt, xem ra cực kỳ bất lợi đối với Tử Tà Môn, bởi vì thủ pháp hoàn toàn tương tự, mọi người không khỏi nghi ngờ Tử Tà Môn, dù sao những năm này Tử Tà Môn làm theo ý mình, ở giang hồ danh tiếng cũng không tốt lắm. Ta thay mặt các môn phái bị thụ hại hỏi một câu: Bách Môn chủ có ý kiến gì đối với chuyện này không." Cung Tuyệt Thành nói rất khéo léo, dĩ nhiên, hắn cũng đổ toàn bộ trách nhiệm trở lại cho mọi người. Thay mặt môn phái thụ hại hỏi một câu, cũng không chính là chỉ mấy môn phái đó, đẩy trách nhiệm chuyện này không còn một mống. Nhưng điều này đúng là không có quan hệ với Thần Binh Thành bao nhiêu.

"Bổn tọa không có hứng thú đối với chuyện này, có lời gì Cung Thành chủ cứ việc nói thẳng đi, bổn tọa nhất định biết gì nói đó." Bách Phi Thần nói năng rất khách khí, chỉ là trong ánh mắt cũng không phải chuyện như vậy.

Đại Nhi ở một bên ngồi yên lặng rất khó được, dáng vẻ không có chút nào muốn phát biểu ý kiến, đáy lòng cũng đang cười thầm Bách Phi Thần phúc hắc. Rõ ràng nghe rõ ý của Cung thành chủ nhưng cố ý giả bộ không biết, nhất định người ta chính miệng nói ra, đắc tội với ngươi một chút, đợi lát nữa chính mình sẽ dung lý lẽ trả thù, thật là thích so đo. Chỉ là, ngược lại rất hợp khẩu vị của tiểu nương.

Thiên Ảnh vẫn rũ mắt suy nghĩ không nhìn bất luận kẻ nào, chỉ là khóe mắt cũng chỉ hướng về phía Mộc Vân Thiên toàn thân áo trắng chỉ cười không nói. ngược lại vẻ mặt của Hoa Thủy Nguyệt hài hước nhìn Cung Tuyệt Thành kinh ngạc, xem ra vẫn canh cánh trong lòng đối với chuyện hai mươi năm trước hắn tự tiện xông vào Thủy Giản lừa gạt tỷ tỷ của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.