Đè Một Cái Liền Đính Ước

Chương 22: Làm khách



editor: Đông Sương

Lúc xuống xe Lăng Nhuế dùng ánh mắt quan sát người ngoài hành tinh tỉ mỉ quét Tiêu Hạo một lần, nếu là mắt có tia X quang, Lăng Nhuế nhất định không nói hai lời trước hết nhìn thấu não của Tiêu Hạo, ra đề mục như vậy lại còn có thể nói lớn ko biết ngượng như vậy?

Lăng Nhuế không khỏi nghĩ tới cái kia năm mình thi tốt nghiệp trung học, đề thi số học ra vô cùng khó, ngay lúc đó tin tức đề vị Lão sư kia ra như vậy —— vẻn vẹn một đề, trong nháy mắt nháy mắt giết 57 vạn thí sinh tỉnh nào đó. Mình năm cũng không nằm tại nhóm bị giết nháy mắt này, cho nên liền nhất định tai kiếp khó tránh khỏi?

Cho nên nói, cái gì muốn đến thì sớm muộn cũng đến, chạy thoát thi tốt nghiệp trung học, nhưng không có chạy thoát thi nghiên cứu! Tựa như mình và Tiêu BOSS rối rắm cũng vậy, đã tránh được trường học lái xe, nhưng không có thoát khỏi trường học!

Như vậy, lần này đi Bắc Kinh chăc chắn không có lý do tiếp tục gặp đi! Sáng sớm ngày thứ hai, Lăng Nhuế cùng Tô Mẫn Mẫn đáp chuyến bay hơn mười giờ.

Lên máy bay kiểm tra an ninh, Lăng Nhuế thấy được Vệ Du Nhiên. Đẩy đẩy Tô Mẫn Mẫn sau lưng, cô nhíu lông mày cười yếu ớt, trêu ghẹo, "Cái người này là cậu muốn dẫn trở về gặp phụ huynh? Tớ nói nha, êm đẹp muốn dẫn tớ đi nhà cậu, thì ra là làm vật chắn nha!"

Tô Mẫn Mẫn xa xa liếc nhìn Vệ Du Nhiên, trong ánh mắt mang theo điểm khinh thường, lời nói đặc biệt bình tĩnh, "Hắn đi Bắc Kinh tham gia cái cuộc thi chụp ảnh, chỉ là ngẫu nhiên mua vé cùng chuyến máy bay mà thôi."

"Thật chứ?" Lăng Nhuế hiển nhiên không tin.

Hai tháng này trong đầu cô tất cả đều là đề mục thi nghiên cứu, căn bản cũng không có chú ý tới Tô Mẫn Mẫn đã thật lâu không có ở túc xá nói tới Vệ Đại Tài Tử rồi. Nói xác thực, bọn họ chia tay! Chia tay thần không biết, quỷ không hay.

Tô Mẫn Mẫn đối với chuyện công việc của cha mẹ mình đều nói năng thận trọng, vì vậy, mẹ của Vệ Du Nhiên cũng cho là Tô Mẫn Mẫn là loại con gái muốn trèo cành cao, dứt khoát kiên quyết giựt giây con trai của mình cùng đối phương chia tay. Vốn là, loại chuyện như vậy chỉ cần Vệ Du Nhiên kiên trì quyết định, không được cũng liền qua, huống chi gia cảnh Tô Mẫn Mẫn cũng không phải ko thể gặp người, ai ngờ ngày thứ hai hắn liền quay nhăn nhó nói, mình đột nhiên phát hiện hai người tính tình không hợp, không bằng liền làm bằng hữu bình thường đi!

Tô Mẫn Mẫn cùng mẹ Vệ gặp mặt ngày đó liền phát hiện bà ta rất nịnh bợ, nhưng không có nghĩ đến Vệ Du Nhiên cũng là thứ người như thế. Nếu như một nam sinh nói anh ta thích bạn, nhưng chân chính thích đi chỉ là quyền thế của ba bạn, bản lãnh của anh bạn, như vậy, loại nam nhân này không được!

Chia tay ngày đó Tô Mẫn Mẫn rất tiêu sái nói một câu như vầy, "Chúng ta quả thật không thích hợp, không liên quan đến tính tình, mà là cách tiêu xài xem ra là không giống nhau."

Ở phi trường nhìn thấy Tô Mẫn Mẫn, Vệ Du Nhiên hiển nhiên cũng ngoài ý muốn, "Các cậu cũng đáp chuyến bay này đi Bắc Kinh?" Không khí có chút quỷ dị, Lăng Nhuế thức thời nghiêng đầu cười cười, không có mở miệng nói nhiều hơn.

"Uh, mang Lăng Nhuế về nhà của tôi chơi hai ngày, cậu ấy thi nghiên cứu xong vừa đúng lúc buông lỏng một chút." Nói xong một cách đơn giản, Tô Mẫn Mẫn liền ý bảo Lăng Nhuế hướng phải bên quẹo cua chuẩn bị lên máy bay, Vệ Du Nhiên xách hành lý vội vã theo tới, "Cửa lên máy bay thì ra là ở chỗ này a!"

Tô Mẫn Mẫn quay đầu liếc nhìn Vệ Du Nhiên, không tiếp tục nói tiếp, chỉ nhấp miệng cười phù ở gò má, thoáng qua rồi biến mất.

Cửa lên máy bay, Tô Mẫn Mẫn cùng Lăng Nhuế đi qua trên lối đi lên phi cơ. Sau lưng, Vệ Du Nhiên bị chận lại.

"Vị tiên sinh này, ngài đi nhầm chỗ, đây là cửa lên máy bay khoang VIP, ngài là khoang phổ thông, phiền toái đi trở về quẹo trái, cám ơn!" Lăng Nhuế quay đầu lại thì nhân viên xét vé đang khách khí nhắc nhở và mặt kinh ngạc Vệ Du Nhiên. . . . . .

Đây chính là hàm nghĩa thoáng cười sau lưng?

"Các cậu không phải thật tốt sao lại chia tay? Chẳng lẽ năm tư này thật là phải nhiều người chia tay như vậy sao?"

Máy bay đi vào tầng mây, thời điểm ánh mặt trời vươn tới, Lăng Nhuế chợt nhớ tới chuyện xưa máy bay cùng tình yêu, "Thời điểm cất cánh đều rất khó khăn, nhưng chỉ phải cố gắng xông về điểm cuối, có thể nhịn đến một khắc lúc rơi xuống đất kia là được . . . . . . Các cậu không phải thật thưởng thức đối phương ư, làm sao lại dễ dàng bỏ qua như vậy?"

"Nếu như chỉ có một mình tớ ở chịu mưa bão, quên hết tất cả rơi vào tầng mây, như vậy, cậu nói đây tất cả còn có ý nghĩa sao? Cậu đừng nhìn hắn giống như rất lãng mạn, thật ra thì so với ai hắn cũng tỉnh táo hơn, cưỡi lừa tìm ngựa, chính là nói thứ người như hắn! Hắn biết mình muốn bạn gái như thế nào, một có thể mang đến cho hắn địa vị xã hội, người có thể góp một viên gạch giúp sự nghiệp làm nhà báo ở tòa soạn của hắn, mà hắn cho là tớ không phải, cũng bởi vì tớ nói với hắn qua gia cảnh của mình, nhưng là, Nhuế Nhuế, nhiều năm như vậy, cậu không phải cũng không có hỏi ư, chúng ta không phải vẫn là bạn tốt sao? Ai . . . . . . Thôi, không đề cập nữa, một hồi có tài xế tới cửa đón tớ, ngủ trước đi!" Nói xong, Tô Mẫn Mẫn đeo bịt mắt, đem thành ghế quay xuống.

Hình như trong một đêm, Tô Mẫn Mẫn liền thay đổi thành người mà Lăng Nhuế không nhận ra. Hôm qua, cô ấy linh hoạt sáng sủa, nhiệt tình bốn phía; sáng nay, thành thục kín kẽ, thâm trầm tài trí . . . . . .

Tình yêu, làm cho cô ấy một đêm lớn lên?

Nhìn Tô Mẫn Mẫn, Lăng Nhuế chợt nhớ tới Tiêu Hạo, liên tiếp phải không hề có căn cứ, nhưng là đang nói đến tình yêu lập tức liền không giải thích được nghĩ tới. Hình như chính mình nên rất đáng ghét anh mới đúng, nhưng mới lần thứ hai ngồi máy bay liền liền nghĩ tới anh, chỉ vì lần trước anh an vị tại bên mình?

Thời điểm đeo lên bịt mắt, Lăng Nhuế nghĩ nếu như là nói đến Tiêu Hạo, nhất định không có vấn đề gia cảnh, yêu liền yêu, anh yêu đối phương, tuyệt đối sẽ không quan tâm bối cảnh cùng giá trị người đó. Đây chỉ là một loại cảm giác, nhưng Lăng Nhuế chưa bao giờ tự tin chắc chắn giống giờ khắc này như vậy.

Ở băng chuyền hành lý phi trường, Lăng Nhuế lại một lần gặp Vệ Du Nhiên. Mọi người đứng tại chỗ chờ băng chuyền đem hành lý đưa tới trước mặt, thế nhưng hắn lại tới tới lui lui bước chân, bộ mặt vô cùng lo lắng, hình như có lời muốn nói. Do dự nửa ngày, Lăng Nhuế thấy hắn đi tới chỗ Tô Mẫn Mẫn, làm như đưa tay muốn kéo đối phương, ai ngờ Tô Mẫn Mẫn giơ một tay lên kéo mắt kính xuống, khóe miệng giật giật liền lôi kéo vali lướt thoáng qua hắn, hoàn toàn không có cho hắn bất kỳ cơ hội mở miệng.

Thì ra là, thời điểm không còn yêu thật có thể rất tự nhiên quyết tuyệt! Lăng Nhuế nhìn trận yêu cất cánh, lại nhìn nó rơi xuống, không khỏi nghĩ tới tình yêu của mình sau này.

Sau một khắc, Lăng Nhuế hiểu Tô Mẫn Mẫn tại sao muốn lựa chọn lần này máy bay.

Lối ra hai quân nhân đứng thẳng giống như cây tùng nhận điện thoại ở bên trong đám người có vẻ cực kỳ bắt mắt, họ mới đi ra, hai người lập tức tiến lên, lưu loát nhận lấy hành lý.

Phía trước nhận điện thoại là xe quân khu, coi như Lăng Nhuế đối với quân đội chế độ đẳng cấp sẽ không hiểu rõ, cũng biết bảng số xe càng nhỏ quân hàm lại càng lớn.

Nhìn trong gương chiếu hậu, Lăng Nhuế liếc thấy băng rôn cuộc thi chụp ảnh, chắc hẳn Vệ Du Nhiên nhất định nhìn thấy tất cả tất cả.

"Mẫn Mẫn, cậu là cố ý làm cho nhìn hắn sao?"

"Xem như thế đi, cũng không hẳn là vậy . . . . . . Một nửa đương nhiên là chỉ vì cậu á..., ha ha, tại sao có thể để cho Nhuế Nhuế nhà ta đi đường mệt nhọc đây?" Cuối cùng lời nói Tô Mẫn Mẫn nói xong rất dí dỏm, hình như máy bay hạ cánh, cô ấy liền hoạt bát như trước kia. Nhưng Lăng Nhuế cảm thấy, cô thật tức giận rồi. Nếu như ở trong thế giới tình yêu tinh khiết xen lẫn có màu sắc nhãn quang như thế, vẫn là sợ người nào cũng chịu ko nổi đi!

Lăng Nhuế xoay người ôm cô, "Không có việc gì, quay đầu lại chị đây giúp cậu giới thiệu người tốt!"

"Sai lầm rồi, là quay đầu lại em gái đây giúp ngươi xem xét người tốt!" Lời này, Lăng Nhuế đã nghe Tô Mẫn Mẫn nói mấy tháng nay, lần này không ngoài dự tính dĩ nhiên là khi nghe chuyện thì cười bình thường cho qua.

Thời điểm xuống xe, Lăng Nhuế còn là trợn tròn mắt, mắt chuyển động khắp nơi, "Mẫn Mẫn, đây là nhà cậu?" Thế này thì quá mức rồi, kiến trúc cổ kính, đình đài lầu các, núi giả nước chảy. Từ cửa lớn đi vào, là một đình có hành lang dài, cây dây leo trên kệ đã sớm không có xanh miết màu Lục Diệp, nhưng ánh nắng vừa chiếu đến nơi này tất nhiên là chỗ hóng mát tuyệt vời. Lăng Nhuế quay đầu lại, nhìn Tô Mẫn Mẫn cười với cô như ánh nắng mặt trời rực rỡ, "Đây không phải là giàn nho sao, nhìn nó cũng lớn rồi ko phải có nho cậu thích ăn sao!"

"Mùa đông nào có quả nho a, tớ đây điều thông thường vẫn biết." Nói thật, Lăng Nhuế cảm giác mình thật đúng là phải là nhớ nhung tư vị quả nho rồi.

Vệ binh đem hành lý hai người cầm vào trong nhà, Tô Mẫn Mẫn lôi kéo Lăng Nhuế đi dạo khắp nơi một chút, "Phòng này là quốc gia phân cho ông nội tớ dưỡng lão, cậu xem một dãy biệt thự bên này, ở tất cả đều là kháng Mỹ viện binh hướng là lập được công trận lão đồng chí."

"Nói như vậy, vậy tớ coi như làcó bạn ở người thủ đô rồi hả?" Lăng Nhuế ngắt lỗ mũi Tô Mẫn Mẫn, "Quân nhân sau cách mạng, Mẫn Mẫn a, cậu thật đúng là giấu kĩ!"

"Ha ha, tớ là sợ người quay đầu lại nịnh bợ tớ quá nhiều!" Tô Mẫn Mẫn ngửa đầu, gương mặt đầy nụ cười, "Cậu không phải ko biết, thân nhân hàng năm, đều đến xếp hàng trước cửa rất nhiều!"

Lăng Nhuế cười hì hì một tiếng, không nhịn được ném một ánh mắt khinh thường.

Tô Mẫn Mẫn một nhà đều là người cực kỳ hiền hoà khách khí, mặc dù hoàn toàn không giống trong phim truyền hình, ánh mắt nhìn người mọc trên đầu. Những ngày này, Lăng Nhuế từ từ hiểu được, Tô Mẫn Mẫn chính là cô gái ngâm mình ở lọ mật lớn lên, ba Tô là cán bộ quân khu, mẹ Tô làm việc ở cục thống kê quốc gia. Tô Mẫn Mẫn còn có một anh trai, cũng là học điện tử thông tin, được nhà nước cử đi du học nước ngoài, nghe nói năm trước trở lại.

Thứ bảy, Tô Mẫn Mẫn mang Lăng Nhuế đi đi dạo Di Hoà viên. Ngày thứ hai, hai người liền hoàn toàn ngồi phịch ở trên giường không đứng dậy nổi.

"Nhuế Nhuế, cậu cảm thấy Tiêu Hạo là người như thế nào?"

Lăng Nhuế không nghĩ tới Tô Mẫn Mẫn mở mắt câu nói đầu tiên lại là nói Tiêu Hạo, mà mình giống như thật lâu không tiếp tục nghĩ tới anh, "Không biết, hỏi cái này làm gì?"

"Người kia đẹp trai, cậu sẽ ko động tâm sao?" Tô Mẫn Mẫn lật người, một tay chống đỡ cằm, trên cao nhìn xuống nhìn Lăng Nhuế.

"Ưmh. . . . . ."

"Anh ta không chỉ có lớn lên đẹp trai, thông minh còn cao, so với anh tớ còn cao hơn! Hơn nữa đi, gia đình anh ta có điều kiện, quan trọng nhất là, tớ hiểu biết rõ anh ta đối với cậu có ý! Nhuế Nhuế, cậu không phải nên suy nghĩ một chút sao!"

"Thôi đi, anh ta không chỉnh tớ, tớ liền cám ơn trời đất."

"Cái này gọi là tình thú, nhìn, cậu nghĩ lạc quan đi!"

". . . . . . Tình thú?" Lăng Nhuế đỏ mặt.

Thời điểm rời giường tắm sơ, Tô Mẫn Mẫn bảo hôm nay muốn thay cha mẹ thăm đáp lễ một người bạn. Gần lễ mừng năm mới, đi thăm bằng hữu dĩ nhiên là ko quá bình thường, huống chi gia cảnh nhà Tô Mẫn Mẫn như thế. Không cưỡng được Tô Mẫn Mẫn kiên trì, Lăng Nhuế thay quần áo, liền theo cô cùng nhau xuất môn.

Thời điểm cởi giày vào cửa trước, Lăng Nhuế liếc thấy hai đôi giày, nhưng bên trong nhà trong miệng Tô Mẫn Mẫn cũng chỉ có một dì Lục.

"Dì, đây là bạn tốt Lăng Nhuế của con, ha ha, mang tới ăn chực ." Tô Mẫn Mẫn cười hì hì đưa lên hộp quà, giới thiệu phải không chút nào mơ hồ, "Ba mẹ cũng vội, cho nên để cho con đến thăm dì Lục chúc tết!"

"Hoan nghênh, hoan nghênh!" Chủ nhà tán thưởng nhìn Lăng Nhuế một cái, thuận miệng mà hỏi, "Mẫn Mẫn a, ngươi người bạn này dì nhìn rất nhìn quen mắt a, là không phải trước gặp qua à?"

Lăng Nhuế không hiểu nhìn Tô Mẫn Mẫn, ai ngờ cô cũng là gương mặt mờ mịt, một hồi lâu Tô Mẫn Mẫn mở miệng, "Dì Lục làm việc ở tòa án, đại khái đầu năm nay cô gái xinh đẹp phạm pháp cũng thay đổi nhiều đi!"

Nói cho hết lời, Lăng Nhuế sẽ đưa qua một ánh mắt lưỡi dao, "Cậu mới lớn lên giống phạm nhân!"

Lúc ăn cơm, dì Lục ngồi ở đối diện Lăng Nhuế vẫn nhìn cô, sau khi ánh mắt giao nhau đã mấy lần, Lăng Nhuế đột nhiên cảm thấy dì Lục này quả thật quen mặt.

Sau khi ăn xong, Lăng Nhuế chủ động yêu cầu dọn dẹp bàn cơm.

Từ nhỏ, mẹ Lăng chính là giáo dục Lăng Nhuế chỗ này —— đến nhà bạn cơm nước xong, sẽ phải chủ động giúp một tay rửa chén dọn dẹp cái bàn, chủ nhân nấu cơm đã rất vất vả rồi, làm khách cũng phải lễ phép.

Chủ nhà tự nhiên không đồng ý, hai bên khách khí mấy câu qua lại, tất cả nhường một bước —— cùng nhau dọn dẹp. Lăng Nhuế là người cuối cùng đem cái mâm từ trong nước bỏ vào tủ, dì Lục đột nhiên giống như là tỉnh ngộ mở miệng, "Ta nhớ tới ở nơi nào thấy qua con rồi!"

"À?" Một giọt mồ hôi từ Lăng Nhuế ót rơi xuống, không phải thật sự có phạm nhân giồng cô đi!

"Chị Lục, ăn cơm!"

Cửa bị kéo ra, âm thanh quen thuộc cắt đứt đối thoại phòng bếp. Lăng Nhuế còn đang lau khô đôi tay, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tiêu Hạo một thân đồ thể thao, "Sao lại là anh?" Lăng Nhuế bối rối.

"Em?" Dừng một giây, Tiêu Hạo như không có việc gì đi vào phòng bếp.

Lăng Nhuế kéo qua Tô Mẫn Mẫn ở một bên rửa hoa quả, "Anh ta tại sao lại ở đây?"

"Một dạng tới ăn chực, tớ cũng không rõ ràng lắm." Tô Mẫn Mẫn buông tay, một bộ vẻ mặt ngoài dự đoán. Lăng Nhuế nửa tin nửa ngờ, nhưng hình như mới vừa rồi Tiêu Hạo là hô một tiếng"Chị Lục" mà không phải"Mẹ".

Hoàn hồn, Lăng Nhuế nhìn dì Lục lần nữa bày ra thức ăn, "Không phải nói không trở lại ăn cơm sao?"

"Buổi chiều sở nghiên cứu không có việc gì, trở lại nghỉ ngơi một chút." Nói xong, Tiêu Hạo cúi đầu ăn cơm, dáng vẻ như ở nhà.

Lăng Nhuế chưa từng gặp qua Tiêu Hạo bình dị gần gũi như thế, chợt có loại cảm giác nằm mộng, tùy tiện tới Bắc Kinh một chuyến, tùy tiện ra cửa ăn một bữa cơm, hai người cư nhiên cũng có thể gặp gỡ?

Mộng tỉnh, Lăng Nhuế nghiêng đầu dùng dò xét ánh mắt quan sát Tô Mẫn Mẫn, "Có phải là hay không là cậu ở sau lưng giở trò quỷ?"

Tô Mẫn Mẫn mặt vô tội, "Tớ cũng không biết anh ta tại sao lại ở chỗ này à?"

Mơ hồ, Lăng Nhuế nghe Tiêu Hạo ho khan giống như là ăn bị sặc.

Thời điểm ngẩng đầu tính toán, dì Lục đột nhiên bưng đĩa trái cây ra ngoài, tràn đầy một bàn trái hồng đề.

"A, vui quá, lại có quả nho vậy!" Tô Mẫn Mẫn mượn cớ nói sang chuyện khác.

Lăng Nhuế nhận lấy mâm đựng trái cây đặt lên bàn, vừa cười vừa nói tiếng cám ơn, ai ngờ cửa chính lại mở ra, "Tiêu Hạo, hôm nay mẹ cậu nấu cái gì vậy!"

Lăng Nhuế 囧囧 ngẩng lên đầu nhìn dì Lục đứng ở trước mặt, không, phải là mẹ Tiêu, lại đem ánh mắt nhìn về phía Tiêu Hạo trên bàn ăn. . . . . . Không trách được cảm thấy nhìn quen mắt a!

Này trừ kinh sợ, nơi nào còn có cái gì vui mừng?

Bên tai, Tiêu mẹ nói, "Lần trước bồi sinh nhật Tiêu Hạo đúng là con đi, ta nhìn cùng người trong hình có điểm giống a. . . . . . Chỉ là, người thật hình như xinh đẹp hơn một chút. . . . . ."

Này, chính là "Gặp phụ huynh" trong truyền thuyết?

Sau đó Lăng Nhuế bắt đầu hối hận, buổi sáng thời điểm mặc quần áo không có chuyện "Xem mắt trận chiến" gì đó , lần này, cô thật là muốn độn thổ vào lòng đất, trực tiếp tiến dần từng bước như thế! Này cha mẹ của Tiêu Hạo thì mình đối đãi như thế nào đây?

Ngã nhào?

Sau một khắc, Lăng Nhuế nhìn nho Hồng Đề trước mắt, cảm giác mặt mình càng lúc càng bỏng rồi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.