Đè Một Cái Liền Đính Ước

Chương 34: Thi lại



Cũng may tháng ba tháng tư coi như tiết trời ấm lại cũng không có quá nóng, Lăng Nhuế liên tục mặc hai tuần lễ áo cao cổ, vết hôn rốt cuộc bắt đầu không nhìn thấy.

Mấy ngày này, Lăng Nhuế ngày ngày ở phòng thí nghiệm xạ tần mạch điện điều chỉnh thử mạch điện của mình, mặc dù cùng Tiêu Hạo ở phòng thí nghiệm cùng tòa nhà, nhưng hai người ai bận việc nấy, ban ngày cơ hội gặp mặt thật cũng không nhiều. Trừ thỉnh thoảng sẽ bị Tiêu Hạo kêu lên pha mấy chén cà phê bên ngoài, hai người nhiều lắm là cũng lúc ăn cơm ở chung một chỗ.

Chiều hôm đó, Lăng Nhuế theo thường lệ lại nhận được tin nhắn của Tiêu Hạo, đơn giản hai chữ ——”Cà phê.”

Cúi đầu nhìn đồng hồ ——16:30.

Người kia có lẽ là cài nhắc nhở trong điện thoại, nếu không sao tính thời gian chính xác quả thật đến không bình thường!

Vội vã thu thập tín hiệu Transmitter, máy hiện sóng chờ một đống lớn gì đó, Lăng Nhuế khóa cửa, ôm túi của mình an vị thang máy từ lầu hai đi tới mười hai lầu.

Đã hơn bốn giờ phòng thí nghiệm, thật là nhiều người cũng đã tan việc.

Cà thẻ vào cửa, Lăng Nhuế không chút nào câu nệ hướng phòng làm việc Tiêu Hạo đi tới. Đi ngang qua góc cua phòng thí nghiệm, Lăng Nhuế ngạc nhiên nghe tiếng Tô Mẫn Mẫn, “. . . . . . Nơi này không thể thiết kế như vậy sao?”

“Dĩ nhiên không thể á..., tinh chấn dĩ nhiên là phải dựa vào Processor để đặt , hơn nữa phải đơn độc đi trước hệ thống dây điện. Em để xa như vậy, đồng hồ báo thức dĩ nhiên đi không cho phép rồi.”

Đây là tiếng Mã Kiện?

Lúc này cùng lúc nhạo báng Nghê Kiệt hoàn toàn là hai dáng vẻ!

Lăng Nhuế không có phát ra bất kỳ tiếng vang mà đi qua, nghĩ thầm, Tô Mẫn Mẫn thật là tinh , mình không điều chỉnh, trong nháy mắt liền tìm cao thủ hardware giúp một tay.

Lúc đẩy cửa đi vào phòng thí nghiệm Tiêu Hạo, Lăng Nhuế phát hiện anh cũng không có giống như thường ngày đang bận, mà là rất nhàn nhã gọi điện thoại, “. . . . . . Được, đã nhất định là đi, hay lắm. . . . . . Này hồi đầu lại hảo hảo cám ơn cậu a!”

Cúp điện thoại, Tiêu Hạo ngẩng đầu, ánh mắt lập tức liền khóa ở cổ của nàng , quan tâm nói, “Emi còn mặc cao cổ, không nóng?”

Lăng Nhuế mắt trợn trắng, cáu giận, “Anh còn nói, còn không phải là anh làm hại!” Nói cho hết lời, Lăng Nhuế lại một lần nhớ lại tình cảnh ngày đó. . . . . .

Tiêu Hạo thấy cô đứng bất động, phất tay một cái, đến gần, Lăng Nhuế nghiêm trang hỏi, “Bản đồ mạch điện điều không sai biệt lắm xong đi? Nếu là không sai biệt lắm, ngày mai bắt đầu đến phòng làm việc của anh tự học.”

“. . . . . . Không cần.” Cơ hồ không mang bất kỳ chần chờ, Lăng Nhuế mở miệng liền cự tuyệt.

Trước kia hai người quan hệ không có xác định, có thể nói là bị buộc bất đắc dĩ cuộc sống ở mọi người nhạo báng trêu ghẹo phải chịu, hiện tại quan hệ minh bạch, cũng không có cái hiệp nghị kia, chẳng lẽ còn lại lần nữa trở thành tiêu điểm cho mọi người?

Lăng Nhuế thừa nhận, mình mặt mũi vẫn tương đối mỏng , đối với ánh mắt mọi người chăm chú, cô cũng sẽ cảm thấy không quá tự tại. Dù sao, hai người bọn họ ít nhiều có chút cảm giác thầy trò yêu nhau.

Bị Lăng Nhuế sảng khoái như vậy cự tuyệt, Tiêu Hạo thật cũng không tức giận, sửa lại một chút tư liệu trên mặt bàn, không chút để ý mở miệng, “Danh sách thi lại hệ điện tử đã có, em không muốn xem trước thì thôi.”

“Thật?” Lăng Nhuế vừa nghe, nóng nảy, hiện tại cô quan tâm nhất nhưng chỉ là cái này nha!

“Vừa đúng có một bạn học cũ ở đến chơi, mới vừa rồi gọi điện thoại hỏi, em đã không có hứng thú, vậy chúng ta đi ăn cơm đi!” Tiêu Hạo động thủ lại vỗ vỗ tư liệu trên mặt bàn, Lăng Nhuế bị động tác của anh hấp dẫn ánh mắt, thuận thế vừa nhìn, mơ mơ hồ hồ đã nhìn thấy mấy chữ ——“. . . . . . Thi lại bài thi” .

Hai mắt loang loáng, Lăng Nhuế nhanh chóng tiến lên muốn cầm lên nhìn kỹ, ai ngờ Tiêu Hạo đã sớm hiểu rõ, vung tay lên, liền đem tài liệu khóa vào ngăn kéo.

Xoay mặt, anh giống như là liền nghĩ tới chuyện quan trọng gì, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc cùng trấn định, “Đúng rồi ——”

Lăng Nhuế ba ba nhìn anh, cho là anh đổi lại ý định nói chuyện thi lại nghiên cứu. Ai ngờ, người kia mở miệng nói cũng là một chuyện khác.

“Hôm nay cũng không uống cà phê rồi, trời tối rồi, trực tiếp đi ăn cơm đi.”

Lăng Nhuế nơi nào chịu cứ đi ăn cơm như vậy, nghĩ thầm mình nhất định là ở hàng ngũ danh sách thi lại, Tiêu Hạo mới có thể giúp cô đem đề thi lại bao năm qua ôn tập . Nhưng cô không có nghe được chính miệng anh trước khi nói, cái này tâm ý trong luôn là chíp bông . . . . . . Hơn nữa bị anh dùng một chiêu vờ tha để bắt như vậy, cô còn trở nên thật khẩn trương!

Vì vậy, Lăng Nhuế đến gần, đổi giọng điệu lấy lòng, “Cái đó đề thi là chuẩn bị cho em sao?”

Thấy Tiêu Hạo không để ý tới, Lăng Nhuế lại đến gần chút, nắm lên ống tay áo của anh đung đưa qua lại, “Ai nha, nói nha, nói mau!”

Tiêu Hạo nhìn cô bộ dáng nũng nịu, dừng nửa ngày, rất chính nhân quân tử mở miệng, “Chỗ tốt?”

Chỗ tốt? Lăng Nhuế ngẩng đầu ba ba nhìn hắn, giả trang ra một bộ làm bộ dáng vẻ đáng thương, khẽ cau mày, “Em là học sinh nghèo, không có tiền. . . . . . Chỉ là, vì báo đáp anh, tối nay cơm tối cùng ăn khuya em mời khách, như thế nào?”

Nói xong, Lăng Nhuế cười lên, trước sau đến đại xoay ngược lại ai không biết a! Lần này, anh dù sao cũng nên thỏa mãn đi!

Tiêu Hạo khẽ lắc đầu, “Cổ nhân nói con gái báo ân đều là lấy thân báo đáp!”

Nói xong, nhanh chóng cúi đầu chạm khẽ người khác một cái.

Một giây kế tiếp, một tia cảm giác đau đớn nổi lên gò má của Tiêu Hạo, Lăng Nhuế hả hê vẫy vẫy tay, “Mới luyện thuật phòng sói, như thế nào, có lực sát thương đi!”

“Em chuẩn bị mua khẩu trang đúng không?” Tiêu Hạo sắc mặt trầm xuống, cánh tay dài mở ra, liền đem người khác chặn ngang ôm lấy, thuận thế đi đến gần liền chuẩn bị báo thù, ai ngờ điện thoại di động rất không thức thời vang lên.

Lăng Nhuế đang lo lắng cho mình sẽ bị hôn thất điên bát đảo, vừa nghe tiếng chuông điện thoại di động nhất thời trong mắt tất cả đều là nụ cười, đưa tay chọc chọc lỗ mũi Tiêu Hạo, “Nhanh đi, gọi anh đấy!”

Điện thoại là bạn học cũ Tiêu Hạo gọi tới, nói là Tiêu Hạo ủy thác anh tìm vài cuốn sách đã làm xong, nếu như thuận tiện, tối nay ra ngoài gặp mặt ăn cơm tối, thuận tiện đem sách cho anh.

Cúp điện thoại, Tiêu Hạo sửa áo lại một chút, dắt tay Lăng Nhuế liền hướng bên ngoài đi, “Dẫn em đi ra ngoài đánh cướp!”

Đi ngang qua phòng làm việc Mã Kiện, Lăng Nhuế phát hiện tiến sĩ Mã kiên nhẫn không phải là bình thường, còn đang giải thích cái vấn đề đó.

“Đáng thương tiến sĩ Mã Kiện, gặp được người dây dưa Tô Mẫn Mẫn, bi kịch!” Lăng Nhuế cảm khái.

“Như người uống nước.” Tiêu Hạo một tay lấy tay Lăng Nhuế bỏ vào khuỷu tay của mình, nghiêng đầu nhìn xuống, lúc ra cửa còn thân sĩ giúp một tay khóa cửa.

Nếu như một người đàn ông không muốn đem bạn giới thiệu cho bạn bè của anh ta biết, như vậy, xin tin tưởng, anh ta không phải thật tâm yêu bạn.

Nhưng là, khi Tiêu Hạo lại một lần nữa lừa gạt Lăng Nhuế đi vào phòng ăn, Lăng Nhuế nhớ tới cũng là một câu nói khác —— lúc Thượng Đế tạo người không công bằng, phụ nữ sở hữu là xinh đẹp, nam nhân thiên phú là thông minh. Cô, sao mà may mắn, bị một người thông minh như vậy yêu ; nhưng sao lại bất hạnh vậy, một lần tiếp một lần bị lừa. . . . . .

Tay để ở trong khuỷu tay Tiêu Hạo run lên, Lăng Nhuế khẽ oán trách, “Không phải nói đi ăn cơm?”

“Đúng vậy, còn có người xin, cho nên nói cho em biết gọi đánh cướp.” Tiêu Hạo đáp lễ thong dong. Không đợi Lăng Nhuế oán thầm cong anh da mặt dày, anh đã thò tay vào túi mà cầm tay Lăng Nhuế, không hàm hồ liền bắt đầu giới thiệu, “Nhuế Nhuế, đây là Chu Dụ, đây là lão Phùng.”

Trời sinh voi sinh cỏ, Lăng Nhuế cười tự nhiên thanh thản chào hỏi xong, sau đó ngồi ở bên cạnh Tiêu Hạo.

“Vị này chính là bạn gái trong truyền thuyết của Tiêu Hạo phải không?”

Lão Phùng vừa mở miệng, liền đem Lăng Nhuế kinh ngạc. Trong truyền thuyết, có muốn hay không khoa trương như vậy à? Cô nghiêng đầu, nghi ngờ nhìn Tiêu Hạo bên người, mà anh hình như tuyệt không nghĩ đáp lại cái gì.

“Lão Phùng, tôi nhờ anh tìm sách, anh giúp tôi tìm được chưa?” Tiêu Hạo cũng không thừa nhận cũng không phủ nhận, sau đó mọi người xem đến tự nhiên là chấp nhận.

“Món ăn còn không có đem lên đủ đâu, tiểu tử cậu liền đòi sách à?” Lão Phùng đưa tay đưa qua ba bản sách chuyên ngành, “Tôi thấy kỳ quái, tiểu tử cậu lúc nào thì đối với giáo trình nghiên cứu sinh cảm thấy hứng thú à? Nếu là tôi không nhớ lầm, mấy bản này sách là năm nay chúng ta mới vừa đổi giáo trình tham khảo thi lại nghiên cứu sinh mà?”

Cái gì?

Lăng Nhuế hơi hồi hộp một chút, đây chính là cô may mắn ko cần tìm cũng có được, ở tiệm sách không tìm được sách giáo khoa?

“. . . . . . Tôi nhớ được Tiêu Hạo hình như không có thân thích đang học đại học?” Chu Dụ ngồi ở bên người Lăng Nhuế, lúc uống trà quay đầu lại nhìn cô một cái, chợt hiểu ra ——

“Nghĩ tới, Nghê Kiệt giống như có nói với tôi rồi, nói là bạn gái Tiêu Hạo năm nay dự thi hệ điện tử, đúng rồi, Lăng Nhuế cũng không chính là Nhuế Nhuế a, nhìn trí nhớ tôi này, buổi chiều mới gọi điện thoại đã hỏi tôi... quay đầu thì quên rồi. . . . . .”

Lăng Nhuế liếc nhìn Chu Dụ, gật đầu mỉm cười, cô tự nhiên không ngại bị người khác quên tên của mình. Thật đúng là cơ hội không thể mất, mất rồi sẽ không trở lại, vì vậy, cô lớn mật mở miệng, “Vậy xin hỏi giáo sư Chu, em có trong danh sách thi lại sao?”

“Dĩ nhiên có, nếu không Tiêu Hạo bảo chúng tôi mang sách tới làm gì, không phải làm điều thừa sao?”

Lăng Nhuế vừa nghe, vui vẻ, cầm lấy bình trà trên mặt bàn châm trà Chu Dụ cùng lão Phùng, vừa châm vừa nói tiếng cám ơn. Cuối cùng, Lăng Nhuế cười hì hì cầm lấy cái chén của Tiêu Hạo, “Ha ha, thuận tiện cũng cám ơn anh!”

Thuận tiện? Tiêu Hạo trong ánh mắt thoáng qua chút hoài nghi, “Đi gọi nhân viên phục vụ mang thức ăn lên đi!”

Lăng Nhuế lúc trở lại, chỉ nghe thấy trong phòng lão Phùng đang trêu ghẹo, “Tôi nói nhìn quen mắt làm sao, đây chính là cô gái lần trước cậu mang đi bữa tiệc! Dáng dấp quả nhiên đủ non a. . . . . . Này nói như thế, mấy nghiên cứu viên không được nhìn trúng chỗ chúng ta. . . . . . Ai, đáng tiếc nha, trái tim người ta a, tiếng vỡ vụn mọi người đều nghe!”

Quả nhiên là người tình đại chúng!

Lăng Nhuế đẩy cửa, một giây kế tiếp, cô nghĩ tới người tay phải có một đường rõ ràng, có nhiều thâm ý trừng mắt nhìn Tiêu Hạo một cái.

Ai ngờ anh lại chẳng biết xấu hổ lơ đễnh, “Anh cố ý giúp em gọi đậu hũ cá.”

Phải cố mà nói, không khí cơm tối kết thúc trong vui vẻ. Lăng Nhuế thu hoạch ba quyển sách chuyên ngành, mặt khác nhờ phúc Tiêu Hạo, lại biết thêm hai nghiên cứu viên chỗ hệ điện tử.

Cái gọi là thiên thời, địa lợi, nhân hòa, cô có toàn bộ.

Sau đó, Lăng Nhuế lại bắt đầu rối, mình rốt cuộc muốn đi hay không phòng làm việc Tiêu Hạo của tự học đây?

Đii? Không đi? Đi? Không đi. . . . . .

Lăng Nhuế đảo quyển sách trên tay, do dự. Nếu như mình ở phòng làm việc Tiêu Hạo của đọc sách, gặp phải chỗ không rõ chung quanh sẽ có là cao thủ có thể nhờ giúp đỡ, nhưng là, hiệu suất đọc sách làm bài nhất định là không thể như ngày trước rồi ! Vạn nhất nếu là người kia lại tâm huyết dâng trào. . . . . . Lăng Nhuế không dám nghĩ tiếp rồi.

Lúc xe lái vào trường học, Lăng Nhuế rốt cuộc đau lòng làm ra quyết định, “Buổi sáng ngày mai mười giờ, em tới phòng làm việc tìm anh!” Sau đó”Phanh” đóng cửa xe, Lăng Nhuế lập tức liền chạy.

Bên trong xe, Tiêu Hạo mặt kinh ngạc, nở nụ cười lặp lại, “Buổi sáng ngày mai mười giờ?”

Đây là câu nói khi trước anh và cô nói nhiều nhất, nhưng bây giờ phản? Không thể không thừa nhận, cô nói chuyện giọng điệu càng lúc càng giống mình. Tiêu Hạo cười cười, lại lặp lại, “. . . . . . Mười giờ.”

Cuối cùng ngày chủ nhật Lăng Nhuế làm điều kiện nấu cơm trao đổi với Tiêu Hạo, dây dưa anh trao đổi với tài liệu ôn thi lại.

Thật ra thì, tài liệu ôn thi lại trên trường cũng là có bán, nhưng là loại bình thường lại chỉ có thể mua được gần đây ba năm . Nhìn lên trước mặt một xấp tài liệu thật dày, Lăng Nhuế chỉ làm một bữa cơm, đáng giá!

Lại nói, mình chính là lên được phòng khách xuống được phòng bếp!

Ngẩng đầu, vén vén tóc xệ xuống trước mặt, Lăng Nhuế chợt manh động muốn uốn xoăn.

Hít sâu một hơi, Lăng Nhuế cố gắng đè xuống suy nghĩ trong đầu lộn xộn lung tung, đưa mắt lần nữa khóa ở trên trang sách, bắt đầu nghiêm túc tiêu hóa nội dung trong sách.

Lúc nhìn xong hai tờ cuối cùng, chuông thư viện vừa đúng đúng lúc vang lên, Lăng Nhuế vội vàng thu thập quyển sách, đeo lên lưng cặp sách liền đi đi ra ngoài.

“Lăng Nhuế.” Trương Chiêu Dương từ lầu sáu quầy trả sách toán lý hóa đi ra, liếc mắt liền nhìn thấy Lăng Nhuế tóc dài, đeo cặp sách.

“Không ngờ cậu cũng nghiêm túc như vậy a!” Lăng Nhuế lôi kéo móc treo, hiển nhiên rất kinh ngạc đã trễ thế này còn có thể ở thư viện đụng phải cậu ta.

“Cậu cái này là chuẩn bị thi lại?” Trương Chiêu Dương hai tay trống trơn, giao ở trước ngực xoa xoa đôi bàn tay, giọng điệu có chút mất tự nhiên, “Danh sách đã có?”

“Không có đâu, trước hết chuẩn bị xem một chút.” Trên web còn không có công bố danh sách, Lăng Nhuế tự nhiên sẽ không lỡ lời đem chuyện này nói ra, thêm nữa cô cũng không hy vọng tất cả mọi người biết được quan hệ mình và Tiêu Hạo.

Bởi vì điện tử hệ túc xá lâu ở một cái khu, vì vậy, Lăng Nhuế cùng Trương Chiêu Dương cứ như vậy một trước một sau hướng túc xá đi.

An tĩnh đi một hồi lâu, Lăng Nhuế thoáng cảm thấy không khí có chút quái dị, tùy tiện liền tìm cá đề tài, “Vẫn luôn không có cơ hội hỏi cậu, trường học định xuống rồi sao?”

“Massachusetts.”

“Cậu trước kia không phải cũng nói phải ra khỏi nước sao? Hơn nữa Nhã Tư cậu cũng thi qua, chỉ cần thân thỉnh một cái là tốt!” Trương Chiêu Dương thả chậm bước chân, cùng Lăng Nhuế đi sóng vai, dùng cực kỳ nhẹ nhàng giọng của đề nghị.

“Trước kia a, trước kia tớ còn không phải là ở đại học Đài Bắc thi sao, kết quả thế nào ?” Lăng Nhuế cười phất tay, “Tớ đến rồi, gặp lại!” Trương Chiêu Dương hiển nhiên còn có lời muốn nói, nhưng nhìn lăng Nhuế bước nhanh đi vào túc xá lâu bóng dáng, liền cũng chỉ có thể thôi.

Đến nơi cậu quẹo phải chạy hướng kí túc xá nam.

Nếu như nói cái thế giới này còn có cái gì là so trình tự lời nói của Du lão đầu càng làm cho người ta nhức đầu, Lăng Nhuế cảm thấy, đó chính là đề thi lại hệ điện tử rồi.

“Ngao ——” Lăng Nhuế dùng đầu đụng vào mặt bàn, “Này đề rốt cuộc là tại sao, tại sao!”

Lúc Tô Mẫn Mẫn trở về kí túc xá, đã nhìn thấy Lăng Nhuế vò đầu mặt vô cùng lo lắng, mở cửa đi vào lập tức giật mình chấn kinh****************, “Nhuế Nhuế. . . . . . cậu là tẩu hỏa nhập ma?”

Hứa Như bởi vì thực tập, học kỳ này cũng không có ở trường. Tô Mẫn Mẫn kéo cái ghế lại đây ngồi, hỏi được không e dè, “Cái không phải tình yêu không thuận lợi chứ?”

“Cậu xem mặt tớ tang thương, nên biết là bị đề thi hành hạ! Mẫn Mẫn a, cậu nói tớ thi lại sẽ không đậu à?” Vừa nghĩ tới mình có thể không thông qua, Lăng Nhuế liền bắt đầu thao thao bất tuyệt càng không ngừng đọc, “Sớm biết liền dự thi đại học A, đồng dạng là nghiên cứu sinh, ở đâu mà không giống nhau a!”

Tô Mẫn Mẫn cười gian, lúc này không chút lưu tình chọc phá người khác nhỏ mọn, “Sai lầm rồi, coi như cậu ở lại đại học A, Tiêu Hạo học kỳ sau cũng ko gặp cậu!”

“Tại sao?”

“Mã Kiện nói bọn họ cũng nhanh kết thúc hạng mục rồi, cho nên, xong ba người bọn họ cũng sẽ đi thôi! Này nhà máy mach điện nước ngoài cũng thật là kỳ quái, chỉa vào trường học danh tiếng nghiên cứu đi, bọn họ thì cho nghiên cứu nhiều mẫu miễn phí, như kiểu là quốc gia công nghiệp quân sự danh tiếng, nhiều tiền hơn nữa bọn họ cũng không bán, ai, thật là không hiểu nổi!” Tô Mẫn Mẫn vừa câu có câu không nhớ tới, vừa liền đi đến bồn nước rửa mặt.

Lăng Nhuế tập trung tinh thần nghĩ tới đề mục trong điện tử làm như thế nào, lời nói Tô Mẫn Mẫn rất nhanh tai phải vào tai trái ra, quên sạch sẽ.

Tô Mẫn Mẫn tắm xong ra ngoài, Lăng Nhuế cầm máy vi tính ở đó chơi game, “Não trái phải của tớ sử dụng nghiêm trọng không thăng bằng, tớ muốn điều chỉnh xuống.”

“Vừa địa chủ?” Tô Mẫn Mẫn lau tóc, cũng không quay đầu lại nói xong chắc chắn.

“Không, thăng cấp.”

Lăng Nhuế nói thăng cấp, chính là Tencent trong trò chơi mọi người theo lời 80 điểm, Tô Mẫn Mẫn bởi vì không có chơi đùa, rất nhanh sẽ hiểu thành một loại khác ý tứ, “Sư huynh Hacker lại giúp ngươi thăng cấp?”

Sư huynh Hacker? Lăng Nhuế tay run một cái, cái tên này giống như thật lâu không có người nào nhắc tới!

“Nếu không trước khi tốt nghiệp, tớ sẽ hẹn anh ta ra xem?” Đối với hacker, Tô Mẫn Mẫn hăng hái chưa từng có giảm bớt qua.

Lăng Nhuế gật đầu, bày tỏ có thể, “Chờ tớ thi lại xong, tớ liền làm kế hoạch này!”

Buổi sáng thứ bảy, Lăng Nhuế ở cổng trường học chờ Tiêu Hạo đưa cô đến siêu thị mua thức ăn.

Tám giờ đúng, xe Tiêu Hạo xuất hiện tại trường học.

“Không phải nói dừng ở phía ngoài lối đi bộ cổng trường ư, làm sao lại dừng xe trong trường học?” Lăng Nhuế lên xe, oán giận, “Nếu như bị các bạn học thấy được, sẽ không tốt?”

“Chẳng lẽ Nhuế Nhuế nhà ta là loạn đảng?”

“Khụ khụ, “ Lăng Nhuế hắng giọng một cái, nhái theo nhạo báng, “Nói, ngươi là từ đâu tới phản cách mạng ——”

Đặc vụ hai chữ vẫn chưa nói hết, Tiêu Hạo đưa tay tới . . . . . .

Lăng Nhuế không tự nhiên phải là đối thủ, lại ngại vì xe còn dừng ở trong trường học, vì vậy, nhanh chóng xin khoan dung.

“Biết làm một sườn dấm đường?” Lăng Nhuế ngoan ngoãn gật đầu, “Có thể.”

“Thịt om Đại Hà?” Lăng Nhuế nữa gật đầu, “Em sẽ tận lực.”

“Thịt băm hương cá?”

“Được!”

“Miếng măng trợt Gà, cộng thêm một sườn nồi đi, bốn mặn một canh!” Tiêu Hạo nói một hơi, Lăng Nhuế liền nhìn thấy có bạn học hệ điện tử từ đi qua bên xe, sau đó lập tức tuột xuống chỗ ngồi, giọng nói lập tức từ lúc nãy thuận theo biến thành hơi giận, “Không đi nữa mua thức ăn một hồi chính anh đi đón gió tây bắc đi!”

Tiêu Hạo cười khởi động xe, nhìn cô vẻ mặt xấu hổ cảm thấy có nên có chừng có mực rồi, vì vậy”Ý tốt” nhắc nhở, “Lân cận Hạ Thiên, treo là gió Đông Nam.”

Bởi vì Chủ nhật, lúc Lăng Nhuế cùng Tiêu Hạo đi tới siêu thị liền chỉ còn lại hàng loại hai mọi người chọn còn dư lại. Đi vòng vo nửa ngày, Tiêu Hạo đề nghị, “Không bằng chúng ta đổi ăn sủi cảo đi?”

“Nhưng là, em chỉ biết bao hoành thánh.” Này người phương nam cật hồn đồn, người phương bắc ăn sủi cảo, Lăng Nhuế tư ước lượng, “Không bằng, anh làm cơm cho em ăn?”

“Vậy anh muốn em tới làm gì?” Tiêu Hạo không khách khí chút nào đáp lễ, Lăng Nhuế vừa nghe, nhanh chóng đỏ mặt.

Cuối cùng cơm trưa ở hoành thánh cùng sủi cảo rau trộn kết thúc.

Cơm nước xong Lăng Nhuế thấy Tiêu Hạo tâm tình không tệ, đúng lúc liền đem bài thi cùng giáo trình trong túi lấy ra, bộ dáng hết sức chăm chú, giọng thành khẩn, “Giáo viên Tiêu, xin phiền chỉ giáo!”

Tiêu Hạo nhìn cô không một chút nào bộ dáng tư thế ưỡn ẹo cúi người chào, chân mày hơi nhíu , sau khi ăn xong chút thức ăn khai vị cư nhiên thành sách giáo khoa? Nghĩ lại, hình như trước mắt đối với cô mà nói nghiên cứu sinh mới là chính sự.

Vì vậy, vỗ vỗ bên cạnh cái ghế, Tiêu Hạo bưng ra dáng vẻ giảng dạy, “ngồi xuống.”

Nhìn Tiêu Hạo ở đó tính toán, Lăng Nhuế rất tự nhiên cũng nhớ tới tình cảnh anh lần trước giảng bài cho cô.

Vì đang ang chuẩn bị cuộc thi điện tử, cô đối với anh vừa kính vừa sợ. . . . . . Còn là vậy cô đã thích anh?

Lần này, lại đổi thành thi nghiên cứu, còn lần này, nàng lại có thể như thế đường hoàng ngồi ở bên cạnh hắn rồi. . . . . .

Lăng Nhuế nghĩ tới, kìm lòng không được nhếch miệng cười, một giây kế tiếp, âm thanh Tiêu Hạo gõ cái bàn liền truyền đến, “Nghe kỹ, không cần giống như quân nhân đào ngũ. . . . . .”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.