Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên

Chương 58: Từ chối



Đóng sách lại, Úy Tuệ nằm trong chăn, vừa kích thích vừa ngượng ngùng YY tình cảnh ban ngày, nàng thật là yêu chết vẻ mặt vô tội lại ngốc ngốc đáng yêu của Thượng Quan Tễ Nguyệt.

Nàng nhớ lại, lúc đó nếu không phải Nhạc Nhi ở đó, nàng sẽ thật sự đánh cược thể diện tiến lên đụng ngã hắn.

Hắc hắc…

Nhắm mắt lại, trong đầu đều là bộ dáng của hắn.

Vốn tưởng rằng sẽ ở trong mộng hẹn hò ngọt ngào, ai ngờ, bắt đầu là ngọt ngào, quá trình là ngược tâm, đến sau cùng xuất hiện nam nhân bắt nạt người, cách mặt nạ màu bạc, không thấy rõ vẻ mặt, lại mơ hồ có thể cảm nhận được đôi mắt tà nịnh của hắn đang gắt gao nhìn nàng chằm chằm.

Một cái chớp mắt đó, tim Úy Tuệ căng thẳng, hoảng sợ khiến cả người toàn mồ hôi lạnh, mở mắt ra trời đã sáng trưng.

Cả người nàng mệt mỏi, không ngờ cả đêm lại trôi qua trong cơn ác mộng.

Nhưng mà rất kỳ quái, đang êm đẹp sao lại mơ thấy như vậy chứ? Chẳng lẽ một đêm bị bắt kia đã để lại ám ảnh trong lòng nàng?

Sẽ không, kỳ thật lúc đó nàng mê man, hoàn toàn không có quá nhiều cảm giác, vì sao luôn có một nam nhân mặt nạ ở trong mộng quấy rầy nàng?

Cực kỳ buồn bực!

Xoay người rời giường, tùy tiện rửa mặt, ăn bữa sáng, nàng không giống như trước kia, chạy đến thỉnh an Công chúa mẫu thân trước tiên, mà là chạy thẳng tới chỗ Thượng Quan Tễ Nguyệt.

Tối hôm qua cơn ác mộng có ấn tượng sâu sắc, nàng nhất định phải mượn hình tượng của hắn giúp mình thoát khỏi ám ảnh của cơn ác mộng.

Có lẽ là tới nhiều lần, Úy Tuệ đã không còn khách sáo như trước, chỉ hỏi Vân nương đang dọn dẹp trong viện là Thượng Quan Tễ Nguyệt có nhà không.

Vân Nương gật đầu, nàng gõ cửa hai cái, không nghe thấy tiếng trả lời, trực tiếp đẩy cửa đi vào.

Trên bàn trong tiền sảnh, một ly trà mới được rót ra tỏa hơi nước lượn lờ, nghĩ đến chút nữa Thượng Quan Tễ Nguyệt sẽ uống.

“Tễ Nguyệt ca ca.” Nàng cười, kêu lên rồi chạy vào buồng trong.

Trong phòng, Thượng Quan Tễ Nguyệt đang dạy Úy Vân Nhạc mặc y phục, tay cầm tay dạy hắn buộc thắt lưng.

Úy Tuệ đứng cạnh cửa nhìn, trong lòng có tư vị nói không nên lời, chỉ cảm thấy mũi ê ẩm: “Tễ Nguyệt ca ca, huynh thật tốt.”

Có thể là dạy quá nghiêm túc, ngay từ đầu Thượng Quan Tễ Nguyệt không chú ý tới nàng, mãi cho đến khi nàng tựa vào cửa nói những lời này, hắn mới ngơ ngác quay đầu, vẻ mặt hơi mờ mịt: “Nhị tiểu thư?”

Úy Tuệ đi qua chỗ bọn họ, kéo tay nhỏ của Úy Vân Kiệt, dạy hắn thắt nút nơ bướm đơn giản: “Nhìn, như thế này, xuyên qua, vòng qua, kéo căng như vậy, xong rồi, nhìn xem, đẹp không?”

Một đôi mắt đen giống như trái nho, nhìn nàng chằm chằm, không còn lạnh lùng và sợ sệt như lần đầu tiên, mà là mang theo ý cười.

Đúng vậy, Úy Tuệ nhìn rất rõ ràng, khóe môi của tiểu tử kia khẽ cong lên, khóe môi bên phải có đồng tiền, thật sự rất đẹp.

“Thế nào? Tỷ tỷ rất tuyệt đúng không? Về sau, tỷ tỷ dạy đệ những thứ này.”

Úy Vân Nhạc nháy mắt hai cái, vẫn chưa bỏ thói quen mín chặt môi, nhưng trong đôi mắt trong suốt có ý cười, càng thêm sinh động rực rỡ.

“Tễ Nguyệt ca ca, Nhạc Nhi đồng ý đấy.” Úy Tuệ vui mừng ngẩng đầu nhìn Thượng Quan Tễ Nguyệt.

Thượng Quan Tễ Nguyệt còn đắm chìm trong ý cười nhợt nhạt của Úy Vân Nhạc, bị nàng phấn khởi gọi một tiếng, tức thì có chút mơ hồ: “Người gọi ta là gì?”

“Tễ Nguyệt ca ca a.” Úy Tuệ chớp đôi mắt to tươi đẹp, nói chuyện đương nhiên.

Khuôn mặt trắng nõn của Thượng Quan Tễ Nguyệt lại khẽ nhiễm chút đỏ ửng: “Nhị tiểu thư ——”

“Đã nói với huynh bao nhiêu lần rồi, kêu ta là Tuệ hoặc Tuệ Nhi, ha ha.” Úy Tuệ hờn dỗi nói.

Vẻ mặt Thượng Quan Tễ Nguyệt cứng lại: “Nhị tiểu thư, việc này không ổn.”

“Cái gì không ổn? Chỉ bằng giao tình hôm qua chúng ta ăn hoành thánh chung, huynh gọi ta Nhị tiểu thư, không phải xa lạ sao?” Úy Tuệ khẽ cắn môi dưới, nghịch ngợm nhìn hắn.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ của Thượng Quan Tễ Nguyệt lộ ra vẻ nghiêm túc: “Được rồi, ta gọi người là Tuệ Nhi, nhưng người cũng phải giống như Nhạc Nhi, gọi ta là Tễ Nguyệt thúc thúc.”

Sặc —— thúc thúc? “Huynh có thể lớn hơn ta bao nhiêu? Làm gì mà phải gọi bằng thúc thúc chứ?” Úy Tuệ bất mãn hất hàm.

Ở hiện đại, đừng nói nam nhân chỉ lớn như thúc thúc, coi như nam nhân lớn bằng gia gia cũng không ai quan tâm.

Nhưng lễ pháp (kỷ cương phép tắc) cổ đại nghiêm ngặt, một tiếng thúc thúc đã có thể quy định sẵn bối phận (vai vế) của hai người rồi, nếu có ý nghĩ không an phận, nói không chừng sẽ bị định tội loạn luân đấy.

Ô, không cần.

“Tễ Nguyệt ca ca ——” Đột nhiên nàng nắm tay áo của hắn, làm nũng.

Thượng Quan Tễ Nguyệt rút cánh tay về: “Thúc thúc.”

“Này, huynh làm gì thế?” Đột nhiên Úy Tuệ hơi nổi giận, nhưng nhìn bộ dạng nghiêm túc lạnh như băng của hắn, lại xìu xuống: “Được rồi, mỗi lần nói đến đây, huynh cứ như vậy. Vậy chúng ta đều lui một bước, ta gọi huynh là Tễ Nguyệt, huynh gọi ta Tuệ Nhi.”

Nói xong, không đợi hắn nói chuyện, Úy Tuệ đã ném cho hắn ánh mắt hung tợn: “Nếu huynh dám nói một chữ không, cẩn thận ta…”

Nàng cắn răng, ánh mắt tà ác nhìn chằm chằm đôi môi khêu gợi của hắn, giống như cánh hoa anh đào, sớm đã hấp dẫn nàng muốn cắn rồi.

“Tuệ Nhi, người đừng như vậy, ta…” Vẻ mặt Thượng Quan Tễ Nguyệt hơi chán nản, giống như không biết nên giải thích thế nào cho nàng hiểu.

Dù sao cũng là người từng trải, tiểu tâm tư của nàng, hắn nhìn vẫn hiểu.

Cũng là vì nhìn hiểu, mới cảm thấy kinh hãi.

Tại sao có thể?

“Tuệ Nhi, về sau đừng đến đây nữa.” Không biết làm sao cho ổn, cuối cùng Thượng Quan Tễ Nguyệt nói lời lạnh lùng nhất trực tiếp nhất từ chối nàng.

Úy Tuệ sững sốt, ngốc nghếch không nghe ra ý ở ngoài lời, ngược lại cong môi cười: “Sao lại không đến? Ta cứ tới.”

Ai bảo huynh ở đây chứ? Hắc hắc.

Sắc mặt Thượng Quan Tễ Nguyệt càng thêm khó coi: “Tuệ Nhi, lời người đáng sợ, hiện giờ người lớn rồi ——”

“Ta gặp đệ đệ ta không được à?” Tầm mắt Úy Tuệ rơi vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Úy Vân Nhạc, cười ha ha, nhưng đột nhiên trong đầu giật mình một cái, nàng tỉnh ngộ, giật mình ngẩng đầu nhìn Thượng Quan Tễ Nguyệt.

“Huynh có ý gì?” Bảo nàng về sau đừng đến nữa, hắn là… Phiền chán nàng hả?

Thượng Quan Tễ Nguyệt không dám nhìn ánh mắt của nàng, ánh mắt như thế rất dễ dàng khiến cho hắn có ảo giác, rất giống một màn năm đó, vẫn còn đang tái diễn.

“Tuệ Nhi… A…”

Không đợi hắn nói những lời đả thương người, đột nhiên Úy Tuệ chồm tới, vốn định hôn vào môi hắn, lưu lại ấn ký gì gì đó, dù sao cổ nhân cổ hủ, như thế, nói không chừng hắn sẽ đi vào khuôn khổ.

Nhưng nào biết, không có dự đoán được độ cao, tư thế nhảy của nàng cũng có vấn đề, sau cùng, không hôn được môi, ngược lại cắn một cái vào cằm của hắn, hàm răng sắc bén để lại hai dấu răng nhàn nhạt trên cái cằm sáng bóng của hắn.

Thượng Quan Tễ Nguyệt che cằm, kinh ngạc nhìn nàng chằm chằm.

Úy Tuệ đỏ mặt, có chút tức giận lắp ba lắp bắp: “Ai cho huynh đuổi ta chứ? Ta nói cho huynh biết, ta muốn tới thì tới. Về sau huynh còn đuổi ta, ta lại cắn huynh.”

Nàng nói những lời này, hoàn toàn giống như một đứa bé chơi xấu.

Đột nhiên Thượng Quan Tễ Nguyệt nở nụ cười, bởi vì bộ dạng này của nàng, dường như tâm tình sáng tỏ thông suốt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.