Đệ Nhất Nữ Phụ, Vương Gia Đứng Sang Một Bên

Chương 59: Tránh né




Thượng Quan Tễ Nguyệt nở nụ cười khiến lòng Úy Tuệ sáng lên, cho rằng cuối cùng chờ được mây mờ trăng tỏ thấy ánh sáng, đồ ngốc này thông suốt rồi.

Nhưng chuyện kế tiếp lại khiến nàng gần như muốn nổi điên.

Cũng không biết Thượng Quan Tễ Nguyệt cố ý muốn tránh né nàng hay là thật sự trùng hợp.

Mặc cho nàng cố gắng như thế nào, vẫn luôn không tìm được hắn.

Buổi sáng đến viện của hắn, trong phòng trống không, trong viện chỉ có hai người hầu đang dọn dẹp, hỏi thì nói là sáng sớm Thượng Quan quản gia mang theo tiểu thiếu gia, cũng không biết đi đâu.

Có lẽ là luyện công buổi sáng, nàng nghĩ, vậy thì chờ thôi, dù sao bọn họ cũng phải ăn điểm tâm.

Nhưng gần đến thời gian cơm trưa cũng không thấy trở về.

Nàng nghĩ, dù sao bọn họ cũng phải ăn cơm trưa.

Sau buổi cơm trưa vẫn không thấy bóng dáng.

Vậy thì tìm thôi.

Tìm khắp trong phủ cũng không thấy bóng dáng hai người đâu.

Dù sao cơm tối vẫn phải trở về, Úy Tuệ canh giữ trong phòng Thượng Quan Tễ Nguyệt, không tin hắn không trở lại.

Nhưng chuyện không được như mong muốn của nàng, cơm tối vẫn chưa trở về.

Một ngày không thấy, trong lòng Úy Tuệ giống như mất cái gì, buồn bả ỉu xìu trở lại viện của mình, ăn hai miếng cơm thì để bát đũa xuống, lại muốn đi chờ.

Nàng lo lắng có phải tên ngốc Thượng Quan Tễ Nguyệt gặp chuyện không may hay không? Chính là vừa ra khỏi cửa thì bị lạc đường, thiệt thòi mấy năm nay hắn làm quản gia tại Úy phủ, đều là làm thế nào?

Úy Tuệ thật sự cảm thấy, sở dĩ Thượng Quan Tễ Nguyệt có thể làm đại quản gia ở Úy phủ, hoàn toàn là nhờ khuôn mặt của hắn, mê hoặc Úy phủ từ trên xuống dưới, vì vậy, cho dù hắn không biết gì, vẫn giữ lại như cũ.

Nhưng đợi khi nàng trở lại, trong nhà đèn sáng, trong phòng có tiếng Thượng Quan Tễ Nguyệt dạy Úy Vân Nhạc đọc sách.

Trong lòng Úy Tuệ vui vẻ, vội vàng đẩy cửa.

Đẩy không được, cửa được khóa từ bên trong.

“Mở cửa.” Nàng dùng sức gõ vài cái lên cửa, giống như phát tiết bực tức cả ngày nay không được thấy hắn vậy.

Vậy mà, trong nhà lại truyền đến giọng nói lạnh nhạt của Thượng Quan Tễ Nguyệt: “Khuya rồi, Nhị tiểu thư có chuyện gì thì ngày mai rồi nói sau.”

Nhị tiểu thư? “Này, Thượng Quan Tễ Nguyệt, huynh ra đây cho ta, ai cho huynh lại kêu ta là Nhị tiểu thư nữa hả?”

Nói xong, nàng mạnh mẽ dùng sức vỗ vài cái lên cửa, rước lấy ánh mắt tò mò của mấy bà vú, nhưng bởi vì tính tình ngày xưa của nàng, ai cũng không dám tiến lên khuyên nhủ, chỉ đứng nhìn từ xa.

“Nhìn cái gì vậy? Đều trở về phòng đi.” Úy Tuệ bực bội gào thét với mấy người này, mấy bà vú sợ hãi rụt đầu lại, vội vàng trở về phòng.

Lúc này Úy Tuệ mới gõ cửa kêu: “Thượng Quan Tễ Nguyệt, huynh có biết ta đã chờ huynh một ngày không, hôm nay ta rất lo lắng huynh có biết không?”

Trong nhà, không có âm thanh, chỉ có ánh nến mờ nhạt chập chờn.

Úy Vân Nhạc tò mò nhìn Thượng Quan Tễ Nguyệt.

Hai con ngươi thâm thúy màu hổ phách của Thượng Quan Tễ Nguyệt một đôi thâm thúy màu hổ phách con ngươi chỉ lẳng lặng nhìn ánh nến mờ nhạt, môi mỏng mím thật chặt, từ đầu đến cuối cũng không mở miệng.

Không nghe được động tĩnh, Úy Tuệ tức giận, nhấc chân hung hăng đạp cửa: “Thượng Quan Tễ Nguyệt, huynh không có lương tâm. Có chuyện gì cũng không thể ra nói rõ ràng sao? Làm gì phải trốn trong phòng không chịu ra chứ?”

Kỳ thật, nàng cũng chỉ muốn hắn có thể ra ngoài nói cho nàng biết, cả ngày hôm nay hắn có việc ra ngoài chứ không phảivì tránh nàng.

Nhưng nhìn cửa đóng chặt, rõ ràng đang nói cho nàng biết, tên ngốc bên trong đang tránh nàng.

Đạp cửa vang ầm ầm, cũng không nghe thấy động tĩnh bên trong, Úy Tuệ cực kỳ buồn bực, càng muốn đánh cược: “Thượng Quan Tễ Nguyệt, huynh nghe rõ cho ta, bản tiểu thư đã nhìn trúng huynh rồi. Huynh trốn đi, ta xem huynh trốn nhất thời, có thể trốn được cả đời hay không? Hừ.”

Bỏ lại một câu hung ác, Úy Tuệ thất vọng rời đi, lúc gần đi, ba bước thì quay đầu lại, hi vọng cánh cửa đóng chặt kia có thể mở ra.

Chẳng lẽ, hắn thật sự không chút nào quan tâm nàng có bao nhiêu khổ sở sao?

Hay là hắn để ý thân phận địa vị của hai người, cho nên mới như vậy?

Phải không?

Thượng Quan Tễ Nguyệt sẽ là loại người bị tục lệ phong kiến trói buộc sao? Không, thời gian dài như vậy, nàng nhìn ra hắn không phải loại người như vậy.

Đầu óc Úy Tuệ có chút loạn, kiếp trước kiếp này, đây chính là lần đầu tiên khó khăn lắm nàng mới coi trọng một người nam nhân, cứ buông tha như vậy sao?

Hiển nhiên không có khả năng, nàng quyết định phát huy tinh thần đánh không chết của Tiểu Cường (con gián), truy đánh tới cùng, sớm muộn gì cũng khiến cho tên ngốc này quỳ gối dưới váy màu thạch lựu của nàng.

Nhưng ai biết, nửa tháng liên tiếp, bất kể nàng chuẩn bị tỉ mỉ cỡ nào, Thượng Quan Tễ Nguyệt đều có bản lĩnh né tránh nàng.

Đến cuối cùng, ngay cả sức lực tìm hắn nàng cũng không còn.

Có phải nàng cực kỳ nhàm chán hay không? Đuổi theo nam nhân đuổi đến người ta lẩn trốn khắp nơi?

Đêm khuya một ngày kia, Úy Tuệ ngủ được một nửa, đột nhiên, chạy đến chỗ Thượng Quan Tễ Nguyệt, dùng sức đạp cửa hai cái, kêu lên.

“Thượng Quan Tễ Nguyệt, huynh hãy nghe cho kỹ, bản tiểu thư đã chơi chán trò mèo bắt chuột rồi. Thôi, thiên hạ này còn nhiều nam nhân tốt, bản tiểu thư cũng không muốn treo cổ trên một thân cây. Từ nay về sau, huynh đi đường Dương Quan của huynh, ta đi cầu Độc Mộc của ta, hai ta không ai nợ ai. Huynh đừng trốn tránh nữa, bản tiểu thư cũng sẽ không tới quấy rầy huynh nữa đâu.”

Nói xong, nàng lại chạy một mạch trở về, về đến phòng, chui vào trong chăn đi ngủ.

Một đêm này, nàng ngủ vô cùng không ngon, mối tình đầu còn chưa bắt đầu nở hoa đã tàn lụi, ài.

Ngày hôm sau, nàng muốn tìm sát thủ tỷ tỷ uống rượu kể khổ, ai ngờ, hành tung của sát thủ tỷ tỷ còn bất định hơn Thượng Quan Tễ nguyệt, theo nha hoàn nói, mấy ngày nay chưa thấy qua, buổi tối cũng không thấy trở về.

Choáng, Úy Tuệ chạy vào trong phòng nàng nhìn một chút, trừ bỏ vài bộ y phục trong tủ, thật đúng là nhìn không ra trong phòng này có người ở qua, thật sự lạnh lẽo khiến người ta líu lưỡi.

Nàng không khỏi âm thầm buồn bực, sẽ không phải sát thủ tỷ tỷ âm thầm lặng lẽ xuyên trở về hiện đại một mình chứ?

Lười nghĩ, nàng lại tìm bạn khuê mật của mình là Lục Vô Song và Lâm Y Y.

Hai cô nương này rất thành tâm, thấy vẻ mặt nàng cô dơn, chủ động bồi nàng đi dạo phố, ăn cơm, uống rượu.

Ba cô nương bao một gian phòng của Túy Tiên lâu, liên tục kêu cạn..

Lại nói, người uống rượu dễ loạn tính.

Hơn nữa còn là ba cô nương coi trời bằng vung, trước kia chỉ cần tụ ở một chỗ, đều sẽ làm chút thủ đoạn khi dễ người, hôm nay cũng vậy.

Sau khi Úy Tuệ say rượu mơ màng nói, nam nhân nàng thích vẫn trốn tránh nàng, khiến nàng đau lòng.

Hai người Lục Vô Song và Liễu Y Y thất tha thất thểu dìu đỡ nhau, bảo là muốn báo thù cho nàng, bảo là muốn tìm kẻ bạc tình kia tính sổ.

Hai người ôm bầu rượu nghiêng ngã lảo đảo ra cửa, trái lại Úy Tuệ vẫn ngồi ở chỗ này tự rót rượu, vừa không ngừng khen ngợi hai nàng trọng nghĩa.

Nhưng trọng nghĩa cũng chỉ kéo dài đến cửa.

Thì ra là lúc Lục Vô Song xuống lầu, không nhịn được nôn ra.

Nôn ra không sao cả, quan trọng là nôn vào người một cô nương đang muốn lên lầu.

Cô nương này chính là Quân gia Nhị tiểu thư Quân Tiên Nhi.

Nhìn y phục màu hồng nhạt bị vật ô uế làm dơ, tỏa ra mùi khó ngửi, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Quân Tiên Nhi lập tức trở nên dữ tợn.

“Sâu rượu này từ đâu tới? Thiếu giáo dục như vậy.” Nàng đưa tay đẩy Lục Vô Song một cái.

Vốn Lục Vô Song say bí tỉ đứng không vững, bị nàng ta đẩy, cả người ngã ngồi xuống cầu thang.

Liễu Y Y thấy tỷ muội bị đẩy ngã, không bỏ qua, tiến lên dùng sức đẩy Quân Tiên Nhi ngã chỏng vó.

“Ngươi có giáo dục à? Nương ngươi dạy ngươi tùy tiện đẩy người sao?”