Đế Quốc Bóng Tối

Chương 81: Phiên ngoại



Cảm giác có người đang hôn mặt mình, Shinichi ậm ừ trong cổ họng, đoạn chọc chọc khuỷu tay vào người đằng sau, sau đó cuộn tròn chăn lại ngủ tiếp.

Ngón tay Akinobu lướt qua trán cậu, nhẹ nhàng gạt đi vài sợi tóc lòa xòa, “Tôi đi họp, tối dùng bữa với nhau nhé.”

“Ừm… Ừm…” Shinichi lơ mơ đáp lại, tiếp tục ngủ ngon lành.

Đây là lần đầu tiên cậu trở lại Tokyo cùng Akinobu. Akinobu là đi họp, còn Shinichi là để trốn truyền thông.

Nguyên nhân rất đơn giản, con Eva chả có tí tẹo nét phương Đông nào, người nào thông minh nhìn qua là biết Shinichi không phải là bố đứa bé. Tin tức tạp nham của những nhân vật xã hội nổi tiếng luôn luôn được giới truyền thông ưa chuộng. Đâm ra liên tiếp mấy ngày ròng bị quấy rầy điện thoại lẫn chặn đường ở nhà, Shinichi thật chịu hết nổi, mà càng tức hơn là Eva lại cứ thế ôm đứa bé, phủi mông tót lên máy bay bay xừ đi Brisbane[1] du lịch luôn, để lại độc có một cái tin nhắn tẻo teo bảo gì mà giao trọn đám phóng viên lại cho Shinichi mang danh nghĩa “bố”.

May mắn thay Akinobu đã đến cứu cậu, trực tiếp lái thẳng xe vào nhà Eva, chở cậu đi khỏi cái vút, không thèm để tâm tiếng máy ảnh tách tách tách không ngừng. Nghĩ tới đây, Shinichi bắt đầu sầu não, phỏng chừng khi quay lại New York, chả tưởng tượng nổi mấy đống tạp chí lá cải đó sẽ múa bút cho quan hệ bí mật giữa cậu và Akinobu thành cái dạng gì nữa đây.

Từ New York bay đến Tokyo cũng phải mười mấy tiếng đồng hồ, vốn là chuyện quá đỗi nhàm chán, song phim trên máy bay trùng hợp toàn là phim Shinichi muốn xem từ lâu lắm rồi, xem sạch bách một lúc cả 7-8 bộ, đầu óc trương phình, vừa vào khách sạn đã nằm vật ra ngáy o o.

Cậu biết thời điểm cậu nằm trên giường sắp từ giã nhân thế, Akinobu phủ lên trên người cậu, hôn mút môi, tay ve ve vuốt vuốt hoài ở mông cậu nữa, nhưng mà Shinichi đã quá mức mệt mỏi, thành ra chỉ có ư ử hai tiếng xong là mộng đẹp.

Hiện tại, nghe tiếng Akinobu sửa sang quần áo rồi mở cửa phòng đi, cậu không khỏi lén lút trong chăn phù một hơi rõ lớn.

Cậu cũng là đàn ông, đương nhiên biết ban sáng là tầm cái chỗ kia sục sôi hăng hái nhất, đặc biệt khi Akinobu từ đằng sau ôm cậu, cái vật cưng cứng cạ trên lưng cậu suốt à, nếu cậu không giả vờ ngủ, không chừng bây giờ đã anh dũng hy sinh ~

Shinichi nhổm dậy, vò vò mái tóc bù xù như tổ quạ, cười hì hì.

Nhưng công bằng mà nói, công nhận Akinobu chịu đựng giỏi, bởi vì Akinobu rõ cậu là vận động viên, yêu đương gì mà kịch liệt quá sẽ dễ làm cậu bị thương, kéo theo hệ quả chậm trễ chương trình huấn luyện và trận đấu của cậu. Nghĩ đến đây, Shinichi không khỏi mỉm cười, kỳ thực Akinobu đúng là rất chăm sóc cho cậu.

Mỗi tội Shinichi “trốn” về Tokyo, ngoại trừ quần áo đang mặc, ngay cả súng hơi đi tập cũng không mang theo. Thôi thế cũng tốt, được thoát khỏi tập luyện lẫn đám truyền thông suốt ngày bu quanh người cậu, lại đến lượt bà Nữ hoàng dửng dưng phủi sạch trách nhiệm kia nữa, rốt cuộc cậu cũng được thoải mái nghỉ ngơi rồi.

Ra khách sạn, cậu ngước lên mặt trời trên đỉnh đầu, không biết phương hướng cậu muốn đến là nơi nao, mặc dù đây chính là nơi cậu lớn lên từ nhỏ nhưng hầu hết bè bạn đều đã chuyển đi nơi khác, căn nhà cũ của cậu và bố cũng đã bán, ngay cả quán game cậu hay đến chơi với Mizushima và Hasegawa cũng đã đổi thành nhà hàng sushi.

Shinichi dạo loanh quanh không mục đích cụ thể, dòng người ở Tokyo vẫn đông nghịt chả khác gì, hên là vẫn chưa đến giờ tan tầm cao điểm, bằng không chỉ e cậu chỉ nhìn thấy nổi đầu người chứ vô phương thấy được đường đi mất.

“Shinichi? Là cậu đấy à? Shinichi?”

Có tiếng cô nào gọi cậu í ới vang lên từ sau lưng, chớp nhoáng quay người, mắt Shinichi không khỏi trợn lớn.

Là Senka Sayaka! Ấy thế mà lại là Senka Sayaka?

Senka đi tới, vỗ cái đốp vào lưng cậu, “Trời ơi! Là cậu thật mới sợ! Mình cứ tưởng sẽ chả bao giờ có dịp gặp lại cậu nữa chứ!”

Shinichi thừ người ra ngay giữa vỉa hè, bên tai rộn rạo tiếng động cơ xe đến xe đi lũ lượt, Senka đành phải kéo cậu lùi hẳn vào một bên.

“Cậu không phải ở New York sao? Về hồi nào thế?” Đôi mắt Senka vẫn sáng ngời như thuở ấy, song đã có điểm trưởng thành hơn, biểu cảm cũng trầm tĩnh hơn hẳn, toát đầy cảm giác… người mẹ.

“Cậu… có thai à?” Khóe miệng Shinichi chậm rãi nhướn lên, cậu thấy bụng Senka đã nhô rõ ra rồi, và dáng vẻ chống tay sau eo quả là y xì đúc Eva luôn.

“Ừa, mình tốt nghiệp đại học xong liền cưới, giờ cũng sắp làm mẹ.” Senka bật cười, thời còn đi học cô vốn mang vẻ hiền dịu, còn cô của hiện tại đã có vẻ cởi mở hơn nhiều, “Ha ha, tuy rằng mình ước giá như mình có thể lấy cậu thì hay biết bao, đừng nói cậu vẫn chờ mình đến tận giờ đấy nhé?”

“Ừ, đến tận giờ mình vẫn chờ cậu nè!” Shinichi nhướn lông mày, Senka chính là mối tình đầu của cậu, lúc ở New York cậu quả tình có nhớ cô, thậm chí còn mường tượng nếu ngày nào đó cậu tình cờ gặp lại cô trên đường thì hoàn cảnh sẽ thế nào nữa mà, “Chả lẽ cậu không biết lần này mình về Tokyo là để tìm cậu sao?”

Senka nhìn vào mắt Shinichi, đáy mắt ngập tràn niềm vui được gặp lại bạn cũ, tuyệt không mang dư vị của tình yêu. Thời gian đã tôi luyện họ trở nên trưởng thành, cũng biến cho một số điều trôi vào thành ký ức.

“Thôi xin! Cẩn thận chồng mình nghe thấy lại choảng cho cậu một trận mất!”

“Ô? Chồng cậu đâu cơ?” Shinichi giả bộ sợ sệt ngó quanh quất khắp chung quanh.

“Anh ấy đi họp tổng công ty ở Osaka rồi.” Senka rất tự nhiên đi tới cạnh cậu, “Mình quen anh chàng ở Osaka đó chứ. Về sau anh ấy được điều nhiệm đến Tokyo, mình cũng theo anh ấy về Tokyo luôn.”

“Hì, mình đang nghĩ ở Tokyo chẳng còn mấy bạn bè để mà gặp thì lại gặp được cậu. Nhất định phải mời cậu một bữa no nê!”

“Đó là chuyện đương nhiên rồi!” Senka bật cười sảng khoái, “Nhưng mà cậu có mang đủ tiền không? Nên nhớ phụ nữ đang mang thai ăn hơi bị nhiều đó à nha.”

“Cậu thay đổi thật rồi, Senka à.” Shinichi sờ sờ mũi, “Ngày xưa cậu sẽ không vui đùa như thế với mình đâu.”

Senka nhún vai, đi trước cậu, không hề quay đầu, “Tại vì hồi đó mình ôm ấp mong ước đứng ở cửa câu lạc bộ kiếm đạo chờ cậu. Đợi chờ… là một dạng xúc cảm, nhưng nếu chỉ đợi chờ không thôi thì sẽ không thể đạt được điều mà mình khao khát.”

Shinichi đứng ngơ ra tại chỗ, trông theo bóng dáng đối phương, thế rồi lập tức nhẹ nhàng cười đi theo sau đó.

Căn bản vẫn chưa đến giờ ăn tối nên cậu và Senka loanh quanh ở trung tâm thương mại, nhẩn nha mãi ở chỗ bán đồ trẻ em gần hai tiếng đồng hồ, lúc ra khỏi cửa trung tâm thương mại thì cũng đã năm giờ chiều mất tiêu.

Di động trong túi rung lên bất thần, bấy giờ Shinichi mới sực nhớ sáng nay hình như Akinobu có dặn cậu ăn bữa tối cùng y thì phải.

“Ơi, tôi vừa định gọi điện cho cậu, tôi gặp bạn hồi cao trung, tính đi ăn chung.” Shinichi gãi đầu.

“Được rồi, tối gặp.”

“Ừ.” Nháy mắt cúp điện thoại, Shinichi bắt gặp Senka đang chĩa một ánh nhìn trêu chọc về phía mình, tự dưng cậu cảm thấy ngượng, “Gì… Gì thế?”

“Biểu cảm ban nãy cậu nghe điện thoại cứ như là nhận được điện thoại của vợ trong khi đang hẹn hò với mối tình đầu ấy.” Ý cười bên miệng Senka càng thêm thâm sâu, “Nhớ hồi còn đi học, cậu cũng chưa đến mức quan tâm mình nhường vậy.”

Shinichi thở dài, khoác vai Senka bảo, “Nếu cậu không muốn quẳng phiếu ăn của cậu đi…”

Senka xùy xùy tay, phì cười, “Biết rồi —— Không trêu cậu nữa!”

Kế đó, cậu xách hai túi đồ cho em bé còn Senka chống bụng đi sau cậu, hai người đến quán mỳ Seiraku trứ danh nhất hồi cao trung.

Khoảnh khắc đèn đỏ nhảy sang đèn xanh, cả hàng xe cùng rồ máy tiếp tục chặng đường.

Trong một chiếc xe nọ, Akinobu chậm rãi hạ di động xuống, ngón tay trượt máy về.

Aso đang lái xe có điểm ấp úng, không khí trong xe váng vất vẻ nặng trịch. Đành rằng hắn biết thông thường trong tình huống này an toàn nhất là nên ngậm mồm đi thì hơn song hắn vẫn không nhịn được muốn nói gì đó.

“Ừm thì, cô nàng ban nãy đúng là bạn thời cao trung của Kobayakawa thật… Chí ít cậu ấy cũng đâu nói dối.” Aso gắng mãi phun ra hết được một câu, phun xong, cảm giác sau lưng rờn rợn sởn cả da gà, eo ơi… Đáng ra là nên nín nhịn đừng có thốt ra cái gì mới đúng ~~~

Gương chiếu hậu phản lại hình ảnh Akinobu hơi hơi nghiêng đầu, ánh mắt y vẫn dừng lại mãi tại nơi Shinichi vừa rời khỏi, “Họ thoạt nhìn rất xứng đôi, không phải sao?”

Giọng nói rét cóng bức cho khóe miệng Aso giật đùng đùng.

“Cái chuyện xứng hay không xứng, không phải là chuyện ‘thoạt nhìn’ được đâu.”

Akinobu không đáp trả, Aso liền biết điều im luôn mồm. Hắn sợ nếu còn thốt ra thêm một chữ nữa, thiếu gia nhà hắn sẽ thật sự bán hắn cho cái tên Ogata Kenwa ăn người đến ngay cả xương cũng không chừa lại đó được mất ~

Tại một chỗ khác, Shinichi với Senka đang thưởng thức món ăn truyền thống Nhật Bản trong phòng ăn của Seiraku, đồng thời tán gẫu, những câu chuyện thời thiếu niên của năm năm trước dường như đang sinh động hiển hiện ngay trước mắt họ.

“Còn nhớ lần bọn mình gặp gã cướp mang súng trên chuyến bus đó không?” Senka đỡ đầu, uống trà.

“Nhớ chứ.” Shinichi gật gật. Chuyến xe bus ấy cũng chẳng phải lần đầu cậu gặp Akinobu, nhưng quả thật là lần đầu tiên cậu ôm y. Đến giờ thỉnh thoảng hồi tưởng lại, có lẽ ngay khoảnh khắc bàn tay mình đặt lên vết thương đang tuôn máu ấy là chắc chắn sẽ có kết quả của ngày hôm nay rồi.

“Cái thời điểm gã đó nổ súng, cậu không hề nao núng ôm chặt mình, bảo vệ mình. Lúc ấy mình đã nghĩ phải chăng chính bởi nguyên nhân này nên mình thích cậu.” Senka vui vẻ cười, toát đầy vẻ hồn nhiên của trẻ con, “Thế mà giây tiếp theo, cậu đã chạy đi bảo vệ cho cậu bạn cùng lớp đang bị thương của cậu.”

Shinichi không nói gì, chỉ nhìn đăm đắm vào cốc trà.

“Một chớp mắt ấy bỗng nhiên mình hiểu, cậu bảo vệ mình không phải vì cậu thích mình, mà là vì mình cần được bảo vệ thôi. Cậu rất lương thiện, Shinichi… Cậu sẽ bảo vệ tất cả những ai cần cậu bảo vệ, người thân của cậu, bạn bè của cậu.”

“Cám ơn nha, mình sẽ coi nó là lời động viên đấy.”

“Vì rằng mình không phải người ‘duy nhất’ cậu muốn bảo vệ, nên mình hiểu, sau cuối bọn mình sẽ không thể đi cùng nhau.” Senka nhẹ cười, duỗi tay, chọc chọc ngón tay vào vai cậu, “Trả tiền đi, vô địch thế giới à.”

Shinichi mấp máy, còn muốn nói thêm, cô lại chỉ ngả lưng vào ghế buồn cười nhìn cậu.

Nụ cười ấy giúp cậu ngộ ra, thực tế cậu không cần phải nói gì nữa.

Trả tiền, tiễn Senka lên taxi, còn đọc cho cô số điện thoại của cậu ở New York, dặn cô sau khi sinh cục cưng xong nhớ phải gửi ảnh cho cậu xem.

Gió đêm mát mẻ không hề đổi khác so với năm năm trước, Shinichi lang thang dọc theo con phố, đèn xe hết ánh sáng này lại đến ánh sáng khác in qua gương mặt cậu, bất tri bất giác, cậu đã đi tới tận cổng trường cao trung Tateno.

Cổng trường đã được sơn mới, dãy hoa anh đào vẻ chừng càng sum sê lắm cành lắm lá hơn nhiều lắm, và cả bãi để xe đạp mới xây, tất thảy tựa như đã đổi thay hết rồi.

Ngoại trừ… sạp oden nọ.

Ông chủ vẫn quấn khăn quanh đầu như năm năm xưa cũ, biển quán lẫn xe đẩy cũng không khác. Bây giờ chú ấy đang cúi đầu dọn sạp.

Shinichi thong dong đi tới trước mặt chú, mùi hương thơm lừng của lẩu oden làm Shinichi láng máng cơn ảo ảnh thời gian đang xoay vần.

Nháy mắt chủ quán ngẩng lên, chú đơ người, mãi lâu sau mới phản ứng, “Cháu… Cháu không phải quán quân thế giới… Kobayakawa đó ư?”

Gãi gãi mũi, Shinichi cười, “Vâng, và cháu cũng là Kobayakawa mê mẩn bạch tuộc viên cùng chikuwa của quán chú nữa đây ạ.”

“Đúng là cháu!” Ông chủ mừng rỡ nắm tay Shinichi, “Ôi trời ơi, ngày xưa cháu suốt ngày đến chỗ chú ăn oden, có nằm mơ chú cũng không ngờ cháu chính là quán quân thế giới đâu nhé!”

“Cả cháu có nằm mơ cũng không ngờ… sau năm năm chú vẫn bán lẩu oden ở đây.” Shinichi đồng thời nở nụ cười theo.

“Hô hô hô, đúng thế! Thực ra ba năm trước chú suýt nữa bỏ bán rồi! Cháu biết đấy, đây chỉ là quán nhỏ, tiền nong kiếm chác chả được bao nhiêu, đã vậy khẩu vị lũ trẻ con cũng thay đổi, lẩu oden của chú…”

“Nhưng mà… giờ chú vẫn…” Shinichi hấp háy ánh mắt qua tấm biển hiệu.

Ông chủ nhoẻn cười, “Đúng thế đấy, ngay cái lúc chú quyết định bỏ, có một thằng bé, là cái đứa bạn từng đi với cháu đến ăn oden ấy…”

“Là Mizushima ấy ạ?”

“Không phải, là cái đứa rất chi là đẹp nhưng ít nói cơ…”

Mắt Shinichi liền hơi giật giật, “Chú đang nói Saionji ạ?”

“Đúng đúng đúng!” Ông chủ gật lia lịa, “Là nó đó! Nó đưa tiền cho chú, muốn chú duy trì công việc. Chú bảo nó thế này sao được, căn bản tại chú đâu kiếm ra được tiền trả!”

“Cậu ấy có nói gì không ạ?” Shinichi rất lấy làm tò mò, Akinobu là một doanh nhân, y sẽ không bao giờ làm ăn mối nào thua lỗ.

“Nó nói, nó không cần chú trả tiền, nó chỉ muốn chú gìn giữ cho hương vị này vẫn được tiếp tục tồn tại trên đời. Nó nói nó thích lẩu oden của chú, chỉ cần chú vẫn còn làm, trên thế giới này vẫn sẽ có người thích mùi vị này của chú.”

“Thật ạ? Cậu ấy nói thế?” Shinichi không thể nào tin nổi, điều này thật không giống những lời lẽ Akinobu sẽ bộc bạch, phải nhớ cái tên hấp kia lúc nào cũng lạnh tanh cơ mà.

“Ừ đấy, nó còn nói lẩu oden của chú là món đầu tiên nó được ăn cùng người nó yêu nhất nữa.” Ông chủ như đang thả mình vào trong hoài niệm, “Thế là chú bảo lại nó rằng, lẩu oden cũng là món đầu tiên chú nấu cho vợ chú đó.”

Shinichi khe khẽ hít vào một hơi.

Một cơn gió xáo xác thổi qua, cậu nhung nhớ lại một nơi sâu xa nào đó chìm trong dĩ vãng, Akinobu ngồi trước mặt cậu, giơ viên bạch tuộc nhìn cậu, lặng yên, như thể chờ mong điều gì.

Mà giây phút ấy, bản thân cậu chỉ hiểu được lơ mơ, thấp đầu giúp y thổi nguội viên bạch tuộc.

Senka có nói, đợi chờ… là một dạng xúc cảm, nhưng nếu chỉ có đợi chờ thôi thì sẽ không thể đạt được kết quả mình khao khát.

Những gì Akinobu làm, không chỉ dừng ở đợi chờ.

Shinichi rảo bước dọc theo thảm trải nền của khách sạn, cậu rút di động ra, gọi vào số điện thoại ấy.

“Alô, Akinobu đấy à?”

“Ừm?” Mất tự nhiên, ngón tay đang cầm điện thoại của người con trai trầm tĩnh kia thoáng run rẩy.

“Tôi chợt nghĩ, nếu tôi chưa từng gặp cậu, kết cục sẽ ra sao? Nếu tôi không đi Mỹ, kết cục sẽ ra sao? Nếu… tôi đem lòng yêu một cô gái khác…”

Đang ngồi trên ghế, Akinobu liền đứng dậy, hai mắt nhắm lại khẽ khàng, “Nhiều ‘nếu’ như vậy, nghe như cậu đang sắp sửa bỏ rơi tôi.”

Tiếng cười khinh khích của Shinichi vừa đượm vẻ chọc tức, lại đượm vẻ sáng tỏ.

“Ý tôi, là kể cả có nhiều ‘nếu’ như vậy… Kết cục chắc sẽ có vô vàn ngã rẽ, nhưng sẽ có một điều không thể thay đổi.”

“Điều gì?”

“Tôi vẫn yêu cậu.”

Cửa phòng cạch một tiếng mở toang ra, Akinobu xoay người lại, trông thấy Shinichi dựa mình vào cửa, nét cười nọ bỗng chốc rút cạn toàn bộ tâm tư y rồi.

“It is written.”

Bởi lẽ, cậu vẫn sẽ khiến nó trở thành mục tiêu nhất định đạt được.

Phiên ngoại hoàn


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.