Đế Quốc Thiên Phong

Quyển 1 - Chương 3: Trận chiến đầu tiên



Rốt cục cũng đã tới thành Phong Thương.

Từ xa nhìn lại, thành Phong Thương hào sâu tường cao, phòng ngự nghiêm mật, người qua lại đều bị kiểm tra gắt gao, giống như nơi đây không phải hậu phương mà là tiền tuyến.

Bất quá Thiển Thuỷ Thanh biết rằng, gần như mỗi một thành trì của Đế quốc Thiên Phong đều có trạng thái phòng thủ gắt gao như vậy. Giống như Thích Thiên Hữu đã từng nói, Đế quốc Thiên Phong không có nơi hiểm trở để phòng thủ, chỉ có thật là cẩn thận, đóng quân vững vàng, ra trận đánh thật chắc mới có thể đưa mình vào thế bất bại.

Đây cũng là nguyên nhân mà Đế quốc Thiên Phong không tiếc tốn hao quốc lực tấn công Đế quốc Chỉ Thuỷ một lần nữa, người dân Đế quốc Thiên Phong rất cần một hậu phương an toàn vững chắc.

Đế quốc Chỉ Thuỷ ven bờ Mâu Hải, hai bên là núi đồi trùng điệp uốn quanh, sau lưng là đại dương rộng lớn, con đường duy nhất đi vào Đế quốc Chỉ Thuỷ chính là Tam Trùng Thiên.

Cái gọi là Tam Trùng Thiên chính là ba toà pháo đài bố trí ngay cửa ngõ, tiếp giáp với sơn mạch Thiên Sơn - Nam Môn Quan, Bắc Môn Quan và thành Kinh Viễn.

Nếu như không qua được Tam Trùng Thiên, vậy không thể nào đánh được Đế quốc Chỉ Thuỷ, Đế quốc Thiên Phong bị Tam Trùng Thiên cản trở như vậy đã kéo dài mười năm.

Đương nhiên cuộc sống hàng ngày của Đế quốc Chỉ Thuỷ cũng không yên ổn, có điều bọn họ không đánh lại Đế quốc Thiên Phong thì lập tức không ra khỏi quan, kinh tế của quốc gia gần như toàn bộ dựa vào sự mua bán trên mặt biển. Vì để đối phó hải tặc, hàng năm Đế quốc Chỉ Thuỷ đều phải huấn luyện rất nhiều Thuỷ quân để bố phòng vùng duyên hải, chuyện này khiến cho chiến lực Lục quân của bọn họ ngày càng suy yếu.

O0o

Sau khi vào thành Phong Thương, lập tức có người tiếp ứng bọn họ, một tên binh sĩ nói với Thích Thiên Hữu:

- Mộc đại nhân hiện đang uống rượu ở Tuý Hồng lâu, đại nhân muốn khi nào ngài đến lập tức đi gặp ông ta.

Thích Thiên Hữu gật gật đầu, cất tiếng gọi to:

- Phương Hổ, Phương Báo, với...Thiển Thuỷ Thanh, Lôi Hoả các ngươi theo ta đi gặp Mộc đại nhân, những người khác ở tại chỗ nghỉ ngơi!

Mộc Huyết đang vừa uống rượu một mình trên Tuý Hồng lâu, vừa hờ hững ngắm cảnh sắc bên ngoài lâu, đôi mắt khép hờ không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

Tên hán tử thảo nguyên này cả đời sống trên lưng ngựa, trên người cũng không biết có bao nhiêu vết thương lớn nhỏ, sớm đã coi thường sinh tử, hứng thú duy nhất của hắn là mỗi ngày uống vài chung rượu nhỏ, tự tìm vui. Vốn hắn tên là Mộc Tuyết, nhưng sau thấy tên này quá mềm yếu, nam nhi thân trải sa trường không nên có tên mềm yếu như vậy, nên mới đổi lại là Mộc Huyết.

Sau khi hắn đổi tên, chiến bào màu đỏ máu trên người hắn ngày càng rực rỡ.

Phía thang lầu vọng đến thanh âm giày chiến đang nện gót, Thích Thiên Hữu dẫn theo người lên tới, vừa thấy Mộc Huyết liền cung kính hành lễ, sau đó bẩm báo:

- Sáo quan Thích Thiên Hữu phụng mệnh đã đem về ba ngàn tân binh, mời đại nhân đi kiểm nhận.

- Không cần kiểm nhận!

Mộc Huyết uể oải khoát khoát tay, ra hiệu bảo bọn họ ngồi xuống uống với hắn vài chén:

- Chuyện ngươi làm ở thành Thanh Dã ta đều đã biết, làm rất khá, chỉ có hơi kinh động một chút. Hồng tướng quân gọi ta lên mắng một trận, nói với ta chuyện này quá lớn, hắn không có cách nào giao phó với công luận, bảo ta phạt ngươi hai mươi roi!

Sắc mặt Thích Thiên Hữu trở nên nghiêm nghị, hô lớn:

- Dạ! Tuân theo lệnh của đại nhân, khi trở về ta sẽ chủ động chịu phạt. Bất quá đại nhân ngài thân đáng ngàn vàng, mấy roi này không dám phiền đích thân ngài động thủ, ta sẽ bảo huynh đệ của ta ra tay!

Câu cuối cùng của hắn lộ vẻ đùa cợt.

Mộc Huyết ngay cả mí mắt cũng không nhúc nhích, chỉ thản nhiên nói:

- Thân đáng ngàn vàng con bà ngươi...Miệng vết thương phải vẽ sao cho giống thật một chút!

- Dạ, tuân lệnh đại nhân!

Bọn Phương Hổ, Phương Báo phía sau Thích Thiên Hữu đều bật cười ha hả. Tuy rằng chinh chiến trên sa trường có phân cao thấp, nhưng có rất nhiều lúc tất cả mọi người đều là huynh đệ sánh vai chiến đấu, quan tướng trách móc cấp dưới quá nặng nề, kết quả cuối cùng rất có thể bị cấp dưới bỏ mặc. Trong quân chế của Đế quốc Thiên Phong, ngàn tên binh sĩ dưới tay quan tướng đều có nghĩa vụ xông lên phía trước, tuy rằng Mộc Huyết là Vệ Giáo cai quản ngàn người, nhưng cũng hăng hái chiến đấu máu nhuộm sa trường như những binh sĩ của mình. Nếu như hắn không có mối quan hệ tốt với binh sĩ dưới quyền, e rằng đã sớm chết cả trăm ngàn lần trên chiến trường.

Thân ở trong quân, phàm là quan tướngcấp thấp đều yêu quý binh sĩ thủ hạ của mình, chỉ có những người ở địa vị cao mới không xem trọng tính mạng con người, lấy việc lập công làm trọng. Tuy rằng Mộc Huyết là Vệ Giáo, nhưng hắn rất hoà đồng cùng với binh sĩ thủ hạ của mình, chuyện này cũng không có gì là kỳ lạ.

Mà trong Vệ đội này, người mà Mộc Huyết vừa ý nhất chính là Thích Thiên Hữu.

- Lần này ngươi đi tìm được mấy tên?

Mộc Huyết hỏi, không thèm ngẩng đầu lên.

- Gì mà mấy tên?

Thích Thiên Hữu giả ngu giả dại.

Mộc Huyết cười lạnh:

- Ngươi có muốn ta rút hai mươi tên ta cho ngươi mượn về không?

Thích Thiên Hữu nổi nóng:

- Đại nhân ngài sao thể làm vậy chứ? Số binh sĩ đó là ngài điều cho ta mà?

- Không viết điều lệnh thì không giữ lời cũng chẳng sao! Ta điều cho ngươi được thì cũng điều trở về được. Nói đi, lần này ngươi giấu diếm được mấy tên?

Thích Thiên Hữu tỏ vẻ bất đắc dĩ:

- Có hai tên, đều đã dẫn đến. Xin ngài tự mình xem qua!

Lúc này rốt cục Mộc Huyết cũng đã ngẩng đầu lên, trong chớp mắt, một gương mặt trắng nhợt như tờ giấy xuất hiện trước mặt Thiển Thuỷ Thanh.

Thiển Thuỷ Thanh thầm giật mình.

- Tên to xác này quả thật không tồi, còn tên này...không nhìn ra tốt chỗ nào, không ngờ lại sử dụng kiếm, chậc chậc!

Mộc Huyết lắc lắc đầu tỏ ý tiếc rẻ.

- Nhưng tên này tốt hơn tên kia!

Thích Thiên Hữu lập tức lên tiếng.

Mộc Huyết ngẩn người ra, hắn biết Thích Thiên Hữu không dễ khen ngợi người khác, tuy nhiên hắn cũng lập tức hiểu ra:

- Là tên tiểu tử này giết ba tên đào binh sao?

Thích Thiên Hữu gật đầu xác nhận.

Mộc Huyết bật cười ha hả:

- Khá lắm, khá lắm, thân là tân binh chưa đánh một trận nào đã dám giết người đốc chiến, tổ chức chống cự, quả nhiên can đảm hiểu chuyện. Nghe ta hỏi, ngươi tên gì?

Thiển Thuỷ Thanh bước lên một bước, ôm quyền đáp:

- Thuộc hạ Thiển Thuỷ Thanh.

- Thiển Thuỷ Thanh...tên này hay lắm, hôm đó là ngươi giết người sao?

- Phải!

- Không sợ sao?

Thiển Thuỷ Thanh lắc đầu.

Mộc Huyết gật gật đầu:

- Khá lắm, quả nhiên khá lắm! Lần đầu tiên ta ra tay giết người, trong lòng khó chịu đến mức muốn nôn hết cả ruột gan ra...Rất nhiều người cũng như vậy. Ta nghe nói có người lần đầu tiên giết người không hề sợ hãi, không tin lắm, không ngờ hôm nay đã gặp được một người, hơn nữa vừa ra tay đã giết ba người một lượt!

Thiển Thuỷ Thanh mỉm cười:

- Có thể nguyên nhân vì thần kinh của ta vững vàng.

Mộc Huyết nhìn hắn chăm chú một hồi, sau đó chỉ nói:

- Cho bọn chúng hai con ngựa! Cả Vệ đội đều là kỵ binh, vào Sáo của ngươi không thể để bọn chúng chạy theo sau mông ngựa!

Thích Thiên Hữu lấy vỏ đao vỗ vỗ Thiển Thuỷ Thanh và Lôi Hoả:

- Còn không mau đa tạ đại nhân!

Chiến mã là tài nguyên vô cùng quý giá, không thể cấp cho tân binh một cách dễ dàng, nguyên nhân mà Thích Thiên Hữu dẫn hai người tới đây thật ra là để xin chiến mã. Mộc Huyết vốn là người sành sỏi, chút chuyện ấy hắn sao không rõ được.

Mộc Huyết khoát khoát tay:

- Không cần cảm tạ, cứ như vậy đi! Hiện giờ ta cũng đã ăn uống no say, cũng phải về đánh một giấc. Cho người truyền lệnh xuống đám tân binh, cho phép bọn chúng thư giãn vui chơi một ngày, có thể đi ra bên ngoài dạo chơi cho thoải mái, các ngươi cũng nên đi tìm chỗ nào vui vẻ đi thôi!

Vừa dứt lời Mộc Huyết liền nghênh ngang bỏ đi.

Sau đó, Thiển Thuỷ Thanh và Lôi Hoả vẫn còn ngây ngất chìm trong niềm vui được cấp chiến mã.

Thiển Thuỷ Thanh hiểu rằng kỵ binh là một binh chủng vô cùng tốn kém, nội số cỏ khô cho chiến mã ăn mỗi ngày cũng đã tốn kém đến kinh người. Lại có một số chiến mã đặc biệt, muốn nuôi nó phải dùng cỏ khô chuyên dụng từ ngàn dặm xa xôi mang tới. Vì lẽ đó, lượng lương thực cho một con chiến mã tiêu hao gấp mấy lần so với bản thân kỵ binh, mà muốn huấn luyện ra một tên kỵ binh chính quy, thông thường không có thời gian ba năm là không thể trở thành một tên kỵ binh tài giỏi.

Đại lục Quan Lan huấn luyện tân binh bằng phương pháp toàn diện, ngoài lúc diễn tập có phối hợp binh chủng ra, bình thường cũng không xác định được tân binh này tương lai sẽ thuộc binh chủng nào. Trong cuộc chiến tranh mà năm nào cũng có rất nhiều người tử trận, không ai có thể biết trước đội ngũ của mình trong một khoảng thời gian nhất định sẽ trở thành binh chủng gì. Bởi vậy cho nên phải tiến hành phương pháp huấn luyện toàn diện cho các tân binh, cho đến khi chính thức bước ra chiến trường mới xác định binh chủng, dần dần bồi dưỡng chuyên môn theo binh chủng của mình, đó là chuyện rất bình thường.

Trên thực tế cũng chỉ có cường quốc quân sự lâu đời như Đế quốc Thiên Phong mới có thể huấn luyện dân chúng của mình một thời gian rồi mới đem ra sử dụng. Tại rất nhiều quốc gia khác, cái gọi là tân binh thật ra chỉ là những nông dân buông cuốc cầm đao mà thôi, bọn này thì ngay cả một hàng quân có bao nhiêu người cũng không biết, đừng nói đến chuyện tác chiến.

Tân binh như vậy so với quân ô hợp còn không chịu nổi một kích nữa là...

- Sao vậy, mừng đến nỗi không khép miệng lại được sao?

Thích Thiên Hữu lấy sống đao gõ cho mỗi người một cái, sau đó nói:

- Đừng vội cao hứng, với những gì các ngươi học được ở doanh huấn luyện vẫn chưa thấm vào đâu. Sau này còn rất nhiều thời gian, chuẩn bị tiếp nhận huấn luyện thật sự đi!

- Dạ, chúng ta lập tức trở về tiếp nhận huấn luyện.

Thiển Thuỷ Thanh và Lôi Hoả đồng thời kêu lên.

- Gấp gì chứ, ngày mai mới lên đường, hôm nay vẫn còn được vui chơi một ngày. Không phải hôm qua các ngươi đã được lãnh trọn quân lương cả tháng này sao? Đem tiêu tất cả rồi hãy về cũng không muộn!

Thích Thiên Hữu chậm rãi nói.

- Tiêu sạch sao?

Thiển Thuỷ Thanh ngẩn ra.

- Đúng, tiêu xài cho bằng hết! Thân là một binh sĩ, tốt nhất đừng nên quá lo xa, hôm nay có rượu hôm nay say, không cần biết sáng ngày mai vui hay buồn. Giống như ngươi đã viết trong nhật ký kia, đây là một thời kỳ mà mạng người như cỏ rác, nếu như ngươi đã không thể xác định được bản thân mình sẽ sống được bao lâu, vậy hãy quý trọng từng ngày hiện tại...Hôm nay vui chơi, biết đâu là ngày cuối cùng trong cuộc đời ngươi được vui chơi thì sao? Nhớ kỹ lời ta dạy, quân nhân có thể chết, nhưng đừng để chết trong tiếc nuối!

Thích Thiên Hữu vừa dứt lời, bọn Phương Hổ, Phương Báo và Thiển Thuỷ Thanh ai nấy trở nên trầm mặc.

Có lẽ đây là nỗi buồn của một quân nhân...

Phương Hổ đột nhiên bật cười ha hả:

- Thích thiếu ngài vốn là mẫu người như vậy, rất thích đem chuyện sinh tử ra nói. Ra chiến trường rồi, công phòng do mình, sống chết do trời, mọi người vui vẻ uống một trận cho thoả thích đi thôi! Đúng rồi, kêu thêm vài ả kỹ nữ tới đây, lão tử đã nửa năm rồi chưa động vào nữ nhân nào, hôm nay phải phát tiết dục hoả cho thật thống khoái, ta muốn đại chiến mười hiệp cùng mỹ nữ!

- Mười hiệp? Ngươi làm được sao?

Thiển Thuỷ Thanh mỉm cười.

Phương Hổ nổi nóng:

- Ta không được? Ngươi hỏi qua đệ đệ của ta thử, năm chúng ta đánh trận Bàn Sơn, dưới chân núi ấy có một thôn đơn độc, lão tử gặp một nàng có bề ngoài mềm mại hấp dẫn liền 'thúc ngựa cầm thương' lên chiến đấu. Hai huynh đệ chúng ta thay phiên nhau, tổng cộng mười hai lần, mười hai lần nha! Một người sáu lần, còn chưa hết một ngày!

Phương Báo ngồi bên cạnh cười hăng hắc.

Sắc mặt Thiển Thuỷ Thanh lập tức trở nên âm trầm:

- Các ngươi cưỡng gian dân nữ sao?

- Cho là vậy đi, cưỡng gian? Ha ha, từ này vô cùng mới mẻ, tuy nhiên vô cùng chính xác. Lão tử chính là đã mạnh mẽ gian dâm cô nương ấy, ha ha!

Phương Hổ cười to điên cuồng.

- Vậy các ngươi có khác gì giặc cướp?

Thiển Thuỷ Thanh vừa thốt ra câu này, toàn trường liền im phăng phắc.

Sắc mặt Thiển Thuỷ Thanh lúc này trở nên vô cùng khó coi. Hắn không ngờ rằng mấy ngày nay mình chuyện trò vui vẻ, không phân biệt tôn ti, hắn đã cảm thấy quý trọng Phương Hổ, không ngờ Phương Hổ lại làm chuyện cưỡng gian dân nữ như vậy...

Phương Hổ nổi giận, vỗ bàn đứng dậy lớn tiếng:

- Vậy thì sao? Ngươi nổi lòng từ bi hay sao? Nhãi con kia, ta nói cho ngươi biết, chúng ta là binh sĩ, những binh sĩ dùng khối óc và cánh tay chơi đùa với vận mệnh của chính mình, ngươi có hiểu không? Hôm nay có rượu hôm nay say, không cần biết sáng ngày mai vui hay buồn, nhãi con ngươi muốn nói gì thì nói hay sao? Hả?

- Sợ chết thì đừng tham gia quân ngũ, là quân nhân không nên lấy lý do này mà cưỡng gian dân nữ!

Thiển Thuỷ Thanh cũng đột ngột đứng dậy.

Hai người đứng đối diện nhau, ánh mắt chạm nhau toé ra lửa.

Phương Báo ngồi bên cạnh len lén đưa tay sờ chuôi chiến đao đeo bên hông, đột nhiên nghe một tiếng hừ lạnh. Thì ra là Lôi Hoả đang theo dõi hắn sát sao, không biết tự bao giờ, tên hán tử Lôi Hoả này đã đứng về phía Thiển Thuỷ Thanh.

- Đủ rồi!

Thích Thiên Hữu hét lớn:

- Không được cãi nhau, ta không muốn huynh đệ của ta chém giết lẫn nhau!

Thích Thiên Hữu nhìn Thiển Thuỷ Thanh chằm chằm, tên tiểu tử này không ngờ trời sinh cao ngạo, đối diện với cấp trên của mình mà không uý kỵ chút nào, cũng nhìn lại với ánh mắt không hề nhân nhượng.

Thích Thiên Hữu thở dài:

- Thiển Thuỷ Thanh...ngươi rất tốt. Tuy nhiên có một số việc ngươi không đích thân trải qua sẽ không hiều được, chờ sau này ngươi sẽ hiểu. Chuyện này chấm dứt tại đây, về sau không nên nhắc nữa!

- Không, ta hiểu! Bọn binh sĩ sống trong tình cảnh cận kề cái chết lâu ngày, mỗi ngày phải chịu đựng sự giày vò giữa sắt và máu. Chính sự giày vò ấy làm cho người ta trở nên điên cuồng, trở nên khát máu và tàn bạo, không còn quan tâm đến sinh tử và tôn nghiêm. Nếu như không tìm một cách nào đó để phát tiết, vậy sự giày vò này đến một ngày nào đó cũng sẽ quay lại cắn nuốt chính mình. Cho nên...các binh sĩ đôi khi phải dùng một vài biện pháp cực đoan để phát tiết tinh lực sung mãn trong người, đồng thời cũng giúp cho bản thân quên đi những gì khó quên trên chiến trường.

Giọng Thiển Thuỷ Thanh lạnh lùng mà trong trẻo.

Bọn Thích Thiên Hữu, Phương Hổ, Phương Báo bị những lời của Thiển Thuỷ Thanh làm cho giật mình chấn động, không ngờ được hắn lại có những lời lẽ thấu đáo như vậy. Nội dung những lời này chính bọn chúng cũng đã từng nghĩ qua, hoàn toàn phù hợp với tình cảnh thực tế của chúng, quả thực đã nói đúng tận tim đen bọn chúng.

- Vì sao ngươi hiểu được chuyện này?

Thích Thiên Hữu lạnh giọng hỏi.

Thiển Thuỷ Thanh cười khổ.

Vì sao mình không hiểu chứ? Dù sao hắn cũng đã từng sống ở thế giới kia, chính là một thế giới bùng nổ thông tin, có rất nhiều chuyện cho dù mình không đích thân trải qua, nhưng chỉ xem sách cũng có thể hiểu được. Trên đại lục Quan Lan không có bác sĩ tâm lý, vì thế những chuyện như cướp bóc, cưỡng gian, thậm chí giết hại bá tánh bình dân đã trở thành cách tốt nhất để bọn chúng phát tiết tâm tình.

Nếu như còn có chút gì gọi là lương tâm phân biệt thiện ác, chính là một ít kẻ lúc hạ thủ với binh sĩ nước địch còn có chút cân nhắc mà thôi...

Hắn đã tới thế giới này, ắt phải học tập tôn trọng phương pháp sinh tồn trên thế giới này.

Cho nên cuối cùng Thiển Thuỷ Thanh đành thở dài, sau đó hạ giọng nói:

- Phương đầu lĩnh, vừa rồi ta nặng lời, xin lỗi ngươi vậy! Mời ngươi uống chén rượu, sau đó chúng ta cùng nhau gọi vài ả kỹ nữ tới giúp vui. Chuyện hành quân đánh giặc, ta là tân binh thật, nhưng chuyện trên giường thì...Chưa chắc ta đã thua cho ngươi!

Phương Hổ bật cười ha hả, vung tay lên nói:

- Tiểu tử thối tha này, ngươi có thể nói được những lời như vậy, lão tử cũng không tính toán với ngươi nữa! Nào, chúng ta uống rượu thôi, uống xong sẽ đi tìm vui!

- Mời!

Năm chén rượu lớn chạm mạnh vào nhau trên không, làm nở ra một đoá hoa rượu giữa trời...

Sáng sớm hôm sau trời vừa tờ mờ, đại đội nhân mã đã chuẩn bị lên đường.

Một ngàn tinh kỵ binh của Hổ Báo Doanh đi trước mở đường, ở giữa là rất nhiều xe lương, từng chiếc nối đuôi nhau thành một hàng dài nhìn không thấy đoạn cuối. Chuyện này cũng khó trách, chỉ tính tân binh của Thiết Huyết Trấn đã có một vạn tám ngàn người, lại thêm hai ngàn binh sĩ của Đốc Vệ đội tổng cộng là hai vạn người, số lương thực trên đoàn xe này đủ cho bấy nhiêu người ăn trong ba tháng.

Cuối đoàn xe là ba ngàn tân binh tay cầm trường mâu đi theo hộ tống.

Đương nhiên Thiển Thuỷ Thanh và Lôi Hoả là hai ngoại lệ, bọn họ đã được nhận vào Sáo kỵ binh của Thích Thiên Hữu, bây giờ đã có thể ngồi trên lưng ngựa chạy tới chạy lui diễu võ giương oai.

Chuyện làm người ta kinh ngạc chính là ở phía sau đám tân binh còn một cánh quân đang đi. Bọn họ có trên dưới năm trăm người, chia ra là một trăm kỵ binh, một trăm trường mâu binh, một trăm phi phủ (ném búa) binh, một trăm trọng trang bộ binh và một trăm cung tiễn thủ. Giữa đám năm trăm binh sĩ kia có ba chiếc xe ngựa hoa lệ đang chậm rãi tiến tới, những xe ngựa này có bề ngoài hết sức xa hoa, bên hông xe còn có đám tôi tớ chờ sẵn khi cần, nhân vật ngồi trong xe hẳn là vô cùng quan trọng.

Năm trăm binh sĩ chia làm năm tầng vây ba chiếc xe ngựa vô cùng chặt chẽ, tầng sát bên trong là cung tiễn thủ, kế tiếp là phi phủ binh, trường mâu binh, trọng trang bộ binh, ngoài cùng là kỵ binh.

Một trăm tên cung tiễn thủ kia sử dụng trường cung làm từ gỗ tử sam cực kỳ hiếm thấy.

Trường cung Tử Sam là một loại cung cánh cứng có thể đạt tầm bắn xa tới một trăm năm mươi thước, trên toàn đại lục Quan Lan có thể nói là đáng để tự hào. Tuy nhiên Đế quốc Thiên Phong vốn thiếu nguồn nguyên liệu chế tạo loại trường cung Tử Sam này, vì vậy nên sản lượng hàng năm có thể nói là cực nhỏ.

Đám cung tiễn thủ này mang theo tên sắt, bên hông có đeo chiến đao, hiển nhiên là cung tiễn thủ đặc biệt đã trải qua huấn luyện cao cấp. Các cung tiễn thủ ai nấy vẻ mặt kiên cường, hiển nhiên đều là hảo thủ siêu quần bạt tuỵ chọn ra trong binh chủng, hơn nữa cũng đã từng trải qua rất nhiều lần kinh nghiệm tắm máu sa trường.

Bọn họ là ai? Vì sao lại đi sau đội vận lương? Ánh mắt Thiển Thuỷ Thanh toát ra vẻ nghi hoặc.

Đại khái đoán được nỗi nghi hoặc trong lòng Thiển Thuỷ Thanh, Thích Thiên Hữu cười nói:

- Đây là nhiệm vụ đột xuất, bọn họ là tinh binh của Huyết Phong Kỳ, lần này dường như phụng mệnh theo bảo vệ người nào đó ra tiền tuyến để gặp gỡ Trấn Đốc Nam Vô Thương, vừa khéo cùng đường với chúng ta cho nên cùng đi. Như vậy cũng tốt, trên đường mọi người có thể chiếu cố lẫn nhau, đừng xem thường năm trăm người kia, lực chiến đấu của họ cao hơn nhiều so với ba ngàn tên tân binh.

- Tuy nhiên khẳng định không phải là đối thủ của Vệ chúng ta.

Giọng Thiển Thuỷ Thanh tràn đầy tự tin:

- Ta nói dưới tình huống năm trăm người đánh với năm trăm.

- Xem tiểu tử ngươi kìa, vậy mà cũng nói.

Thích Thiên Hữu chỉ cười.

Đoàn xe chậm rãi đi thẳng, theo như Thiển Thuỷ Thanh phỏng đoán, với tốc độ như hiện tại muốn đến được nơi Thiết Huyết Trấn đóng quân ở thành Cô Tinh, ít nhất cũng phải mất nửa tháng.

Lúc Thiển Thuỷ Thanh mới tới đại lục Quan Lan từng lưu lạc ba năm, không chỉ có Đế quốc Thiên Phong hắn đã đi khắp, ngay cả những nước láng giếng có mối quan hệ không được tốt hắn cũng đã từng lặng lẽ lẻn vào. Lúc ấy giọng nói của hắn chưa đổi, sự hiểu biết về thế giới này vô cùng có hạn, không bị người ta xem là gian tế mà bắt giữ quả thật đã là một kỳ tích lớn lao, cho nên đối với những tình huống của Đế quốc Thiên Phong hắn rất là rành rẽ.

Vốn trước kia thành Cô Tinh thuộc lãnh thổ của Đế quốc Chỉ Thuỷ, trên thực tế tuy rằng Tam Trùng Thiên là quan ải quan trọng của Đế quốc Chỉ Thuỷ, nhưng không phải là cửa ngõ của bọn họ. Ngoài Tam Trùng Thiên ra, ít nhất Đế quốc Chỉ Thuỷ còn có lãnh thổ một tỉnh mà hiện giờ đã bị đế quốc Thiên Phong chiếm cứ hoàn toàn. Đây cũng là nguyên nhân mà Đế quốc Thiên Phong và Đế quốc Chỉ Thuỷ nhiều lần khai chiến.

Người của Đế quốc Chỉ Thuỷ muốn đoạt lại lãnh thổ đã mất, còn người của Đế quốc Thiên Phong lại muốn đoạt nhiều thêm.

Tới thành Cô Tinh rồi có thể leo lên đỉnh Bàn Sơn ngắm Tam Trùng Thiên từ xa.

Tam Trùng Thiên chính là Nam Môn Quan, Bắc Môn Quan và thành Kinh Viễn, Tam Trùng Thiên được xây dựng dựa theo thế núi, địa thế vô cùng hiểm yếu, dễ thủ khó công. Đế quốc Thiên Phong có thảo nguyên bát ngát mênh mông, kỵ binh kiêu dũng thiện chiến, am hiểu nhất là tác chiến cơ động trên phạm vi rộng, bôn ba ngàn dặm, tới lui như gió. Nhưng nếu bàn về công thành, đối mặt với Tam Trùng Thiên của Đế quốc Chỉ Thuỷ, Hàn Phong quan của đế quốc Kinh Hồng và sông Ác Lãng của Đế quốc Mạch Gia lại thuỷ chung không đánh được!

Chuyện này cũng có thể nói rằng do người của Đế quốc Thiên Phong có nhược điểm lớn nhất trong lòng là kém nhẫn nại.

Thôn Thập Lý Bát dưới chân Tam Trùng Thiên trở thành chiến trường đối chọi của quân hai bên. Dân chúng nơi đó hiện giờ mười phần không còn được một, đều đã chạy nạn đi tứ xứ.

Trận chiến Bàn Sơn, Hồng Phong Kỳ dưới trướng Thiết Huyết Trấn đương nhiên tổn thất nặng nề, thương vong hơn ba ngàn người, nhưng Đế quốc Chỉ Thuỷ lại chết tới hơn một vạn, cuối cùng không thể không lui lại cố thủ Tam Trùng Thiên. Năm nào bọn họ cũng đánh mấy phen với người của Thiết Huyết Trấn, hai bên đều có thắng có bại. Đế quốc Chỉ Thuỷ thắng nhờ ưu thế ở sát thành quan, dễ dàng cung cấp hậu cần, mỗi lần xuất động đều lên tới mấy vạn đại quân. Thiết Huyết Trấn chỉ có không tới hai vạn người nhưng có thể ngăn cản được thế tiến công của đối phương, do vậy có thể thấy được lực chiến đấu của họ dũng mãnh tới mức nào.

Hoàng đế của đế quốc Thiên Phong Thương Dã rất muốn phái cả Quân đoàn Bạo Phong sang đánh đối phương một trận quyết thắng bại, nhưng đối phương cũng vô cùng giảo hoạt. Ngươi đem quân tới nhiều quá, vậy ta ở trong quan không ra! Quân của Đế quốc Thiên Phong không cung ứng nổi quân lương cho gần hai mươi vạn người, chỉ có thể phái Thiết Huyết Trấn bảo vệ cho Bàn Sơn, sau đó tuỳ cơ ứng biến.

O0o

Đoàn xe đã đi được bảy ngày đường, nhưng vẫn chưa được một nửa lộ trình, hành trình từ đầu tới giờ gió yên sóng lặng, không có gì trở ngại. Tuy nhiên Mộc Huyết vẫn cẩn thận như trước mỗi ngày đều phái kỵ binh đi trước dò đường, để bảo đảm an toàn cho tất cả mọi người.

Hôm nay đến phiên Thiển Thuỷ Thanh phụ trách nhiệm vụ đi trinh sát.

Hơn trăm kỵ binh chạy như điên một hơi mấy dặm, mọi người đi theo đoàn xe đằng đẵng mấy ngày đường, sớm đã vô cùng buồn bực. Vì vậy cho nên nhận nhiệm vụ này, mọi người như chim sổ Hệ thống cấm nói bậyg vui vẻ chạy về phía trước, chỉ trong chớp mắt đã không còn thấy đoàn xe ở phía sau.

Thích Thiên Hữu chạy đầu tiên, Phương Hổ, Phương Báo theo sát, kế đó là Thiển Thuỷ Thanh.

- Ha ha, xem ra tiểu tử này cỡi ngựa rất khá, không ngờ vẫn có thể theo kịp chúng ta.

Phương Báo hét lớn.

Thiển Thuỷ Thanh chỉ mỉm cười.

Trước khi tới thế giới này, hắn là vận động viên mười môn phối hợp, điều tiếc nuối lớn nhất chính là không có thi đấu hai mươi môn phối hợp.

Câu nói mà phụ thân rất thích dùng để phê bình hắn chính là: "Thứ gì cũng biết nhưng không chuyên một thứ gì, đây là điển hình cho việc tham nhiều nuốt không trôi". Nhưng khí tới nơi này, khuyết điểm ấy ngược lại trở thành một ưu điểm rất lớn khi rong ruổi sa trường ngày sau...

- Phía trước chính là gò Phong Xa.

Thích Thiên Hữu đột ngột ghìm ngựa lại, chiến mã hí lên một tiếng dài, dựng đứng thân trước lên cao. Sau đó hắn cho ngựa chạy quanh một vòng tròn rồi mới giơ roi ngựa chỉ về phía trước:

- Nhiệm vụ của chúng ta chính là phụ trách quan sát tình huống ở vùng này, đề phòng quân địch đánh lén.

Đám kỵ binh phía sau cũng lục tục dừng ngựa lại, nhìn theo hướng mà Thích Thiên Hữu chỉ, phía trước có một ngọn núi nhỏ, lưng chừng núi có một sườn núi nổi lên trông rất rõ ràng.

Thiển Thuỷ Thanh đã từng đến chỗ này, biết rõ phía sau sườn núi kia có một khe sâu, nếu có người phục kích tại đó, đợi đoàn xe đi qua bất ngờ tập kích, đích xác có thể gọi là kỳ binh. Nếu có kỵ binh từ trên đó bất ngờ lao xuống, lực sát thương lại càng hùng mạnh hơn nữa.

- Ta đi quan sát phía sau sườn núi kia.

Hắn liền chủ động xin đi trinh sát.

- Được, Lôi Hoả, ngươi cùng đi với Thiển Thuỷ Thanh. Đây là lần đầu tiên các ngươi làm nhiệm vụ, phải hết sức cẩn thận. Nhớ kỹ hãy đi theo bên cánh mà bọc ra sau, như vậy nếu như có địch nhân mai phục, ít nhất các ngươi cũng không đến nỗi bị bắn thủng thành cái sàng.

Thích Thiên Hữu dặn dò.

Lôi Hoả cỡi ngựa kém xa Thiển Thuỷ Thanh, lúc này mới vừa đến nơi.

Hai người cùng nhau giục ngựa theo bên hông sườn núi đi lên.

Một đường từ dưới lên trên sườn núi không hề thấy bóng dáng địch nhân, đứng trên sườn núi, Thiển Thuỷ Thanh nhìn xuống dưới, phóng mắt nhìn ra, nơi nơi đều là đồng cỏ xanh tươi, nhìn mút tầm mắt. Đúng vậy, từ đây thẳng về hướng Bắc chính là thảo nguyên Phong Nhiêu của Đế quốc Thiên Phong, nơi đã sản sinh ra vô số chiến mã khoẻ mạnh, xa hơn nữa về hướng Bắc chính là Đế quốc Mạch Gia - kho lương thực của đại lục Quan Lan.

Nơi đây không khí hết sức trong lành, bốn bề vô cùng yên tĩnh, trên thực tế, thôn xóm gần đây nhất cũng cách hơn mười dặm. Đứng trên sườn núi, cảm giác duy nhất mà người ta có thể cảm nhận được là sự yên tĩnh, một sự yên tĩnh đi vào tận đáy lòng, làm cho người ta thấy vô cùng thoải mái.

Dõi mắt nhìn xuống thảo nguyên bát ngát mênh mông, trước tiên Thiển Thuỷ Thanh quay về hướng Thích Thiên Hữu ra hiệu an toàn, sau đó nhảy xuống ngựa đặt mông ngồi phịch xuống đất.

- Ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi.

Hắn gọi Lôi Hoả xuống ngựa.

- Ừ!

Lôi Hoả gật đầu.

Thật là tên khốn đánh ba gậy không rặn ra được một tiếng, Thiển Thuỷ Thanh buồn cười thầm nghĩ.

- Vì sao ngươi gia nhập quân ngũ?

Thiển Thuỷ Thanh hỏi hắn.

Lôi Hoả gãi gãi đầu thật thà đáp:

- Mỗ ăn nhiều quá, nhà nuôi không nổi, chỉ còn cách vào quân ngũ mà thôi. Còn ngươi?

- Ta sao? Ha ha, chính ta cũng không biết vì sao ta lại vào quân ngũ?

Thiển Thuỷ Thanh cười khổ lắc đầu:

- Có lẽ là vì ta có cảm giác như mình đang sống trong mộng vậy, hết thảy mọi chuyện trước mắt thấy là thực, lại tựa như ảo mộng...Đôi lúc ta nghĩ, không biết thế giới này rốt cục là do chủ quan ta chiếu rọi mà thành hay chỉ là một sự tồn tại khách quan...Ta không biết hiện tại tất cả những sự việc phát sinh có phải là thật hay không, thậm chí ta không biết chính mình có phải là đang sống hay không...* Ta nghĩ ta phải làm chuyện gì đó để chứng minh rằng bản thân mình còn đang sống khoẻ mạnh, vui vẻ. Tham gia vào quân ngũ là một lựa chọn không tồi, hãy tưởng tượng một vòi máu tươi phun vào người ngươi có cảm giác vô cùng ấm áp...Dòng máu ấm áp kia phun ra như suối, đầy đầu mặt của ngươi, chảy xuống toàn thân của ngươi...Nó cho ngươi biết rằng ngươi đang tồn tại...Cho nên ta mới đến đây!

(*Đoạn này lấy ý của Thiền tông: "Vạn vật do tâm tạo " hàm ý nói rằng:

Hết thảy các hiện tượng nhìn thấy trước mắt, đều là do tâm mà phát sinh tình cảm, cùng với vọng tâm xuất hiện mà có các cảm giác bất đồng, hoặc vui hoặc buồn, hoặc thiện hoặc ác.

Mọi người trong chúng ta đều trải qua những kinh nghiệm đó. Có những trường hợp là giống nhau, nhưng trong thời gian khác nhau thì ta lại có những tâm tình hay cảm xúc khác nhau. Cảnh vật chỉ là một, nhưng mỗi lần người qua lại cảm thấy khác nhau. Tại sao vậy? Do nơi đó thay đổi ư? Không, nó không thay đổi, thay đổi ấy chỉ là do tâm của bạn thôi.)

Lôi Hoả nghe đến mê man, nhìn hắn lắc đầu nghi hoặc:

- Không hiểu!

- Không hiểu là đúng rồi!

Thiển Thuỷ Thanh giơ tay chỉ về phía trước, giọng ngập khí thế hào hùng:

- Ngươi xem phía trước chính là đại thảo nguyên Phong Nhiêu, ở một chỗ nào trong đó có Thiên Tông Thần Mã trong truyền thuyết. Ta từng lưu lãng trên đại thảo nguyên Phong Nhiêu một quãng thời gian, tuy nhiên đáng tiếc là thuỷ chung vẫn chưa từng thấy qua. Nếu ta có thể sống sót trên chiến trường, một ngày nào đó ta sẽ trở về tiếp tục tìm kiếm Thiên Tông Thần Mã, để có thể được ngắm nhìn sinh vật quý hiếm trên thế gian này...nếu như có thể sẽ bắt lấy một con làm vật cỡi. Sau khi trải qua một số kinh nghiệm sống không phải tầm thường, có lẽ có thể khiến cho cuộc sống của bản thân mình có thêm nhiều ý nghĩa hơn, đây chính là nhân sinh quan hiện tại của ta.

- Thiên Tông Thần Mã chính là sinh vật cao quý, chúng nó sẽ không chịu nhận bất kỳ kẻ nào làm chủ nhân.

Thiển Thuỷ Thanh bật cười ha hả:

- Ta chỉ nói vậy thôi, thật ra ta thấy ngươi ít khi nói chuyện, nên tìm chuyện gì đó nói cho ngươi khuây khoả mà thôi.

Lôi Hoả ngơ ngác nhìn hắn.

Thiển Thuỷ Thanh vỗ vỗ bả vai Lôi Hoả:

- Vui lên đi, đừng nghĩ nhiều! Đứng lên, chúng ta về phục mệnh thôi!

- Ừ!

Lôi Hoả gật đầu đứng dậy.

Trong không khí đột nhiên truyền đến mùi tanh hôi khôn tả.

Thiển Thuỷ Thanh và Lôi Hoả đồng thời run lên.

Chiến mã bắt đầu run run lên đầy vẻ bất an.

Trong cái khe phía sau sườn núi, một bóng người chuyển động thu hút ánh mắt của hai người. Bóng người dần dần rõ ràng, đã có thể thấy được bộ mặt to lớn xấu xí với hai chiếc răng nanh rất lớn.

Chiến sĩ Hùng tộc!

Hùng tộc là một dân tộc thiểu số sinh sống trên đại thảo nguyên Phong Nhiêu, theo như truyền thuyết, bọn chúng là quái vật do con người kết hợp với Hùng (gấu) Thần mà sinh ra.

Bọn chúng có thân hình cao hơn hai thước, cả người phủ đầy lông vừa dài vừa rậm. Chiến sĩ Hùng tộc thích sử dụng trọng phủ (búa) và Lang Nha bổng, là đấu sĩ dũng mãnh chuyên về sức lực đơn thuần. Lôi Hoả đối với loài người được xem là một hán tử to cao uy mãnh, nhưng khi đứng trước mặt chiến sĩ Hùng tộc chỉ là một tên hán tử vừa lùn vừa gầy.

Tuy nhiên điều quan trọng nhất là, cho tới bây giờ bọn chúng vẫn không phải là bằng hữu của người Đế quốc Thiên Phong.

- Húúúúú...!

Tên chiến sĩ Hùng tộc kia vừa thấy hai người bọn họ, lập tức lấy hai tay vỗ vỗ vào ngực, ngửa mặt lên trời rống giận, thanh âm vang xa mấy dặm.

- Gặp quỷ rồi, chính là thám báo của Hùng tộc, giết hắn!

Thiển Thuỷ Thanh hét to.

Lôi Hoả vung cao chiến đao vẽ ra trên không một vòng ánh sáng lôi điện, bổ mạnh về phía trước với khí thế quyết chí tiến lên.

Chiến đao va chạm cùng chiến phủ như ánh chớp của cây búa Lôi thần, bắn ra những đốm sáng hoa mắt, tên chiến sĩ Hùng tộc hét lên điên cuồng, dường như sấm động giữa trời quang, vang vọng ùng oàng chấn động màng nhĩ.

Một bóng người bay tung lên không, chính là Lôi Hoả.

Tên hán tử như hòn núi nhỏ này không ngờ không chịu nổi một kích của tên chiến sĩ Hùng tộc hùng dũng trước mặt. Trong không trung dường như bay đầy lá rụng, giữa con lốc xoáy bốc thẳng lên cao, sau đó từ từ hạ xuống, bầu trời đầy bụi đất mù mịt.

Đột ngột một tia sáng lạnh lẽo như sao xẹt xuất hiện, chính là kiếm của Thiển Thuỷ Thanh, lặng lẽ không tiếng động đâm vào sau lưng tên chiến sĩ Hùng tộc kia.

Phập...Hoa máu nở đầy trời...

Dường như không cảm thấy đau đớn, thân hình to lớn của tên chiến sĩ Hùng tộc bỗng nhiên đổi hướng, chiến phủ mang theo sát khí ngập trời nhanh như chớp chém về phía Thiển Thuỷ Thanh.

Trong chớp mắt, Thiển Thuỷ Thanh cũng bị đánh thật mạnh, bay ra ngoài như Lôi Hoả.

Trường kiếm đã gãy...

- Húúúúú...!

Tên chiến sĩ Hùng tộc lại hú lên điên cuồng giận dữ một lần nữa, vì bị thương mà gương mặt của hắn toát ra vẻ đau đớn méo mó, trông càng thêm hung tợn.

Chiếc chân to đùng giẫm lên mặt đất phát ra tiếng vang thật lớn, hắn như một con bò tót nổi điên chạy thẳng về phía Thiển Thuỷ Thanh đang té nằm trên mặt đất.

Thiển Thuỷ Thanh vội lăn một vòng tránh né, chiến phủ chém hụt xuống mặt đất gây nên một vết nứt sâu hoắm, đá vụn bay lên bắn thẳng vào mặt hắn gây cảm giác đau rát như bị bỏng.

Dùng sức đạp mạnh xuống đất một cái, đầu Thiển Thuỷ Thanh húc mạnh về phía trước, nhắm vào bụng của tên chiến sĩ Hùng tộc kia.

Tên chiến sĩ Hùng tộc bị cú húc ấy làm cho đau đớn đến vặn người, còn Thiển Thuỷ Thanh cảm thấy dường như mình vừa húc đầu vào một tấm sắt dày nặng.

Một tiếng rống giận dữ vang lên, đầu gối tên chiến sĩ Hùng tộc thúc mạnh vào ngực Thiển Thuỷ Thanh, trong nháy mắt, Thiển Thuỷ Thanh cảm thấy dường như tất cả xương sườn xương ngực của mình đều gãy vụn, trời đất quay cuồng trước mắt.

Chiến phủ vung lên lần thứ ba, nhắm vào eo lưng Thiển Thuỷ Thanh bổ mạnh, sắp sửa chém hắn ra làm hai đoạn.

Một vầng sáng rực rỡ đúng lúc bay tới, nhắm vào cổ tay cầm búa của tên chiến sĩ Hùng tộc.

Đó là Lôi Hoả, tuy người còn trên mặt đất nhưng chiến đao đã rời tay bay ra.

Bàn tay cầm búa của tên chiến sĩ Hùng tộc bị một đao phóng ra của Lôi Hoả cắt đứt ngay cổ tay, giống như một cành khô bị gãy nhưng vẫn chưa lìa khỏi thân cây. Bàn tay to lớn của hắn không còn sức lực lòng thòng, không thể giữ được đành để chiến phủ rơi xuống đất.

Máu tươi từ chỗ cổ tay gãy bắn vọt thẳng vào cổ Thiển Thuỷ Thanh.

Cảm giác lúc ấy hơi ấm áp...

Trời đất vẫn quay cuồng trước mắt Thiển Thuỷ Thanh, gần như theo bản năng, hắn lấy ra trong Hệ thống cấm nói bậyg ngực một thanh chuỷ thủ, sau đó hung hăng đâm thẳng vào ngực tên chiến sĩ Hùng tộc.

Một đao, lại tiếp một đao, hắn đâm mạnh mẽ liên tục không ngừng...

Tiếng rống giận vang lên kinh thiên động địa làm cho hai người bọn chúng ù cả tai, Thiển Thuỷ Thanh vẫn không biết mệt đâm liên tục hết nhát này đến nhát khác, cố gắng tước đi mạng sống kiên cường mạnh mẽ của tên chiến sĩ Hùng tộc.

Trong lúc này, hắn lại cảm thấy kẻ sắp chết không phải là đối thủ, mà là chính hắn!

Rầm!

Thi thể tên chiến sĩ Hùng tộc ngã xuống rất mạnh, tạo ra một cái hố rất lớn trên mặt đất.

Thiển Thuỷ Thanh và Lôi Hoả toàn thân đẫm máu đứng bên cạnh thi thể kia, đưa mắt nhìn nhau.

Giết được tên chiến sĩ Hùng tộc này gần như đã dùng hết sức lực và vận may của họ.

Xa xa cuối đường chân trời rõ ràng xuất hiện mấy trăm bóng người mờ mờ, tướng mạo bọn chúng vô cùng hung hãn, miệng rống liên tục. Tất cả đều ở trần, lộ ra đám lông rậm rạp màu đen, trong tay ai nấy cầm chiến phủ sắc bén, giống như một dòng nước lũ điên cuồng đang nhắm sườn núi ào tới.

Mặt đất run rẩy khiếp sợ...

- Chạy mau!

Thiển Thuỷ Thanh hét to.

Không dám dừng lại, hai người lập tức phi thân lên ngựa, chạy ngược về đường lên núi khi trước. xem tại

- Địch tập! Địch tập!

Tiếng cảnh báo cao vút vang vọng cả trời không.

Trong không khí bắt đầu truyền ra khí tức giết chóc đầy máu tanh...

Tiếng rít xé không vang dậy cả một vùng bát ngát mênh mông.

Theo tiếng rít tràn đến là đám chiến sĩ Hùng tộc tràn ngập cả núi đồi.

Bọn chúng lẫn vào trong đám cây cối xa xa, chỉ trong chớp mắt đã tràn ngập cả một vùng.

Tất cả bọn chúng đều cầm vũ khí rất lớn trong tay, kéo theo sát khí ngập trời hò hét xông tới, giống như một cơn hồng thuỷ chậm rãi tấn công về phía đoàn xe.

- Cung tiễn thủ chuẩn bị! Phóng tên!

Mộc Huyết thét dài.

Chỉ trong chớp mắt những tiếng bật dây cung vang lên như những tiếng nhạc tàn khốc, tên bay đầy trời giống như một điệu múa mỹ lệ chốn nhân gian, từng mũi tên đoạt mệnh vẽ ra những đường vòng cung trong không khí, mang theo ánh sáng lạnh lẽo bắn thẳng vào quân địch.

Phập...phập...phập...

Tiếng tên sắc bén cắm ngập vào thịt vang lên rõ ràng không ngớt.

Trước khi đám chiến sĩ Hùng tộc vượt qua được đám mưa tên tới sát đoàn xe, bọn chúng phải trải qua ít nhất là ba bốn lần bắn.

- Aaaaaaa...!

Một tên chiến sĩ Hùng tộc hung mãnh cao lớn trên người cắm mười mấy mũi tên, ngã rạp xuống đất với vẻ không cam lòng, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm về phía trước.

Đám cung tiễn thủ trải ra một con đường tử vong đầy chông gai trước mặt đám chiến sĩ Hùng tộc, đoạt đi từng sinh mạng của chúng. Nhưng bọn chúng vẫn chạy như bay không sợ chết, ngày càng thu ngắn khoảng cách với đoàn xe.

Lần đầu tiên ba ngàn tân binh được chứng kiến cái gọi là hung hăng không sợ chết, nếu không phải Thích Thiên Hữu đã sớm giảng cho bọn chúng một khoá, có lẽ trong lúc này bọn chúng đã sợ đến mức hai chân mềm nhũn. Tuy nhiên hiện tại, ít nhất bọn chúng cũng được một lần kinh nghiệm vô cùng quý giá, ít nhất bọn chúng cũng có thể tổ chức phòng ngự hiệu quả, đẩy ngã xe lương tạo thành xa trận.

Tất cả xe lương đều đã được cải tiến đặc biệt, thân xe là một tấm ván lớn, chỉ cần kéo tấm ván ấy ra, lương thực liền lật úp xuống đất. Thân xe còn được bọc bằng những tấm thép, khi lật ngang liền trở thành bức tường chắn vô cùng hiệu quả. Xe này nối liền với xe kia, chỉ trong khoảnh khắc đã xây dựng nên một hệ thống xa trận phòng ngự rất tiện lợi.

Bọn trường mâu binh thò trường mâu qua những lỗ hổng của tấm thép, nhiệm vụ của bọn chúng là núp sau tấm thép, cố gắng hết sức giết chết những tên địch tới gần.

Đám đao thuẫn binh tay cầm đao thép thuẫn sắt, phòng thủ ngay sát cạnh cung tiễn thủ, bảo vệ chặt chẽ chiến hữu của mình.

Đám phi phủ binh mím môi thật chặt, cổ tay quấn sẵn dây xích thô to, vận sức chờ phát động.

Trước mắt, đám chiến sĩ Hùng tộc vừa gào thét vừa tràn đến càng ngày càng gần đoàn xe.

Đám chiến sĩ Hùng tộc đắm mình trong máu lửa, giẫm lên mặt đất với khí thế cuồng bạo hung hăng, làm cho cả thế gian đều run rẩy...

O0o

- Bọn chúng là những chiến sĩ giỏi nhất!

Mắt nhìn về phía trước, giọng Thích Thiên Hữu lạnh lùng.

- Nói thật ra, ta đã từng thấy qua bọn chúng, chúng là những chiến sĩ có năng lực chiến đấu đơn độc mạnh nhất, cũng là những chiến sĩ dũng mãnh nhất. Ta và Lôi Hoả có thể còn sống trở về...chính là nhờ may mắn.

Thiển Thuỷ Thanh tiếp lời.

- Sợ sao?

Thích Thiên Hữu hỏi.

- Không, là hưng phấn!

- Vậy thì tốt!

Thích Thiên Hữu nhìn địch nhân càng ngày càng gần, mỉm cười:

- Đúng là bọn chúng rất mạnh, nhưng chúng ta còn mạnh hơn!

Nhìn Thiển Thuỷ Thanh chăm chú, Thích Thiên Hữu nói từng chữ một:

- Bất kể quá khứ hay hiện tại, chiến sĩ Hùng tộc đều rất mạnh, nhưng bọn chúng chưa từng chiến thắng chúng ta thật sự, biết vì sao không?

- Thứ nhất, nhân số bọn chúng quá ít, thứ hai bọn chúng thiếu sự phối hợp giữa các binh chủng cùng với rèn luyện chiến thuật. Ngoài đấm đá lung tung, bọn chúng không biết làm gì khác!

Mặt Thích Thiên Hữu xuất hiện vẻ khác lạ, nhìn Thiển Thuỷ Thanh một hồi rồi nói tiếp:

- Ngươi luôn luôn mang ngạc nhiên đến cho ta!

- Vì sao chúng ta không thu phục bọn chúng?

Lôi Hoả không nhịn được hỏi.

- Bởi vì bọn chúng vốn ngang ngược kiêu ngạo thành tánh, không giữ quân kỷ, bọn chúng chỉ tuân phục kẻ mạnh mà khinh thường yếu tố đoàn kết tập thể. Truyền thuyết kể bọn chúng đem đứa nhỏ vừa tròn mười tuổi ném vào chỗ nguy hiểm nhất trên đại thảo nguyên, chỉ có ai còn sống trở về mới được bọn chúng chấp nhận là tộc nhân. Hùng tộc có hơn một vạn người, chỉ có hơn hai ngàn nam nhân trưởng thành, nhưng tất cả đều là dũng sĩ mạnh nhất. Hàng năm bọn chúng đều tổ chức xâm lược chúng ta, nguyên nhân vì muốn cướp đoạt lương thực, có khi bọn chúng cũng thành công, nhưng lần này bọn chúng nhất định thất bại.

Lúc này mặt Thiển Thuỷ Thanh đột nhiên xuất hiện một nụ cười hờ hững. Thích Thiên Hữu hỏi hắn cười chuyện gì, Thiển Thuỷ Thanh trả lời:

- Ta chỉ đang nghĩ, đại chiến ngay trước mặt, bọn lão binh nói cười vui vẻ, các tân binh thì run rẩy, hoàn cảnh là phương pháp tốt nhất để thay đổi một con người. Chiến sĩ Hùng tộc lỗ mãng cuồng bạo, có lẽ là vì hoàn cảnh sống của chúng mà ra, nếu như bọn chúng thật sự trở thành dân chúng hiền lành, như vậy sức mạnh trên người bọn chúng cũng có lẽ sẽ không tồn tại. Hoặc những kẻ là tướng lĩnh, hẳn sẽ suy nghĩ thật kỹ làm thế nào để lợi dụng khéo léo sức mạnh ấy, chứ không phải vì bọn họ khó thuần hoá mà tiến hành phế bỏ một cách vô ích.

Ánh mắt Thích Thiên Hữu treo trên đầu bọn tân binh đang núp sau xa trận.

Đôi tay bọn chúng đang nắm chặt trường mâu, bởi vì khẩn trương mà dùng sức quá mạnh khiến cho các đốt ngón tay trắng bệch.

Bọn tân binh đang tiêu hao thể lực chính mình một cách vô ích.

Thích Thiên Hữu mỉm cười:

- Ngươi nói rất đúng, có lẽ ngày nào đó ngươi sẽ làm tướng quân, có thể tìm được phương pháp lợi dụng bọn họ. Tuy nhiên hiện tại, chúng ta chỉ phải làm một việc...giết chết bọn chúng!

Khi nói đến câu cuối, ánh mắt của hắn trở nên lạnh lẽo khác thường, bắn ra một luồng sát khí kinh người.

Thanh âm lãnh khốc từ miệng Thích Thiên Hữu vang vang:

- Chuẩn bị xung phong...Giết sạch bọn chúng!

- Giết!

Tiếng hò reo vang dậy cả trời không.

O0o

Một ngàn kỵ binh chia làm hai đội, tấn công vào hai bên sườn của đám chiến sĩ Hùng tộc.

Nhiệm vụ của bọn họ là tránh mũi nhọn tiến công, tấn công từ bên sườn, chia cắt đội hình cùa đám chiến sĩ Hùng tộc, hình thành ưu thế chiến lược tấn công từng phần.

Bên đoàn xe, đám cung tiễn thủ đã thôi không bắn tên, hơn một trăm tên chiến sĩ Hùng tộc chạy đầu tiên điên cuồng gào thét cuối cùng cũng đã tới gần. Bọn chúng sử dụng búa lớn, chuỳ sắt, Lang Nha bổng trong tay đập mạnh vào tấm thép của những chiếc xe lương, làm cho đám trường mâu binh phía sau tấm thép run rẩy thu trường mâu trong tay lại.

Từng tấm thép thoáng chốc vỡ vụn như gỗ, móp méo, sụp đổ...

Một luồng ánh sáng lạnh lẽo thê lương chợt hiện, thủ cấp của một tên trường mâu binh bay thẳng lên không, giữa trời phun ra một đám mưa máu rơi xuống đầu mọi người.

Lại có một vòi máu bay tung toé giữa đám người, chính là một tên trường mâu binh thối lui không kịp, phải trả giá bằng sinh mệnh của chính mình.

Đám chiến sĩ Hùng tộc vốn da thô thịt dày kiên cường dũng mãnh, có ưu thế rất lớn trong cận chiến, bọn chúng chỉ có một nhược điểm duy nhất chính là quá ít người.

Một tên chiến sĩ Hùng tộc đã giết chết được sáu binh sĩ của Đế quốc, trên người hắn đã trúng ít nhất ba đao, nhưng vẫn xông xáo liều chết như vào chỗ không người. Nhưng cuối cùng hắn vẫn ngã xuống dưới vô số mưa tên rừng đao.

Một tên chiến sĩ Hùng tộc thân thể cao to hơn nữa, trên người đã trúng năm mũi tên vẫn ra sức chiến đấu, đập nát lá thuẫn trong tay một tên đao thuẫn thủ, vặn gãy đầu hắn, sau đó lại đánh bay một tên trọng trang bộ binh, rốt cục cũng bị năm tên trường mâu binh đâm trường mâu xuyên qua ngực. Hắn trợn trừng hai mắt ngã xuống với vẻ không cam lòng, Lang Nha bổng trong tay vẫn loé ra màu máu vô cùng rực rỡ...

Toàn bộ đoàn xe trong nháy mắt lâm vào một màn mưa máu gió tanh.

Đám tân binh chưa ra chiến trường, lần này coi như đã trải qua lần khảo nghiệm ác liệt đầu tiên.

Đúng như Thích Thiên Hữu đã nói, trong bọn chúng có rất nhiều người vĩnh viễn không thể thấy được ngày mai.

Giữa đoàn xe là một đại dương màu máu...

Giữa chiến trường, Thiển Thuỷ Thanh theo sát phía sau Thích Thiên Hữu, Loan Nguyệt Thứ Mâu mang theo thế tấn công mạnh mẽ, dường như sao băng lóng lánh, vô tình lấy đi từng sinh mệnh bằng mũi mâu màu bạc chói lọi...

Bọn họ tả xông hữu đột, dùng tốc độ tấn công bù lại cho sức mạnh kém hơn, chia cắt địch nhân, giết từng tên một...

Sức mạnh của chiến sĩ Hùng tộc quá khổng lồ, sinh mạng chiến sĩ Hùng tộc quá kiên cường.

Loan Nguyệt Thứ Mâu đâm trúng thân một tên chiến sĩ Hùng tộc, hắn rống lên giận dữ dùng chiến phủ đánh xuống, Thứ Mâu trong nháy mắt gãy làm hai đoạn, thân thể của Thiển Thuỷ Thanh cũng khẽ run lên.

Tên chiến sĩ Hùng tộc bị thương hung hăng múa quyền đánh trúng đầu chiến mã đang xông tới.

Một quyền ấy đã cướp đi sinh mạng chiến mã, nó chỉ kịp hí lên một tiếng thê lương gữa vùng hoang dã mênh mông rồi ngã xuống.

Thiển Thuỷ Thanh bốc người lên không xoay tròn một vòng, nặng nề rơi xuống đất, lúc ngẩng mặt nhìn lên, chỉ thấy tên chiến sĩ Hùng tộc vừa đấm chết chiến mã đang đuổi về phía hắn.

Chiếc chân to đùng giơ cao rồi đạp xuống...

Thanh chuỷ thủ bén nhọn một lần nữa xuất hiện trong tay Thiển Thuỷ Thanh, không chút lưu tình đâm xuyên qua lòng bàn chân của tên chiến sĩ Hùng tộc.

- Húúúúú...!

Tên chiến sĩ Hùng tộc bị thương lần nữa cất tiếng hú giận dữ rung động cả đất trời, thế đạp xuống vẫn không hề giảm sút, giẫm lên cổ tay Thiển Thuỷ Thanh, thuận thế rút lên đạp xuống ngực hắn. Bàn chân to lớn hung hăng đè ép trên ngực của Thiển Thuỷ Thanh, muốn ép cho lục phủ ngũ tạng của hắn phọt ra ngoài.

Thiển Thuỷ Thanh cố gắng hét to một tiếng nhổm người dậy, xoay thân đá ra một cước trúng vào chổ hiểm dưới bụng của tên chiến sĩ Hùng tộc.

Lần này rốt cục hắn cũng phải lui lại vì đau đớn.

Thiển Thuỷ Thanh rốt cục cũng đuối sức té xuống đất.

Một cước ấy gần như hắn đã dùng hết sức mình, cho nên không còn sức lực, nhưng tên chiến sĩ Hùng tộc kia đã vung lưỡi búa sắc bén trong tay lên, khập khiễng đi về phía Thiển Thuỷ Thanh. Tuy rằng thân hắn bị thương ở hai nơi, nhưng vẫn tiếp tục tấn công với khí thế vô cùng hung hãn, sinh mệnh lực dẻo dai mạnh mẽ của hắn làm cho người ta khiếp sợ.

Một vệt sáng lạnh lẽo chớp lên, thân thể tên chiến sĩ Hùng tộc khẽ run lên một chút, hắn cúi đầu nhìn xuống ngực mình.

Một mũi trường mâu đã xuyên thủng ngực hắn không biết tự bao giờ, mũi mâu hãy còn lấm tấm máu tươi.

Quái vật khổng lồ kia rốt cục cũng đã không chống nổi nữa, từ từ ngã xuống.

- Lên ngựa!

Đó là thanh âm của Thích Thiên Hữu.

Thiển Thuỷ Thanh cố gắng dùng hết sức còn lại, nhảy vọt lên ngựa của Thích Thiên Hữu.

- Đa tạ ngươi đã cứu mạng ta...

- Đừng nói lời ngu xuẩn, đừng quên đây là chiến trường, đồng bọn duy nhất mà ngươi có thể tin tưởng chính là chiến hữu và vũ khí! Giết!

Thích Thiên Hữu gầm lên, tiếp tục múa trường mâu phát động tấn công về phía trước.

- Giết!

Tất cả các kỵ sĩ phát ra tiếng hô xé rách cả đất trời.

Máu tươi trộn lẫn bụi đất tung bay trong không trung thành từng màn sương máu, ánh đao và bóng trường mâu hoá ra từng tầng ánh tuyết. Giữa ánh đao bóng kiếm, tiếng những sinh mạng kêu gào bất khuất vang lên, mặt đất đang run rẩy, linh hồn người ta cũng run theo, tất cả hợp lại thành một khúc ca phúng điếu vô cùng lãnh khốc.

Khúc ca dứt, hồn người cũng tiêu tan...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.