Để Ta Đi Vào Giấc Mơ Của Nàng (Dư Ảnh Mộng)

Chương 16: Nửa đêm tìm yêu quái



Buổi tối trôi qua hoàn toàn êm ả, bữa cơm giản dịcủabốn người sôi nổi tiếng kể chuyện và nghị luận. Trần Dự Liên vừa gắp cho Vân Hòa một miếng dưa xào vừa nói: “Thì xa thụ yêu mới chính là kẻ đầu sỏcủahạn hán lần này. Còn phải vất vả chân nhân thêm một khoảng thời gian nữa rồi.” Vân Hòa gật đầu đáp lễ, trầm giọng nói: “Mặc dù đã rõ nguồn cơ, thụ yêu này xảo quyệt gian manh, hiện đã trốn mất tăm tích. E rằng cũng không tốn ít công sức đâu.” Chàng quay sang cậu thiếu niên đang thì thầm to nhỏ với Ảnh Ảnh ở phía đối diện: “Phải rồi, chẳng phải cậu bé này đi học ở xa sao? Tại sao lại đột ngột trở về như vậy?” Trần Dự Văn nghe vậy thì cười khẽ, gãi gãi đầu bẽn lẽn nói: “Thưa chân nhân, mấy ngày trước Dự Văn nhận được thưcủacha báo rằng đã mời được chân nhân đến cứu hạn cho trấn, vì nóng lòng muốn giúp cha giúp đỡ khách quý mà lập tức xin thầy nghỉ vài ngày về thăm nhà!” Trần Dự Liên nói thêm: “Xin hai vị đừng bận tâm đứa nhỏ này, cha con tôi ngủ với nhau, không làm phiền đến căn phòngcủahai vị!” Vân Hòa gật gù, thầm nghĩ nếu hai người muốn làm phiền thìtacũng không cho phép.

Ảnh Ảnh chợt nói: “Sư phụ, lúc nãy Dự Văn ca ca hỏi con ngày mai thầy tròtacó cần huynh ấy đi theo giúp đỡ gì không. Sư phụ thấy sao?” Nghe nàng gọi “Văn Dự ca ca” hết sức thân thiết, đạo sĩ khẽ liếc nhìn hai người trẻ tuổi, thầm hừ lạnh. Chàng bình thản nói: “Ai bảo sáng mai hai thầy tròtamới xuất phát? Yêu ma quỷ quái hoành hành mạnh nhấtvàoban đêm, thụ yêu này giỏi trốn tránh như vậy, đivàoban đêm mới dễ tìm ra tung tích nó nhất.” Chàng đinh ninh đứa trẻ kia sẽ vì sợ hãi mà rút lui, không ngờ giọng hào hứngcủaTrần Dự Văn chợt cất lên: “Chân nhân thật là hiểu nhiều biết rộng, khiến Dự Văn khâm phục vô cùng. Người có thể cho Dự Văn đi theo để học hỏi không?” Vân Hòa định mở miệng từ chối, nhưng lúc nhìn qua lại bắt gặp ánh mắt hết sức nóng bỏngcủahai cha con kia. Chàng sờ sờ mấy cọng râu thưa, thầm nghĩ dù sao mình cũng ăn cơm nhà ngườita, ở tạm chỗcủangườita, chút yêu cầu này cũng không thể khước từ quá thẳng thừng. Chàng chậm rãi nói: “Cậu bé nên suy nghĩ lại, truy tìm yêu ma không phải chuyện đùa. Không gặp nó thì thôi, đã gặp thì ắt có đánh nhau,takhông bảo đảm có thể bảo vệ được cậu.” Trần Dự Liên chợt nói: “Thực ra Dự Văn trước đây cũng có học chút võ công phòng thân, công phu dù không cao cường nhưng cũng không đến nỗi không thể tự bảo vệ mình. Đạo trưởng, mong người cho phép nó đi theo học hỏi, coi như giúp cho con trai lão rèn luyện bản thân.” Vân Hòa nghe ông nói như thế thì chỉ thở dài, coi như đồng ý.

Hai thầy tròvàophòng chuẩn bị đồ đạc, Vân Hòa vừa tháo chiếc lồng che vải đen được xách về từ buổi chiều, vừa gằn giọng nói: “Cấm ngươi biến thành hình người!” Chỉ thấy từ trong lồng chầm chậm bò ra một con rắn lục xanh thân to bằng bắp chân con nít bảy tám tuổi, từ miệng nó cất ra giọng nói yểu điệu ngọt ngào: “Đạo sĩ này cũng thật là… ngườitacũng đâu có định làm gì ngài, sao lại đề phòng thế chứ?” Ảnh Ảnh nói: “Thanh Ngọc tỷ tỷ, tối nay chúngtara ngoài tìm thụ yêu, tỷ tỷ chịu ủy khuất rồi.” Thanh Ngọc liền vui vẻ bò về phía chân Ảnh Ảnh, nhẹ giọng nói: “Muội muội hiểu là tốt rồi, nhọc nhằn bổn yêu nào có xá chi? Lúc nãy bổn yêu nghe lén các người nói chuyện, hình như tối nay sẽ có một cậu con trai đi cùng chúngta. Muội nói cho bổn yêu biết cậutabao nhiêu tuổi, có tuấn tú không?” Ảnh Ảnh cất giọng ngây thơ: “Rất tuấn tú đó!” Đoạn lén liếc nhìn nét mặt sư phụcủamình. Nếu không phải còn cần dùng đến rắn tinh để tìm thụ yêu, hẳn Vân Hòa đã ngay lập tức bê một tảng đá đập đầu cái con rắn vô sỉ háo sắc kia rồi!

Nửa đêm, giữa lúc người dân còn chìm sâu tronggiấcmộng lành, nhóm ba người một rắn do Vân Hòa chân nhân dẫn đầu đã lục tục kéo nhau ra khỏi nhà. Trần Dự Liên đứng ở bệ cửa trông theo bóng dáng con trai, có chút cảm giác sợ hãi, lo lắng.

Trời đêm một màu căm căm, vầng trăng trên trời tròn vành vạnh nhưng dường như ánh trăng không lọt được tới mặt đất. Sương mù lảng bảng như mây như khói hòa theo gió lạnh lùa qua áo, không gian lại im lặng như tờ. Bầu không khí quỷ dị khiến cho nhóm người không khỏi bất an.Điđến một đoạn rừng thưa, từ trong chiếc lồng trên tay Vân Hòa chợt phát ra tiếng nói nghiêm túccủaThanh Ngọc: “Đạo sĩ, có mùicủayêu thụ!” Vân Hòa giơ tay ra hiệu cho nhóm người dừng lại, khẽ nói: “Nơi này yêu khí rất nặng. Quả nhưtadự đoán, con thụ yêu kia lại hoạt độngvàoban đêm!” Chàng vừa nói xong, không gian vốn vô cùng tĩnh lặng chợt như vỡ òa bởi hàng ngàn tiếng chim đồng loạt kêu “oan oác, oan oác”. Ảnh Ảnh bị dọa sợ, vuốt vuốt ngực, chau mày nói: “Đúng là một tên yêu quái láu cá mà!”

Ảnh Ảnh vừa dứt lời, mặt đất dưới chân ba người chợt rung lên nhè nhẹ. Nàng chỉ kịp cảm thấy chân mình bị hụtvàokhoảng không, khu rừng mờ ảo trước mặt chợt nhòe nhoẹt, toàn cơ thể nàng đã chầm chậm rơi xuống dưới. Không lâu sau, nàng đã ngồi bệt trên mặt đất ẩm ướt đầy rong rêu, phía trên đầu là vầng trăng màu máu đang rọi xuống ánh sáng đỏ yêu dị. Nàng đứng lên, ngơ ngác nhìn ngó không gian xa lạ xung quanh, nhận ra mình đang ở giữa hai bức tường cao ngất. Trước mặt và sau lưng đều là lối đi sâu hun hút. Nàng thử chạmvào, cảm giác đau nhói trên tay cho biết bức tường này thật ra thân cây gai mọc chằng chịt. Ảnh Ảnh bước tới vài bước, cất tiếng gọi: “Sư phụ? Dự Văn ca ca? Thanh Ngọc tỷ tỷ?” Nhưng đáp lại nàng chỉ là tiếng gió nhè nhẹ thở dài.

Lúc này, tại một ngã rẽ giữa các bức tường gai, giọng Thanh Ngọc vang lên đầy oán trách: “Chỉ tại ngài, đạo sĩ thúi! Cái đi mà ban đêm dễ tìm tung tích thụ yêu? Rõ ràng ban đêm là lúc nó mạnh nhất! Còn nữa, nếu chẳng phải tại ngài miệng rộng chọc giận tên thụ yêu đó, hắn làm sao nổi điên mà bắt mất hai đứa trẻ kia đi?” Khuôn mặt đang có chút lo lắngcủaVân Hòa càng trầm xuống. Chàng gằn giọng nói: “Ảnh Ảnh là đệ tửcủata,tanhất định cứu nó về.” Thanh Ngọc dường như quên mất kẻ kia pháp lực cao cường hơn nàngtarất nhiều, hừ lạnh: “Ngài cứu đồ đệcủangài, còn Dự Văn tuấn tú đáng thươngcủabổn yêu thì sao? Hắn có mệnh hệ gì, bổn yêu sẽ cắn cho ngài vài phát!” Vân Hòa đau đầu, trầm giọng quát: “Câm miệng!” Sau đó dịu giọng: “Việc trước mắt bây giờ là tìm cách thoát khỏi mê cung này. Dường như chúngtabị lọtvàotrận pháp gì đócủathụ yêu, khung cảnh nơi này rõ ràng khác xa khu rừng lúc nãy một trời một vực.”

Một người một rắn hết đi thẳng lại quẹo phải, quẹo trái, nhưng đi hết lối đi này đến lối khi khác, họ vẫn không tìm được đường ra. Vân Hòa nói: “Hay là chúngtathử bay lên cao để nhìn rabố trí mê cung này?” Thanh Ngọc nghe thế thì thốt lên: “Đúng rồi nhỉ? Chúngtalo lắng quá lại quên mất điểm này!” Nàngtalập tức hóa thành hình dạng cô gái yểu điệu, bắt chước Vân Hòa lấy đà phóng lên trên bức tường cao. Thế nhưng hai người càng lên cao, bức tường lại như bừng sống dậy, càng vươn lên cao hơn bọn họ. Một lát sau một người một yêu đều kiệt sức, Thanh Ngọc vừa ngồi bẹp trên mặt đất ẩm ướt thở dốc vừa nói: “Chết tiệt! Đây có gọi là ‘Đạo cao một thước, ma cao một trượng’ mà các người hay nói hay không?” Vân Hòa thân là đạo trưởng trung niên, nhưng linh hồn bên trong chàng lại là Trần Văn Dự, nào đã trải qua chuyện yêu ma quỷ quái ly kỳ như thế này? Trong cơn nóng vội, chàng rút thanh kiếm gỗ bên hông chémvàobức tường gai, miệng không ngừng lẩm bẩm vài câu chú cổ xưa. Chỉ thấy thân kiếm gỗ gãy vụn, nhưng bức tường dường như bị chấn động quá mạnh, cũng dần dần tan rã. Vân Hòa cố nén cảm giác tanh nồng trào lên cổ họng, dợm bước về phía trước.

Lúc này, Ảnh Ảnh chỉ cảm thấy không gian xung quanh dường như có thay đổi khác lạ. Nàng nhìn lên, mới phát hiện không biết từ khi nào giữa bầu trời đỏ thẫm phía trên đầu đã hiện ra một quầng sáng trắng. Sắc trắng như nhấn chìm sắc đỏ, khiến không khí quỷ dị được hòa thêm mấy phần tươi sáng. Cảnh tượng kỳ lạ này đột ngột xuất hiện khiến Ảnh Ảnh không khỏi nhíu mày. Chợt phía trước có tiếng bước chân nặng nề vọng lại. Trần Dự Văn đang ôm cánh tay phải hướng về phía nàng, khuôn mặt ảo não không vui. Nhìn thấy Ảnh Ảnh, cậu liền nhoẻn miệng cười, dịu dàng nói: “Ảnh Ảnh, cuối cùng cũng tìm được muội rồi!”

Ngay sau đó có tiếng “ầm ầm” vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.