Để Ta Đi Vào Giấc Mơ Của Nàng (Dư Ảnh Mộng)

Chương 26: Nếu không gặp nàng giữa thời loạn lạc



Trần Văn Dự biết mình đã vào mộng cảnh, nhưng lại có cảm giác vẫn đang sống trong đời thực. Chàng vẫn tên là Trần Văn Dự, thân phận vẫn là Hắc Vương gia của Vân Triều.

Có điều, chàng dường như trẻ lại mấy tuổi. Lại không hề có bóng dáng Dư Ảnh ở bên.

Làm sao thoát khỏi mộng cảnh đây?

***

Cô gái nhỏ chừng mười một, mười hai tuổi nheo đôi mắt đầy tơ máu, từng cơ bắp trên da thịt đều căng cứng. Trang phục của nàng màu đỏ rực, vì được làm từ lông thú nên giúp cho nàng cản bớt cái lạnh mùa đông. Xung quanh nàng, không gian chìm trong tấm màn tuyết trắng xóa, từng bông hoa tuyết li ti không ngừng rơi rơi theo gió thành từng đợt rét buốt. Như hòa lẫn vào trong nền tuyết trắng, từng đôi mắt đỏ ngầu không ngừng chiếu tướng nàng: một đàn sói trắng hơn chục con đang bao vây con mồi, gầm gừ, đe dọa, sẵn sàng xé xác cô gái nhỏ thành trăm mảnh.

Nàng rút từ trong đôi ủng da ra một thanh kiếm sắc. Đây là một trong những món quà mà nàng thích nhất, luôn mang theo bên mình. Không ngờ lại có lúc dùng tới.

Cô gái nhỏ nhận ra con sói đầu đàn, hét lên với nó: “Có giỏi thì đấu với ta. Nếu ngươi thắng, ta cho ngươi sinh mạng này!” Con sói như hiểu tiếng người, tru lên một tiếng ghê rợn rồi bổ nhào về phía nàng.

Có điều, theo sát theo nó còn có bốn con sói đực khác.

Cô gái nhỏ hừ lạnh: “Đồ ăn gian!” Rồi nhún chân phóng người lên cao, lúc hạ xuống đã chém ngang vai một con sói nhỏ trong đàn. Ngửi thấy mùi máu đồng bọn, mấy con sói kia như phát điên, lao vào tấn công con mồi nhỏ bé.

Cô gái nhỏ lập tức lách người né tránh từng đòn chí mạng của bọn sói, đồng thời nhanh nhẹn chém mạnh vào lưng, vào bụng, vào cổ của bất cứ con nào nằm trong tầm ngắm. Hừ, nếu nàng chết tại đây, nàng cũng phải mang “hung thủ” theo.

Mải nhảy múa điên cuồng giữa bầy sói, cô gái nhỏ không mảy may hay biết một nhóm người ngựa đang đứng xem ở cách đó một quãng xa. Dẫn đầu là một người đeo mặt nạ đen thân hình cường tráng, khóe miệng đang cong lên một đường rất nhẹ. Người đó nói với thuộc hạ bên cạnh: “Ta vốn không hay can thiệp vào chuyện của người khác. Nhưng mà cô bé này đang đấu tranh cho tính mạng của mình. Tuy còn nhỏ nhưng biểu hiện rất xuất sắc, nên cứu.” Nói rồi phóng ngựa về phía đàn sói, đám thuộc hạ theo sát bên người.

Cô gái nhỏ dù võ công cao cường nhưng dù sao còn nhỏ tuổi, đấu với đàn sói một lúc đã bắt đầu thấm mệt, trên người cũng có vài vết thương. Trong lúc hơi thở rối loạn, nàng quét hụt một đường kiếm, khiến cho con sói đầu đàn có cơ hội nhảy bổ vào người nàng.

Lúc ngã ngửa xuống nền tuyết, trong đầu nàng chỉ có nỗi tuyệt vọng cùng hối tiếc. Thôi chết rồi.

Chợt có một tiếng kêu chói tai vang lên. Con sói tuyết đầu đầu đàn bị một mũi tên dài cắm sâu vào giữa ngực, rơi phịch xuống nền tuyết ngay cạnh cô gái nhỏ. Ngay sau đó lại có nhiều triếng tru tréo, một nhóm kỵ sĩ áo đen che mặt không biết từ đâu xuất hiện, trên tay gươm giáo lăm lăm. Đàn sói trong phút chốc bị tiêu diệt gọn ghẽ, một con cũng không sống sót.

Một người cao lớn thúc ngựa tiến lại chỗ cô gái nhỏ đang lồm cồm bò dậy. Nàng kinh ngạc hỏi: “Các người là ai? Là người của đại ca sao?” Kẻ áo đen phớt lờ câu hỏi của nàng, hỏi bằng giọng hơi trầm: “Không sao chứ?” Cô gái nhỏ lắc lắc đầu, phủi tay đứng dậy. A, giọng nói này dường như không phải của người Long Hà…

Người áo đen thấy nàng không sao thì yên tâm gật đầu, giơ một tay ra. Thấy nàng vẫn ngẩng đầu ngơ ngác nhìn mình, người đó cất giọng không kiên nhẫn: “Ngươi muốn đi bộ?” Cô gái nhỏ lúc này giật mình, giơ tay để kẻ đó đỡ lên ngựa. A, tính cách này thật là không đáng yêu mà…

Cô gái nhỏ không quen ngồi chung ngựa với kẻ khác, sống lưng không tự chủ được nghiêng về phía trước. Dù khó chịu, giọng nói của nàng vẫn hết sức tự nhiên chỉ đường cho đám kỵ sĩ đưa mình về nhà. Chợt nàng nghe một giọng nói phát ra sau lưng: “Trước giờ ta vẫn nghĩ trong dãy núi tuyết này không có người sinh sống.” Cô gái nhỏ thật thà đáp: “Bọn ta không sống ở đây. Là các ca ca của ta muốn săn sói tuyết, nên ta đòi theo.” Người kia tỏ vẻ thú vị: “Đi săn sói tuyết mà lại để muội muội suýt bị sói tuyết ăn thịt sao? Ca ca của ngươi cũng thật sơ suất.” Cô gái nhỏ gật đầu tán thành: “Đúng vậy. Sau này bọn họ đi săn gấu, săn cọp, ta thà chết cũng nhất định không đi theo.” Chỉ nghe sau lưng nàng phát ra tiếng cười khẽ.

Đoàn người đi vào một cánh rừng thưa, chợt nghe tiếng huyên náo phía trước. Cô gái nhỏ dỏng tai nghe một lát, vui mừng nói: “A, là các ca ca của ta.” Đúng lúc này, một thuộc hạ tiến đến thì thầm vào tai người đang chở cô gái: “Chủ nhân, là cờ hiệu của hoàng tộc Long Hà.” Mắt người đeo mặt nạ lập tức lóe sáng.” Cô gái nhỏ chỉ cảm thấy có bàn tay nâng hai bên hông mình lên, khoảnh khắc sau hai chân đã chạm đất. Nàng ngước đôi mắt trong sáng nhìn người đã cứu mình: “Ân nhân, tạ ơn cứu mạng. Người không định cởi mặt nạ ra sao? Lát nữa các ca ca của ta gặp người, nhất định sẽ thắc mắc người cứu em gái họ là ai.” Người ngồi trên ngựa nói: “Hôm nay ta có việc nên không thể gặp họ.” Cô gái nhỏ biết người kia thực sự bận việc nên không lằng nhằng, hai tay lục lọi trên người một lúc rồi chìa ra một chiếc lắc vàng: “Ân nhân, xin cầm lấy đi. Ta tên là Dư Ảnh. Nếu sau này người cần ta trả ơn, hãy mang tới cái này.” Người đeo mặt nạ chợt bật cười thành tiếng, giơ tay cầm lấy rồi dứt khoát thúc ngựa rời đi.

Bóng nhóm kỵ sĩ vừa khuất dạng, đã nghe giọng thiếu niên vang lên đầy vui mừng: “Đã tìm thấy hoàng muội! Nhị hoàng đệ, tam hoàng đệ mau đến đây!” Dư Ảnh ngay lập tức quay người lại, ánh mắt đầy sợ sệt: “Ôi hoàng huynh, từ nãy muội bị lạc đường. May mà hoàng huynh tìm được… huhu…”

Bốn năm trôi qua.

Mặc dù tình hình hai nước Long Hà - Vân Triều có chút căng thẳng, nhưng từ khi con đường liên hôn được đề ra, hoàng đế hai nước đều vuốt râu hài lòng. Vấn đề đặt ra là cặp đôi được hi sinh cho cuộc liên hôn này sẽ là ai? Trong hoàng tộc Long Hà không thiếu nam thanh nữ tú, thế nhưng Vân Triều chỉ còn độc một người chưa lập gia đình là Hắc Vương Gia. Vì vậy lần này sứ giả Vân Triều đến thăm Long Hà, mục đích là chọn vợ cho vị vương gia nổi tiếng thiện chiến kia.

Nghe nói Hắc Vương Gia lưng hùm vai gấu, thô kệch lỗ mãng, khuôn mặt lại đen đúa xấu xí, hoàn toàn trái ngược với vị hoàng huynh trên ngai vàng của mình.

Dư Ảnh mặc chiếc váy vàng ngồi vắt vẻo trên chạc cây, dỏng tai nghe lời kể chuyện của tên thái giám đang tỉ mỉ hái đào. Nàng đang ở vườn đào ở góc Đông hoàng cung, vốn là nơi ít người lui đến. Phía trên đầu nàng, mặt trăng hình lưỡi liềm chao nghiêng như đang trôi lơ lững trên bóng cành lá lung lay. Trên đùi Dư Ảnh là chiếc làn nhỏ đựng đầy trái đào chín mọng, nàng vừa ngồm ngoàm ăn vừa nói: “Hắn là người luyện võ, thân hình to lớn thô kệch là chuyện thường. Suốt ngày phơi mặt ngoài mưa nắng, da bị cháy nên đen đúa là không tránh khỏi.” Nói xong lại cắn thêm một miếng đào ngon ngọt. “Thế nhưng nếu hắn xấu quá, thì thật tội cho cho cô gái được chọn làm vợ hắn.” Tên thái giám nịnh nọt nói: “Công chúa anh minh.” Nàng nghe thế thì cất giọng cười như tiếng chuông bạc, tiện tay ném hạt đào xuống đất. Khung cảnh hiện tại thật không dám khen là lãng mạn, chỉ tiếng tiếng gió rít cùng tiếng lá cây xào xạc đã khiến người thường nổi da gà. Chợt phía dưới có tiếng người hô lớn: “Là kẻ nào?” Hai chủ tớ trên cây lúc này ngừng việc, thấu hiểu nhìn nhau một cái, đạp thân cây vận khinh công rời đi.

Về đến phòng, Dư Ảnh vội thay quần áo, sai người bày ra bàn bức tranh mà nàng kì công vẽ đêm trước, đứng ngắm hồi lâu. Chỉ một lát sau, có tiếng gõ cửa. Tiếp đó Thái tử bước vào. Dư Ảnh tươi cười nói: “Hoàng huynh đến thật đúng lúc. Muội mới vẽ xong một bức tranh phong cảnh, cũng vừa khô mực đây.” Thái tử Ngọc Vinh nhìn bức tranh một lượt rồi nghi hoặc nhìn Dư Ảnh: “Cả buổi tối hoàng muội đều vẽ tranh không ra ngoài nửa bước sao? Bổn thái tử lại nghe nói có kẻ giả thần giả quỷ ở Đông Uyển, còn kinh động tới sứ giả Vân Triều.” Dư Ảnh nghe nói thế thì trợn to mắt, ra điều uất ức: “Hoàng huynh không tin muội? Rõ ràng muội ở đây vẽ tranh. Chẳng nhẽ hoàng cung có chuyện gì xảy ra thì muội đều phải nhận là bản thân làm ra?” Ngọc Vinh mỉm cười gian trá: “Trong hoàng cung này ai cũng biết, ngoài thập bát công chúa nghịch ngợm ra, còn ai dám làm những chuyện tày trời?” Không để Dư Ảnh nói tiếp, chàng rút ra một món trang sức nhỏ lấp lánh, đắc ý nói thêm: “Đây là thứ sứ giả Vân Triều nhặt được. Muội còn gì chối cãi không?” Dư Ảnh sửng sốt sờ sờ lên dái tai trống không, trong lòng thầm rủa tên sứ giả lắm chuyện ấy một vạn mấy ngàn lần.

Khuôn mặt Ngọc Vinh chợt trở nên nghiêm túc. Chàng nói: “Phạt muội cấm túc trong phòng một tháng. Cấm đi ra ngoài làm mất mặt Long Hà.” Nói rồi phất tay áo rời đi.

Dĩ nhiên Dư Ảnh không hề ngoan ngoãn ở trong phòng. Bây giờ là mùa xuân, khí trời dịu mát, muôn hoa đua nở, làm sao nàng cưỡng lại được thế giới tươi đẹp bên ngoài đây? Nhưng nàng cũng không muốn chọc cho thái tử nổi giận. Vì vậy sau mấy ngày buồn chán, Dư Ảnh quyết định thay nam trang, vác theo một chiếc hộp nhỏ, len lén trèo tường ra ngoài cung chơi.

Dư Ảnh đi thẳng tới Vạn Hương Lầu, vốn là nơi giải trí nổi tiếng xa hoa của giới quý tộc.

Vạn Hương tú bà vừa nhìn thấy nàng thì mỉm cười tươi tắn: “A, Trần Minh đấy à. Cậu tới thật đúng lúc, hoa khôi Như Ý tối nay có khách quý. Cậu có món gì tốt mau mau đem cho con bé, tính vào phần nợ của ta!” Khi ra ngoài, Dư Ảnh lấy tên giả là Trần Minh, người buôn trang sức. Nàng không thiếu tiền, nhưng lại rất thích kiếm tiền. Những món trang sức đều do nàng tự chế tác trong lúc rảnh rỗi, giá thành rất cao, vì vậy cũng chỉ giới quý tộc và các cô gái trong chốn xa hoa này mới mua nổi.

Tú bà dẫn theo Dư Ảnh gõ cửa phòng Như Ý, nhưng đáp lại nàng lại là tiếng rên rất nhẹ. Cửa phòng mở ra, Như Ý mặt vừa xanh xao vừa nhăn nhó, nhìn tú bà nói không ra hơi: “Ma ma… con … con đau bụng quá, sợ là tối nay không có sức múa đâu…” Nàng nói xong thì oằn mình đầy đau đớn, ôm bụng ngồi bệt xuống nền nhà. Vạn Hương tú bà thấy thế thì hoảng hốt thốt lên: “Như thế sao được! Khách tối nay có liên hệ tới thái tử đó, họ muốn xem con múa. Nếu con không ra được, sợ rằng Vạn Hương Lầu chúng ta cũng khỏi làm ăn luôn!” Như Ý nghiến răng nói: “Nếu con biết được kẻ nào bỏ thuốc vào đồ ăn, nhất định xé xác hắn… A, đau quá…” Dư Ảnh thấy hai người trước mắt tâm tình bất ổn, lại nghe nói tới vị hoàng huynh đánh kính của mình thì chợt một ý tưởng lóe lên. Đây là cơ hội kiếm tiền đó! Nàng vội móc từ trong tay áo một cái bàn tính con con bằng vàng tinh xảo, mỉm cười nói: “Trần Minh có một ý này, không biết hai người thấy có hợp lý không...”

Tối đó, Vạn Hương lầu tiếp khách quý. Khách tới, không khí cả tòa lầu chợt trở nên rúng động từng hồi, bởi người đến là hai vị thanh niên tướng mạo đẹp đẽ, cử chỉ thanh tao. Người mặc áo trắng viền vàng không ai khác chính là thái tử Long Hà. Người còn lại khoác áo màu đên, thân hình cao lớn, khuôn mặt dễ nhìn mang rõ đường nét mạnh mẽ của người phương Bắc. Đứng bất động trên đài cao, Dư Ảnh âm thầm đánh giá hai người đàn ông qua tấm mạng che mặt, trong lòng chợt có chút hối hận vì đã nhận vụ làm ăn này. Người mặc áo đen kia rõ ràng là vì sứ giả Vân Triều mấy ngày trước vừa gây thù kết oán với mình. Thế nhưng đã đâm lao rồi, nàng chỉ còn cách hoàn thành xong việc, lấy tiền, rồi mau mau biến mất mà thôi.

Hai vị khách quý vừa yên tọa, tiếng nhạc cũng vừa cất lên. Một cô gái che mặt, áo đỏ bó sát người đứng trên đài cao đang bắt đầu nhảy múa điệu nhạc. Tiếng nhạc trầm, nàng nghiêng người hoặc cong nhẹ sống lưng, tiếng nhạc bổng, nàng tung người lên cao, từng động tác uyển chuyển vô hạn, làm say đắm lòng người. Khi nàng vô tình liếc qua chỗ khán giả, thì bất chợt bắt gặp ánh mắt sáng quắc của vị sứ giả Vân Triều kia đang chăm chăm nhìn mình. Đành cụp mắt giả vờ e lệ, tiếp tục di chuyển theo tiếng nhạc.

A, hoàng huynh sẽ không nhận ra nàng chứ? Nếu huynh ấy nhận ra, e rằng nàng sẽ không chỉ bị cấm túc đâu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.