Đế Tôn

Chương 11: Con gái Dược Vương



Chỉ giao thủ trong chốc lát nhưng đã giúp hắn hiểu thêm rất nhiều về Long Hổ Tượng Lực quyết, tuy nhiên, muốn thắng được con mãng xà khổng lồ này thì hắn vẫn chưa đủ năng lực.

"Rắn vốn không xương, da thịt trơn mềm, nếu chỉ dựa vào Long Hổ Tượng Lực quyết thì mình chắc chắn không thể áp chế nó được. Hơn nữa thể lực của mình cũng không còn nhiều, nếu cứ kéo dài có thể bị con mãng xà này ăn tươi nuốt sống mất.

Trong đầu Giang Nam liên tục nghĩ đủ mọi cách, thân thể như du long chạy trong núi rừng, hắn chỉ thấy sức lực trong cơ thể không ngừng suy yếu, nhưng cũng lực bất tòng tâm, trong lòng thầm nghĩ: "Mình dựa trên phán đoán nhất cử nhất động của con rắn vảy vàng kia mới có thể hoàn thiện được chiêu Long Xà Khởi Lục, Giao Long Xuất Uyên, tự nhiên không thể hoàn mĩ tuyệt đối như con mãng xà này. Muốn thắng nó mà chỉ dùng bí quyết cương mãnh như Long Hổ Tượng Lực quyết chỉ sợ không xong, chỉ có thể dùng nhu khắc nhu.

"Đại Giang Xuất Thâm Cốc!"

Vẫn duy trì thân pháp Long Xà Khởi Lục, nhưng chiêu thức trên tay hắn lại biến đổi thành Giang Nguyệt Phá Lãng quyết, chân khí ở giữa hai tay chuyển động giống như sóng lớn sôi trào, từ sâu trong thâm cốc ào ào đổ ra ngoài.

Giang Nguyệt Phá Lãng quyết và Long Hổ Tượng Lực quyết là hai môn bí quyết hoàn toàn khác biệt, môn công pháp này xuất chiêu rất chậm, như mặt nước hiền hòa từ tốn nhưng lại ẩn chứa sức mạnh vô cùng ở bên trong, chiêu thức âm nhu tới cực đoan nhờ đó mang lại hiệu quả khắc chế đối thủ rất mạnh.

Tuy nhiên xen lẫn với cỗ nhu lực này còn có lực lượng bá đạo, cương mãnh bộc phát ra, uy lực như vậy chưa chắc đã kém hơn Long Hổ Tượng Lực quyết chút nào.

Hai tay Giang Nam như đang điều khiển một con sóng lớn, biến hóa vô cùng, trong chớp mắt liền bao lấy thân hình của mãng xà, một chưởng tung bay, từ một góc rất kì diệu tóm lấy đuôi rắn, một tay còn lại đặt lên thân rắn, một cổ sức mạnh âm nhu trong chớp mắt bộc phát mạnh mẽ từ giữa hai tay.

Hắn đưa cả thân hình con mang xà vào giữa cơn sóng lớn, hai tay nhẹ nhàng biến đổi, chỉ nghe những âm thanh xương cốt vang "rắc rắc" ở nhưng nơi đi qua.

Theo bàn tay của hắn, một luồng sức mạnh xông ra khiến cho toàn bộ xương cốt con mãng xà bị ép tới nát bấy. Đây là loại sức mạnh "âm nhu" vô cùng, mặc dù mãng xà không có xương nhưng cả thân thể to lớn cũng không thể tiêu trừ đi hết toàn bộ lực lượng này, chỉ có thể gồng mình gánh chịu.

Ánh mắt của Giang Nam tựa như thần chết, vô tình lãnh đạm theo dõi một chiêu Đại Giang Xuất Thâm Cốc này, hắn giống như đang diễn luyện chứ không phải đang chiến đấu sống chết cùng một con mãng xà đã sống cả trăm năm.

Mãng xà rú lên đau đớn, chỉ trong chớt mắt Giang Nam đã đánh cho ba bốn xích cốt cách của nó từ đuôi trở đi nát bấy, khiến cho nó bây giờ rất khó khăn cử động.

Cự mãng xoay đầu, vặn vẹo thân hình khổng lồ của mình sau đó cố gắng cuốn lấy Giang Nam vào trong. Bắt được Giang Nam, nó không khỏi vui vẻ, thân hình liền vặn vẹo muốn nghiền ép thân thể đối thủ cho tới lúc nát vụn.

Đồng thời nó há to cái mồm như một chậu máu của mình về phía Giang Nam đang bị cuốn chặt kia với ý định ăn tươi tên địch thủ nhân loại kia.

Bị cuốn chặt nhưng Giang Nam không hề cảm thấy sợ hãi, hắn hít một hơi thật dài, lồng ngực căn phồng lên như cái trống chống lại sự co rút không ngừng, luồng sức mạnh ở hai tay biến đổi hóa thành một chiêu Đại Giang Bạn Triều Sinh.

Luồng lực lượng ở giữa hai tay hắn lúc này như thủy triều, từng đợt từng đợt không ngừng cuốn đến, lớp sau đè lên lớp trước, cuồn cuộn không dứt, càng ngày càng mạnh. Truyện được copy tại Truyện FULL

Dưới những đợt sóng biển, thân hình con mãng xà cũng bị đánh cho ê ẩm, tê dại, dường như không thể dùng sức thêm được nữa, thân hình vốn quấn chặt lấy Giang Nam giờ cũng đã nới lỏng ra, sau đó nằm xụi lơ trên mặt đất.

"Hỗn Nguyên Khai Bi Thủ!"

Một chưởng bổ xuống tựa như một rìu phá núi, cái đầu tam giác của con rắn khổng lồ lập tức bị chém cho đứt lìa.

Hai chân Giang Nam mềm nhũn, cơ bắp giật giật, cả cơ thể run run ngồi lên trên đầu con mãng xà rồi vừa thở hổn hển vừa chửi thể vài câu, sau khí ổn định lại chân khí, hắn lập tức vận chuyển Ma Ngục Huyền Thai kinh khôi phục lại thân thể.

"Vị huynh đài này xin hỏi đến từ phủ Tề vương hay là phủ Mộc vương?

Cô gái mặc áo hồng từ xa tiến tới, đôi mắt dễ thương chớp lên chớp xuống liên tục dò xét Giang Nam, sau đó rất tự nhiên thi lễ, cười nói: "Nhạc Linh Nhi đa tạ huynh đài xuất thủ tương trợ."

"Ngươi là…?"

Giang Nam không trả lời ngay mà ngẩng đầu dò xét trở lại cô gái trước mặt này, trong lòng không khỏi thầm khen, cô gái tên Nhạc Linh Nhi này có làn da trắng nõn mịn màng, khuôn mặt thanh tú đi kèm một loại khí chất anh thư, khí khái bức người.

Nàng bận trên người quần áo và phục sức rất xinh đẹp và quý giá, mặc dù xiêm y có rách rưới vài chỗ, nhìn qua có vẻ chật vật, nhưng để ý có thể thấy được mức độ chế tạo tinh xảo, từ đó có thể nhìn ra được nàng ta có xuất thân không tầm thường.

Nhạc Linh Khi mỉm cười, huyễn kiếm trong tay run lên một cái, kiếm quang vẽ lên trên trời một đóa sen trắng như tuyết, miệng cười nói: "Huynh đài hiện tại chắc đã biết muội là người ở đâu rồi nhỉ?"

Giang Nam càng lúc càng mụ mị, nhưng cái chuông đen trong người lại rung động khác thường, trên mặt chuông hiện ra hình một đóa sen, rõ ràng nó đang suy diễn công pháp mà Nhạc Linh Nhi vừa sử dụng.

Nhạc Linh Nhi giận dữ nói: "Ngươi thật là! Chắc chắc vừa mới đi ra ngoài lần đầu phải không? Ngay cả biểu tượng Liê Hoa Lạc Thần kiếm của phủ Dược vương cũng không nhận ra. Thôi thôi, không cần đoán nữa, ta nói cho ngươi hay, ta là người của phủ Dược vương, bởi vì muốn thu thập một loại dược liệu quý hiếm nên mới đi vào sâu trong núi Lạc Hà, không ngờ vị dược liệu này lại bị con yêu thú mãng xà kia bảo vệ, khiến ta bị truy sát cả mấy trăm lý.

"Phủ Dược vương?"

Giang Nam nao nao trong lòng, hắn không phải lần đầu nghe tới uy danh của phủ Dược vương, phủ Dược vương chính là một vị đại vương khác của Kiến Vũ quốc, nằm cách núi Lạc Hà không xa.

Phủ Dược vương tinh thông y đạo, còn vũ đạo lại tương đối bỏ bê, không những chuyên môn cứu người, mà còn luyện chế đan dược thượng hạng để tẩm bổ cơ thể, bồi bổ chân khí cao thủ võ đạo.

Thậm chí có tin đồn rằng phủ Dược vương có những loại linh đan dược liệu khi ăn vào có thể khiến cho một kẻ bình thường ngay lập tức trở thành cao thủ hàng đầu, sở hữu một tu vị chân khí vô cùng hùng hậu.

Hắn còn nghe nói phủ Tề vương còn thường xuyên phái người đi mua đan dược từ phủ Dược vương để cung cấp cho đệ tử tôn thất sử dụng, coi như hai bên đều có giao tình, có qua có lại.

Tuy nhiên việc Nhạc Linh Nhi nói hắn là kẻ lần thứ nhất đi ra ngoài cũng khiến cho Giang Nam cười thầm trong bụng, vừa rồi hắn đánh chết con rắn vảy vàng kia đều sử dụng võ học của vương phủ, ấy vậy mà Nhạc Linh Nhi cũng không nhận ra, rõ ràng cũng là một tên gà mờ mới ra giang hồ.

Nhạc Linh Nhi vẫn chăm chú dò xét Giang Nam, chỉ thấy tên thanh niên này thanh tú, tuấn lãng, dáng dấp tao nhã, vừa có khí thế của kẻ luyện kiếm, vừa có phong độ của kẻ văn sĩ, tư thế oai hùng, tuy quần áo trên người có vẻ rách rưới, nhưng thái độ ung dung không thể xem thường, trong lòng nàng không khỏi khen thưởng, thái độ tự nhiên đối với Giang Nam tốt hơn rất nhiều. Nàng cười nói: "Huynh đài, xin hỏi nên xưng hô với huynh như thế nào?"

"Nhạc muội, nếu như ta nói tên ta cho ngươi, chẳng phải là nói ta là kẻ đang chờ muội báo đáp sao?"

Giang Nam cười cười chuyển chủ đề: "Thế muội, nếu như không có chuyện gì khác, ta liền cáo từ trước."

Nhạc Linh Nhi ngạc nhiên: "Thế huynh, không lẽ huynh không mang theo cái đầu con rắn gân hồng vảy vàng này sao?

"Rắn gân hồng vảy vàng?"

Giang Nam buồn bực nói: "Đầu của con quái này chứa đầy chất kịch độc, ăn cũng ăn không được thì ta lấy làm gì?"

Nhạc Linh Nhi không khỏi nghẹn lời, nàng cười nói: "Thế huynh, ngươi quả là một tên gà mờ mà. Khắp nơi trên người con rắn gân hồng vảy vàng này đều là bảo bối, không nói tới chiếc răng nanh trong miệng nó, thì ngay cả da không cũng đã là thứ tốt, cốt rắn thì càng là bảo vật, tuy nhiên quý giá nhất vẫn là cái gân rắn lớn màu đỏ thẫm giữa đống gân màu hồng kia. Nó vô cùng cứng cỏi, có thể làm thành roi, cũng có thể dùng làm dây cung, quý giá vô cùng, ngàn kim khó cầu.

"Ngàn kim không mua được sao? Cái đầu con rắn chết này lại đáng giá tới như vậy?"

Giang Nam ngẩn ngơ, hắn vô tư không ngờ rằng chính mình trong lúc vô tình lại đánh chết một con rắn quý giá nhưu vậy.

"Thế huynh, tuy nói rắn gân hồng vảy vàng không phải rất quý hiếm, nhưng đem đi luyện thành áo giáp, binh khí lại khá tốt đó." Nhạc Linh Nhi cười nói.

Giang Nam không khỏi động lòng, hắn cũng không phải thuộc hàng đệ tử giàu có, chỉ là một tên thư sinh nghèo kiết xác, quả thật cái xác con rắn gân hồng vảy vàng này là một món tài sản không khỏ với hắn.

"Cái đầu con rắn này tuy đáng giá nhưng ta lại không có cách nào mang theo đi bán lấy ngân lượng…À, có thể làm như như vậy…"

Giang Nam liếc mắt nhìn về Nhạc Linh Nhi, trong lòng hơi suy tính, cười nói: "Thế muội, nghe nói đan dược của phủ Dược vương các ngươi luôn cao cấp hơn hàng hóa bên ngoài vài cấp bậc, không biết ngươi có mang một vài loại trên người không?"

Thấy Nhạc Linh Nhi vẫn mù mờ chưa rõ, Giang Nam cười cười nói: "Ta muốn dùng cái đầu rắn này đổi một ít linh đan để tu luyện."

Con mắt Nhạc Linh Nhi sáng ngời, nàng cười nói: "Tiểu muội cũng đang cần xà cốt của rắn độc để phối dược, chẳng qua khó lòng mở lời. Nếu như thế huynh đã nói vậy, tiểu muội liền mua con rắn gân hồng vảy vàng này."

Nàng lấy ra mấy bình đan dược đưa cho Giang Nam rồi nói: "Hai bình này lần lượt là Ích Khí đan, có thể tẩm bổ chân khí, và Hàm Thần đan, bổ dưỡng tinh khí thần. Còn đây là hai bình Dưỡng Thân đan dùng để bồi bổ thân thể."

Nhạc Linh Nhi lục lọi hết người, sau đó áy náy nói: "Thế huynh, tiểu muội chỉ đem theo bấy nhiêu đan dược, giá trị tính ra vẫn chưa bằng con rắn gân hồng vảy vàng này. Như vậy đi, ngươi nói cho ta địa điểm thời gian gặp mặt, ta quay trở lại phủ Dược vương mang đan dược tới đổi."

"Chỉ là một con rắn gân hồng vảy vàng thôi mà, không cần phải rườm rà vậy chứ?"

Giang Nam nhận lấy mấy lọ đan dược, sau đó thản nhiên vừa cười vừa rời đi: "Nhạc thế muội, cáo từ."

Nhạc Linh Khi nhìn theo hắn dần đi xa, vội cất cao giọng hỏi: "Thế huynh, tiểu muội thiếu huynh một phần nhân tình. Mạo muội xin thế huynh lưu lại tên họ để tiểu muội sau này báo đáp."

Giang Nam cười ha hả, cũng không có trả lời, chỉ ung dung phất tay rồi tiến thẳng vào trong rừng.

"Thiệt là một tên quái dị."

Nhạc Linh Nhi dậm dậm chân, tự nhủ: "Nơi này chỉ là phụ cận núi Lạc Hà, ngoại trừ phủ Tề vương cùng phủ Dược vương ra thì chỉ còn phủ Mộc vương thôi. Mấy tên đệ tử tôn thất bình thường trong hai phủ này chắc chắn khi nghe tới tên tuổi phủ Dược vương ta sẽ a dua nịnh hót, ấy vậy mà hắn cứ né xa ta. Kẻ như vậy đúng là lần đầu gặp phải."

Nàng lấy ra một cái ống trúc, quơ quơ cây mồi lửa (hỏa chiết tử) châm vào ngòi nổ, chỉ nghe "xuy" một tiếng, một tia lửa bay thẳng lên không trung, sau đó nổ tung.

Nhạc Linh Nhi yên lặng đứng bên cạnh khe suối, một lúc sau có tiếng xé gió vang lên, có tiếng người cao giọng nói: "Quận chúa ở bên này."

Hơn mười tên cao thủ phủ Dược vương trong chớp mắt liền tiến tới bên cạnh Nhạc Linh Nhi, tất cả khom người hành lễ, nhao nhao nói: "Quận chúa, một mình người chạy vào trong núi Lạc Hà khiến vương gia rất lo lắng…Rắn gân hồng vảy vàng!"

Những tên cao thủ phủ Dược vương khi thấy được thi thể con rắn gân hồng vảy vàng kia thì rất kinh hãi, miệng lưỡi lắp bắp, trong đó có một bà lão hét toáng lên: "Chẳng lẻ con rắng gân hồng vảy vàng này là do tiểu thư giết chết? Xem ra tu vị võ đạo của tiểu thư lại tăng lên rồi."

Những người khác cùng nhao nhao tiến lên chúc mừng khiến khuôn mặt Nhạc Linh Nhi không khỏi đỏ lên, cười cười nói: "Các ngươi chớ hiểu lầm, đây là do một vị huynh đài đi ngang qua thấy ta gặp nguy hiểm nên xuất thủ cứu giúp chém giết con rắn này. Đầu con rắn này có giá rất cao, cá ngươi mang nó về đổi thành ngân lượng đi."

Mọi người đều vội vàng đồng ý.

Nhạc Linh Nhi quay đầu nhìn về nơi Giang Nam rời đi, thầm nghĩ: "Tuổi của hắn có lẽ so với mình còn nhỏ hơn nhưng thực lực lại vượt xa mình, không biết có thể gặp lại hắn lần nữa không…"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.