Đế Tôn

Chương 2488: Cần gì khổ (2)




Giang Nam giật mình. Hắn, Càn Nguyên Tiên Đế, Huyền Đô Thiên Quân đã tính ra vùng đất nguyên thủy mở ra, trong chín hư không sẽ có pháp bảo có thể gọi là Tiên giới chi cơ xuất thế.

Nhưng đạo hạnh của Giang Nam không bằng đám người Càn Nguyên Tiên Đế, Huyền Đô Thiên Quân, Tử Hạm tiên hậu, hắn chưa phải Thiên Quân, không tính ra báu vật đến từ tầng hư không nào.

- Chín tầng hư không Tiên giới chứa nhiều bí mật, bốn tầng hư không trước mới chỉ là món khai vị, mặt sau mới quan trọng.

Càn Nguyên Tiên Đế ung dung nói:

- Tầng hư không thứ năm, sáu giấu pháp bảo Tiên giới chi cơ sẽ khiến Thiên Quân ra tay nhưng không hoàn toàn bùng nổ. Cuộc chiến tầng hư không thứ bảy sẽ là quyết chiến trước giờ chưa từng có, là lúc khí vận Càn Nguyên tiên triều chấm dứt. Kiếp số của ngươi cũng sẽ đến.

Giang Nam gật đầu, hắn cũng cảm giác kiếp số đến dần từng ngày. Cuộc chiến tầng hư không thứ bảy, khí vận Tiên giới sẽ chấm dứt. Bởi vì có đế cung trong tầng hư không thứ bảy, quần hùng lao vào tầng hư không thứ bảy thì uy nghiêm Tiên Đế không còn, tiên triều sẽ bị hủy diệt, đây là chuyện đương nhiên.

Huyền Đô Thiên Quân khẽ thở dài:

- Tiên triều hủy diệt, quần hùng nổi lên, đây sẽ là thời kỳ hắc ám, máu me, hỗn loạn nhất Tiên giới.

Giang Nam cười nói:

- Huyền Đô sư huynh, ta cho rằng đây là thời đại huy hoàng, hưng thịnh nhất Tiên giới, trăm giáo đua tiếng, trăm hoa đua nở, Tiên giới sẽ nghênh đón phát triển lớn mạnh chưa từng có. Cuộc phát triển mạnh mẽ này vượt qua cả lúc khai thiên tích địa.

- Ai có thể chúa tể cuộc đời? Ai nắm giữ thiên địa thần khí? Ai hạ màn trong thời đại hỗn loạn này?

Càn Nguyên Tiên Đế cười nói:

- Nhưng thái sư, ngươi cần sống đến ngày đó mới thấy được cảnh tượng kia. Nếu ngươi bỏ thần thành tiên...

Giang Nam cười cười:

- Bệ hạ đừng nói nữa.

Càn Nguyên Tiên Đế thầm than thở:

- Cá tính ngươi bướng lên là không ai thuyết phục được. Thôi, ta chờ xem lần này ngươi làm sao thoát khỏi vận rủi.

Giang Nam đứng lên từ biệt, trở về Huyền Châu.

Không lâu sau Thị Hiên Vi tìm đến, vẻ mặt lo âu nói:

- Mới rồi Tử Hạm tiên hậu phái người đến bảo lão gia gần tử kiếp, cần bỏ thần thành tiên mới có thể hóa giải.

Giang Nam sửng sốt, cười nói:

- Tử Hạm tiên hậu vẫn không yên lòng, muốn nàng thổi gió bên gối đây mà. Phu nhân yên tâm, sóng to gió lớn đều vượt qua được, ta sợ gì tử kiếp trước mắt? Thần đạo của ta không phá thì không xây được, kiếp số này ta cũng để lại chút khí vận cho mình, không đến nỗi chết.

Lòng Thị Hiên Vi thít chặt:

- Nếu lão gia không qua được...

Giang Nam cười nói:

- Trên đời không có ải nào không thể vượt qua, chắc chắn ta sẽ qua, sống trở về! Nếu ta không về thì nàng hãy tìm đến Càn Nguyên Tiên Đế, hắn là người cầm lái Tiên giới được Đế và Tôn chọn, có thủ đoạn bảo vệ các người.

Thị Hiên Vi lắc đầu, nói:

- Nếu lão gia chết thì ta sẽ đi theo luôn.

Người Giang Nam run lên, nhìn Thị Hiên Vi chằm chằm, thật lâu sau nói:

- Phu nhân cần gì khổ như vậy.

- Không khổ.

Thị Hiên Vi nhoẻn miệng cười nói:

- Không có lão gia ở bên cạnh mới khổ.

Giang Nam ôm chặt Thị Hiên Vi, hai phu thê đứng bên song cửa sổ ngắm phong cảnh Huyền Châu.

Giang Nam nhẹ giọng nói:

- Ta sẽ trở về, chắc chắn quay về.

Giang Nam nhớ đến năm xưa nghênh chiến thái hoàng, Tịch Ứng Tình thất bại chết đi nhưng cố chống một hơi liều mạng quay về nhìn thê nhi lần cuối.

Khi đó thân hình Tịch Ứng Tình tan biến, khóc nói:

- Luyến tiếc...

- Ta sẽ trở về!

Giang Nam siết chặt vòng tay ôm Thị Hiên Vi, nghiêm túc nói:

- Kiếp số gì cũng không thể lấy mạng ta, không thể cướp đi mọi thứ của ta!

- Chắc chắn ta sẽ về!

Từng ngày trôi qua. Lại hơn mười năm qua đi, mỗi địa giáp Tiên giới thực lực tăng mạnh, cao thủ lớp lớp. Huyền Châu nghênh đón phát triển lớn kinh thiên động địa, được nhiều ích lợi. Tiên nhân Huyền Châu tăng tiến nhanh kinh người.

Thế lực khác cũng tiến bộ khiến u thế Huyền Châu không còn rõ ràng, áp đảo nữa.

Ngày tầng hư không thứ năm mở ra càng gầnh ơn. Hôm nay đột nhiên có sứ giả đến tìm.

Một Hỗn Độn Cổ Thần cầm thiệp mời nói:

- Giang thái sư, gia chủ của ta mời thái sư tham gia yến hội.

Càn Khôn lão tổ nhận thiệp mời, lòng máy động, nghi hoặc hỏi:

- Quý chủ thượng là?

Hỗn Độn Cổ Thần cười nói:

- Gia chủ nhà ta là linh Hỗn Độn thiên quốc.

- Linh Nữ Hỗn Độn Thiên Quốc?

Tim Giang Nam rung lên, cười nói:

- Linh Nữ mời ta dự tiệc? Có ý gì? Quân sư, Linh Nữ mời ta, có đi không?

Càn Khôn lão tổ suy nghĩ kỹ càng, trả lời:

- Đi, dĩ nhiên phải đi. Linh Nữ Hỗn Độn Thiên Quốc mời gia chủ chắc chắn có mục đích gì, nhưng địa điểm là Hỗn Độn thiên quốc nên phải cảnh giác. Nếu giáo chủ đi cần mang theo rồng to hoặc Vạn Chú Thiên Chung.

Giang Nam gật gù cười nói:

- Có rồng to thì đầm rồng hang hổ cũng đi được. A, lão già chết tiệt đã về? Có lẽ không cần quấy rầy rông to.

Càn Khôn lão tổ nhìn theo ánh mắt Giang Nam, kinh ngạc nói:

- Lão già nay biến mất trong cấm khu đã lâu thế mà sống trở về được? Giáo chủ, chắc không phải người định mang lão cùng đi dự tiệc Hỗn Độn thiên quốc đi? Chuyện này không ổn...

Nam Quách Tiên Ông thập thò như con thỏ xuất hiện trong Huyền Thiên Tiên vực, nhưng lão già này chưa kịp trốn đã bị Giang Nam chặn lại.

Nam Quách Tiên Ông lấp ló bị dồn đến góc tường.

- Tiên Ông, ngươi đã đi vô nhân cấm khu khoảng một trăm năm, bặt vô âm tín.

Biểu tình Giang Nam âm u nói:

- Mấy năm nay ta vào vô nhân cấm khu nhiều lần, bái phỏng Đạo Quân tiền sử nhưng không tìm được ngươi. Rốt cuộc ngươi trốn đi đâu?

Nam Quách Tiên Ông thường bí ẩn mất tích, đặc biệt hai ngàn năm nay số ần càng lúc càng thường xuyên, lần gần đây nhất là đi trăm năm.

Giang Nam thấy tò mò. Lão già này tính cách luôn là không có báu vật sẽ không có mặt, bây giờ chín hư không Tiên giới lần lượt mở ra, chuyện lớn như vậy mà Nam Quách Tiên Ông không có mặt, thật lạ lùng.

Nam Quách Tiên Ông đứng ở chân tường, ba mặt là bức tường, đường duy nhất bị Giang Nam chặn lại, không có chỗ trốn.

Nam Quách Tiên Ông giậm chân kêu oan:

- Mấy năm nay ta cũng gặp xui, vốn định nhân dịp chín hư không chưa mở đi vô nhân cấm khu vớt vát chút đihr, ai ngờ bị người theo dõi canh gác tại chỗ. Ta khó khăn lắm mới chạy ra, giáo chủ... Ủa? Ngươi gắp chết?

- Ngươi mới sắp chết!

Giang Nam tức giận nói:

- Vừa về đã nguyền rủa ta chết. Tiên Ông, nói câu nào dễ nghe đi.

Nam Quách Tiên Ông phập phồng lo sợ, khẽ thở dài:

- Ta cũng xui rủi ngập đầu, vận xui ô nhiễm khí vận hoa cái. Đang yên lành đi gây chuyện, kết quả bị người ta theo dõi suýt không về được. Giáo chủ còn thảm hơn ta, vận xui ô nhiễm hoa cái, nguyên thần tràn ngập tử khí, kiếp số nặng nề. Nhân kiếp, thiên kiếp sắp đến, không sắp chết thì là gì?

Giang Nam chớp mắt, từ giận thành vui:

- Nếu Tiên Ông nhìn ra được chắc biết cách hóa giải đúng không?