Đế Tôn

Chương 2763: Xả thân nhập kiếp



Nhưng nhiều lần thất bại làm lòng Giang Nam già đi

Lòng già, cơ thể cũng già theo, nên tóc Giang Nam mới bạc, hắn như lão nhân trải qua chuyện đời tang thương

- Ta lấy mộng nhập đạo, ngẫu nhiên mơ các thời đại kỳ lạ, thường cho rằng hiện thực là mộng, còn mộng là thật, gây ra nhiều chuyện không thể tưởng tượng

- Lần này ta nhập mộng cảm giác chấn động truyền đến từ tận cùng thời không, vốn vô duyên bước vào tận cùng thời gian
Lần này đến được đây, thấy tồn tại đã đứng ở tận cùng đại đạo, thật là không uổng chuyến này

Đế Giang tán thán rằng:
- Vô số người tha thiết ước mơ muốn đặt chân đến tận cùng đại đạo mà không được, tận cùng đại đạo chỉ là hy vọng trong truyền thuyết
Bây giờ Đế Giang đã biết tận cùng đại đạo không phải phỏng đoán
Nguyên Thủy Thiên Tôn tương lai vô lượng thọ, vô lượng quang, vô lượng trí tuệ có thể trải qua vô lượng kiếp mà bất diệt

- Không có nhân vật gì, kiếp số gì tổn thương Nguyên Thủy Thiên Tôn được, chỉ có Thiên Tôn tự bị thương mình! Thiên Tôn lần lượt muốn thay đổi quá khứ, làm tổn thương bản thân, tự thương đạo của mình khiến Đế Giang rất khó hiểu

Đế Giang đi hướng Giang Nam, càng tới gần càng thấy thân thể Giang Nam vĩ đại, trong người tràn ra đạo quang vô tận càng sáng tỏ
Như đối diện vũ trụ mênh mông, càng thấy mình thật nhỏ bé
Đế Giang giật mình, vội thụt lùi, tầm mắt trở lại bình thường

Đây là uy nghiêm của tồn tại đặt chân ở tận cùng đại đạo, nhìn xa như bình thường, càng tới gần càng cảm giác vĩ đại vô cùng

Kinh nghiệm nhập mộng lần này của Đế Giang rất kỳ lạ
Giang Nam đứng ở tận cùng đại đạo muốn thay đổi quá khứ, lực lượng các thời đại quá khứ ngưng tụ ngăn cản vị tồn tại này
Lực lượng thời đại oanh kích vào Giang Nam, khiến thời gian và không gian quá khứ rạn nứt, khiến giấc mơ của Đế Giang và tận cùng thời không liên kết, do đó trông thấy Giang Nam

Đế Giang thụt lùi vài bước kéo giãn khoảng cách, dò hỏi:
- Thiên Tôn đã cứng đạo quả này rồi cần gì tự tổn thương mình? Tương lai thời thế đại phá diệt, không còn sự sống
Quá khứ không thể thay đổi, đã không có gì lưu luyến, không thay đổi được
Tại sao Thiên Tôn không một niệm khai thiên, để hỗn độn lại sinh ra gợn sóng, sáng tạo thịnh thế huy hoàng, để đạo pháp kéo dài truyền thừa

Giang Nam tỉnh táo lại:
- Ta luyến tiếc

Giang Nam chắp hai tay sau lưng nói:
- Ta chìm trong tu luyện quên tất cả, bỏ qua người xung quanh, bỏ qua mọi thứ
Khi lĩnh ngộ tận cùng đại đạo đắc đạo tỉnh lại thì phát hiện mình đã vượt qua thời gian và không gian

Giang Nam vượt thời gian và không gian, đi đến tận cùng thời gian và không gian
Nơi đó đối thủ của Giang Nam đã chết, bạn bè thân thích cũng chết

Giang Nam đứng ở nơi cao nhất, có được thứ khao khát mơ ước, nhưng hắn cũng mất hết tất cả

Giang Nam buồn bã, bây giờ hắn là tồn tại cường đại nhất từ thời đại nguyên đạo đến nay, nhưng hắn không vui chút nào

Giọng trầm thấp hỏi:
- Đế Giang, ngươi có trải nghiệm như vậy chưa? Khi ngươi cuối cùng đạt được mục tiêu, nhưng ngay giây phút đó ngươi phát hiện mình đứng ở tận cùng đại đạo, mất đi hết thảy
Thứ ngươi muốn thật ra đã ở bên cạnh ngươi nhưng ngươi không quý trọng, không nắm chắc
Chờ khi mất đi mới hối tiếc không kịp, liều mạng muốn thay đổi

Đế Giang nhẹ nhàng ngồi xuống, suy tư đáp:
- Từng có
Ta liên tục nhập mộng, ở trong mơ cho rằng mình trong hiện thực
Mỗi lần tỉnh khỏi giấc mơ sẽ đau nhói lòng, cảm thấy chính mình mất đi hết thảy
Nhưng thứ trong mơ không thể kéo lại, có nhiều lúc là ta chưa đến mục tiêu thìd người bên cạnh đã mất

Đế Giang nghĩ đến thời đại nguyên đạo hủy diệt, người yêu, nhi nữ vùi thân trong tịch diệt kiếp
Đế Giang nhớ những đạo hữu, dùng hết sức cố gắng muốn chứng tận cùng đại đạo lại tọa hóa trên đường lạc lối

Đế Giang có rất nhiều bi thương, nhiều quá khứ, muốn cứu vãn nhưng bất lực

- Chắc Thiên Tôn cũng hiểu rằng quá khứ là không thể thay đổi, Thiên Tôn muốn đổi quá khứ chỉ uổng công

Đế Giang ngẫm nghĩ nói:
- Thiên Tôn nên vứt bỏ quá khứ, mở ra một thời đại mới, truyền thừa trí tuệ, truyền thừa văn minh

- Ta muốn cứu vãn, ta muốn thay đổi lịch sử

Giang Nam ngồi xếp bằng, tóc trắng như các ngân hà lơ lửng trong hỗn độn hồng mông
Tóc trắng khuấy động vũ trụ tĩnh lặng, mỗi sợi tóc bạc trôi nổi đâm thủng thời không quá khứ, cắt các vị diện từ thời gian đã mất, lộ ra bác hình ảnh quá khứ

Đế Giang nhìn lão nhân trước mắt, hắn biểu lộ lưu luyến không nỡ
Hỗn độn tràn ngập đau thương, hồi tưởng, tự trách nặng nề

Lòng Giang Nam đã già, bị lưu luyến, tự trách, đau thương, hồi tưởng bao phủ
Tình cảm đậm đặc tràn ngập ở điểm cuối thời không, khiến người bi thương, đau lòng rơi lệ

- Nếu có thể thì ta sẽ bỏ thân vạn kiếp bất diệt này, tiến vào kiếp, đi lại đoạn đường đó
Dù không chứng nguyên thủy, không chứng tận cùng đại đạo thì ta cũngp hải nắm chắc, giữ lại mọi thứ bên cạnh mình

Giang Nam thở hắt ra, nói:
- Đế Giang đạo hữu, ngươi đến đây có thể làm chứng cho ta
Ta muốn quay về quá khứ, bỏ cảnh giới nguyên thủy, làm lại từ đầu, thay đổi lịch sử này, giữ lấy những gì ta không quý trọng

Đế Giang hỏi:
- Thiên Tôn, làm sao làm lại được?
Đôi mắt Giang Nam ngày càng sáng, thầm thấp thì thầm:
- Sau khi chứng Đạo Quân ta lĩnh ngộ ra đạo lý chạy thẳng đến tận cùng đại đạo
Thân thể, nguyên thần, đạo quả, đại đạo của ta đã trước thời đại tiên đạo một bước tiến vào cảnh giới không thể nghĩ bàn
Bước nhanh hơn thời đại tiên đạo một bước, nhanh một giây
Đối với tất cả sinh linh thì ta ở một giây tương lai thời đại tiên đạo

Mắt Đế Giang dần sáng lên nói:
- Tức là Thiên Tôn không trải qua lịch sử thời đại tiên đạo hủy diệt, không qua đại kiếp nạn diệt tuyệt tất cả nên có khả năng trở về quá khứ?
Sau khi Giang Nam chứng Đạo Quân thì các loại đạo diệu ùa đến, không ngộ tự hiểu, khiến thời không vặn vẹo
Giang Nam ở trong đạo cảnh kỳ diệu, hắn trong thời đại tiên đạo nhưng là ở một giây tương lai

Điều này cho Giang Nam một cơ hội trở về quá khứ, thay đổi lịch sử

Đế Giang nhíu mày nói:
- Nhưng Thiên Tôn trở về quá khứ, đạo tâm bị chấp niệm chiếm cứ rời xa đường nguyên thủy, sợ là vô duyên chứng nguyên thủy lần nữa
Cộng thêm trở về quá khứ Thiên Tôn sẽ đối diện thời gian tấn công, khó giữ cảnh giới nguyên thủy, thậm chí bị lực lượng chứa trong thời gian quá khứ hoàn toàn phá hủy
Quay về quá khứ là Thiên Tôn tự bị thương mình, tự hủy đạo hạnh
Con đường này sự sống xa vời, Thiên Tôn hãy suy nghĩ kỹ

- Lòng ta đã quyết!
Trên khuôn mặt nhăn nheo của Giang Nam giãn ra nụ cười:
- Đế Giang đạo hữu hãy làm chứng cho ta
Ta truyền cảm ngộ của mình cho đạo hữu, nếu ta chết trong quá khứ thì đạo hữu ở thời đại nguyên khởi tỉnh mộng, thử đi dọc theo con đường của ta
Hai chúng ta sẽ có một người đặt chân đến tận cùng đại đạo

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.