Đế Tôn

Chương 2824: Cổ Thần tuyệt tự (2)



Nếu hiện giờ muốn khai thiên tích địa căn bản không cần mượn dùng tiên thiên pháp bảo hay linh bảo, cũng không cần tiêu phí thời gian lâu dài, chỉ dựa vào chính con đường của hắn nghiệm chứng, đã có thể thành công khai thiên, đem hỗn độn mở ra!

Hồng Mông Thanh Liên di động, phiêu phù trên đỉnh đầu Thanh Liên, tam hoa tụ đỉnh, hợp lực thúc giục Thanh Liên, thể hiện ra khí tượng hồng mông, dày nặng khôn cùng.

Đạo Không đồng xuất quyền lẫn cước, nháy mắt vô số đạo công kích đánh lên Hồng Mông Thanh Liên, chấn đến cánh hoa phá nát, mà Hồng Mông Thanh Liên lại tiếp tục nở rộ, không ngừng trào ra còn nhiều hơn số hoa bị đánh nát.

Trong nháy mắt hai người giao thủ, hàng rào tiên đạo vũ trụ dưới chân bị ầm ầm áp bách, từng phiến tinh vực bốc hơi không còn!

Vào lúc này, Đại La Thiên đột nhiên cấp tốc bành trướng, dọc theo đỉnh màn trời trải rộng ra, tầng tầng lớp lớp tinh quang không ngừng lan tràn, ngăn trở dư ba công kích của hai người, miễn bị xâm nhập Tiên giới, tạo thành hủy diệt.

Ngoài ra còn một gốc thế giới thụ rủ xuống, cành lá khởi động Đại La Thiên, rễ cây liên tiếp Ma giới vũ trụ, chính là Đế Lân ra tay tế lên nguyên thần đạo quả của mình, bảo hộ Tiên Ma nhị giới.

Dù sao chỉ dựa vào Đại La Thiên của Giang Nam rất khó chống đỡ được hai người công kích, nếu hắn không ngăn cản được, chỉ sợ dư ba công kích đủ chấn vỡ cả hai giới!

Bên trong Tiên Ma nhị giới, các đế quốc, bộ tộc, vô luận tiên ma hay sinh linh khác vẫn tự phồn diễn sinh sống, không hề cảm ứng được cuộc ác chiến ngoài thiên ngoại.

Chỉ có đạo quân trở lên mới cảm ứng được lực lượng khủng bố cùng đáng sợ bộc phát bên ngoài hỗn độn hồng mông!

Mà trên Đại La Thiên, Giang Nam gọi người dưới trướng đến nơi đây, quan sát cuộc chiến kinh tâm động phách bên ngoài thiên ngoại.

Cuộc chiến này làm thật nhiều đạo quân sắc mặt xám xanh như tro tàn.

Thanh Liên tiên tôn cùng Đạo Không thiên tôn thật sự quá mức cường đại, giao thủ trình độ bậc này nếu đổi lại là đạo quân nào chỉ sợ còn chưa tới gần đã bị đánh thành tro bụi.

- Lão gia, cuộc chiến này ai thắng ai bại?

Vân Liên nhìn nhìn sắc mặt Giang Nam, hỏi.

- Thanh Liên tiên tôn tất thắng không nghi ngờ.

Giang Nam đang xem cuộc chiến, nói:

- Thanh Liên tiên tôn thiên phú dị bẩm, nguyên thần cường đại vô cùng, nguyên thần cũng là nhục thể, còn là pháp bảo, so với Đạo Không thiên tôn dĩ thân chứng đạo mạnh hơn một chút, hơn nữa Cổ Thần thời đại bị tịch diệt, tuy Đạo Không không bị ảnh hưởng bao nhiêu, nhưng vẫn có ảnh hưởng. Mà Tiên Đạo thời đại trong thời kỳ cường thịnh, đạo của tiên tôn cùng vũ trụ tương hợp, tự nhiên phải áp hơn một bậc. Các ngươi xem, tiếp qua một lát là có thể phân thắng bại.

Vẻ mặt Quân đạo nhân không đành lòng, nói:

- Tiên đạo có thể khai thiên, công lao của Đạo Không thiên tôn không nhỏ, thấp nhất cũng có ba thành công lao, Thanh Liên tiên tôn bức bách Đạo Không thiên tôn như vậy…

Vạn Tượng đạo tổ quả quyết nói:

- Tranh đấu giành thiên hạ sẽ có thật nhiều huynh đệ, nhưng làm hoàng đế chỉ có một, những người khác chỉ có thể làm thần tử! Thanh Liên tiên tôn muốn nắm hết thảy trong tay, tự nhiên sẽ xuống tay với Đạo Không thiên tôn. Hắn bức xong Đạo Không, bước tiếp theo sẽ đối phó Tịch Diệt đạo nhân. Tịch Diệt tiềm phục trong Tiên Đạo vũ trụ, thu dọn hắn mới không còn hậu hoạn. Thu dọn xong Tịch Diệt…

Hắn nhìn qua Giang Nam, cười nói:

- Chính là thiên tôn.

Mọi người im lặng.

- Thanh Liên tiên tôn không làm gì được ta.

Giang Nam lạnh nhạt nói:

- Hơn nữa hắn chưa chắc qua được cửa ải của Đạo Không. Đạo Không đã sớm liên thủ với Vô Cực thiên tôn, người kia há không ra tay sao?

Vực ngoại, cuộc chiến giữa hai người đã tới thời kỳ mấu chốt, chỉ thấy hỗn độn hồng mông giờ này đang không ngừng khai mở, Hồng Mông Thanh Liên liên tục khuếch trương, từng đóa hoa nở rộ, hỗn độn tách ra, huyền hoàng diễn biến, thanh khí nổi lên trọc khí trầm xuống, thủy phong hỏa xuất hiện, nhật nguyệt tinh thần lại sinh ra.

Tuy thế công Đạo Không vẫn vô cùng mãnh liệt, nhưng không gian hỗn độn ngày càng ít, cuối cùng đều bị mở mang đi ra, nơi ở cuối cùng của Hỗn Độn cổ thần bộ tộc không còn sót lại chút gì!

Theo điểm này liền có thể thấy được, Thanh Liên đích xác hơn hắn một đường!

Cùng lúc đó, Hồng Mông Thanh Liên bắt đầu tập kết thiên địa lực lượng áp chế Đạo Không!

- Đạo hữu, không bằng ngươi chuyển kiếp đến Tiên giới, ngươi vẫn là thiên tôn, như thế nào?

Thanh Liên cười nói.

Đạo Không hừ một tiếng, sắc mặt ngày càng ngưng trọng.

Đúng vào lúc này, trong Tiên giới, đột nhiên một đạo ngân quang bắn nhanh mà đến, phút chốc xuyên qua thế giới thụ, thẳng tới Đại La Thiên.

Giang Nam tâm niệm vừa động, Đại La Thiên vỡ ra một đường, tùy ý cho đạo ngân quang xuyên qua.

Đương…

Ngân quang bắn thủng phòng ngự của Hồng Mông Thanh Liên, nện lên gáy Thanh Liên tiên tôn, đem hắn tạp đến lảo đảo…

Đạo ngân quang đánh trúng Thanh Liên, nhất thời hiện hình, là một chiếc dũa ngân quang lóng lánh, mạnh mẽ trướng lớn, ngân trác hiện ra thời không như hắc động, hướng Thanh Liên nuốt tới!

Hắc động trong ngân trác không chỉ một tầng, mà là hai mươi hai tầng, tựa hồ thông suốt hai mươi hai thời đại tiền sử, truyền ra lực hấp xả khủng bố kinh người, thậm chí cả tam thánh trên đỉnh đầu Thanh Liên đều không thể đứng yên, hô một tiếng liền bị kéo vào trong ngân trác, trực tiếp bị thời không lực lượng nghiền diệt thành tro!

Thanh Liên cũng không thể đứng vững, cơ hồ bị kéo vào trong ngân trác.

Hồng Mông Thanh Liên tỏa sáng hào quang, tầng tầng lớp lớp liên hoa tràn ra, chỉ thấy cánh hoa như vũ trụ nở rộ, không ngừng đối kháng lực hấp xả của ngân trác, làm cho ngân trác không thể cắn nuốt chính mình.

- Vô Cực thiên tôn!

Thanh Liên đứng vững thân hình, hừ lạnh một tiếng, Hồng Mông Thanh Liên bắn về phía trước, ngân trác bay ngược, lập tức ngân quang trút xuống như nước, lại hướng Thanh Liên xoắn tới.

Đạo Không đứng vững thân hình, nhưng cũng không cùng ngân trác vây công Thanh Liên, ngân trác cũng lập tức dừng lại, không tiếp tục tấn công.

- Vô Cực đạo huynh, ta đã thất bại.

Đạo Không nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy nơi dừng chân cuối cùng của Hỗn Độn cổ thần bộ tộc đã bị Thanh Liên mở đi ra, hóa thành Tiên giới, thầm than một tiếng, cất bước rời đi, ảm đạm nói:

- Tiên tôn, ta cùng Vô Cực đạo huynh nếu liên thủ, cho dù thắng ngươi cũng không có gì đáng tự hào, hôm nay từ bỏ, ngày khác sẽ tới đòi lại nhân quả.

Thanh Liên vắng lặng, thu Hồng Mông Thanh Liên, cười nói:

- Ngươi có Vô Cực thiên tôn tương trợ, ta cũng có Đế Lân giúp đỡ, nếu tiếp tục động thủ các ngươi cũng không địch lại. Vô Cực thiên tôn, hôm nay ngươi đánh ta một kích, ngày sau ta cũng muốn cùng ngươi kết thúc nhân quả.

- Tùy thời phụng bồi!

Ngân trác ngày càng nhỏ, thanh âm Vô Cực thiên tôn từ bên trong truyền đến, sau đó hóa thành đạo ngân quang đi xa.

Thanh Liên nhìn về hướng Đại La Thiên, chỉ thấy Đại La Thiên đã thu nhỏ lại, mà thế giới thụ cũng khôi phục như thường, vừa rồi nếu không có Đại La Thiên cùng thế giới thụ bảo hộ, chỉ sợ trong Tiên giới trăm họ lầm than, tử thương vô số.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.