Đế Tôn

Chương 2917: Đại La Thiên phá (1)



Tận cùng đại đạo, cảnh giới vô số say mê, đại biểu cho thành tựu về đạo cao nhất, cảnh giới trước sau không ai đến.

Nhưng tận cùng đại đạo không phải vô địch. Nếu đại đạo tịch diệt đến tận cùng sẽ trở thành kẻ thù không đội trời chung với tận cùng đại đạo.

Tịch Diệt Đạo Nhân thật sự đã chết, bị đại đạo tịch diệt đồng hóa. Tịch diệt kiếp cuối cùng sáng tạo ra Tịch Diệt Đạo Nhân dựa theo hình dạng của gã. Tịch diệt kiếp cuối cùng bộc phát, tịch diệt kiếp sáng tạo Tịch Diệt Đạo Nhân cũng đến tận cùng đại đạo, biến thành tồn tại cực kỳ đáng sợ.

Bốn Thiên Tôn liếc qua, thấy sáu Tịch Diệt Đạo Nhân đang hình thành.

Sáu Tịch Diệt Đạo Nhân đối ứng Thanh Liên Tiên Tôn, Đế Lân, Đạo Không Thiên Tôn, Nguyên Mẫu Thiên Tôn, Công Dã Càn, Giang Nam. Bọn họ là Thiên Tôn các thời đại trong vũ trụ này. Vũ trụ này hoàn toàn tịch diệt thì cần tiêu diệt sáu người trước, nên sáu Tịch Diệt Đạo Nhân sinh ra.

Bốn Thiên Tôn tức ngực. Sáu Tịch Diệt Đạo Nhân mà xông lên sẽ là trận quyết đấu rất vất vả.

- Phải giết đối thủ trước khi đám Tịch Diệt Đạo Nhân xông lên.

Đây là suy nghĩ trong lòng mọi người.

Nếu không giết đối thủ trước, chờ đám Tịch Diệt Đạo Nhân tới gần thì càng nguy hiểm hơn.

Đặc biệt là Thanh Liên Tiên Tôn, thành tựu gặp nguy hiểm rất lớn. Hai người chưa thành tựu tận cùng đại đạo, nếu đánh nhau với Tịch Diệt Đạo Nhân tận cùng đại đạo thì khó sống tiếp.

Bốn Thiên Tôn đánh nhau càng dữ dội, chiêu nào cũng lấy mạng. Đám người Nguyên Mẫu Thiên Tôn dưới tiên thiên Lô Bồng không rảnh tay giúp Công Dã Càn, chỉ có thể dốc sức vận chuyển Lô Bồng đối kháng tịch diệt kiếp cuối cùng nghiền nát.

Thực lực Công Dã Càn mạnh nhất, một chọi ba vẫn chiếm ưu thế, nhưng muốn diệt ai trong ba người Đế Lân, Thanh Liên Tiên Tôn, Đạo Không Thiên Tôn thì rất khó khăn.

Không chỉ thế, Thanh Liên Tiên Tôn, Đạo Không Thiên Tôn liên tục tiến bộ, cách tận cùng đại đạo càng gần hơn.

Đạo quả của Thanh Liên Tiên Tôn bị hủy, nhiều ít tiến bộ chậm, nhưng tu vi thực lực không chênh lệch bao nhiêu với Đạo Không Thiên Tôn. Đế và Tôn luyện thành đạo quả chỉ vì được tất cả đại đạo của Thiên Quân, Đạo Quân trong thời đại tiên đạo. Bọn họ không ỷ lại đạo quả, khác hẳn với đa số Thiên Quân, Đạo Quân trong thời đại tiên đạo.

Cuối cùng tiếng bước chân kinh thiên động địa vang lên. Một Tịch Diệt Đạo Nhân cất bước đến gần, chốc lát sau gầm rú, bốn chân chấm đất nhún mạnh lao tới bên cạnh Đế Lân, Thanh Liên Tiên Tôn, Đạo Không Thiên Tôn, Công Dã Càn.

Vù vù vù vù vù!

Vô số cánh tay mọc ra từ lưng Tịch Diệt Đạo Nhân công kích bốn Thiên Tôn.

Đế Lân lây Thế Giới thụ ra quét. Một chuỗi tiếng nổ vang lên, các cánh tay Tịch Diệt Đạo Nhân bị bẻ gãy, lại có mấy bàn tay đánh vào Thế Giới thụ, đẩy lùi cái cây. Đế Lân rên rỉ.

Cùng lúc đó, công kích của Thanh Liên Tiên Tôn, Đạo Không Thiên Tôn rơi vào Tịch Diệt Đạo Nhân nhưng chỉ làm Tịch Diệt Đạo Nhân bị trầy da, không tổn thương gốc rễ. Hai Thiên Tôn rất ngạc nhiên.

Công Dã Càn cũng bị công kích. Tiên thiên thái sơ thi triển, chặt đứt các cánh tay Tịch Diệt Đạo Nhân. Tiếp theo Tịch Diệt Đạo Nhân mọc cánh tay mới, vẫn công kích như giông tố mưa bão.

Lại có tiếng rống vang lên:

- Grao!

Tịch Diệt Đạo Nhân thứ hai xuất hiện, đập mạnh vào tiên thiên Lô Bồng.

Tiên thiên Lô Bồng vỡ ra. Đám người Nguyên Mẫu Thiên Tôn, Vạn Vật Đạo Tổ, Giang Tuyết Tình bị chân khí huyết dâng lên. Lại một Tịch Diệt Đạo Nhân xuất hiện, tiên thiên Lô Bồng vừa phục hồi lại bị Tịch Diệt Đạo Nhân thứ hai đụng nát. Các xúc tu mọc sau lưng rậm rạp múa may, Tịch Diệt Đạo Nhân thừa dịp tiên thiên Lô Bồng bị vỡ xông vào Nguyên Thủy Đại La Thiên, xúc tu cuốn đám người Nguyên Mẫu Thiên Tôn.

Công Dã Càn vươn tay chộp kéo chân Tịch Diệt Đạo Nhân, vung mạnh đập vào người Tịch Diệt Đạo Nhân khác.

Lúc này Thanh Liên Tiên Tôn lắc người lao vào Nguyên Thủy Đại La Thiên, tấn công Giang Nam đang vất vả đối kháng Tịch Diệt Đạo Nhân trong cơ thể mình.

Công Dã Càn thót tim, nhưng gã bị hai Tịch Diệt Đạo Nhân bám giữ, không rảnh tay.

Nguyên Mẫu Thiên Tôn tức giận quát:

- Thanh Liên, ngươi dám!

Nguyên Mẫu Thiên Tôn lấy nguyên giới kim thuyền ra đụng vào Thanh Liên Tiên Tôn. Giang Tuyết Tình, Giang Tuyết, Vạn Vật Đạo Tổ, Khổ Hạnh giáo chủ lấy các pháp bảo của mình công kích Thanh Liên Tiên Tôn.

Giang Tuyết lây tú cầu ra, vội nói với Giang Tuyết Tình:

- Tình nhi, thu tam giới đi!

Tim Giang Tuyết Tình rớt cái bịch, giật mình tỉnh lại. Pháp lực tuôn ra, ba mươi ba trọng thiên tam giới nhỏ dần biến thành một tòa linh lung bảo thápị Giang Tuyết Tình đưa vào chậu sành Lô Bồng.

Thanh Liên Tiên Tôn lao vào Đại La Thiên, mặc kệ thắng hay thua, tam giới không chịu nổi chiến đấu giữa Thiên Tôn. Chúng sinh tam giới đa số là người bình thường, sẽ bị chấn nát bấy.

Tam giới sớm bị các Đạo Quân Đạo Tôn tinh luyện thành một tòa bảo tháp, bên trong chứa ba mươi ba trọng thiên. Giờ phút này, tam giới bị đưa vào chậu sành trong tiên thiên Lô Bồng, đừng hòng có ai tổn thương được chúng sinh tam giới.

Nguyên giới kim thuyền lao tới, Thanh Liên Tiên Tôn giơ tay đỡ. Bàn tay vỗ làm thân thuyền hằn dấu tay to lớn. Kinh khủng dấu tay rậm rạp vết nứt.

Hồng mông thanh liên của Thanh Liên Tiên Tôn bị nhốt bên ngoài Nguyên Thủy Đại La Thiên. Không có đóa thanh liên thì thực lực của Thanh Liên Tiên Tôn không quá mạnh, nhưng vẫn hơn Nguyên Mẫu Thiên Tôn nhiều.

Thanh Liên Tiên Tôn mới giơ một chưởng thì chí bảo nguyên giới kim thuyền đã vỡ nát.

Nguyên Mẫu Thiên Tôn lao lên, hai Thiên Tôn lướt qua nhau, chỉ trong một giây đã đánh nhau mấy trăm lần. Nguyên Mẫu Thiên Tôn khẽ rên, miệng hộc máu rơi vào Đại La Thiên.

Nguyên Dục Thái Cực Đồ bay xuống thu Thanh Liên Tiên Tôn vào trong. Vạn Vật Đạo Tổ gầm lên, vọt vào trong tranh.

Nguyên Dục Thái Cực Đồ thu Thanh Liên Tiên Tôn vào trong liền biến thành Nguyên Dục Thái Cực Thiên. Cả tòa Nguyên Dục Thái Cực Thiên đều là tiên thiên Thái Cực đạo cảnh. Vạn Vật Đạo Tổ rơi vào trong tranh, khí thế tăng vọt, thực lực gần bằng đám Thiên Tôn Nguyên Mẫu Thiên Tôn.

Tuy Vạn Vật Đạo Tổ không phải Thiên Tôn nhưng Nguyên Dục Thái Cực Đồ là tiên thiên chí bảo, giờ có chí bảo này chống đỡ nên thực lực Vạn Vật Đạo Tổ tăng kinh người.

- Vạn Vật đạo hữu.

Thanh Liên Tiên Tôn cười to bảo:

- Ngươi và ta xem như quen biết nhiều năm. Ngày xưa ta và Đế Lân đến đây luận đạo cùng ngươi ba trăm năm, được đạo diệu chín thời đại tiền sử từ người của ngươi. Laị thắng tiên thiên pháp bảo của ngươi, sau đó mới có thời đại tiên đạo.

- Giữa ngươi và ta không thù oán, nếu ngươi chịu nhường bước thì ta sẽ giữ cho một mạng. Ngươi đã sống mười kiếp, thần hồn không thể tiếp tục chuyển thế. Nếu ngươi chết bây giờ là chết thật.

- Tha cho ta một mạng?

Vạn Vật Đạo Tổ cười phá lên, dốc sức dao động pháp lực, khí thế càng lúc càng khủng bố.

- Tiên Tôn, ta đã sống mười kiếp, từ ngực ôm thiên hạ đến sa đọa thành ma, rồi trở thành Nguyên Dục, đời này không ham muốn gì nữa.

- Điều duy nhất ta không yên lòng là Định Quang, Linh Châu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.