Đế Tôn

Chương 35: Truy sát đến cùng



Đợi một chiêu này chứng thực, Tiêu tổng quản không khỏi nao nao, một chiêu này của Giang Nam vô cùng lăng lệ ác liệt, hơn nữa cực kỳ giảo hoạt xảo trá, âm hiểm vô cùng, để cho hắn không kịp trách né, hắn vốn cho là một kích tất sát, lại không nghĩ rằng một thức này căn bản không có bao nhiêu uy lực, cũng không để cho hắn bị thương, uy lực thậm chí còn không bằng chiêu thức Giang Nam sử dụng lúc trước.

- Đúng rồi, một chiêu này của hắn cũng không luyện thành...

Hắn vừa mới nghĩ tới đây, đột nhiên thấy Giang Nam đã đưa thân áp sát, như là voi lớn lao nhanh, mạnh mẽ đâm tới mà đến, một bước tầm đó liền đem khí thế tăng lên tới cực hạn, chân khí cùng không khí ma sát, phát ra thanh âm giống như lôi minh, một chưởng hung hăng khắc ở lồng ngực của hắn!

- Lần này nguy rồi, sai sót tiên cơ!

Tiêu tổng quản điên cuồng hét lên, toàn lực thúc dục Hỗn Nguyên Đồng Tử Công đối chiến một kích này, giờ khắc này hắn rốt cục cảm nhận được mục đích mà Giang Nam sử dụng một chiêu mà bản thân chưa luyện thành kia, Giao Long Điếu Miết chính là để cho hắn nhượng bộ, để cho hắn lâm vào hạ phong!

- Không thể lui, vừa lui hắn liền có xu thế Mãnh Hổ xuống núi, Giao Long Xuất Uyên!

Một tiếng vang thật lớn truyền đến, thân hình Tiêu tổng quản rung mạnh, lông mày lăng không bay múa, vậy mà một bước không lùi, cứ thế mà ngăn lại một kích lăng lệ ác liệt của Giang Nam, chỉ là sắc mặt lập tức đỏ lên, cương khí trong người di động xông tới không ngớt, thực sự ngăn lại thế công của Thần Tượng Đạp Sơn.

Luyện Khí thành cương chỗ cường hoành có thể thấy được lốm đốm, nếu hắn ăn xong một chiêu này của Giang Nam, liền như trước có cơ hội lật bàn!

- Đánh bạc! Đánh bạc hắn phá không được cương khí của ta!

Bành!

Kích thứ hai của Thần Tượng Đạp Sơn theo sát tới, quần áo của Giang Nam cổ đãng, tóc đen cuồng loạn nhảy múa, một cước đá ra, tựa hồ ngay cả núi cũng có thể đá bay. Tiêu tổng quản đối chiến một kích này, sắc mặt trắng bệch lập tức trở nên huyết hồng, rốt cục nhịn không được lui về phía sau một bước.

Hắn vừa lui về phía sau, khí thế của Giang Nam càng mạnh hơn nữa, Thần Tượng Đạp Sơn là một chiêu như vậy, dùng lực trùng kích đến đề thăng chiêu thức, khoảng cách càng xa, lực trùng kích càng cường, Tiêu tổng quản vừa lui, liền đã chú định hắn bại cục đã định! truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Bành! Bành! Bành!

Hai người một cái bạo lui, một cái ép sát, chỉ nghe tiếng bước chân cùng tiếng va đập cực lớn truyền đến, Đại Địa kịch liệt run run phập phồng, hai người mỗi va chạm một lần, liền thấy bùn đất cùng loạn thạch tung bay, tựa như hai đầu Cự Thú liều chết chém giết, để cho những Dược Vương phủ cao thủ vây xem kia không khỏi biến sắc.

Vô luận Tiêu tổng quản hay là Giang Nam, cũng không phải đặc biệt cường tráng, trái lại, hai người thậm chí có chút gầy yếu, Giang Nam thanh tú, nhìn như văn nhược, Tiêu tổng quản lại có vẻ cơ bắp can luyện, rất khó tưởng tượng trong thân thể nho nhỏ của hai người lại có thể bộc phát ra sức lực lớn kinh người như thế!

- Hộ thể cương khí, phá cho ta!

Giang Nam quát chói tai, một kích cuối cùng của Thần Tượng Đạp Sơn hung hăng nện vào ngực Tiêu tổng quản, trong miệng Tiêu tổng quản thổ huyết, cương khí lao nhanh trong cơ thể rốt cục bị Giang Nam triệt để đánh nát, trong nội tâm không khỏi kinh hãi gần chết, lập tức thả người liền đi, lạnh lùng nói:

- Giang Tử Xuyên, ngươi giết Mộc Tần Nam, lại giết bốn nô tài của Nhị Điện hạ, thậm chí ngay cả ta cũng muốn giết, cùng hung cực ác, lần này sau khi ta trở về, nhất định sẽ tự mình bẩm báo Nhị Điện hạ, xem ngươi chết như thế nào!

- Ta chết như thế nào? Còn là ngươi chết trước một lần cho ta xem một chút a!

Giang Nam thả người mà lên, hướng Tiêu tổng quản chặn đánh mà đi, hai người một trước một sau, thân hình ở giữa không trung phi tốc tiếp cận.

- Giang Nam đánh chết Mộc Tần Nam? Còn giết bốn thái giám của Nhị hoàng tử?

Nhạc Phong ngẩn ngơ, đột nhiên từ trong tin tức kinh người này tỉnh lại, chứng kiến Giang Nam đang đuổi giết Tiêu tổng quản, vội vàng quát:

- Ngăn lại bọn hắn, đừng cho bọn hắn phân ra sinh tử! Hai người bọn họ, cái nào chết chúng ta đều không tiện khai báo!

Phần đông đệ tử của Dược Vương phủ trong lòng nghiêm nghị, nhao nhao hướng hai người đuổi theo, bất quá thân pháp của Giang Nam cùng Tiêu tổng quản cực nhanh, những người bọn hắn cũng là hữu tâm vô lực.

Tu vi của Nhạc Phong cũng cực cao, đã tu thành Hỗn Nguyên, thân pháp cực nhanh, thả người mà lên, thân như phiên hồng, chặn ngang giữa hai người, chắp tay nói:

- Giang huynh, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, thỉnh xem trên mặt mũi tiểu huynh...



Giang Nam triển khai thân pháp, như một Du Long vô cùng trơn trượt, ở giữa không trung xẹt qua một đạo đường vòng cung, vượt qua hắn tiếp tục hướng Tiêu tổng quản đuổi giết mà đi.

Nhạc Phong ngẩn ngơ:

- Tốt thân pháp!

Hắn lực lượng suy kiệt, từ giữa không trung rơi xuống dưới, lần nữa chuẩn bị truy kích Giang Nam cùng Tiêu tổng quản, đã thấy Tiêu tổng quản bị Giang Nam từ giữa không trung đánh xuống, tràng cảnh lúc hai người động thủ kia kinh người, như là hai đầu dã thú hung mãnh quay cuồng đánh lẫn nhau, một đường đụng vào lâm viên của Dược Vương phủ, chỉ thấy cây cối như mọc thành phiến đổ xuống.

- Giang Tử Xuyên, ngươi dám giết ta, Nhị Điện hạ...

Tiếng nói bén nhọn của Tiêu tổng quản từ trong lâm viên truyền đến, im bặt mà dừng, xa ngút ngàn dặm không một tiếng động.

Sắc mặt Nhạc Phong đột nhiên thay đổi, dừng bước lại, trong nội tâm âm thầm kêu khổ:

- Lần này nguy rồi...

Giang Nam từ từ cất bước, từ trong lâm viên đi ra, Nhạc Phong thấy hắn như trước giống như không có việc gì, không khỏi liên tục dậm chân, nhịn không được nói:

- Giang huynh, lần này ngươi làm sai rồi, nếu như ngươi đã thắng, vậy thì tha hắn một lần, làm gì đuổi tận giết tuyệt? Hôm nay ngươi giết Tiêu tổng quản, Nhị hoàng tử chắc chắn sẽ không từ bỏ ý đồ!

Giang Nam cười nói:

- Nhạc huynh khoan hậu, tiểu đệ bội phục. Bất quá tiểu đệ chưa bao giờ đắc tội qua Nhị hoàng tử, Nhị hoàng tử liền phái người đến đây giết ta, ngươi cho rằng ta buông tha Tiêu tổng quản, hắn sẽ từ bỏ ý đồ sao?

Nhạc Phong thở dài liên tục, không biết nói cái gì mới tốt.

- Nhị Điện hạ như thế nào có rảnh đến Dược Vương phủ ta?

Trong hậu hoa viên của hành cung ở Dược Vương thành, Nhạc Linh Nhi cùng Tô Triệt sóng vai mà đi, đi tới phía trên cầu nổi, lúc này tuy là mùa đông, nhưng hậu hoa viên của hành cung lại như cũ ôn hòa như xuân, nhiều loại hoa thắng gấm, hương phiêu khắp nơi trên đất.

Nhạc Linh Nhi cười nói:

- Nhị Điện hạ, hôm nay cha ta đang bế quan, trùng kích cảnh giới Thần Thông, không rảnh chiêu đãi ngươi, kính xin ngươi thứ lỗi. Tứ hoàng tử đã ở trong phủ ta, chỉ là hắn cũng đang bế quan, đoán chừng tiếp qua không lâu liền sẽ xuất quan.

Trong mắt Tô Triệt lóe lên hàn quang, lại khôi phục như thường, ôn hòa cười nói:

- Tứ đệ bế quan không thấy Tiểu Vương, đây là hợp tình lý, Tiểu Vương ngược lại rất chờ mong cùng Tứ đệ gặp gỡ lần nữa, nói lời tương hội.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.