Đế Trụ

Chương 62-1: Khách đến



Triệu Đại gật đầu nói: - Vương gia yên tâm, thuộc hạ sẽ cẩn thận ứng phó. Nếu một người đã không có sở cầu, người như vậy cho dù nhỏ bé đến mấy cũng không dễ khống chế. Còn một người nếu trong lòng đã có dục vọng, có thứ mà họ sợ hãi, cho dù có mạnh đến mấy, thuộc hạ cũng có thể khống chế được họ!

Lưu Lăng ừ một tiếng nói: - Ừm, cứ mặc sức làm, ta tin tưởng ngươi.

Trong mắt Triệu Đại ánh lên một tia cảm kích, lập tức nói: - Vương gia, gọi thuộc hạ đến, có phải là muốn thuộc hạ dẫn người đến phương Nam trước không?
Lưu Lăng nhìn y một cách tán thưởng.

- Không sai, tác dụng của Ảnh vệ là sự bí mật, cuộc chiến lần này Ảnh vệ đóng vai trò rất lớn. Chuyện trong Đô thành tạm thời gác lại, mọi thứ bây giờ đều phải lấy chiến sự làm chính. Người của Ảnh vệ không cần đến phương Nam, có thể lưu lại một bộ phận nhân mã trong Thiết y ảnh vệ và Đồng y ảnh vệ, phụ trách giám sát quan viên trong triều. Đại quân Nam hạ, hậu cần tiếp tế vô cùng quan trọng, nếu trong triều có người làm loạn, sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thành bại của chiến sự phương Nam.

- Cho nên, bộ phận Ảnh vệ lưu lại phải giám sát chặt chẽ quan viên phụ trách hậu cần, chỉ cần có một chút gió lay cỏ động, phát hiện có người ăn hối lộ tham ô, không cần xin chỉ thị, lập tức giết chết. Bây giờ là thời kì vô cùng nhạy cảm, không cần suy xét hậu quả gì đó. Những người có ảnh hưởng bất lợi đến chiến sự phương Nam, lưu lại cũng vô ích!

Triệu Đại gật đầu nói: - Thuộc hạ hiểu rồi!

Lưu Lăng nói tiếp: - Đêm nay ngươi dẫn theo đại bộ phận Ảnh vệ khởi hành Nam hạ, trên đường nếu phát hiện có gì dị thường, lưu lại người bẩm báo với ta. Nhiệm vụ của ngươi là trong vòng hai ngày phải đến được Ứng Châu, loại bỏ Chỉ huy sứ Phủ viễn quân An Hằng. Sau khi ngươi đến, làm rõ toàn bộ tội chứng của con người này, đợi bao giờ ta đến sẽ xử lý hắn.

Triệu Đại nói: - Vương gia, nếu như đã muốn loại trừ người này, sao không để thuộc hạ phái người đi trừ khử?

Lưu Lăng cười nói: - Người này, không phải kiêu hùng, mà là gian nhân. Người như vậy mà dám lộ liễu thôn tính Phủ viễn quân do ta một tay gây dựng, nói không chừng là có đại nhân vật trong triều đình chống lưng. Nếu giết chết hắn, sẽ mất đi rất nhiều tin tức hữu dụng. Hơn nữa, con người này ta lưu lại vẫn còn tác dụng, không cần vội giết.

Triệu Đại gật đầu nói: - Thuộc hạ biết rồi.

Lưu Lăng phất phất tay nói: - Đi đi, đừng để bị lộ.
Triệu Đại quỳ xuống, khấu đầu lần nữa sau đó xoay người chui vào trong mật đạo.

Lưu Lăng đợi Triệu Đại biến mất, xoay người nhìn bức họa cha mẹ treo trên tường, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ấm áp. Hắn nhìn khuôn mặt quen thuộc trong bức họa, ánh mắt dịu dàng.

- Cha mẹ, con trai sắp phải ra chiến trường nữa rồi. Lần này không giống như lần trước, có lẽ vận số của Bắc Hán đã hết thật rồi. Bố mẹ, con trai đã làm đủ nhiều cho quốc gia này rồi, nhưng Bắc Hán thực sự quá nhỏ bé, rất khó cầu sinh tồn trong ngõ hẹp.

- Hậu Chu Sài Vinh, con người này là một nhân tài chiến lược, hơn nữa trong tay hắn có vô số đại tướng thiện chiến, cùng hàng chục vạn chiến binh tinh nhuệ. Quốc lực Hậu Chu vượt xa Bắc Hán, nếu Hậu Chu dốc toàn lực, con trai cũng không dám chắc mình có thể đánh thắng trận này.

- Tuy nhiên, cha mẹ yên tâm, con trai đã đến thời đại này rồi, thì sẽ cố gắng sống tốt. Nếu… nếu Bắc Hán thực sự không thể vượt qua kiếp nạn này, con trai sẽ mang theo cô nương yêu quý của mình cao chạy xa bay, mai danh ẩn tích sống một cuộc sống bình thường.

- Nhưng, con trai không thể buông tay mặc kệ! Nhị ca đối với con ân trọng như núi, nếu con không dốc toàn lực giúp huynh ấy bảo vệ giang sơn xã tắc này, quãng đời còn lại sẽ không thể thanh thản mà sống. Bất luận thế nào, con trai cũng phải ra sức thực hiện. Nếu con trai may mắn chiến thắng, nhất định là cha mẹ ở phương xa đang cầu nguyện cho con trai. Nếu con trai bại, chỉ có thể trách nhị ca sinh không gặp thời, một bụng tham vọng mà không thể thực hiện.
Lưu Lăng nhìn bức họa cha mẹ, tự lẩm bẩm một mình.

Lúc này, ngoài cửa vang lên giọng nói của Mẫn Tuệ: - Thưa Vương gia, Tam Giang hầu đã đến được một lát, đang ở phòng khách nghỉ ngơi. Trần thống lĩnh của đại doanh Kinh Kỳ dẫn theo mấy vị tướng quân, cũng vừa vào phủ, Vương gia có qua đó bây giờ không ạ?

Lưu Lăng đứng dậy, chỉnh trang lại y phục của mình, nói: - Ngươi đi trước đón tiếp mấy vị đại nhân, ta sẽ đến ngay.

Mẫn Tuệ ở bên ngoài dạ một tiếng, nhẹ nhàng bỏ đi.

Lưu Lăng tự kiểm tra lại mình một chút, sau đó bước nhanh ra cửa. Lúc ra đến cửa, Lưu Lăng bỗng nhiên quay lại nhìn bức họa cha mẹ trên tường, hắn xoay hẳn người, cúi lạy một cái thật sâu!

Yên tâm nhé, cha mẹ, con trai sẽ sống sót trở về!

Trong lòng Lưu Lăng mặc niệm một câu, sau đó đi nhanh về phía phòng khách. Lúc hắn đi đến cửa, từ xa đã nhìn thấy Thống lĩnh đại doanh Kinh kỳ Trần Viễn Sơn dẫn theo Triệu Bá cùng mấy tướng quân, ngồi như đóng đinh ở cửa. Bọn họ đều từng là thuộc hạ của Lưu Lăng, chỉ có điều không xuất thân từ Phủ Viễn quân. Thấy Lưu Lăng đi đến, Trần Viễn Sơn dẫn đầu, thi hành quân lễ, cách đó các vị tướng quân quỳ một gối xuống đất.

- Mạt tướng khấu kiến Vương gia!

Lưu Lăng chỉ thản nhiên gật đầu, cũng không đi đỡ bọn họ, giữa hai đầu chân mày toát lên một sự uy nghiêm.

- Đứng dậy đi, vào trong phòng nói chuyện!

Lưu Lăng bình thản nói một câu, sau đó bước vào bên trong phòng khách. Lúc này Tam Giang hầu Trình Nghĩa Hậu cũng đã chạy ra nghênh đón, hắn là người xuất thân quân đội, tích lũy quân công được phong làm Tam Giang hầu, cho nên gặp Lưu Lăng, hắn cũng hành quân lễ trước, sau đó mới quỳ một gối: - Mạt tướng Trình Nghĩa Hậu, khấu kiến Vương gia!

Lưu Lăng cười ha hả nói: - Lão Trình à, vẫn là ngươi đến nhanh nhất.

Trình Nghĩa Hầu là một người đàn ông đôn hậu tuổi độ ngũ tuần, dáng người khỏe mạnh, cao khoảng một mét bảy lăm, vai rộng eo tròn, khuôn mặt ngăm đen giống như chui từ đống than ra vậy. Lần đầu tiên Lưu Lăng nhìn thấy người này, cảm khái một hồi, sau đó buột miệng hỏi ra một câu: - Ngươi có phải họ Bao không?

Trình Nghĩa Hầu nhìn trung hậu thành thật, nhưng lúc dụng binh lại cực kì giảo hoạt. Đây là một trong những nhân vật cáo già nhất trong đám thủ hạ của Lưu Lăng. Người này mỗi lần đối địch, đều không áp dụng lối mòn tiên hạ thủ vi cường gì đó. Mỗi lần hắn đều quan sát cẩn thận đối thủ của mình, hơn nữa đều có thể phát hiện ra nhược điểm của đối phương. Con người này, gặp người thật thà thì đuổi cùng giết tận, gặp người độc ác hoặc người hắn không địch nổi bỏ chạy còn nhanh hơn thỏ.

Lúc đầu cùng Đại Liêu liên hợp dụng binh với Hậu Chu, trận chiến Tấn Châu bởi vì Liêu Quốc rút quân trước, quân đội Bắc Hán đành phải chật vật rút về Đàn Châu. Nguyên soái của binh mã Hậu Chu Tôn Huyền Đạo dẫn quân truy sát, trên đường quân Bắc Hán tổn thất nghiêm trọng. Trong các đội nhân mã, chạy nhanh nhất và cũng duy trì được đội ngũ hoàn chỉnh nhất, chính là bộ phận do Trình Nghĩa Hậu suất lĩnh. Chỉ có điều lần đại chiến đó, Lưu Lăng vẫn chưa đến thời đại này, hoặc cũng có thể nói, thời điểm đó Lưu Lăng vẫn nằm trên giường bệnh, hấp hối sắp chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.