Đế Trụ

Chương 62-2: Khách đến (2)



Sau lần đại chiến đó, bởi vì hai vạn Kiến Hùng quân do Trình Nghĩa Hậu suất lĩnh rút lui hoàn chỉnh, mặc dù chẳng có công lao gì, càng không bàn đến chuyện vinh quang, nhưng Hoàng đế Lưu Nghiệp vẫn phong cho hắn làm Tam Giang hầu. Nhưng Trình Nghĩa Hầu đối với danh hiệu Tam Giang hầu này vẫn luôn canh cánh trong lòng, dù sao đây cũng không phải chuyện vẻ vang gì.

Trình Nghĩa Hầu ha ha cười nói: - Vương gia triệu kiến, không dám không vội. Thời gian này mỗi ngày đều ở nhà nuôi gà đấu chó, nhàn rỗi đến mức sinh bệnh. Quân lệnh của Vương gia vừa đến, lão Trình ta liền biết rốt cuộc đã có thể vận động xương cốt rồi. Cứ tiếp tục thế này, chỉ e lão Trình ta sẽ bị kìm nén mà chết.

Lưu Lăng cười cười, trong lòng thầm nghĩ đến lúc đó chỉ mong ngươi nhìn thấy đại quân Hậu Chu, không còn chạy nhanh giống như năm xưa nữa. Lại nói vị Hầu gia này, nổi tiếng nhất chính là chạy nhanh.

Dường như đoán được suy nghĩ trong lòng Lưu Lăng, Trình Nghĩa Hầu thoáng đỏ mặt nói: - Thỉnh Vương gia yên tâm, lần đại chiến này, lão Trình ta tuyệt đối sẽ không giống như lần trước, chỉ biết bỏ chạy.

Lưu Lăng ha ha cười nói: - Bổn vương chưa từng nói ngươi cái gì, là ngươi tự khai đấy nhé.

Trần Viễn Sơn dẫn theo mấy vị tướng quân đứng ở cửa, nghe thấy Lưu Lăng nói vậy cũng không kìm được bật cười. Trình Nghĩa Hầu không vui nói: - Mấy đứa ranh con các ngươi dám giễu cợt ta? Vương gia cười ta không nói làm gì, các ngươi cũng dám. Đừng tưởng đánh được vài trận là đã hơn người, có bản lĩnh chúng ta cùng lên chiến trường phía Nam đọ sức, xem xem công lao của ai lớn hơn!

Trần Viễn Sơn động dung nói: - Hầu gia thứ lỗi, bọn mạt tướng không dám giễu cợt Hầu gia! Chiến trường phía Nam, mạt tướng không có tâm trạng ganh đua, chỉ một lòng vâng theo hiệu lệnh của Vương gia!

Trình Nghĩa Hậu biến sắc, sau đó ra sức gật đầu nói: - Được! Điểm này có thể bỏ qua, lão tử không so đo với ngươi!

Đang nói chuyện, bên ngoài có thị vệ bẩm báo nói: - Vương gia, Hổ Đình hầu, Trung Nghĩa hầu đã đến.”
Hắn vừa nói xong, một thị vệ khác chạy đến nói: - Vương gia, Phụ Quốc tướng quân Chiêu Tiên, Vệ Quốc tướng quân Tôn Thắng đã đến.

Lưu Lăng gật đầu nói: - Mời đến phòng khách nói chuyện.

Không lâu sau, Hổ Đình hầu Lưu Mậu và Trung Nghĩa hầu Vương Bán Cân tay nắm tay đi xuất hiện bên ngoài, chuyện trò rôm rả. Sau lưng họ là Phụ Quốc tướng quân Chiêu Tiên và Vệ Quốc tướng quân Tôn Thắng.

Hồ Đình hầu Lưu Mậu là một hán tử tuổi ngoài ba mươi, dáng người vạm vỡ, không hề thua kém Trình Nghĩa Hậu. Chỉ là da mặt hắn trắng nõn, cũng không có râu, mỗi khi cười gần như không thể nhìn thấy đôi mắt. Con người này bởi vì quá trắng trẻo, thường xuyên mang đến cho người ta một loại ảo giác âm khí tương đối nặng.

Nhưng nói lại, con người này trước khi phong hầu, cũng chỉ toàn làm mấy việc nặng âm khí. Hoặc cũng có thể nói, hầu tước là vì mấy chuyện đó mà được phong thưởng.

Nói dễ nghe một chút, hắn chuyên làm công tác ngầm, nói khó nghe một chút, hắn là một kẻ trộm mộ!

Bắc Hán quốc lực yếu, diện tích quốc thổ chỉ bằng một phần mười Hậu Chu. Đất đai cằn cỗi, mười hai châu liên tục mất mùa. Để bổ sung quốc lực, gom góp vàng bạc chuẩn bị quân lương, lão Hoàng đế Lưu Nghiệp triệu tập một nhóm năng nhân dị sĩ chuyên môn tìm kiếm mộ huyệt trong biên giới Bắc Hán, vô số mộ lớn ở khu vực Trung Bắc bộ Sơn Tây đều bị Hổ Đình hầu dẫn người thăm viếng, nhân số không nhiều, thời kì hưng thịnh nhất cũng chỉ khoảng năm trăm. Nhưng những người này, đều là cao thủ trộm mộ!

Nghe nói tổ tiên của Lưu Mậu này chính là Mạc Kim giáo úy dưới trướng đại gian hùng thời kì Đông Hán Tào Tháo. Kĩ thuật tầm long điểm huyệt của Lưu Mậu là do tổ tiên truyền lại, danh bất hư truyền. Thậm chí có thể nói, nếu không có con người này, Bắc Hán quốc sớm đã bị thiết kỵ của Đại Liêu quốc san bằng rồi. Năm thứ năm Càn Hữu, Bắc Hán hạn hán mất mùa, gần như không có lấy một hạt gạo, phải dựa vào số vàng bạc Lưu Mậu trộm mộ kiếm được cống nạp cho Liêu quốc, thậm chí còn có phần dư.

Một người như vậy, đặt ở xã hội hiện đại chỉ e sớm đã bị chính phủ bắt rồi, xử bắn còn là nhẹ. Nhưng ở thời đại này, hắn lại là đại công thần của một đất nước. Nghe nói có một ngày lão Hoàng đế Lưu Nghiệp nằm mơ, mơ thấy bị vô số ác quỷ đeo bám, đòi lại bảo bối trong mộ. Sau khi tỉnh dậy Lưu Nghiệp thầm nghĩ, đây chắc chắn là chủ nhân của những mộ huyệt bị trộm đến hỏi tội hắn. Cho nên sáng ngày thứ hai, Lưu Nghiệp đã làm một trận pháp sự siêu độ vong hồn. Sau đó giải tán đội ngũ của Lưu Mậu. Nhưng để biểu dương công lao của Lưu Mậu, Lưu Nghiệp vẫn phong hắn làm Hổ Đình Hầu.

Còn Trung Nghĩa hầu Vương Bán Cân, truyền kì về con người này còn phong phú đặc sắc hơn nữa. Nghe nói lúc người này sinh ra chỉ có nửa cân, cho nên cha mẹ hắn đặt tên cho hắn là Vương Bán Cân. Năm chín tuổi, cha hắn lâm bệnh qua đời, mẹ hắn tái giá không cần hắn nữa. Một đứa trẻ chín tuổi, không thân không thích, ăn xin sống qua ngày.

Đến năm mười hai tuổi, Vương Bán Cân da bọc xương gầy như que củi, không biết dựa vào cái gì lại sở hữu một thể phách nhanh nhẹn dũng mãnh. Long Hổ Sơn Trương Thiên Sư đang trên đường dạo chơi, vừa lúc bắt gặp Vương Bán Cân đang đào mộ ăn thịt thi thể. Thầm nghĩ đứa trẻ này sống cũng không dễ liền thu nhận hắn làm đệ tử. Vương Bán Cân đi theo Trương Thiên Sư ngao du tứ hải trong suốt bốn năm liền.

Mười sáu tuổi, Vương Bán Cân học được một thân công phu, bởi vì được Trương Thiên Sư giáo hóa, cũng không còn một thân khí tức âm tổn như trước. Trương Thiên Sư tuổi già, định trở về Long Hổ Sơn chỉ định truyền nhân. Nhưng Vương Bán Cân không muốn theo sư phụ trở về chịu sự trói buộc của thanh quy giới luật, buổi tối đứng trước cửa phòng sư phụ lén lút dập đầu ba cái sau đó một mình bỏ chạy.

Sau đó nữa, Hậu Hán bị Hậu Chu tiêu diệt. Quách Uy giả ý mời Lưu Nghiệp đến Lạc Dương, nói là muốn lập Lưu Nghiệp đăng cơ làm vua. Kết quả đợi Lưu Nghiệp đến Lạc Dương liền bị Quách Uy giam lỏng. Lưu Nghiệp được doanh tử sĩ cứu ra nhưng lại bị Quách Uy phái binh truy sát, vừa hay gặp được Vương Bán Cân. Vương Bán Cân cứu Lưu Nghiệp rồi hộ tống hắn trở về Thái Nguyên. Lưu Nghiệp cảm ơn ơn cứu mạng, ở Thái Nguyên xây dựng cho hắn một tòa đạo quan, tên gọi Thái Thanh Quan. Sau khi Lưu Nghiệp tự mình xưng Đế, lại phong cho Vương Bán Cân năm ấy mới mười bảy tuổi làm Trung Nghĩa hầu.

Càn Hữu năm thứ hai, Liêu Quốc ý đồ tiêu diệt Bắc Hán. Mười vạn thiết kỵ Nam hạ, bao vây thành Thái Nguyên. Lưu Nghiệp đến đại doanh Liêu Quốc cầu hòa bị bắt làm con tin, bá quan văn võ trong triều không biết làm gì. Chỉ có đạo sĩ Thái Thanh Quan Trung Nghĩa hầu Vương Bán Cân năm ấy mới mười tám tuổi dẫn theo năm trăm tử sĩ xông vào đại doanh Liêu Quốc, liều chết cứu Lưu Nghiệp ra. Lúc đó Chủ soái của Liêu Quốc là Đại hoàng tử Da Luật Hùng Cơ vô cùng tán thưởng Vương Bán Cân, luôn miệng khen hắn can đảm. Sau đó Vương Bán Cân bảo vệ Lưu Nghiệp cùng Da Luật Hùng Cơ đàm phán, cuối cùng đạt thành hiệp nghị. Bắc Hán từ đó trở thành nước chư hầu của Liêu Quốc, Lưu Nghiệp được gọi là Chất Hoàng đế, hàng năm phải cống nạp cho Liêu Quốc!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.