Đế Vương Công Lược

Chương 54: Tư vị có tức phụ yêu thương [ Thật là tốt]



Đoạn Dao trốn ngoài cửa, chỉ lộ ra nửa cái đầu rình coi, thuận tiện tự hỏi lòng mình một chút, nếu lát nữa sư phụ và vị lão tiền bối này đánh nhau thì mình nên tới hỗ trợ hay là nên chạy thật nhanh đây?.

Nam Ma Tà bình tĩnh nhìn lão nhân kia hồi lâu rồi đột nhiên ra tay đánh tới.

Đoạn Dao vô cùng sợ hãi, nhanh như tia chớp vọt vào phòng.

Lão nhân cũng không hề động đậy.

Lúc chỉ còn cách đầu lão nhân một ngón tay thì Nam Ma Tà dừng lại.

Đoạn Dao nhanh chóng ôm lấy sư phụ, nghìn vạn lần phải bình tĩnh!!!

Lão đầu tiếp tục nói: ” Nếu các hạ là Nam đại hiệp, vậy thì vị này có lẽ là Tiểu Vương gia của Tây Nam Phủ rồi, còn vị kia chính là Tây Nam Đoạn Vương, đúng không?”

” Ngươi biết cũng không ít chuyện a.” Nam Ma Tà đi vòng quanh người hắn: ” Rốt cuộc có mục đích gì?”

” Mục đích là gì quan trọng sao? Chỉ là thấy Đoạn Vương tình thâm ý trọng nên cảm động một chút mà thôi.” Lão nhân nói: ” Dù ta không thể giải được Kim Tàm Tuyến, nhưng lại có thể phá được Đốt Tinh Cục, tương lai có lẽ cũng giúp được gì đó.”

Đáy mắt Nam Ma Tà càng thêm nghi hoặc.

Lão nhân hỏi: ” Học hay là không học?”

Đoạn Dao thật lòng muốn điên cuồng hét lên, Học!!!

Nhưng mà không thể hét.

Vì sư phụ còn đang ở đây.

Nam Ma Tà ngồi xuống ghế đá: ” Học, nhưng tiểu đồ nhi của ta không học, ngươi dạy cho ta là được.”

Đoạn Dao: “….”

Được rồi, như vậy cũng được.

Lão nhân lắc đầu: ” Phá giải Đốt Tinh Cục, quan trọng nhất là tai thính mắt tinh, lòng dạ thanh thuần.”

Nam Ma Tà hỏi: ” Ngươi là đang lòng vòng khen chính mình, hay là đang lòng vòng chửi ta?”

Đoạn Dao: “….”

Vì sao không thể là đang khen ta?

Lão nhân tiếp tục nói: ” Nếu không muốn học thì mời hai người trở về đi.”

Nam Ma Tà hỏi: ” Đốt Tinh Cục thì có quan hệ gì với Kim Tàm Tuyến?”

Lão nhân nói: ” Đốt Tinh Cục không liên quan gì đến Kim Tàm Tuyến, nhưng lại liên quan đến Thiên Thần Sa, về những chuyện khác, ta không muốn nhiều lời vô ích, Nam đại hiệp cũng đừng hỏi ta nữa.”

Trong lòng Đoạn Dao mừng như điên, bởi vì bất luận là phương diện nào, vị lão tiền bối này xem ra đáng tin hơn sư phụ nhiều, đáng tin, rất đáng tin.

Trên đời này Nam Ma Tà ghét nhất là hai loại người.

Loại thứ nhất là giả thần giả quỷ.

Loại thứ hai là muốn cướp đồ của mình.

Lão đầu chết tiệt trước mắt này vừa khéo một mình ôm hai loại.

Nhưng rồi lại không thể đánh.

Nghĩ tới nghĩ lui nửa ngày, Nam Ma Tà mới nói: ” Để Dao nhi học cũng được, nhưng ta phải ngồi bên cạnh xem.”

Lão nhân sảng khoái gật đầu: ” Được.”

Trong lòng Nam Ma Tà cũng không dễ chịu gì, ngược lại càng thêm buồn phiền hơn nữa. Mãi đến lúc về tới nơi ở rồi vẫn còn đang vô cùng căm giận.

” Sư phụ.” Đoạn Dao dè dặt gõ cửa.

Nam Ma Tà tức tối thổi ria mép.

Đoạn Dao ngồi bên cạnh hắn, ánh mắt cực kì vô tội.

Nam Ma Tà mặt mày uy nghiêm.

” Ta cũng sẽ không nhận thêm sư phụ khác, ca ca cũng sẽ không.” Đoạn Dao nói: ” Chỉ là một ván cờ mà thôi.”

Nam Ma Tà vỗ vỗ đầu hắn, thầm nghĩ đợi giải được Đốt Tinh Cục rồi, mình nhất định phải tìm lão đầu chết tiệt kia đánh nhau một trận.

Không khí ở vườn hoa rất mát mẻ, Sở Uyên ngồi trong đình nghỉ mát, vừa nhìn mây bay xa xa vừa suy nghĩ gì đó.

Đoạn Bạch Nguyệt tiện tay hái xuống một phiến lá, nói: ” Thổi đoạn đồng dao cho ngươi nghe nhé?”

” Ngươi còn biết cái này?” Sở Uyên thấy hơi buồn cười.

” Hồi còn bé thường chơi, lớn lên rồi không chơi nữa, nhưng cũng chưa quên.” Đoạn Bạch Nguyệt ngậm phiến lá, nhẹ nhàng thổi ra một đoạn, âm thanh ngắt quãng nhưng vẫn có thể nghe ra giai điệu.

Sở Uyên thấy chơi vui, nói: ” Dạy ta.”

” Ngươi là Hoàng thượng, dành trò chơi của tiểu hài tử làm chi?” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Không sợ bị chê cười hay sao?”

Sở Uyên rút phiến lá ra khỏi tay hắn, thử thổi thổi.

Chẳng phát ra chút âm thanh nào.

Đoạn Bạch Nguyệt nhìn hắn cười.

Sở Uyên nói: ” Không học nữa.”

” Miệng phải làm giống như ta thế này.” Đoạn Bạch Nguyệt kề sát vào cho hắn xem.

Sở Uyên theo bản năng lùi về sau.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ta là thật lòng muốn dạy ngươi a.”

Sở Uyên đưa một ngón tay chống trước ngực Đoạn Bạch Nguyệt không cho hắn lại gần thêm nữa, do do dự dự một lúc rồi nhẹ nhàng dẫu môi lên.

Đoạn Bạch Nguyệt nhịn cười, nhưng mà thật sự rất muốn cười.

Sở Uyên: “….”

” Hoàng…” Tứ Hỉ công công vội vã chạy một mạch tới đây, thấy hai người như vậy thì hoảng hốt dừng lại, thầm nghĩ, may quá may quá, may mà vẫn chưa hôn.

Sở Uyên nhanh chóng đẩy Đoạn Bạch Nguyệt ra, cả người đều đỏ như tôm luộc.

” Khụ.” Đoạn Bạch Nguyệt xoay người đưa lưng cho Tứ Hỉ, sờ cằm.

” Hoàng thượng.” Tứ Hỉ công công cuống quýt quỳ xuống đất.

” Đứng dậy đi.” Sở Uyên cảm thấy hơi nhức đầu, vừa nãy đúng là bị trúng tà rồi mới làm theo lời hắn.

” Đa tạ Hoàng thượng.” Tứ Hỉ công công đứng dậy, lại nói:” Thái phó đại nhân lại tới rồi.”

Sao lại là cái lão đầu kia nữa? Đoạn Bạch Nguyệt nhíu mày.

Sở Uyên bảo Đoạn Bạch Nguyệt tạm thời lánh sau hòn non bộ, sau đó nói: ” Tuyên.”

Tứ Hỉ công công nhìn hoàng thượng, hơi bối rối.

Sở Uyên khó hiểu: ” Sao vậy?”

Tứ Hỉ công công nói: ” Để lão nô giúp Hoàng thượng sửa sang lại y phục, cổ áo hơi lỏng rồi.”

Sở Uyên: “….”

Tứ Hỉ công công cúi đầu tiến tới, giúp hắn kéo cổ áo cao một chút, che khuất dấu hôn đỏ hồng vô cùng nổi bật —sáng sớm hầu hạ hoàng thượng rửa mặt thay y phục cũng không thấy, Tây Nam Vương đúng là chẳng chú ý gì cả.

Sở Uyên hung hăng trừng hòn non bộ một cái.

Đoạn Bạch Nguyệt nhìn trời, rất là vô tội.

” Hoàng thượng.” Lát sau, Đào Nhân Đức vội vã chạy tới.

Sở Uyên nói: ” Thái phó đại nhân, đã xảy ra chuyện gì?”

” Lão thần vô năng.” Đào Nhân Đức quỳ xuống, nói: ” Vẫn là vì nữ quỷ trong thành kia, dù mấy ngày nay Đại Lý Tự đã dốc toàn lực điều tra nhưng không thu được gì, tối hôm qua….Tối hôm qua, trong thành lại xảy ra án mạng, người chết là một tiểu thương, bán điểm tâm sáng.”

Sở Uyên nhướng mày.

” Tra xét nhiều ngày như vậy, thu hoạch lớn nhất chính là ở chỗ tháp trấn yêu kia.” Đào Nhân Đức tiếp tục nói: ” Đó vốn đã là nơi âm tà, dân chúng của thành này mỗi ngày đều tránh không kịp, nhưng gần đây dường như có người đang hoạt động trong tòa tháp đó.”

” Đã vào trong xem xét chưa?” Sở Uyên hỏi.

Đào Nhân Đức nói: ” Giang Hoài dẫn người vào tra xét hai lần nhưng cũng không thu được gì cả.”

Sở Uyên nói: ” Trước tiên điều động ba nghìn trú quân Bắc Âm tới đây, bảo vệ dân chúng trong thành trước đã.”

Đào Nhân Đức nói: ” Dạ.”

” Tháp trấn yêu.” Sở Uyên suy nghĩ một lúc, nói: ” Là ai phát hiện trong tháp có người đang hoạt động vậy?”

” Rất nhiều người dân trong thành đều thấy được, nói là bạch y tóc đen, rất đáng sợ.” Đào Nhân Đức nói: ” Hiện tại các cửa hàng xung quanh tháp trấn yêu kia đều đóng cửa hết, không ai dám tới gần đó nữa.”

” Lui xuống trước đi, lát nữa gọi Giang Hoài và Tiết Văn Thao rồi cùng tới đây, nếu Cung Phi về rồi thì bảo hắn tới luôn.” Sở Uyên nói: ” Có bắt được nữ quỷ hay không tạm thời chưa cần đề cập tới, nhưng nhất định không thể để dân chúng trong thành này xảy ra chuyện nguy hiểm đến tính mạng nữa.”

” Lão thần đã biết.” Đào Nhân Đức gật đầu, khom người lui ra.

Đoạn Bạch Nguyệt từ sau hòn non bộ bước ra.

Sở Uyên quay đầu lại nhìn hắn.

” Đề nghị ta nói mấy ngày trước, ngươi thấy thế nào?” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ta thật sự hoài nghi đối phương chính là Lam Cơ, nếu đúng như vậy thì dùng ta làm mồi nhử là biện pháp nhanh nhất.”

” Cái gì gọi là làm mồi nhử?” Sở Uyên nhíu mày.

Đoạn Bạch Nguyệt thức thời sửa lại: ” Là ta nói sai, ngươi hiểu ý của ta là được.”

” Được rồi.” Sở Uyên nói:” Đợi lát nữa cùng các vị đại nhân thương lượng xong rồi ra quyết định cũng không muộn.”

Đoạn Bạch Nguyệt gật đầu: ” Được.”

” Ngươi xem, vẫn luôn xảy ra nhiều chuyện như vậy.” Sở Uyên thở dài, đưa tay lên xoa gò má hắn: ” Muốn yên tĩnh cũng không được.”

” Ta bảo ngươi đem tất cả mọi chuyện giao cho ta xử lý, ngươi lại không chịu.” Đoạn Bạch Nguyệt ấn vào vai hắn: ” Ngồi xuống, ta xoa bóp vai cho ngươi.”

Sở Uyên nói: ” Đã là Hoàng đế, làm sao có thể đem hết mọi việc giao cho người khác được?”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Giao cho người nhà mình cũng không được hay sao?”

Sở Uyên buồn cười liếc hắn một cái: ” Ai nói ngươi là người nhà ta?”

” Chuyện gì cũng đã làm rồi, còn không cho phép ta vào hậu cung sao?” Đoạn Bạch Nguyệt khom lưng xuống gác cằm lên vai Sở Uyên: ” Ít nhất cũng phải độc sủng ta ba bốn tháng, hàng đêm sênh ca, sau đó mới lạnh nhạt được, trong sách đều viết như vậy mà.”

” Còn mong đợi gì ba bốn tháng?” Sở Uyên nắm tay hắn: ” Chưa tới mười ngày nữa ngươi đã phải đi rồi.”

Đoạn Bạch Nguyệt: ” Ở lại thêm vài ngày cũng không sao.”

Sở Uyên nói: ” Dám!”

Đoạn Bạch Nguyệt cọ cọ hắn: ” Ừ, ta không dám, cũng tốt, mười ngày thì mười ngày.”

Sở Uyên dựa vào người hắn, nhỏ giọng than một câu: ” Ta có thể chờ được đến hai mươi năm sau…”

Đoạn Bạch Nguyệt đột nhiên cảm thấy trái tim tê rần.

” Sao vậy?” Thấy hắn im lặng hơi lâu, lại không động đậy gì, Sở Uyên có chút nghi ngờ.

” Ta đáp ứng ngươi, nhất định sẽ sống lâu một chút.” Đoạn Bạch Nguyệt từ phía sau ôm lấy hắn: ” Vài chục năm sau này, ta bù lại cho ngươi tất cả những ủy khuất mà ngươi phải chịu đựng nửa phần đời trước này.”

Sở Uyên cười cười: ” Ừ.”

Gió thổi hiu hiu, cảnh sắc và tâm tình đều nhẹ nhàng ôn nhu như vậy.

Tứ Hỉ công công đứng bên ngoài cúi đầu, nếu Tây Nam Vương có thể ở lại thì tốt rồi, mấy ngày gần đây hoàng thượng giống như là đã thật sự thay đổi thành người khác vậy.

Trên hành lang nhỏ bên ngoài ngự thư phòng, Đào Nhân Đức nói: ” Ngươi tới làm cái gì?”

Lưu Đại Quýnh lo lắng vô cùng: ” Trong thành xảy ra chuyện lớn như vậy, ta đến xem một chút cũng không được hay sao?”

” Đi làm việc của ngươi đi.” Đào Nhân Đức tâm phiền ý loạn.

Lưu Đại Quýnh lắc đầu: ” Hiện tại ngay cả cơn gió cũng mang đao, ta không có tâm tư làm mai.”

Đào Nhân Đức qủa thật muốn quỳ lạy hắn: ” Việc của Lưu ĐẠI NHÂN chính là làm mai sao?”

” A??” Lưu Đại Quýnh nói: ” Nếu không thì là gì?”

Đào Nhân Đức: “…”

” Hai vị đại nhân, tới Ngự thư phòng rồi.” Phó thống lĩnh Ngự lâm quân Giang Hoài đi phía sau hai người lên tiếng nhắc nhở.

Lưu Đại Quýnh nói: ” Có nghe hay không, Giang thống lĩnh cũng chê ngươi ồn ào kìa.”

Giang Hoài nhanh chóng nói: ” Mạt tướng không có ý này.”

” Được rồi, đều câm miệng cho ta.” Đào Nhân Đức quả thực rất là đau não. Ba người vào ngự thư phòng thì thấy Sở Uyên đang ngồi sau long án phê duyệt tấu chương, vừa ngẩng đầu thấy liền hỏi: ” Sao Lưu đại nhân cũng theo tới vậy?”

Lưu Đại Quýnh vội vàng nói: ” Trong thành xảy ra chuyện lớn như vậy, vi thần cũng muốn giúp một tay.”

Sở Uyên gật đầu: ” Cũng tốt.”

Đáy mắt Giang Hoài có chút nghi ngờ, nội lực hắn cao cường nên dĩ nhiên có thể cảm nhận được phía sau tấm bình phong còn có một người khác.

Sở Uyên cười cười, nói: ” Đó là ám vệ của trẫm.”

” Dạ.” Giang Hoài nhanh chóng nói: ” Là mạt tướng lo lắng quá nhiều.”

Sở Uyên buông tấu chương trong tay xuống, dùng dư quang khóe mắt liếc nhìn về phía bình phong.

Đoạn Bạch Nguyệt nhìn hắn, khóe miệng cong cong.

Kỳ thực, với tu vi võ công của hắn, muốn che giấu toàn bộ khí tức cũng không có gì khó. Nhưng Sở Uyên e ngại độc tố của Kim Tàm Tuyến nên bắt buộc hắn nếu không phải vạn bất đắc dĩ thì tuyệt đối không được dùng đến nội lực, cũng đành vui vẻ nghe theo.

Nếu như đó là tư vị được tức phụ nhà mình yêu thương, thì thật sự là rất tốt.

Thật sự là không thích chữ “nương tử” cho lắm, nhưng vì cổ trang nên không thể dùng “vợ” được, đổi thành “tức phụ” cũng không khác “nương tử” bao nhiêu. Nàng nào có đề xuất gì hay hay không?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.