Đế Vương Công Lược

Chương 79: Hai vị thiếu gia của Kiếm Môn [ Khách nhân đến từ Đại Sở]



Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Đi thôi, tới Kim Tượng tiêu cục.”

Tư Không Duệ nói: ” Này, ngươi thật sự không đi gặp vị công chúa Cao Ly kia trước sao?”

” Những gì ngươi vừa nói cũng có chút đạo lý, nhưng cũng có phần lo xa quá rồi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Dựa theo tính tình của Kim Xu, nếu sau khi thành thân mà bị ủy khuất, chỉ sợ đã sớm giận dỗi chạy về Cao Ly. Hôm nay nàng vẫn còn ở Bạch Tượng quốc, điều này cho thấy cuộc sống của nàng cũng không tệ, nếu đã là không tệ thì việc gì phải chủ động nhắc tới chuyện ngày trước với trượng phu của nàng, tự tìm mất mặt hay sao?” wejalksjdjkajhgfaklajsdlkjakd

Tư Không Duệ rối rít nói: ” Nhìn không ra a, ngươi hiểu rõ vị công chúa Cao Ly kia ghê đó.” dfklajdkfjhjadgfhghdf

” Đâu có.” Thái độ của Đoạn Bạch Nguyệt rất là hiền lành: ” So với mức độ hiểu biết của Tư Không huynh đối với Niếp cô nương thì quả thực còn kém xa.”

Tươi cười trên mặt Tư Không Duệ trong nháy mắt đông cứng.

” Đi thôi.” Đoạn Bạch Nguyệt xoay người rời khỏi cửa hàng tranh chữ: ” Tới Kim Tượng tiêu cục.”

Đúng như lời người kia nói hồi nãy, Kiếm Môn đóng cửa không tiếp khách, những tiêu cục còn lại đều như thể chiếm được đại tiện nghi, tất nhiên Kim Tượng tiêu cục cũng không ngoại lệ. Khách nhân kẻ đến người đi, chen chúc cơ hồ phá vỡ cánh cửa.

” Hai vị khách nhân.” Một nam tử giống như là quản gia vừa tiễn xong một nhóm người ra ngoài thì thấy Đoạn Bạch Nguyệt và Tư Không Duệ đang đi về phía này, vội vàng nở nụ cười tươi rói, dùng Hán ngữ cứng ngắc của mình chào hỏi: ” Hai vị muốn tìm lão gia nhà ta bàn chuyện làm ăn phải không?” elefkjkdhfghadfadjkfhkaj

Tư Không Duệ cười cười, nói: ” Đúng vậy.”

” Mau vào mau vào.” Quản gia tươi cười khả cúc, vừa dẫn hai người vào trong vừa ân cần nói: ” Xem cách đi đứng và y phục, hai vị là tới từ Đại Sở đi?”

” Nguyên quán là Đại Sở nhưng mấy năm nay vẫn luôn ở tại Vọng Tịch Tiều.” Tư Không Duệ nói: ” Không biết tiên sinh có từng nghe qua nơi đó hay chưa?” kdlkafadhgfg a.lkajsldjkagdfh

” Tất nhiên, Vọng Tịch Tiều cũng là địa phương rất tốt.” Quản gia phân phó hạ nhân chuẩn bị trà, cười nói: ” Vậy hai vị cứ ngồi nghỉ chân chờ một lát, ta đi mời lão gia tới đây.”

Tư Không Duệ gật đầu nhìn theo hắn ra cửa. Không lâu sau ngoài cửa liền truyền đến tiếng bước chân, một trung niên nam tử vóc người cao lớn đẩy cửa bước vào, cung kính khom người hành lễ.

” Vị này chính là lão gia nhà ta.” Quản gia đứng phía sau hắn giới thiệu.

” Đã quấy rầy.” Đoạn Bạch Nguyệt và Tư Không Duệ cũng đứng lên: ” Không biết phải xưng hô như thế nào?”

” Lão gia nhà ta tên là Khôn Đạt.” Quản gia nói: ” Hắn không biết tiếng Hán, nhưng lại cực thích giao dịch làm ăn với người Đại Sở, nói là khách nhân từ quốc gia lớn tới hầu hết đã quen cảnh đời, hào sảng, lại trượng nghĩa.”

” Quá khen quá khen.” Tư Không Duệ nói: “Vừa rồi thấy ngoài cửa người đến người đi, vậy mà vẫn phiền Khôn Đạt lão gia tự mình tới đón chúng ta, đúng là thụ sủng nhược kinh.”

Khôn Đạt ý bảo mời hai người ngồi xuống, sau đó nói với quản gia một đoạn dài.

Quản gia nói: ” Lão gia nhà ta nói, không biết hai vị muốn làm giao dịch về chuyện gì?”

Tư Không Duệ nói: ” Ta muốn thuê mười sát thủ.”

Quản gia vẻ mặt khó xử, hướng Khôn Đạt thấp giọng phiên dịch lại một lần.

Khôn Đạt Nhíu mày, lắc đầu liên tục.

Quả nhiên, sau một lát, quản gia nói: ” Thực sự xin lỗi, hiện nay tất cả sát thủ đều đã ngừng hoạt động, năm nay cũng không nhận mối làm ăn nữa, chỉ có thể thuê tiêu sư và giáo đầu mà thôi.”

Tiêu sư: người vận chuyển hàng hóa.

Giáo đầu: người dạy, cụ thể ở đây là dạy võ.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chúng ta có thể trả giá rất cao, gấp ba lần, thậm chí gấp mười lần cũng được.” kasidhasgd,kjfajkjhfj

Khôn Đạt vẫn cứ lắc đầu: ” Nhiều bao nhiêu cũng không làm, khách nhân cũng đừng làm khó dễ chúng ta nữa.”

” Sao lại nói là làm khó dễ được.” Tư Không Duệ không hờn giận nói: ” Nghề sát thủ của Bạch Tượng quốc đã nổi danh khắp hải ngoại, chúng ta cũng vì thế mà đặc biệt tìm tới đây, phí công phí sức không nói, hiện tại chưởng quỹ cũng không nhận giao dịch, chúng ta chẳng phải là đi một chuyến tay không sao? Nếu muốn nói làm khó dễ, cũng phải là chưởng quỹ làm khó chúng ta mới đúng.”

” Chuyện này…..” Quản gia nghẹn họng, lại nhỏ giọng thương nghị với Khôn Đạt vài câu, nhưng rồi vẫn kiên trì nói: ” Người làm ăn chú trọng chữ tín, hại quý khách đi một chuyến tay không chúng ta cũng rất áy náy, nhưng thật sự không có cách nào a.”

Tư Không Duệ nói: ” Lý do?”

Quản gia nói: ” Có người phá hủy quy củ nghề nghiệp, để tránh phiền phức, không thể làm gì khác hơn là tạm thời đóng cửa, chờ xem tương lai thế nào rồi mới có thể tùy cơ ứng biến.”

Tư Không Duệ nói: ” Ai?”

Quản gia lắc đầu: ” Đây là mâu thuẫn xảy ra trong nội bộ các tiêu cục của Bạch Tượng quốc, khách nhân đừng ép hỏi chúng ta mới phải. Nếu thực sự muốn tìm sát thủ thì có thể đi hỏi nhà khác xem sao, nhưng nhìn hai vị như là đang có chuyện cấp bách, ta cũng đành ở đây lắm mồm nói một câu, hai vị vẫn nên quay về Đại Sở tìm thì hơn, đừng ở Bạch Tượng quốc tiêu hao thời gian vô ích nữa, trong khoảng thời gian này e là không người nào dám cho mướn sát thủ đâu.”

” Như vậy a.” Tư Không Duệ liếc mắt nhìn Đoạn Bạch Nguyệt, thấy hắn khẽ gật đầu, nhân tiện nói: ” Vậy hôm nay đã quấy rầy các vị, cáo từ.”

” Cáo từ.” Quản gia khom mình hành lễ, Khôn Đạt cũng đứng lên, tự mình tiễn hai người ra khỏi Kim Tượng tiêu cục.

” Với tình hình này, xem ra hiện tại rất nhiều tiêu cục ở Bạch Tượng quốc này đều hận chết Kiếm Môn rồi.” Tư Không Duệ nói: ” Ăn gan hùm mật gấu hay sao mà dám ám sát hoàng đế Đại Sở, khiến cho toàn bộ người trong nghề đều không có cơm ăn.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Đi thôi, trở về khách điếm, hỏi tiểu nha đầu kia một chút xem có biết cái gì không.”

” Bây giờ không sợ nàng nói dối nữa ư?” Tư Không Duệ hỏi.

” Tối hôm qua vừa tới, đổi thành ai cũng sẽ khẩn trương, tất nhiên không thích hợp để hỏi nhiều. Nhưng hiện tại đã nghỉ ngơi một đêm, lại ở cùng Dao nhi một ngày, trong lòng cũng nên cởi bỏ phần nào bế tắc.” Đoạn Bạch Nguyệt tạt vào quán bên đường mua một bọc điểm tâm nhỏ: ” Ngươi có biết trong thành Đại Lý có bao nhiêu cô nương thích Dao nhi không? Cho dù hắn chỉ nói một câu thì cũng sẽ đỏ mặt rất lâu.” wejkqash,kjxfkjkjhagfjg

Tư Không Duệ tiếc nuối: ” Đáng tiếc ta không có chất nữ.” Nếu không mình có ưu thế quen biết như vậy chắc chắn sẽ dành được trước a.

Đoạn Bạch Nguyệt nhìn hắn một cái: ” Lần tới nếu có cơ hội, ngươi hãy tới Đại Sở tìm gặp Hộ bộ Lưu đại nhân Lưu Đại Quýnh nha.”

Tư Không Duệ không hiểu: ” Vì sao?”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Có lẽ là đồng môn sư huynh của ngươi.”

Vẻ mặt Tư Không Duệ tràn đầy nghi hoặc.

Đoạn Bạch Nguyệt xách túi điểm tâm trở về khách điếm.

Đoạn Dao đang cùng Hoàng Ly nói chuyện phiếm, thấy hai người trở về thì đứng dậy chào hỏi. ejiueriuahf.alkdf;kadkjfhsadgb

” Mua về chút điểm tâm.” Đoạn Bạch Nguyệt đặt túi điểm tâm lên bàn: ” Không biết cô nương có thích hay không.”

” Đa tạ đại gia.” So với hôm qua, Hoàng Ly nhìn qua đã thoải mái hơn rất nhiều.

” Hôm nay chúng ta đã tới Kiếm Môn.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chỉ là cửa lớn đã đóng chặt, nghe nói đã hơn mười ngày rồi.”

” Mấy vị đại gia muốn làm giao dịch với Kiếm Môn ư?” Hoàng Ly hỏi.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Cô nương không cần phải khẩn trương, nếu đã dẫn ngươi về khách điếm này thì tất nhiên cũng sẽ không giao ngươi ra nữa, nếu không chẳng phải là đã tự tìm phiền toái rồi sao?”

” Nói một chút xem, vì sao Kiếm Môn lại phải đóng cửa từ chối tiếp khách?” Tư Không Duệ đưa cho nàng một li trà.

” Là đã đóng cửa hơn mười ngày.” Hoàng Ly nói: ” Trước đó việc làm ăn vẫn còn tốt lắm, rồi đột nhiên có một ngày chưởng môn giận tím mặt, người người trong phủ đều cực kì khẩn trương, có người len lén bàn tán, nghe nói là nhị thiếu gia nhận đơn hàng không nên nhận, chọc phải người không thể trêu vào. Để tránh phiền phức, đóng cửa từ chối tiếp khách vẫn chưa tính là gì, mỗi người trong phủ đều bị thẩm tra cảnh cáo một lần, hạ lệnh cưỡng chế tất cả mọi người không ai được nói lung tung với người bên ngoài, rất là sợ bóng sợ gió. Tứ di thái thái đang mang thai, vốn dĩ tháng sau là sinh rồi nhưng vì chuyện này mà chấn kinh đến nỗi sẩy thai, lão thái thái cũng lên cơn đau tim nằm trên giường không dậy nổi, còn có người thấy quỷ. Đại nãi nãi mời pháp sư về phủ, tính ra rằng trong phủ phạm sát tinh nên mới liên tiếp gặp chuyện không may, tốt nhất là nên làm một việc vui, vừa xung hỉ vừa đuổi đi môi vận.”

” Cho nên Bao Đại Độ liền muốn thành thân với ngươi?” Tư Không Duệ hỏi.

Hoàng Ly gật đầu: ” Ta vốn dĩ chỉ là một nha đầu phụ trách dọn bàn ăn, chưởng môn cũng không xem trọng gì, chỉ là nhất thời không tìm được cô nương nào khác, nếu muốn làm chuyện vui, trong Kiếm Môn ta là người duy nhất có thể nói lấy thì lấy.”

Tư Không Duệ co rút khóe miệng, như vậy cũng được???

” Ai dạy võ công cho ngươi?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

” Kiếm Môn dựa vào võ học mà sống, người người trong phủ đều biết võ công.” Hoàng Ly nói: ” Ta vốn không có tư cách học nhưng một vị lão tiêu đầu thấy ta cơ trí, cho nên cứ rãnh rỗi là lại thích dạy ta vài chiêu, ta cũng học được một ít, tiếng Hán của ta cũng là do lão tiêu đầu dạy, hắn là người Sở quốc, còn nữa, giáo thư tiên sinh trong phủ cũng dạy chữ cho ta.” o;oielasdkhajgshdfahg

” Không muốn làm di thái thái sao?” Tư Không Duệ trêu ghẹo.

Hoàng Ly lập tức lắc đầu: ” Lúc ta biết tin đã muốn chạy trốn, rồi lại biết mình chạy không thoát, cho nên mới….”

” Cho nên mới nhét đóa hoa cho ta, thấy ta giống như là người dễ nói chuyện, lại mang theo đao, vì vậy lập tức cuốn bọc y phục chạy tới?” Đoạn Dao hỏi. ejwieuhdhbakajsbdnafsdg

Mặt Hoàng Ly đỏ lên, đôi mắt ngập nước liếc hắn một cái, lúc ấy sự tình quá cấp bách, nàng thật sự không nghĩ ra được chủ ý khác.

Đoạn Dao lập tức vỗ vỗ ngực: ” May mắn nương tử của ta không biết.”

Tư Không Duệ bật cười, đây là giả bộ có nương tử mãi thành nghiện rồi có đúng hay không??? keuqwerugadbfkjafah

Đoạn Bạch Nguyệt lại nói: ” Vị chưởng môn Bao Đại Độ kia lai lịch thế nào?”

” Lai lịch?” Hoàng Ly không hiểu.

Tư Không Duệ giải thích: ” Ý là khi nào thì tới Bạch Tượng quốc?”

” Không có khi nào, mà là vẫn luôn ở Bạch Tượng quốc.” Hoàng Ly nói: ” Dù nguyên quán là Sở quốc nhưng thế hệ Bao chưởng môn sinh ra ở đây, trưởng thành rồi mở ra Kiếm Môn.”

” Như vậy a…” Tư Không Duệ sờ sờ cằm, cùng Đoạn Bạch Nguyệt liếc mắt nhìn nhau. Nếu là tổ tiên đến đây trước, nghe ra đúng là không có vấn đề gì. kd;ẳefjaldfakdhjaghgdfqtwer

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ngươi là nha đầu dọn bàn ăn, vậy chắc cũng đã gặp được không ít khách nhân tới cửa làm giao dịch.”

Hoàng Ly gật đầu: ” Đúng vậy, ta lanh lợi nên mỗi lần có khách tới đều là ta bưng thức ăn vào.” sdjafjdhaf;dlkaljkhkshdff

Đoạn Bạch Nguyệt lại hỏi: ” Khách nhân đến từ Đại Sở nhiều không?”

” Nhiều.” Hoàng Ly nói: ” Đặc biệt là mấy năm gần đây.”

Đoạn Bạch Nguyệt rút từ trong ngực ra một bức họa, là vẽ mô phỏng, chỉ có một đôi mắt: ” Có ấn tượng gì không?”

Hoàng Ly cầm bức họa trong tay nhìn một chút, nói: ” Có.”

Tư Không Duệ thở dài, thật là có a.

” Nói một chút xem.” Đoạn Bạch Nguyệt nói.

” Nhưng đôi mắt của vị khách nhân kia cũng không hòa thiện như thế này.” Hoàng Ly nói: ” Cũng là khách nhân từ Đại Sở, tới tìm nhị thiếu gia, ta nhớ rất rõ ràng, cũng chỉ mới cách đây không lâu.”

” Vì sao lại nhớ rất rõ ràng?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

Hoàng Ly nói: ” Thứ nhất là vị khách nhân này lớn lên rất dễ nhìn, vừa cao lớn lại đẹp trai, còn cực kì quý khí, khác hoàn toàn với các khách thương còn lại trong bàn, lúc đó rất nhiều tỉ muội đều len lén nhìn trộm hắn, ta có thể bưng thức ăn lên bàn nên đã bị các cô nương ấy pha trò đố kị thật lâu, nhưng hắn hơi hung ác, nhìn qua có chút đáng sợ.”

Đoạn Bạch Nguyệt cười cười: ” Còn gì nữa không?”

” Vẫn còn, Kiếm Môn có hai vị thiếu gia, khách quý đến từ Đại Sở từ trước đến nay đều do đại thiếu gia tiếp đãi, lần này giao cho nhị thiếu gia nhưng lại gặp trở ngại.” Hoàng Ly nói: ” Cho nên mới có thể nhớ kĩ.”

Đoạn Bạch Nguyệt hỏi: ” Quan hệ giữa hai vị thiếu gia không tốt, có đúng hay không?” kajfhadhfdhfgaldkjasjhfh

Hoàng Ly gật đầu: ” Đúng là không tốt, cũng hay cãi nhau, trong Kiếm Môn ai cũng biết chưởng môn thiên vị đại thiếu gia hơn. Cho nên lúc đó tất cả mọi người đều nghi hoặc, không hiểu tại sao lần này lại giao vị khách nhân lớn vừa nhìn liền biết cực kì giàu có như vậy cho nhị thiếu gia nữa.” ákfdhagfgdjgfkadlfkjdk

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.