Đế Vương Công Lược

Chương 9: Nhà gỗ phía sau núi [ Đừng ác như vậy a ]



Trong ngoài tiểu viện đều có trọng binh canh gác, sau khi Lưu Mãn và Tằng Tuyên rời đi, Tứ Hỉ công công đỡ Sở Uyên về phòng. Tuy vừa rồi chỉ nói mấy câu nhưng do quá mức tức giận, hơn nữa lại béo nên giờ đang phải đỡ bàn thở dốc.

Sở Uyên thấy thế bật cười: ” Cẩn thận đổ bệnh a, nơi này cũng không có thảo dược cho ngươi bồi bổ thân thể.”

” Đám nghịch tặc này quả thật là muốn đối nghịch với trời mà.” Tứ Hỉ công công thở dài. ” Đáng tiếc Thẩm Tướng quân không ở đây, bằng không sao tới lượt bọn chúng hung hăng ngang ngược như thế.”

” Tưởng rằng kế hoạch lúc trước đã chu toàn, không ngờ Tằng Tuyên lại cấu kết với Lưu gia.” Sở Uyên lắc đầu: ” Cẩn thận đến mấy cũng sẽ có sơ suất, coi như nhận được một bài học đắt giá đi.”

“Vậy kế tiếp Hoàng thượng muốn làm gì?” Tứ Hỉ công công hỏi: ” Chỉ một quản gia nho nhỏ mà dám tùy ý làm bậy như thế thì tất nhiên là đã được cấp trên chỉ thị, cũng không biết hiện giờ vương thành thế nào rồi.”

“Chuyện vương thành cũng không cần phải lo lắng quá mức, trẫm đã bố trí tốt từ lâu rồi.” Sở Uyên nói ” Huống chi còn có Tây Nam Vương Đoạn Bạch Nguyệt ở đó, chắc hẳn cũng sẽ không trơ mắt nhìn Lưu phủ làm xằng làm bậy. Chậm nhất giờ tý đêm nay sẽ có người đến cứu giá thôi.”

“Dạ.” Tứ Hỉ công công đầu tiên là gật đầu, sau đó khóc thút thít quỳ xuống. ” Chỉ sợ từ nay về sau lão nô cũng không thể hầu hạ Hoàng thượng được nữa.”

“Vì sao?” Sở Uyên khẽ cười ” Chẳng lẽ ngươi muốn theo người Lưu gia?”

Tứ Hỉ công công vốn đang thút thít chợt nghe một câu như vậy, nhất thời kinh hãi liên tục xua tay: ” Hoàng thượng ——–“

“Trẫm biết, ai nói trẫm sẽ bỏ ngươi lại nơi này.” Sở Uyên ngắt lời hắn, khom người nâng hắn dậy. ” Từ nhỏ đến lớn may mắn có công công ít nhiều thay trẫm ngăn trở những người lòng dạ khó lường. Lần này nếu có người cứu giá, tất nhiên cũng cứu ngươi ra.”

“Nhưng mà….” Tứ Hỉ công công cúi đầu nhìn cái bụng mỡ to như nữ nhân mang thai của mình, dù nhìn thế nào cũng giống kẻ níu chân a.

Sớm biết như vậy thì thường ngày nên ăn ít hai chén cơm.

Tại một hẻm nhỏ phía sau nha môn, Diệp Cẩn đang mang giỏ rau xanh bình tĩnh đi ngang qua.

Một đội thị vệ cầm đao đứng gác, sắc mặt uy nghiêm, nhìn từ xa giống như tường đồng vách sắt.

“Đường này không được đi, mau đi ra.” Còn chưa tới gần, Diệp Cẩn đã bị chúng như ruồi nhặng đua nhau xua đuổi. Vì thế tạc mao ngẩng đầu, nổi giận xoay người trở về —- Nếu đổi lại bình thường tất nhiên hắn sẽ cố gắng xông vào, thậm chí còn có thể tung độc dược khắp trời. Nhưng hôm nay đang có người bị vây trong đó, là lành hay dữ ít ra cũng phải thấy mặt mới biết được.

Đi dạo một vòng quanh phủ nha, một khe hở nhỏ để chuồn vào cũng không có. Diệp Cẩn buồn bực trong lòng, ngồi ở một trà lâu góc đường uống trà hạ hỏa, thuận tiện theo dõi động tĩnh bên kia một chút, tính toán chờ tới tối xem thử có cơ hội đục nước béo cò hay không.

Thời gian chầm chậm trôi, trà lâu cũng tới giờ đóng cửa. Diệp Cẩn xoay người nhảy lên nóc nhà, núp ở một nơi bí mật gần đó ngáp liền mấy cái. Thật vất vả chờ tới nửa đêm, còn chưa chờ được đám thủ vệ đổi ca thì một đội hắc y nhân đã lặng yên không tiếng động từ trên trời rơi xuống, đưa tay sạch sẽ lưu loát chém hết chúng rồi thả xuống mặt đường.

Diệp Cẩn: “…”

“Người đâu! Có thích khách!” Trong nha môn có người cảm giác được dị thường gào lên.

Đèn đuốc trong nháy mắt hừng hực chiếu sáng cả trời đêm, tiếng đao kiếm va chạm không ngừng vang lên bên tai, dân chúng gần đó có người bị âm thanh ầm ĩ đánh thức, cũng chỉ trốn trong chăn không dám ra cửa,  không biết chuyện gì đang xảy ra ở ngoài kia, run lẩy bẩy chờ tới khi bốn phía khôi phục yên tĩnh.

“Đi!” Sở Uyên kéo Tứ Hỉ xoay người lên ngựa, được nhóm hắc y nhân hộ tống xông ra khỏi Lưu phủ.

“Người đâu, đuổi theo cho ta!” Lưu Mãn hổn hển ra lệnh. Việc đã đến nước này, ai cũng biết nếu Sở Uyên trở lại vương thành sẽ có hậu quả thế nào. Vì vậy Tằng Tuyên tự mình dẫn người đuổi theo ra khỏi thành, trong nháy mắt sát khí nổi lên bốn phía, mặt mày dữ tợn như Tu La.

Nhóm hắc y nhân đến cứu Sở Uyên là ảnh vệ trong cung, mỗi người đều do đích thân Thẩm Thiên Phàm tuyển chọn sau đó âm thầm đưa tới Nhật Nguyệt sơn trang học khinh công, thân thủ cực kì cao. Thường ngày sẽ không hiện thân, chỉ những lúc nguy cấp như thế này mới xuất hiện cứu giá, nên cho dù số lượng phản quân có nhiều thì vẫn bị giết chết vô số, vững vàng bảo hộ Sở Uyên ngay giữa đội hình.

“Bắn tên!” Tằng Tuyên dẫn người lên một gò cao, đem đoàn người Sở Uyên vây dưới thấp.

Mũi tên như lưỡi đao lóe ra hàn quang xé gió lao tới, Sở Uyên rút kiếm ra khỏi vỏ, kéo Tứ Hỉ lùi ra phía sau lưng mình.

“Hộ giá” Ảnh vệ có người bị thương, mắt thấy đối phương lại thay một nhóm cung thủ, tình thế cấp bách cũng chỉ có thể dùng thân thể huyết nhục mơ hồ của mình che phía trước, để Sở Uyên có thời gian tranh thủ thoát ra.

Đạn dầu hỏa mang theo khói đen dày đặc lăn xuống sườn dốc, chiến mã của Sở Uyên bị một mũi tên cắm vào mắt rống lên một tiếng, hất hai người rơi xuống. Tứ Hỉ quỳ rạp trên đất la lên: ” Hoàng thượng chạy mau, đừng lo cho lão nô!”

Sở Uyên vung kiếm đánh rơi mũi tên lửa trước mặt, tiến tới kéo hắn chạy ra ngoài đột phá vòng vây. Tằng Tuyên thấy vậy tàn nhẫn nhổ nước bọt, từ tay một tên thân tín nhận lấy cung tên, muốn dồn Sở Uyên vào chỗ chết.

“Cẩn thận!” Ảnh vệ thấy vậy hô to, Sở Uyên chỉ cảm thấy phía sau có thứ bén nhọn xé gió lao tới, chỉ kịp đẩy Tứ Hỉ một cái liền thấy sau lưng mình truyền đến một trận đau nhức.

“Hoàng thượng!” Tứ Hỉ hồn phi phách tán, khó khăn đỡ lấy hắn.

“Giết cho ta!” Tằng Tuyên cầm đao lao xuống núi muốn thừa thắng xông lên, trước mắt liền bay tới một bao vải bố, bột phấn bên trong toàn bộ phủ đầy mặt hắn, nhất thời cảm thấy như bị trăm nghìn con muỗi chích, vừa đau vừa ngứa.

” Còn chưa chết chứ?” Diệp Cẩn vừa tới liền thấy Sở Uyên trúng tên, vội vội vàng vàng nhào tới.

“Hiệp sĩ, hiệp sĩ cứu cứu Hoàng thượng a!” Tứ Hỉ công công như nhìn thấy tia sáng.

Diệp Cẩn nghe vậy muốn khóc, võ công ta như vậy còn kêu hiệp sĩ, tại sao đã nhiều năm như vậy rồi mà mắt ngươi vẫn không tốt lên chút nào?

Thấy Sở Uyên đã hôn mê, Diệp Cẩn cũng không có tâm lực lo lắng tình hình xung quanh, vội vã cắt y phục giúp hắn xử lý vết thương. Ảnh vệ vẫn đang cùng phản quân kịch liệt chiến đấu, đối phương tựa như thủy triều, giết một vòng lại tới một vòng. Mắt thấy sẽ phải bất lực chịu chết, Diệp Cẩn lại ngửa mặt lên trời rống một câu: ” Bạch Lai Tài!”

Tiếng vang quá mức chấn động, ngay cả Sở Uyên đang hôn mê cũng run lên một cái.

Một lão già lên tiếng trả lời, từ ngọn cây nhảy xuống, lúc tiếp đất còn lăn một vòng, sau đó ngay lập tức lao về phía phản quân, nhìn qua không có bất luận vũ khí gì trong tay nhưng đi tới chỗ nào cũng để lại tiếng kêu thảm thiết, chỉ trong một khoảnh khắc đã có hơn nửa số lượng phản quân bị tháo khớp tay.

“Hiệp sĩ, Hoàng thượng không sao chứ?” Tứ Hỉ công công run run giọng hỏi.

“Không biết, chết thì chết thôi.” Diệp Cẩn cắn răng trả lời.

Tứ Hỉ công công suýt chút nữa quỳ xuống.

Diệp Cẩn nhanh chóng giúp hắn băng bó vết thương kĩ càng, sau đó đứng dậy hét lớn: ” Đừng đánh nữa!”

Bạch Lai Tài ngậm quả dại, đem tên phản quân duy nhất còn lại xuống núi, sau đó không biết từ chỗ nào mang ra một cỗ xe ngựa.

Phản quân bên trong thành chẳng còn lại bao nhiêu, thời điểm này hiển nhiên càng cần một nơi yên tĩnh. Vì thế Diệp Cẩn dẫn Sở Uyên cùng ảnh vệ vào rừng sâu- nơi đó có một gian nhà nhỏ vốn được dựng lên để mỗi lần hái thảo dược có thể vào tránh mưa hoặc ở tạm qua đêm.

“Hiệp sĩ, Hoàng thượng sẽ không có việc gì chứ?” Dọc theo đường đi, Tứ Hỉ đã hỏi câu này bảy tám lần rồi.

Nếu không phải nghĩ lại hồi bé từng ẵm qua mình thì Diệp Cẩn rất muốn đánh hắn té xỉu.

Sắc mặt Sở Uyên tái nhợt, hơn một nửa y phục nhuộm đỏ máu, ngón tay cũng lạnh lẽo. May mắn trong nhà gỗ có không ít dược liệu, Diệp Cẩn đốt nước nóng giúp hắn bôi thuốc. Bạch Lai Tài đi một vòng quanh thành Vân Thủy, đem về không ít y phục,đệm chăn và lương khô, xắn tay giúp đỡ mấy canh giờ mới xử lý xong vết thương của ảnh vệ.

Diệp Cẩn canh giữ bên người Sở Uyên, thường xuyên xem mạch tượng của hắn, khẳng định trong khoảng thời gian ngắn không nguy hiểm tới tính mạng mới thở phào nhẹ nhõm.

Tứ Hỉ công công đúng dịp nói: ” Vị hiệp sĩ này…”

“Sẽ không chết.” Diệp Cẩn mệt mỏi đến độ không còn khí lực để tạc mao nữa.

“Không không không, hiệp sĩ hiểu lầm rồi, ta hiện tại chỉ muốn hỏi tôn tính đại danh của hiệp sĩ thôi..” Tứ Hỉ khom lưng hành lễ.” Đa tạ hai vị hiệp sĩ xuất thủ tương trợ a.”

” Chỉ là một việc nhỏ, vừa lúc ta rãnh rỗi quá thôi.” Diệp Cẩn bĩu môi.

Tứ Hỉ: “…”

“Ta lên núi xem thử có thể hái được xích đằng không, có thể bổ huyết dưỡng thân.” Diệp Cẩn đứng dậy nói. ” Nếu công công mệt mỏi thì ngủ một lúc đi, trong khoảng thời gian này hắn sẽ không có việc gì.”

“Được được được, làm phiền hiệp sĩ.” Tứ Hỉ đầu tiên là gật đầu, sau đó lại lo lắng nói: ” Chỉ là nhìn sắc trời có lẽ sẽ có mưa to.”  Trên núi khó tránh khỏi trơn trượt, hơn nữa vừa rồi lúc hai bên đánh nhau thấy võ công cũng không giỏi.

Diệp Cẩn đã xách giỏ trúc ra cửa.

Cũng không biết Bạch Lai Tài đã đi nơi nào, Tứ Hỉ vội vàng kêu hai ám vệ đi theo bảo hộ hắn, coi như là giúp đỡ lẫn nhau.

Quả nhiên, Diệp Cẩn rời khỏi nhà gỗ không bao lâu thì mưa xối xả ập xuống, sấm chớp đùng đùng đánh nứt chân trời khiến lòng người tê dại. Tứ Hỉ ra cửa nhìn quanh quất ba bốn lần cũng không thấy gì, mãi đến tối mịt mới thấy Diệp Cẩn ướt như chuột được hai ảnh vệ đưa về, nói là lúc hái thuốc thiếu chút nữa ngã xuống núi.

Tứ Hỉ công công sợ hết hồn, nhanh chóng đun nước nóng cho hắn lau người chống lạnh. Diệp Cẩn cả người như bốc hỏa, nghĩ lại thấy xui xẻo vô cùng, lúc trước đem tro cốt của sư phụ lên chùa xong đáng lẽ phải đi đường khác về Quỳnh Hoa Cốc, tới thành Vân Thủy làm chi để giờ gặp phải phiền phức, muốn trốn cũng không thể trốn được.

Sở Uyên hôn mê hai ngày, chiều hôm đó Diệp Cẩn ngồi bên giường, cởi băng vải ra kiểm tra vết thương cho hắn.

“Hiệp sĩ, hiệp sĩ nhẹ tay một chút a.” Tứ Hỉ công công thấy kinh hãi. ” Hoàng thượng chính là long thể.” Nhẹ nhàng thoa dược thôi a.

 Diệp Cẩn hừ một tiếng, cầm khăn tay dính đầy thuốc bột ụp xuống.

Tứ Hỉ công công hít một ngụm khí lạnh.

Sở Uyên đang hôn mê đau đớn kêu một tiếng rồi cố sức mở mắt.

Cảnh tượng rất mơ hồ, như là có người đang nhìn mình, nhưng chỉ trong nháy mắt lại đổi thành một gương mặt quen thuộc khác.

“Tứ Hỉ.”

“Hoàng thượng, rốt cuộc người cũng tỉnh rồi.” Tứ Hỉ công công mừng đến phát khóc, trong lòng lại thấy buồn bực, đang yên đang lành sao hiệp sĩ mới ngồi cạnh giường lại “vèo” một cái chạy ra ngoài rồi, hơn nữa tốc độ nhanh cực.

Sở Uyên nhắm mắt ngẫm nghĩ một lúc mới hỏi: “Đây là đâu?”

“Đây là một ngọn núi phía sau thành Vân Thủy.” Tứ Hỉ đem mọi chuyện sơ lược kể cho hắn nghe, cuối cùng cảm động nói: ” Hai vị hiệp sĩ thật sự là người tốt.” Dù rằng tính tình thật quái dị, một người thường thích hừ, người kia thì ngay cả cái bóng cũng không thấy.

“Người đâu?” Môi Sở Uyên khô nứt. ” Trẫm muốn tự mình nói cảm ơn.”

Diệp Cẩn ngồi xổm ngoài cửa bĩu môi, ai cần ngươi nói cảm ơn!!!

“Hiệp sĩ, hiệp sĩ.” Tứ Hỉ công công ra cửa kêu to. ” Hoàng thượng mời ngài vào.”

“Ta mới không cần vào.” Diệp Cẩn đứng dậy, đường đường chính chính chui vào xe ngựa.

Tứ Hỉ công công: “…”

Dù miệng nói không gặp nhưng vẫn phải xem mạch, vì suy cho cùng cũng là bị trọng thương. Vì vậy sau một lát, Diệp Cẩn rốt cuộc từ trong xe ngựa chui ra.

Ảnh vệ vừa đi ngang qua thấy thế kinh ngạc một lúc.

“Nhìn cái gì!!!!” Diệp Cẩn chống nạnh rống.

“Không có gì không có gì.” Ảnh vệ nhanh chóng cúi đầu.

Diệp Cẩn đem đầu che kín mít, chỉ chừa lại hai con mắt bước vào phòng.

Sở Uyên: “…”

Tứ Hỉ công công cũng kinh nghi: ” Hiệp sĩ làm sao vậy?”

Diệp Cẩn ồm ồm đáp: ” Nhiễm phong hàn.”

Tứ Hỉ công công ‘bừng tỉnh’.

Sở Uyên vẫn nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Diệp Cẩn.

Diệp Cẩn ngồi cạnh giường, kéo tay hắn qua thử mạch.

“Xin hỏi, tôn tính đại danh của các hạ là?” Sở Uyên hỏi.

“Ngươi hỏi ta làm chi?” Diệp Cẩn cầm tay hắn bỏ lại trên giường, bình tĩnh đứng dậy định đi ra ngoài sắc thuốc.

” Điềm nhi?” Sở Uyên không nhịn được hỏi thử.

” Không được gọi ta bằng cái tên mắc ói như vậy a!!” Diệp Cẩn giận tái mặt.

Sở Uyên cả kinh nói: ” Thật là ngươi?”

……

……

……

Diệp Cẩn vô cùng lãnh lĩnh: ” Là cái đầu ngươi!”

“Cửu điện hạ?” Tứ Hỉ công công cũng chợt phản ứng lại, thảo nào thấy quen mắt đến vậy.

“Khụ khụ!” Đôi mắt Diệp Cẩn chứa đầy chân thành, hỏi lại: ” Cửu điện hạ là ai?”

“Quả đúng như vậy a.” Tứ Hỉ công công mừng đến phát khóc.

Sở Uyên cũng tựa ở đầu giường, đưa tay về phía hắn cười.

“Hừ!” Diệp Cẩn xoay người ra khỏi nhà gỗ, chạy tới vách núi ngồi ngắm bầu trời, đến tối mịt thì Bạch Lai Tài tìm tới kéo về.

Sở Uyên đang ở trên giường ăn cháo.

Diệp Cẩn đứng cạnh cửa, hai mắt tràn đầy u oán.

Kỳ thực cũng không phải lão tử rất muốn cứu ngươi, nghìn vạn lần không cần cám ơn, cũng đừng quấn quýt ta không tha!

Dù sao cũng không quen!

Sở Uyên vén chăn muốn xuống giường.

“Này!” Diệp Cẩn lùi về sau một chút, cảnh cáo nói: ” Nằm xuống!”

“Điềm —-“

“Điềm cái đầu ngươi!” Diệp Cẩn đá cửa, chẳng khác gì thổ phỉ.

” Vậy thì nói cho trẫm biết, phải xưng hô như thế nào với ngươi.” Sở Uyên có chút buồn cười, trong lòng lại thấy ấm áp. Khi còn là hoàng tử, huynh đệ trong cung tuy nhiều nhưng người nào cũng lòng dạ khó lường, cũng không có ai sẽ liều mình đi cứu hắn như Diệp Cẩn.

“Gọi ta là Diệp thần y!” Diệp Cẩn tự hỏi một chút rồi nói.

“Quá xa cách” Sở Uyên nhíu mày.

” Vốn dĩ chúng ta cũng rất xa cách a!” Diệp Cẩn đặt mông ngồi bên giường. ” Hôm qua có người của phủ nha vào núi rà soát, tuy rằng không tìm tới phía sau núi nhưng ở chỗ này mãi cũng không phải kế lâu dài, ngươi đã tính toán đi chỗ nào chưa?”

Sở Uyên nói: ” Không có nơi nào để đi.”

Diệp Cẩn: “….”

Đừng nói ngươi muốn ăn bám ta, thân là Hoàng thượng ngươi phải có cốt khí.

” Người trẫm một mực coi là tâm phúc – Tằng Tuyên-  cũng có thể phản bội, nên xung quanh thành Vân Thủy này thật sự không biết còn ai có thể tin được nữa.” Sở Uyên lắc đầu.

Diệp Cẩn ai oán nói: ” Một người quen cũng không có?”

“Chuyến này vốn là định tới thành Thiên Diệp.” Sở Uyên nói.

“Ta lại không tới thành Thiên Diệp!” Diệp Cẩn nghe vậy tạc mao.

Sở Uyên bị phản ứng của hắn làm kinh ngạc một chút, xem thái độ của hắn chẳng lẽ ở thành Thiên Diệp có oan gia hay sao?

“Chỉ có thành Thiên Diệp thôi ư?” Diệp Cẩn lại không cam lòng hỏi một lần nữa.

Sở Uyên gật đầu: ” Thành Thiên Diệp, Nhật Nguyệt sơn trang, là nhà của Thẩm Thiên Phàm, ở Giang Nam này chỉ có hắn là ta tin được.”

“Đã nói ngươi không được đề cập tới Nhật Nguyệt sơn trang.” Diệp Cẩn đứng dậy hung tợn đi hai vòng, sau đó lại ngồi xuống nói: ” Quên đi, ta mang ngươi về Quỳnh Hoa Cốc, ở gần đây thôi, cũng thuận tiện cho ngươi trị thương.” Thành Thiên Diệp xa như vậy, trên đường đi không biết sẽ lại xảy ra chuyện gì.

“Diệp lão cốc chủ gần đây khoẻ không?” Sở Uyên hỏi.

“Ba tháng trước đã cưỡi hạc về tây rồi.” Diệp Cẩn trả lời.

Sở Uyên: “….”

” Không việc gì phải đau lòng cả, sư phụ cũng chừng trăm tuổi rồi, là hỉ tang.” Thấy hắn trầm mặc, Diệp Cẩn bĩu môi, vành mắt cũng đỏ lên.

Sở Uyên thấy hắn như vậy nâng tay định an ủi hắn liền bị tát một cái vào đầu.

Thực sự là, vô cùng, vô cùng, dữ.

Trong hoàng cung, Đoạn Bạch Nguyệt đang tựa vào một cây mai, ngẩn người nhìn mây bay xa xa.

Nơi này vốn là lãnh cung, bình thường căn bản không ai tới, một lần Tứ Hỉ công công đi ngang qua, thấy đất đai ở đây màu mỡ. Vì thế về sau mỗi lần long nhan phẫn nộ, cây mai sẽ tạm thời được đưa tới nơi này, sinh trưởng cũng rất tốt.

Mãi đến khi bầu trời tối đen Đoạn Bạch Nguyệt mới đứng dậy về cẩm tú phường. Đoạn Dao đang ngồi bên bàn sửa soạn một đống cỏ độc, thấy hắn đi vào thì hít hít cái mũi rồi cau mày nói: ” Ngươi uống rượu à?”

“Ba chén mà thôi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói.

Đoạn Dao oán giận: ” Ngươi bắt ta ngày ngày tới Lưu phủ thám thính tin tức, ngược lại một mình ngươi chạy đi uống rượu?”

“Tìm được cái gì rồi?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

Đoạn Dao đáp: ” Không tìm được gì cả.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Còn không bằng ta đi uống rượu.”

Đoạn Dao suýt nữa đem cỏ độc nhét vào miệng ca ca thân yêu.

” Có điều cho ngươi đi cũng không phải vì muốn nghe được cái gì, Lưu phủ nhiều năm qua ở vương thành rắc rối phức tạp, ngươi chỉ theo dõi vài ngày ngắn ngủi e rằng không có khả năng nhìn ra được đầu mối gì.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Chỉ là gần đây Sở hoàng không ở vương thành nên theo dõi thử xem bọn chúng có động tĩnh khác thường nào không mà thôi.”

“Nếu có thì sao?” Đoạn Dao hỏi: ” Ngươi còn có thể quản?”

Đoạn Bạch Nguyệt lại hỏi: ” Vì sao ta không thể quản?”

Đoạn Dao nhíu mày: ” Chuyện này có quan hệ gì đến chúng ta đâu, cần gì vô duyên vô cớ dính vào.”

Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu: ” Người đang làm Hoàng thượng ở trong triều là ai có quan hệ rất lớn đối với tây nam.”

Đoạn Dao úp mặt xuống bàn ngáp một cái, hiển nhiên không có chút hứng thú nào với chuyện này.

“Vương gia.” Đoạn Niệm ở ngoài cửa nói.” Thuộc hạ vừa thu được tin tức, dường như Thẩm Tướng quân đã trở về.”

“Quả nhiên.” Đối với việc này, Đoạn Bạch Nguyệt hình như không bất ngờ chút nào. ” Người đang ở đâu?”

“Nhật Nguyệt tiền trang, vẫn chưa về phủ Tướng quân.” Đoạn Niệm nói. ” Vương gia có cần tới gặp không?”

Đoạn Bạch Nguyệt cầm lấy bội kiếm trên bàn ra ngoài.

Bên trong Nhật Nguyệt tiền trang, Thẩm Thiên Phàm đầu đầy mồ hôi lạnh, để hạ nhân xử lý vết thương. Một vết đao kéo dài từ lồng ngực đến bụng dưới, trên mặt đất đều là máu, ai thấy cũng phải sợ hãi.

Trong viện truyền đến một tiếng động, sau đó có người rút kiếm ra khỏi vỏ: ” Là ai?”

“Thẩm Tướng quân.” Đoạn Bạch Nguyệt đứng trong viện nói.

Quả nhiên a…. Thẩm Thiên Phàm mặc áo ngoài, mở cửa mời hắn vào.

“Tướng quân bị thương?” Đoạn Bạch Nguyệt có chút bất ngờ.

“Lúc vào thành thì bị phục kích.” Thẩm Thiên Phàm nói: ” Tổng cộng có ba người, đã tiêu diệt hết.”

“Người của Lưu phủ ư?” Đoạn Bạch Nguyệt lại hỏi.

Thẩm Thiên Phàm nói: ” Tây Nam Vương còn chưa nói, vì sao lại vô cớ xuất hiện ở vương thành?”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Sở hoàng chưa nói cho Tướng quân biết sao?”

Thẩm Thiên Phàm lắc đầu.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Vậy Bổn Vương cũng không nói.”

Thẩm Thiên Phàm: “…”

“Ta không biết kế tiếp Tướng quân muốn làm gì, nhưng có một việc muốn sớm báo cho Tướng quân.” Đoạn Bạch Nguyệt nói. ” Sợ rằng biên cảnh tây bắc lại sắp loạn.”

Thẩm Thiên Phàm nghe vậy nhíu mày.

“Năm xưa Tiên hoàng Sở thị vì phòng ngừa Lưu gia quyền cao thế mạnh, phải mất hai mươi năm mới từng bước thu hồi binh quyền phía đông bắc, nhưng có lẽ hắn không nghĩ tới hai mươi năm này cũng đủ để Lưu Cung âm thầm bố trí, từ từ khống chế tây bắc.” Đoạn Bạch Nguyệt nói.

“Đoạn Vương đang nói đến Sở quân đóng ở tây bắc?” Thẩm Thiên Phàm hỏi.

“Không phải nói Sở quân, mà là dị tộc.” Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu. ” Sa Đạt của A Nỗ quốc chỉ là một con rối mà thôi, chủ tử chân chính của lực lượng kỵ binh tây bắc dũng mãnh thiện chiến là người Lưu gia.”

Thẩm Thiên Phàm biến sắc.

“Hiện tại Sa Đạt đang ở trong vương thành, người của ta đang theo dõi hắn.” Đoạn Bạch Nguyệt nói. ” Sở Hoàng không ở trong cung, Lưu Cung chắc sẽ mượn việc Cổ Lực chết ở vương thành để gây sức ép với triều đình.”

“Trên đường đi có người ám sát ta, chắc chắn Lưu Cung đã đoán được chuyện gì đó từ lâu rồi.” Thẩm Thiên Phàm nói. ” Thế cục nguy cơ, ta phải vào cung ngay lập tức.”

“Cần Bổn Vương ra tay tương trợ không?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

Thảm Thiên Phàm nói: ” Hoàng thượng có chỉ, nếu Tây Nam Vương rãnh rỗi không có việc gì làm thì cũng nên ở nhà đợi, đừng chạy loạn khắp nơi.”

Đoạn Bạch Nguyệt nhướng mi: ” Cũng không nói là không thể giúp.”

Thẩm Thiên Phàm xoay người lên ngựa, vội vàng chạy vào hoàng cung.

Tại khách điếm, Đoạn Dao mới ngủ mơ màng lại bị người kéo ra khỏi giường, tức giận suýt chút nữa òa khóc.

” Ban ngày sầu khổ vì tìm không được người dưỡng cổ.” Đoạn Bạch Nguyệt vỗ vỗ khuôn mặt của hắn. ” Tỉnh táo một chút đi, ta dẫn ngươi đi bắt vài người sống.”

Bên trong Lưu phủ, Lưu Phú Đức vội vàng nói: ” Thẩm Thiên Phàm đột nhiên trở về vương thành lúc này, tất nhiên là vì Lưu phủ, không biết phụ thân có dự tính gì?”

Lưu Cung ngồi trên ghế thái sư, mặt mày u ám chẳng nói lời nào.

Lưu Phú Đức sốt ruột giậm chân: ” Phụ thân, thế cục hôm nay đã không còn là chúng ta muốn phản, mà là triều đình muốn diệt cỏ tận gốc a.”

” Sợ cái gì!” Lưu Cung đứng dậy: ” Đi gọi tam thúc của ngươi tới đây.”

“Dạ!” Lưu Phú Đức nghe vậy vội vã chạy ra ngoài, suýt nữa đụng vào quản gia.

“Xin lỗi thiếu gia, xin lỗi.”  Quản gia đang quá vội vã nên cũng không nhiều lời, chỉ đưa tín hàm trong tay lên trước mặt hắn. “Đây là tín hàm từ thành Vân Thủy chuyển về, hình như đã xảy ra chuyện.”

Lưu Cung mở niêm phong, đem tín hàm ra vội vàng đọc một chút, sau đó mặt mày biến sắc. Qua một lúc mới hung hăng vỗ bàn, nói: ” Người đâu! Theo ta vào cung!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.