Đế Vương Công Lược

Chương 91: Tây Nam Vương lại phản rồi. [Nha~]



#8211; Tây Nam Vương lại phản rồi. [Nha~]

Bởi vì thật sự không có chuyện gì để tấu, cho nên lần này Tây Nam Phủ đưa tới tấu chương gần như là một cái chiết thỉnh an. Phần trước của tấu chương đầu tiên là lưu loát thổi phồng một phen thánh ân hạo đãng, vừa nhìn liền biết là tiện tay sao chép lại từ trong một quyển sách cũ nào đó, sau đó lại dùng tây nam văn chen vào một câu — Bổn Vương thật không thích vị Ôn đại nhân này! Thổi phồng tiếp nửa ngày rồi lại viết — Hừ! Không thích!!!

Lực bút rất là mạnh bạo.

Sở Uyên chấm chấm mực đỏ, một tay chống cằm một tay khéo léo viết ý kiến phúc đáp.

TRẪM QUẢN NGƯƠI THÍCH HAY KHÔNG!!!

” Sao còn chưa trở về ngủ?” Diệp Cẩn đứng bên ngoài gõ cửa.

Sở Uyên khép tấu chương lại: ” Vào đi!”

” Cũng giờ nào rồi.” Diệp Cẩn hỏi: ” Sáng sớm mai không muốn thượng triều nữa có đúng hay không?”

” Ngươi sao cũng không ngủ?” Sở Uyên nhìn ra bên ngoài một cái: ” Thiên Phong không ở cùng ngươi sao?”

” Ra ngoài cung rồi, muốn nói chuyện trong võ lâm với người khác, đêm nay không trở lại.” Diệp Cẩn nói: ” Phái Hoa Sơn có một lão đầu bị hen suyễn, hôm nay lúc nói chuyện thì nói hai câu ho khan ba lần, nhìn thấy lại phiền lòng. Ta về trước giúp hắn phối chế ít thuốc, ngày mai sai người mang tới đó.”

” Thì ra là thế.” Sở Uyên cùng hắn rời khỏi ngự thư phòng: ” Nghe nói gần đây có rất nhiều môn phái trên giang hồ tới, trong vương thành chắc là náo nhiệt lắm hả?”

” Không đơn giản chỉ là tụ họp người trong giang hồ, còn có hội chùa tổ chức ba tháng một lần nữa.” Diệp Cẩn nói: ” Tam giáo cửu lưu hạng người gì cũng có, trên đường về còn gặp phải một nhóm lừa đảo tây nam.”

Sở Uyên buồn cười: ” Cái gì gọi là nhóm lừa đảo tây nam?”

” Cứ đòi xem tướng số cho ta, đuổi cũng đuổi không được.” Diệp Cẩn nói: ” Sau lại thấy ta không dễ bị lừa, còn nói muốn bán cho ta một bức họa.”

Sở Uyên hỏi: ” Bức họa của người nào?”

Diệp Cẩn đáp: ” Đoạn Bạch Nguyệt a.”

Sở Uyên: “…”

” Ngươi nói xem những người này, một đám cao lớn thô kệch, suốt ngày chỉ chơi bời lêu lổng hãm hại lừa gạt dân chúng, vậy mà cũng không biết xấu hổ.” Diệp Cẩn móc trong ngực ra một tời giấy rách nát: ” Ngươi không hỏi ta còn quên mất cái này, hôm nay ở trên chợ không tiện ném.”

Sở Uyên nói: ” Cho trẫm xem một chút.”

Diệp Cẩn buồn bực: ” Đoạn Bạch Nguyệt có gì đẹp đâu.”

Sở Uyên rút tờ giấy trong tay hắn, sau khi mở ra, trái ôm phải ấp, mặt xanh nanh vàng.

Diệp Cẩn nói: ” Chao ôi!!”

Sở Uyên: “….”

Diệp Cẩn khẳng định: ” Vừa nhìn liền biết cực kì dâm đãng.”

Sở Uyên nói: ” Ừ!”

Đoạn Bạch Nguyệt ở tây nam đột nhiên hắt xì một cái.

Đoạn Dao nằm trên nóc nhà, nói: ” Tất nhiên là tẩu tẩu đang nhắc tới ngươi.”

Đoạn Bạch Nguyệt đem Huyền Minh Hàn Thiết đặt lên bàn, nói: ” Có thể đúng là như vậy.”

Đoạn Dao ngồi xống: ” Đừng nói hiện tại ngươi muốn đi vương thành a.”

Đoạn Bạch Nguyệt cười cười: ” Độc của Kim Tàm Tuyến còn chưa giải được, cho dù ta có muốn đi cũng không thể đi. Ta nói nhắc tới, là chỉ Huyền Minh Hàn Thiết, dường như gần đây nó có chút xao động, thứ này là do hắn dùng máu của mình đánh thức đó.”

” Phải không?” Đoạn Dao nhảy xuống đất.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Cả ngày hôm nay cứ một mực kêu ông ông.”

Đoạn Dao lo lắng: ” Sẽ không xảy ra nhiễu loạn gì đó chứ?”

” Một thanh kiếm mà thôi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Thức tỉnh ngược lại là chuyện tốt, bằng không nếu cứ yên lặng ngủ say thì thật sự có khác gì khối sắt vụn đâu.”

Đoạn Dao căn dặn: ” Vậy ngươi phải cẩn thận một chút.”

Nghìn vạn lần đừng để vừa giải được độc Bồ Đề tâm kinh thì lại bị kiếm khí của Huyền Minh Hàn Thiết gây thương tích, nếu như vậy mình nhất định sẽ òa khóc ba ngày.

Hoặc là bốn ngày.

Hôm sau, khi Nam Ma Tà nghe được chuyện này, cũng không thấy lo lắng chút nào, ngược lại còn thật vui vẻ.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Sư phụ có thể nào đem tươi cười thu liễm một chút không?”

Nam Ma Tà nói: ” Ngươi nghìn vạn lần phải mạnh mẽ lên, để vi sư trước khi trở về hầm mộ cũng có thể chứng kiến một lần cái gì gọi là uy lực của yêu vật, sau đó về gặp cha ngươi khoe khoang.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Nếu ta không áp chế được ma tính của nó thì sao?”

” Ngươi sẽ không áp chế không được.” Nam Ma Tà nói chắc như đinh đóng cột.

Đoạn Bạch Nguyệt hỏi: ” Vì sao?”

Nam Ma Tà đáp: ” Ta nói là không thì sẽ không, không có vì sao.”

Đoạn Dao: “…”

Sư phụ đủ chưa a??

Kim thẩm thẩm cầm lược bước vào.

Nam Ma Tà ôm đầu chạy khắp sân.

Cẩm Nương ôm nhi tử đứng ở cửa viện cười. Tiểu oa nhi cầm trong tay một khối điểm tâm, đưa tay muốn Đoạn Bạch Nguyệt ôm một cái.

Đoạn Dao cũng đi tới, nhéo nhéo tay nhỏ bé trắng mập của nó, tâm tư lay chuyển. Tuy Sở Hạng đáng chết, nhưng trong người đứa trẻ này vẫn là huyết mạch chính thống của Đại Sở, tương lai ca ca cùng Hoàng thượng thành thân, nếu Cẩm Nương nguyện ý, vậy thì đã có sẵn Thái tử rồi.

Đoạn Bạch Nguyệt cười cười, ôm nhóc ngồi trong viện phơi nắng.

Hết thảy đều vừa vặn.

Lại qua một đoạn thời gian, Sở Uyên ngự bút đưa tới một phong tín hàm, nói muốn Hồng Giáp Lang.

” Ta cũng không có.” Đoạn Dao bĩu môi.

” Khó tìm lắm sao?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

” Tất nhiên, đó chính là trùng vương a.” Đoạn Dao nói: ” Có thể gặp nhưng không thể cầu, lúc trước nhị tẩu cũng muốn nhưng nhị ca tìm khắp cũng không ra.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Buổi chiều liền dẫn người đi tìm, càng nhanh càng tốt.”

” Nói nghe thật dễ.” Đoạn Dao trợn mắt: ” Chẳng bằng ngươi bảo ta đi sau núi tìm mỏ vàng, có lẽ còn có thể tìm được.”

” Đã là tây nam mới có độc trùng, sao lại có chuyện tìm không được? Hiếm lạ chứ cũng không phải là không có.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Thiếu người thì điều thêm quân đội, mang thêm cổ vương đem phía sau núi lật lên một lần, tám chín mươi con tìm không được, nhưng hơn mười con thì có thể chứ?”

Đáy mắt Đoạn Dao tràn ngập cúng bái.

Ngu ngốc như vậy, lần tới nếu tẩu tẩu muốn mặt trăng, đoán chừng ca ca cũng sẽ nghĩ biện pháp lên trời.

Vương thành hoàng cung, Sở Uyên đang lật xem một bản tấu chương, nói về Hải Long Vương ở Đông Hải.

Nhiều năm trước, vùng Đông Hải Uy phỉ hoành hành, tiên hoàng ngự giá thân chinh ra biển tiêu diệt, nhưng không cẩn thận trúng phải bẫy rập của quân địch, mắt thấy sẽ phải chịu thua, may mắn trong lúc nguy cấp lại có một chi quân đội phá sóng tới hỗ trợ, nửa ngày đã xoay chuyển chiến cuộc, thắng trận đầu tiên của cuộc hải chiến.

Thủ lĩnh đội quân kia tên là Vân Đoạn Hồn, chính là một ẩn sĩ cao nhân ở Đông Hải. Sau chiến dịch đó, tiên hoàng cảm niệm ân cứu giá của bọn họ, lại thấy họ biết rõ thế cục Đông Hải, liền khẩn cầu có thể giữ lại bên mình hiệp trợ tác chiến. Cũng nhờ có chi quân đội này mà sau đó hải quân Đại Sở mới có thể như mặt trời ban trưa đánh đâu thắng đó không gì cản nổi. Giặc Uy nhanh chóng tan rã chạy trối chết, Sở tiên hoàng long tâm đại duyệt, chiêu cáo thiên hạ ban thưởng phong Vân Đoạn Hồn làm Đại Minh Vương.

Theo sử sách chép lại, sau chiến dịch Đông Hải, Vân Đoạn Hồn tự cho mình có công lao, kiêu ngạo chẳng hề thu liễm, sau lại còn sinh lòng muốn phản, nỗ lực ám sát Sở tiên hoàng. Sau khi kế hoạch thất bại liền lợi dụng bóng đêm hốt hoảng chạy trốn, đến nay vẫn không rõ tung tích.

Mà dân chúng lại nói, Đại Minh Vương là bị người hãm hại, ngọc sáng bị che mờ.

Chỉ là bất kể chân tướng ra sao, sau khi Vân Đoạn Hồn mất tích, thế cục Đông Hải tất yếu cần phải tìm một người thay thế tiếp quản. Sở tiên hoàng đã phái ngoại thích của mình là Khương Hằng tới đó, ban thưởng họ hoàng gia, chính là Hải Long Vương Sở Hằng hiện nay.

Diệp Cẩn nói: ” Thanh danh người này bên ngoài cũng không tệ lắm, ngươi thật sự cho rằng hắn có tâm mưu phản sao?”

” Nắm Đông Hải trú quân không chịu buông tay, bất kể hắn có tâm mưu phản hay không, trẫm cũng không có khả năng bỏ mặc không quản.” Sở Uyên nói: ” Nhiều năm như vậy âm thầm xây dựng bài bố, thế lực của hắn không thể khinh thường.”

Trú quân: quân đội trú đóng ở một vùng nào đó thì gọi là trú quân.

Diệp Cẩn hỏi: ” Ngươi định làm như thế nào?”

Sở Uyên nói: ” Ngự giá thân chinh.”

Diệp Cẩn nhíu mày: ” Nghiêm trọng như vậy?”

Sở Uyên nói: ” Đông Hải trú quân là lực lượng hải quân hoàn mĩ nhất của Đại Sở, không thể để quân quyền rơi lạc được.”

” Vậy cần phải lấy lý do gì?” Diệp Cẩn nói: ” Sở Hằng không chịu buông tay, cũng không thể khai chiến cứng rắn đoạt được. Thứ nhất chắc chắn sẽ có thương vong, lòng bàn tay hay mu bàn tay thì cũng đều là tướng sĩ Đại Sở, thứ hai năm đó vì muốn áp chế uy thế còn lại của Vân Đoạn Hồn mà chỉ trong một ngày đêm Sở tiên hoàng đã ban ra bảy bộ chiếu thư ca tụng Sở Hằng, hiện tại thế cục Đông Hải ổn định, nếu triều đình bắt đầu □□, truyền ra ngoài chắc chắn cũng chẳng dễ nghe.”

Sở Uyên nói: ” Nếu muốn khai chiến, tất nhiên trẫm sẽ tìm một lý do hợp lý.”

Diệp Cẩn vẫn rất lo lắng.

Sở Uyên nói: ” Huống hồ hiện tại Đông Hải cũng không phải hoàn toàn thái bình, năm đó người dưới quyền chỉ huy của Vân Đoạn Hồn là Thanh Cầu đã chiếm đảo Bạch Sương, cấu kết với Uy phỉ nghỉ ngơi dưỡng sức, muốn xâm phạm biên cảnh Đại Sở ta, chiến sự hết sức căng thẳng, tấu chương của Ôn ái khanh vẫn còn đặt trên bàn kìa.”

” Coi như là muốn đánh phản quân, cũng đã có Sở Hằng và Đông Hải trú quân ở đó rồi. Vào lúc này bất kể là ngươi hay là Thiên Phàm, muốn dẫn binh xuôi nam đều không hợp tình hợp lý.” Diệp Cẩn nó: ” Trừ khi Sở Hằng là kẻ dốt đặc cán mai, nếu không hắn không có lý do gì không cảm nhận được.”

” Đó là một vấn đề.” Sở Uyên nói: ” Cho nên mới phải tìm lý do.”

Diệp Cẩn hồ nghi nhìn hắn, nhìn như trong lòng đã có dự tính, chẳng lẽ đã có cách sao?

” Ca, ca!” Thành Đại Lý nắng vàng tươi sáng, Đoạn Dao đứng trong viện gọi: ” Tẩu tẩu gửi thư!”

Đoạn Bạch Nguyệt ném cho hắn một đĩnh vàng.

Đoạn Dao tâm hoa nộ phóng.

Đoạn Bạch Nguyệt mở niêm phong, sau khi xem xong khóe miệng nhếch lên.

Đoạn Dao nói: ” Lời yêu thương a?”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Công vụ.”

Đoạn Dao thất vọng: ” Công vụ ngươi cười cái gì mà cười.” Vẻ mặt thâm tình, còn tưởng là tẩu tẩu viết thư tình gì khó lường nữa chứ.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ngày mai e là ngươi không thể đi Giang Nam rồi.”

” Vì sao?” Đoạn Dao nghe vậy khóc ròng: ” Bọc y phục ta đều thu thập xong cả rồi, muốn tới nhà Cố ca ca xem đám trùng a.”

” Lần tới bảo Vân Xuyên mang đến cho ngươi xem.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Gần đây sự vụ ở tây nam tương đối phức tạp, sư phụ lại đang bế quan, ngươi phải ở lại trông coi Vương phủ.”

Đoạn Dao kinh ngạc đến ngây người: ” Vậy còn ngươi?”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Ta phải dẫn quân tới thành Mộc Dương.”

” Ngươi tới thành Mộc Dương làm chi?” Đoạn Dao ù ù cạc cạc chẳng hiểu ra sao, đi vương thành còn có thể hiểu được.

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Tế tổ.”

Đoạn Dao: “…”

Đây là tẩu hỏa nhập ma rồi đúng không? Tổ tiên Đoạn gia chạy tới một thành nhỏ ở Đông Hải từ khi nào vậy? Cha ta biết chuyện này sao?

Đoạn Bạch Nguyệt vỗ vỗ đầu hắn: ” Ngoan.”

” Không đúng.” Đầu Đoạn Dao đầy sương mù: ” Một mình ngươi tới đó hay không tới đó còn dễ hiểu chút, suất quân là sao?”

Đoạn Bạch Nguyệt phân phó: ” Đem toàn bộ số tây nam quân có thể điều động được thì điều tới đây, mười ngày sau tập hợp.”

Đoạn Dao ngơ ngác há miệng.

Đoạn Bạch Nguyệt lại hỏi: ” Còn nữa, Hồng Giáp Lang đâu?”

Đoạn Dao đáp: ” Vẫn đang tìm.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Trước khi ta lên đường, nếu vẫn còn không tìm được thì không cho phép ngươi ra khỏi phủ ba năm.”

Đoạn Dao: “…”

Dựa vào cái gì!!!

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Được rồi, gọi Đoạn Niệm tới thư phòng gặp ta.”

Đoạn Dao tâm lực mệt mỏi quá độ: ” Ít nhất phải nói cho ta biết chuyện gì đang xảy ra a.”

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Tây nam quân ngày ngày thao luyện, tiếc là gần đây biên cảnh Miêu Cương quá yên tĩnh. Lần này khó có được cơ hội có thể ra chiến trường, tất nhiên là phải càng nhiều người càng tốt.”

Đoạn Dao nói: ” Ra chiến trường cái gì, tẩu tử bảo ngươi làm như vậy sao?”

” Không phải.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Hắn chỉ là muốn đối phó Sở Hằng, mà đây là biện pháp nhanh nhất.”

Tâm tình Đoạn Dao rất phức tạp. Sở Hằng thế nhưng là Hải Long Vương của Đại Sở a, nhân gia lại chẳng làm gì chọc đến ngươi, danh bất chính ngôn bất thuận, Tây Nam Phủ phải làm sao nhúng tay vào đây?

Nhưng tác phong của Đoạn Bạch Nguyệt trước nay đều như sóng rền gió cuốn, nhất là những chuyện liên quan đến người thương.

Vì vậy hơn mười ngày sau, một tin tức liền nhanh chóng lan truyền khắp vương thành.

Tây Nam Vương lại phản rồi.

Về phần vì sao lại là “LẠI”, chỉ vì nhiều năm như vậy, Đoạn Bạch Nguyệt vẫn luôn lấy hình tượng dã tâm lang sói sống trong lòng dân chúng Đại Sở a. Tại quầy bán tiểu thoại bản trên đường phố, Tây Nam Vương đại khái là mỗi tháng đều phải phản ba bốn lần, nếu là lúc nào thấy không phản nữa, người mua sách còn phải tìm lão bản kháng nghị —Tây Nam Vương không mưu phản, chẳng khác gì Thẩm công tử không có đuôi xù nhỏ tròn xoe, thứ sách rách nát như vậy ai mà thèm xem, mau trả lại tiền!

Vì vậy lúc này khi tin tức truyền tới vương thành, phản ứng của dân chúng đa số đều là —Nha~.

Sau đó liền tiếp tục nói chuyện phiếm a, ăn đồ vặt a, uống trà a, cắn hạt dưa a, giặt y phục a.

Rất là bình tĩnh.

Nhưng tình hình trong triều đương nhiên không thể sóng êm gió lặng như vậy được.

Chưa nói đến phe phái của Đào Nhân Đức và Lưu Đại Quýnh, ngay cả Ôn Liễu Niên sau khi nghe được tin tức cũng bị dọa hết hồn.

Bên trong ngự thư phòng, Diệp Cẩn và Ôn Liễu Niên đều đang thấp thỏm chờ. Sở Uyên buông tín hàm trong tay xuống, nói: ” Theo hắn.”

Ôn Liễu Niên: “…”

Diệp Cẩn: “…”

Theo hắn?!!!

Lời của mụ Tiếu: Ngày hôm qua chưa viết xong QAQ, ta đã quên mất tình tiết bên Thổ phỉ, viết nửa ngày lại thấy viết sai rồi, đành phải mò lại xem một lần nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.