Đế Vương Công Lược

Chương 96: Đêm trước ngày đại chiến [ Bởi vì miệt mài quá độ nên hói đỉnh đầu rồi]



” Năm đó theo phụ vương cùng nhau bắc tiến hướng Cao Ly, trở về tây nam không bao lâu sau thì khối ngọc quyết kia liền bị mất.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Trước đó ta vẫn luôn mang theo bên mình nên khi phát hiện không thấy đâu nữa thì cả thành Đại Lý cũng đều bị lật tung lên ba bốn lần, nhưng vẫn không cách nào tìm được.”

Sở Uyên cau mày: ” Vì sao lại không nói cho ta biết sớm?”

” Sợ ngươi tức giận.” Đoạn Bạch Nguyệt thành thành thật thật nói: ” Nhiều năm qua ta vẫn không ngừng tìm kiếm.” WTOthaochetmiluon

Sở Uyên liếc mắt nhìn lên bàn. WTOthaochetmiluon

Đoạn Bạch Nguyệt nói tiếp: ” Có thể là kẻ nào đó đã giả mạo thân phận của ta, ở tây nam lừa tài gạt sắc, cũng có thể chính là Lệ Thước kia đang nói dối, còn về mục đích là gì, ta nhất định sẽ điều tra rõ ràng.”

” Còn chiến sự thì sao?” Sở Uyên hỏi.

” Chiến sự tất nhiên phải lấy làm trọng.” Đoạn Bạch Nguyệt hôn nhẹ tay hắn: ” Cho nên ngươi phải cho ta thời gian, chuyện này có chút kì quái, để ta về trước tra xét một chút, tóm lại là bất kể thế nào ta cũng sẽ cho ngươi câu trả lời thỏa đáng.”

Sở Uyên nói: ” Có cần trẫm dẫn theo Lệ Thước tới Đông Hải không?”

” Nếu có thể như vậy, tất nhiên là hay nhất.” Đoạn Bạch Nguyệt nói.

Sở Uyên liếc hắn một cái. dfoiudasifiyadsutfyardy

Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Không dẫn theo cũng được.”

Sở Uyên rút tay về, lại nói: ” Được rồi, trở về Đông Hải đi.”

” Cứ như vậy mà đuổi ta đi a~~~?” Đoạn Bạch Nguyệt ngồi xổm trên mặt đất, gục đầu lên chân hắn ăn vạ.

Sở Uyên nói: ” Sau này chưa có sự đồng ý của trẫm, không cho phép rời Đông Hải nửa bước.”

” Vậy cũng phải nói trước, coi như ngươi thực sự tức giận, cũng chỉ có thể là bởi vì ta làm mất Tử Long Quyết, lại tìm một cái giả khác lừa ngươi.” Đoạn Bạch Nguyệt nói: ” Không cho phép tức giận về nguyên nhân nào khác.”

Sở Uyên đứng dậy, cũng không nhìn hắn một cái: ” Tứ Hỉ!”

Đoạn Bạch Nguyệt: “…” WTOthaochetmiluon

” Hoàng thượng.” Tứ Hỉ công công vội vàng bước vào.

” Tiễn khách.” Sở Uyên xoay người vào nội thất.

Tứ Hỉ công công nhìn Tây Nam Vương, thử hỏi: ” Vương gia?”

Đoạn Bạch Nguyệt đau đầu, lúc ra tới cửa lại nhỏ giọng nói: ” Giúp Bổn Vương nhìn một chút, nếu mà vẫn cứ tức giận như vậy, kính xin công công nói giúp Bổn Vương vài lời.”

” Vương gia xin cứ yên tâm.” Tứ Hỉ công công cười ha hả hứa hẹn, trong lòng lại nghĩ, có lúc nào Hoàng thượng thật sự tức giận Vương gia đâu. Nhiều lắm là giận dỗi một chút, không được tự nhiên một vài ngày thôi. Một khi có người yêu thì đều như vậy cả, đều như vậy cả.

Chiến sự ở Đông Hải đang hết sức căng thẳng nên cho dù Đoạn Bạch Nguyệt có muốn điều tra rõ ràng chuyện Tử Long Quyết thì cũng phải tạm gác lại, trở về thành Mộc Dương trước, trong lòng rất là nghẹn khuất.

Hoàng hôn buông xuống, Sở Uyên lệnh cho Thẩm Thiên Phàm dẫn Lệ Thước tới gặp mình. WTOthaochetmiluon

” Dân nữ tham kiến Hoàng thượng.” Lệ Thước hành lễ, hơi cúi đầu.

” Miễn lễ đi.” Sở Uyên nói: ” Cô nương không cần phải khẩn trương, trẫm chỉ muốn hỏi vài vấn đề thôi.”

Lệ Thước nói: ” Mời Hoàng thượng cứ hỏi.”

” Khối ngọc quyết này.” Sở Uyên cầm hộp gấm trên bàn lên: ” Nghe nói là vật mà Tây Nam Vương luôn mang theo bên mình phải không?”

Lệ Thước gật đầu: ” Đúng vậy.” dfhakudhfjuathydfta

Sở Uyên nói: ” Làm sao cô nương có thể khẳng định chắc chắn như vậy?”

” Vật này là do Tây Nam Vương tự tay tặng cho dân nữ.” Lệ Thước nói: ” Vào bảy năm trước ở thành Đại Lý.” WTOthaochetmiluon

” Bảy năm trước, vì sao cô nương lại ở thành Đại Lý?” Sở Uyên hỏi tiếp.

” Ở nhà quá buồn bực nên đi ra ngoài du ngoạn giải sầu.” Lệ Thước đáp.

Sở Uyên nói: ” Sau đó cùng Tây Nam Vương nhất kiến chung tình, hứa hẹn cả đời ư?” WTOthaochetmiluon

Lệ Thước nói: ” Phải.” dfahdfjsdhgfasdfasdf

Tứ Hỉ đứng bên cạnh hầu hạ, nghe vậy chẳng hiểu ra sao, chuyện này từ nơi nào nhô ra vậy???

” Năm đó lúc hắn tặng cho cô nương khối ngọc quyết này có nói gì nữa không?” Sở Uyên lại hỏi. WTOthaochetmiluon

” Hắn không nói bất cứ điều gì.” Lệ Thước lắc đầu: ” Dân nữ ở cùng hắn tại Vọng Hoa Các trong thành năm ngày, sáng ngày thứ sáu lúc tỉnh lại thì đã thấy vật này ở bên gối rồi.”

Sở Uyên nói: ” Nếu cô nương đã cùng hắn ước hẹn cả đời thì tại sao năm đó lúc thành thân lại không nghĩ cách báo cho hắn biết? Vì sao lại chọn nghe lời gả tới Hà Bang?”

Lệ Thước nói: ” Dân nữ đã gửi thư, nhưng không nhận được hồi âm.”

Sở Uyên lắc đầu: ” Chuyện này nghe quả thật có chút hỗn trướng.”

Tứ Hỉ: “…” dfoasdfhsdjsdyft7e6oauioa

” Dân nữ tự biết mưu nghịch là tử tội, cũng không có hi vọng xa vời gì khác, chỉ cầu có thể gặp mặt hắn một lần cuối cùng.” Lệ Thước quỳ xuống: ” Kính xin Hoàng thượng thành toàn.”

Sở Uyên cười cười: ” Cô nương đứng lên trước đi, trẫm đáp ứng ngươi.”

Lệ Thước nghe vậy mừng rỡ: ” Đa tạ Hoàng thượng.”

” Về phần lệnh huynh, chắc có lẽ cũng sẽ không đáp ứng. Nhưng cũng đừng quá lo lắng, giao cho Thiên Phàm là được.”

Quả nhiên, sau khi Lệ Ưng nghe được chuyện này thì có cảm giác như bị thiên lôi gõ trúng đầu. WTOthaochetmiluon

Thẩm Thiên Phàm nói: ” Hoàng thượng đã đáp ứng Lệ cô nương rồi, việc này không thể xoay chuyển được đâu.”

” Ngươi nói xem…rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy a?” Lệ Ưng liên tục dậm chân. WTOthaochetmiluon

” Chỉ là đi gặp mặt Tây Nam Vương một lần mà thôi.” Thẩm Thiên Phàm nói: ” Sau đó sẽ trả người lại cho Lệ huynh không thiếu một sợi tóc. Dù Tây Nam Vương phạm tội mưu nghịch nhưng Lệ cô nương tình thâm ý trọng, Hoàng thượng nhất định sẽ cảm niệm tấm chân tình này, cũng sẽ không vì vậy trách tội Thiên Ưng Các, không cần lo lắng.”

” Tình thâm ý trọng gì chứ!” Lệ Ưng nói: ” Nếu đúng là tình thâm ý trọng, vì sao năm đó lúc thành thân lại không nghe nàng nói gì? Ngược lại mãi đến sau khi cầm hưu thư trở về nhà mới bắt đầu đòi đi tây nam cho bằng được?”

Thẩm Thiên Phàm nói: ” Cũng có thể là vì không dám nói.”

” Có chuyện gì mà nàng không dám làm đâu.” Lệ Ưng nói: ” Thật không dám giấu diếm, lúc đầu cũng đúng là nàng không muốn gả, hơn nữa không chỉ không muốn gả mà còn khiến cho cả Thiên Ưng Các này náo loạn đến long trời lở đất, sau đó còn bỏ nhà ra đi, cũng là ta phải tự mình dẫn người đến tận Loan Châu bắt nàng trở về.”

” Loan Châu?” Thẩm Thiên Phàm nhíu mày.

” Đúng vậy, chính là Loan Châu.” Lệ Ưng nói: ” Loan Châu nằm ở phía bắc Thiên Ưng Các, nếu như nàng thật sự có tư tình với Tây Nam Vương, lúc bỏ trốn cũng phải là chạy về phía thành Đại Lý mới đúng, vì sao lại chạy ngược lên hướng bắc được?”

Thẩm Thiên Phàm vỗ vỗ vai Lệ Ưng, nói: ” Lệ huynh cực khổ rồi.”

” Nếu thật sự có gì đó với Tây Nam Vương, mà hôm nay Hoàng thượng cũng đã đáp ứng để nàng theo quân đi Đông Hải, ta đây làm ca ca muốn ngăn cản cũng bất lực, thôi thì cứ theo ý nàng đi.” Lệ Ưng nói: ” Chỉ sợ vị Tây Nam Vương nàng nhìn trúng kia chỉ là kẻ giả mạo, đến lúc đó chỉ vì A Thước mà làm trễ nải chiến sự, Thiên Ưng Các của ta xem như thành tội nhân, chết vạn lần cũng không thoát tội được a.”

” Thì ra là vậy, Lệ huynh không cần phải lo lắng.” Thẩm Thiên Phàm nói: ” Dọc đường đi ta sẽ phái người canh chừng Lệ cô nương, sẽ không để nàng gây ra chuyện gì.”

Lệ Ưng bất đắc dĩ gật đầu, thở dài liên tục.

Tình hình chiến sự ở thành Mộc Dương vẫn không có chuyển biến gì, Đoạn Niệm đang vô cùng nhàm chán nằm dài trong doanh trướng ngủ gà ngủ gật.

Đoạn Bạch Nguyệt bước vào, thấy vậy cười nói: ” Sao vậy, buồn ngủ à?”

” Vương gia.” Đoạn Niệm đứng dậy: ” Vương gia trở lại rồi.”

” Bên ngoài sao rồi?” Đoạn Bạch Nguyệt hỏi.

” Vẫn như trước, mỗi ngày đều tới chửi bới đã đời, sau đó đánh một trận rồi lui binh.” Đoạn Niệm nói: ” Sở Hằng đã phái sứ thần tới mấy lần, nhìn giống như là muốn hòa đàm, nhưng đều bị thuộc hạ kiếm cớ đuổi đi.”

Đoạn Bạch Nguyệt gật đầu: ” Vất vả rồi.” WTOthaochetmiluon

” Như thế này thì có gì mà vất vả, nhàm chán đến nỗi xương cốt cũng mềm nhũn ra.” Đoạn Niệm rót cho hắn chén trà: ” Hắc Long quân thật sự rất rãnh rỗi, nghe nói mỗi lần ra chiến trường, người cầm quân đều phải đứng trước đội ngũ đọc một bài hịch văn, là do Ôn đại nhân viết, từ ngữ trau chuốt hoa lệ, hơn nữa còn trích dẫn điển cố, sau khi đọc xong, tướng sĩ bên dưới đều đã ngủ hơn phân nửa.”

Đoạn Bạch Nguyệt nhẫn cười. WTOthaochetmiluon

” Có lẽ khoảng hai ba ngày nữa Sở Hằng sẽ lại phái người tới hòa đàm.” Đoạn Niệm nói: ” Vương gia có muốn gặp không?”

Đoạn Bạch Nguyệt lắc đầu: ” Đợi lần cuối cùng hẵng gặp.”

Bên trong thành Đại Côn, Diệp Cẩn đã thu xếp xong bọc y phục, chuẩn bị đi đón Sở Uyên. WTOthaochetmiluon

” Sao lại mang theo nhiều thuốc như vậy?” Thẩm Thiên Phong tiện tay cầm lấy một bình nhỏ: ” Chuẩn bị cho các tướng sĩ trong quân sao?”

” Không phải, là cho Đoạn Bạch Nguyệt.” Diệp Cẩn nói: ” Ngửi một cái, héo ba năm.” WTOthaochetmiluon

Thẩm Thiên Phong bình tĩnh thả xuống.

” Xong rồi, đi thôi.” Diệp Cẩn nói: ” Suốt đêm lên đường.”

” Đi ngay bây giờ?” Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười kéo hắn lại: ” Đã hẹn trước là tới thành Phúc Tuyền đón Hoàng thượng, bây giờ xuất phát có phải là quá sớm rồi không?”

” Không sớm đâu.” Diệp Cẩn nghiêm túc nói: ” Bởi vì chúng ta phải tới đó trước Đoạn Bạch Nguyệt.” WTOthaochetmiluon

” Cho dù việc dẫn quân chỉ là tuồng kịch đi nữa thì tây nam quân vẫn đang cùng Hắc Long quân giao chiến, làm sao Tây Nam Vương có thể bỏ lại chiến trường được.” Thẩm Thiên Phong kéo hắn ngồi lại trên ghế: ” Nghe lời.”

Chuyện này khó nói a! Diệp Cốc chủ bi phẫn nghĩ, dù sao dâm đãng như vậy mà. WTOthaochetmiluon

Đại quân Sở quốc tiếp tục lên đường xuôi nam, Thẩm Thiên Phàm phái năm thân tín của mình âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của Lệ Thước, may mắn là dọc đường đi cũng không phát hiện có gì khác thường.

Thành Phúc Tuyền là thành trấn quan trọng gần với thành Đại Côn nhất. Ngày hôm đó, một phong tín hàm được chuyển tới tay Sở Hằng, nói là ba ngày sau Hoàng thượng sẽ đến thành Phúc Tuyền.

” Tới thành Phúc Tuyền rồi, muốn tới thành Đại Côn cũng chỉ mất thêm vài ngày đi đường.” Sở Thừa nói: ” Nhưng Đoạn Bạch Nguyệt vẫn không chịu gặp chúng ta.”

” Hắn nhất định sẽ gặp thôi.” Sở Hằng nói: ” Nếu không chịu hợp tác với chúng ta, chỉ dựa vào mấy nghìn tây nam quân mà muốn đối kháng với mấy vạn tướng sĩ Đại Sở thì chính là châu chấu đá xe, đâm đầu vào chỗ chết. Chỉ có mượn lực Hắc Long quân của chúng ta thì hắn mới có thể có phần thắng.”

” Chuyện này khó mà nói.” Sở thừa nói: ” Đối phương chính là Đoạn Bạch Nguyệt, cũng là kẻ khó đối phó như Tần Thiếu Vũ. Năm đó Tần Thiếu Vũ cũng đã đơn thương độc mã thâm nhập địch doanh, chỉ trong một đêm đã hủy toàn bộ liên minh các bộ tộc Mạc Bắc, không thể khinh thường được. Trước giờ phụ thân luôn dạy hài nhi, hành quân tác chiến không chỉ đơn thuần là dựa vào số lượng người nhiều hay ít, nếu không nắm chắc được tám phần thì có lẽ Đoạn Bạch Nguyệt cũng sẽ không dễ dàng xuất binh như vậy.”

Sở Hằng trầm tư một lúc rồi nói: ” Thôi, lần này ngươi hãy tự mình đi gặp hắn.”

Sở Thừa nhận lệnh: ” Dạ!” WTOthaochetmiluon

Bên trong thành Phúc Tuyền, Diệp Cẩn đang vô cùng nghiêm túc nhìn Sở Uyên.

Huynh đệ hai người xa cách lâu ngày gặp lại, vui vẻ ừ thì cũng có vui vẻ đó, nhưng bầu không khí lại có chút quỷ dị. WTOthaochetmiluon

” Khụ.” Sở Uyên nói: ” Có muốn lưu lại cùng trẫm ăn bữa cơm không?”

Tất nhiên là muốn rồi. dfoidiasufuis

Diệp Cẩn gật đầu. fodakl;jflhdsjkfjgshdfg

Hơn nữa không chỉ muốn cùng nhau ăn, mà thậm chí còn muốn cùng nhau ngủ!! ọadakdfhgasdhfghagsdfjad

Thẩm Thiên Phong thấy rất đau đầu, vì sao ngay cả đi ngủ cũng không về phòng mình? WTOthaochetmiluon

Diệp Cẩn quấn chăn ngồi xếp bằng trên giường, dùng ánh mắt vô cùng thành khẩn nhìn ca ca, miêu tả cho ca ca biết tình trạng gần đây của Đoạn Bạch Nguyệt.

” Mở ba tòa thanh lâu, cưới hơn mười tiểu thiếp, trầm mê tửu sắc hàng đêm sênh ca, béo cơ hồ phải tăng lên mấy chục cân, cằm râu ria ba tầng, hơn nữa bởi vì miệt mài quá độ mà hói đầu rồi.”

Sở Uyên: “….” WTOthaochetmiluon

Diệp Cẩn tiếp tục bổ sung: ” Hói ĐỈNH đầu.” Tả chi tiết như vậy, không tin cũng không được biết không, vô cùng chân thật.

Sở Uyên kéo chăn che đầu. WTOthaochetmiluon

Diệp Cẩn dùng ánh mắt phi thường lấp lánh nhìn hắn. idflakjdhf

Cũng đã như vậy rồi, hay là thử suy nghĩ lại một lần đi a! àdakjfl

” Vương gia.” Bên trong thành Mộc Dương, Đoạn Niệm nhỏ giọng nói: ” Sở Thừa tới.” hfdasgfhadsfajdfhasdg

Đoạn Bạch Nguyệt cười cười: ” Cuối cùng cũng ngồi không yên rồi.”

Cân: 1 cân bên đó bằng nửa cân của mình a..

Spoil


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.