Đế Vương Sủng Thần

Chương 27: Hắn nhất định phải biến mất




Vân Phi ở bên cạnh nghe được lời này , cũng đại khái hiểu vì sao mấy người này lại chật vật như vậy , lúc mình mới vừa tới nơi này đã thấy thoáng qua bóng dáng xích y nhân , sợ là cũng vì sự việc này mà tới.

“ Vân Thiển , cùng ta về nhà , đừng ở chỗ này hồ nháo loạn ……” Vân Phi trầm giọng nói .

Hiện tại người làm cha như hắn phải khiến Vân Thiển cách xa Cô Độc Hồng một chút , bị Cô Độc Hồng nhìn trúng , cũng không phải chuyện tốt

Nhớ tới bên trong kia còn có một Cô Độc Úy , Vân Phi chỉ hận dáng dấp con trai mình sao không xấu xí một chút .

Thừa dịp lúc này đem con trai cùng Thái tử tách ra cũng là không tồi , tuy nói mình cũng rất khâm phục khí chất của Thái tử, Nhưng ngay lúc này, hắn cũng không hi vong Cô Độc Úy ra khỏi đó sớm như vậy .

Vân Thiển lẳng lặng nhìn người phụ thân uy nghiêm của mình , trong mắt vẫn là bình tĩnh khiến người ta không hiểu được .

“ Chỉ một chút , Ta chỉ nhìn xem hắn một chút , mong phụ thân thành toàn ……” nếu không , dưới tình huống hiện tại , không biết người kia sẽ làm ra loại chuyện gì . Sâu trong lòng nàng, như cũ không hi vọng Cô Độc Hồng phải chịu bất kỳ tổn thương nào.

Vân Phi liếc mắt nhìn thẳng vào Vân Thiển .

Nhi tử lớn lên như vậy, từ nhỏ đến giờ cũng là thực nghe lời chưa bao giờ khiến hắn phải phí quá nhiều tâm sức , chỉ trừ một màn đoạn tụ đã truyền ra ngoài kia

“ Được rồi.” hồi lâu , Vân Phi mới khẽ thở dài , coi như đồng ý , quay đầu lại nhìn Cô Độc Hồng ở bên cạnh .

Cô Độc Hồng cũng không để ý đến ánh mắt của Vân Phi , Sự lạnh lùng cứng rắn vừa rồi đã khôi phục lại bình thường.

Vân Thiển cười yếu ớt.

Con ngươi mặc ngọc ôn nhu như lưu thủy , tĩnh lặng đứng ở đàng xa , tựa như một bức tranh thủy mặc xinh đẹp không gì sánh bằng .

Cô Độc Hồng ngẩng đầu lên nhìn , thấy được, chính là nụ cười ôn nhu lộ ra hai núm đồng tiền tinh xảo trên khuôn mặt nàng .

Trái tim bỗng co rút thật chặt , dưới ống tay áo siết chặt hai đấm , mang theo một tia đau đớn nhắm mắt lại .

Tới lúc mở mắt ra lần nữa, hai bóng dáng màu trắng kia đã chập chờn ẩn hiện trong gió, đưa lưng về phía hắn đi về phía trước .

Cho đến khi mất hút ở cuối con đường , nàng đều không có quay đầu lại liếc hắn một cái .

Mắt của hắn , thủy chung không rời khỏi bóng lưng màu trắng kia .

Thật ra thì , tối nay ……

Hắn chỉ là muốn tìm một cái cớ gặp nàng mà thôi, không thực sự muốn phá hỏng chuyện của nàng .

Nhưng là , nàng lại cứ thế lướt qua hắn , hướng người nọ đi tới……

Cho nên , Cô Độc Úy nhất định phải biến mất trên thế giới này .

Bởi vì , đây là con đường Vân Thiển khiến hắn phải lựa chọn , hắn , chỉ có thể đi con đường này ……

Thấy Cô Độc Hồng không tiếp tục ngăn cản Vân Thiển , những tử sĩ áo đen kia không hiểu nhìn vẻ mặt đau đớn của Cô Độc Hồng , há miệng muốn nói, nhưng thủy chung không có dũng khí nói ra .

“ Hành động đi . ”

Thân ảnh người trên lối đi biến mất hồi lâu , ban đêm lại trở nên tĩnh lặng, thanh âm Cô Độc Hồng lạnh vang lên băng lãnh mà quyết tuyệt .

Một người trong nhóm tử sĩ áo đen trịnh trọng gật đầu một cái , di chuyển thân mình , biến mất ở nơi cửa cung .

Một màn ngăn cản giằng co này cũng qua loa như vậy mà kết thúc .

Bọn họ cũng không ai biết , chính lúc Cô Độc Hồng ra chỉ thị cho nhóm tử sĩ , thì hoàng cung phí sau lưng hắn , sóng ngầm cũng mãnh liệt dâng lên.

Một đêm này , phảng phất toàn bộ thánh hoàng triều đã bắt đầu chậm dãi biến đổi .