Đế Yến

Quyển 1 - Chương 12: Ma quân



Dịch giả: Bin7121& Xin cái tên

Một kiếm tàn nhẫn, mau lẹ, mạnh mẽ, đường đột, dường như nó muốn dồn Vân Cầm Nhi và Thu Trường Phong vào cùng một chỗ, cho hai người bọn họ thành đồng mệnh uyên ương.

Một kiếm này thật sự là bất ngờ.

Người muốn giết Thu Trường Phong, hiển nhiên gã rất giỏi nắm bắt cơhội. Gã đoán chắc lúc này Thu Trường Phong đang ý loạn tình mê, chắc chắn không tránh thoát một kiếm giết người này.

Sắc mặt Thu Trường Phong biến đổi.

Lúc mũi kiếm vừa đến, kiếm khí lạnh lẽo chỉ thẳng giữa lông mày, trong nháy mắt hắn chỉ kịp huy động hai tay nhấc Vân Cầm Nhi dậy, giúp Vân Cầm Nhi tránh được một kiếm kia.

Nhưng Vân Cầm Nhi tránh thoát một kiếm đòi mạng thì kiếm kia lại lao tới trước ngực Thu Trường Phong.Thu Trường Phong đột nhiên ngã xuống, trước lúc trường kiếm đâm vào ngực, hắn đã ngửa ra sau ngã xuống sàn.

“Đinh” một tiếng, Thu Trường Phong ngã trên mặt đất, nhưng cuối cùng cũng tránh được một kiếm kia. Chiêu thức của hắn không ly kì, quỷ dị nhưng cử chỉ đơn giản lại có hiệu quả.

Kiếm kia đâm vào không khí, thích khách cũng hơi giật mình, không ngờ một kiếm kia sẽ thất bại. Nhưng thích khách cũng suy nghĩ cực nhanh, trường kiếm như con rắn, đột nhiên chuyển hướng xuống dưới, nó muốn xuyên qua Thu Trường Phong đang sống sờ sờ nằm trên mặt đất.Mặc dù Thu Trường Phong đang chật vật lảo đảo, nhưng hắn đã đoán được thích khách sẽ tấn công liên tục. Lúc Thu Trường Phong ngã xuống đất, chân trái hắn đạp vào giường một cái, cả người liền trượt trên sàn gỗ trơn bóng lao ra bên ngoài thuyền.

“Đinh” một tiếng, trường kiếm cắm xuống đất, chỉ xé rách một đường trên ống quần của Thu Trường Phong.

Thích khách tung ra hai kiếm thất bại, trong lòng cảm thấy sợ hãi, gã không nghĩ tới lúc đang tình tứ mà Thu Trường Phong còn có thân thủ nhanh nhẹn như vậy.Ánh trăng như nước chiếu qua cửa sổ thuyền hoa, hắt bóng xuống khoang thuyền, tràn ngập vẻ diệu kỳ mê ly, nhưng ai có thể đoán được, dưới ánh trăng như vậy mà sát cơ lại nổi lên bốn phía?

Trường kiếm của thích khách lại thất bại lần nữa, đạp mạnh hai chân một cái, gã như tên nỏ được bắn ra, lao đến truy sát Thu Trường Phong.

Thích khách không cho Thu Trường Phong có cơ hội thở dốc, nếu như lúc này, tình hình như thế mà còn không giết được Thu Trường Phong, thì chỉ sợ trong cuộc đời này của gã… không còn cơ hội nào nữa.

Đúng lúc này, một tiếng “ Vút” vang lên, có một bóng ảnh giương nanhmúa vuốt lao tới.

Thích khách kia run rẩy sợ hãi, một kiếm đâm tới, lúc này gã mới phát hiện mình đánh vào mảnh rèm cửa —— Thu Trường Phong đã kéo rèm cửa xuống được rồi, thừa dịp lúc thích khách đuổi theo hắn vung tay ném ra.

Mảnh rèm như tấm lưới, thoáng cái đã bao trọn thích khách ở trong.

“Phịch”, lúc này Vân Cầm Nhi mới ngã trên giường lớn.

Hai bên giao thủ nhanh như điện xẹt, thích khách kia đang từ thợ sănbiến thành con mồi, một kiếm đâm hỏng gã đã biết không ổn. Đột nhiên hét lớn một tiếng, rõ ràng có thể thấy một ngọn lửa phun ra từ miệng tên thích khách ra.

Ngọn lửa lóe lên phun vào mảnh rèm cửa, lập tức mảnh rèm bùng lên hóa thành tro. Ngọn lửa kia bùng lên cũng có tác dụng ngăn cản Thu Trường Phong phản kích.

Đây vốn là chiêu thức nhất cử lưỡng tiện, cũng là tuyệt chiêu —— Nhẫn Giả Y Hạ Bộ.

Nhưng lúc ngọn lửa mới bùng lên, tấm lưới trên không hóa thành trobụi, lúc này thích khách cũng cảm thấy một làn khí bên thân mình, có một vật nào đó đang đánh tới. Gã không nghĩ ngợi chút nào liền xoay kiếm đâm sang ngang, chỉ nghe “Xoẹt” vang lên một cái, trường kiếm đã đâm thủng vật kia, thích khách lại bị bao bọc lần nữa, xung quanh u ám.

Lúc Thu Trường Phong ném mảnh rèm ra, hắn cũng không phản kích ngay, chỉ lăn tròn một vòng đến trước cái giường, hai tay giật lấy chiếc chăn uyên ương lớn thêu gấm hồng, rồi vung lên, giống như ngư dân quăng lưới đánh cá, chiếc chăn lao đến trùm thích khách lại.Không cần rút đao, vớ được vật gì Thu Trường Phong đều có thể lợi dụng để phá địch. Bởi vì khổ luyện như địa ngục nhiều năm trước, hắn đã tạo thành thói quen, không cần đao cũng có thể giết chết kẻ địch.

Trường kiếm rút ra khỏi vỏ, thích khách lại bị Thu Trường Phong bọc trong cái chăn như cá chết. Thích khách không cho Thu Trường Phong cơ hội, thì Thu Trường Phong chắc chắn cũng sẽ không cho đối thủ một chút thời gian thở dốc, cổ tay cử động lần nữa, Thu Trường Phong ném thích khách lên cao.

Thích khách bị quấn trong chăn xoay vòng trên không cấp tốc như conquay, thời điểm gã rơi xuống đất, “Phanh” một tiếng vang lớn. Thích khách lăn tròn đâm vào vách thuyền, trường kiếm rơi xuống đất kêu “leng keng”.

“Xoẹt a a”, chiếc chăn uyên ương bị chia năm xẻ bảy, trong tuyệt cảnh mà thích khách có thể phá kén chui ra. Nhưng lúc gã vừa mới phá bọc chăn ra cũng không dám loạn động, bởi vì Thu Trường Phong đã lao ra như báo săn mồi. Nắm lấy trường kiếm của thích khách, một làn kiếm quang lạnh lẽo đã đặt tại cổ thích khách!

“Là ai…” Thu Trường Phong vừa tính quát hỏi xem ai là chủ mưu saikhiến thích khách thì đột nhiên sắc mặt hắn biến đổi, tay động một cái, trường kiếm đã xuyên qua cổ họng thích khách. Một kiếm của hắn đã đắc thủ, Thu Trường Phong phi thân nhảy lên đâm vào cửa sổ hoa.

Cửa sổ vỡ tan, Thu Trường Phong chưa vội lao ra. Hai đao giao nhau, xẹt qua trên cửa sổ, nếu Thu Trường Phong lập tức đánh vỡ cửa sổ mà lao ra thì chỉ sợ hai đao này đã chặt hắn thành ba đoạn.

Ngoài cửa sổ cũng có mai phục.

Trên thuyền không chỉ có một thích khách.Đây vốn là một ván cờ, ván cờ muốn hắn chết? Thích khách tâm cơ tàn nhẫn như vậy muốn giết hắn, đến cùng là vì cái gì?

Trong đầu Thu Trường Phong nghĩ lại, tay trái vừa lật, đầu ngón tay hắn có thêm hai đồng tiền. Chỉ là đầu ngón tay vừa run lên, hai đồng tiền lao ra khỏi cửa sổ như điện xẹt đánh lên hai cổ tay trên song cửa sổ của thích khách.

Thích khách bên ngoài kia chỉ cảm thấy cổ tay đau xót, chúng kêu rên một tiếng, rốt cuộc không nắm chặt được trường đao. Hai chân Thu Trường Phong đá ra trúng vào chuôi đao.Hai đao bắn ra nhanh như điện theo hình cầu vồng, chui vào bóng tối. Trong bóng tối có người rên thảm, máu tươi bắn ra.

Thì ra có hai người đến, muốn chặn đường Thu Trường Phong, không ngờ lại bị hai đao kia xuyên thủng chết ngay tại chỗ.

Thu Trường Phong tung người lên boong thuyền, đứng im tại đó, khuôn mặt hắn càng tái nhợt. Hắn đứng yên ở đó, thân hình nếu không như trường thương thẳng tắp thì đã lung lay như cây liễu trước gió sắp đổ.

Đúng lúc này, trên boong thuyền có bóng người lắc lư, hơn mười người tụ lại chỗ này. Thần sắc những người kia vô cùng thận trọng, từ từ dồnép về phía Thu Trường Phong.

Dưới ánh trăng, những người kia đều một thân hắc y, trên mặt có khăn che mặt, chỉ để lộ ra một đôi mắt như mắt sói hoang. Dưới ánh trăng, tình cảnh hiện ra làm lòng người lóe lên tia lạnh lẽo.

Ánh mắt Thu Trường Phong đảo qua mấy người họ, hít một hơi thật sâu, trên mặt hắn hiện lên vẻ ngưng trọng hiếm thấy.

Một tiếng “ Vút” vang lên, thân ảnh tối sầm từ trên không trung hạ xuống đứng trước người Thu Trường Phong không xa, người kia cười lạnh bảo: “Thu Trường Phong, ngươi cũng có ngày hôm nay sao?”Người nọ cũng không che mặt, sắc mặt y như sáp nến, trên người có một chòm râu, hai lông mi liền thành một khối, người khác mà nhìn vào sẽ cảm nhận được một tia hàn ý không nói nên lời.

Đương nhiên không phải y từ trên trời rơi xuống, mà là nhảy xuống từ đỉnh thuyền. Đỉnh thuyền hoa cao mấy trượng, giữa lúc y nhảy xuống nhìn lại có cảm giác như diều hâu lượn lờ, hắc y cũng linh động giống như cánh chim. Tuy nói là y mượn sức của hắc y, nhưng kinh công của y quả thực là tuyệt diệu.

Ánh mắt Thu Trường Phong co lại, gã chậm rãi nói: “Tàng Địa CửuThiên?”

Người nọ hơi ngạc nhiên, không nghĩ tới một câu của Thu Trường Phong đã nói rõ ràng lai lịch của y nên bèn cười bảo: “Không ngờ được, một tên Cẩm Y Vệ nhỏ nhoi cũng biết đại danh của ta cơ đấy.”

Thu Trường Phong mỉm cười nói: “Đại danh của ngươi như thế thì ra cũng không ngoa, cũng chỉ biết ám toán bọn chuột nhắt mà thôi. Xem ra tên ‘Tàng Địa’ của các ngươi quả không có sai, mỗi người các ngươi đều có đặc điểm của chuột, lén lén lút lút.”

Cuối cùng hắn đã biết tại sao đối phương phải giết hắn, lúc đầu ở trongmiếu đổ nát trên dãy núi Thanh Điền, chính hắn đã giết chết Tàng Địa Cửu Hãm, hiện tại Tàng Địa Cửu Thiên đến đương nhiên là để báo thù. Thật là đối phương chẳng những dùng mỹ nhân kế lại còn điều động rất nhiều người đến giết hắn, việc này làm cho Thu Trường Phong giật mình.

Tất nhiên, Vân Cầm Nhi cũng là một con cờ của Tàng Địa Cửu Thiên, dùng ả ngăn chặn Thu Trường Phong, để cho bọn người Tàng Địa Cửu Thiên trèo lên thuyền.

Trong ánh mắt của Tàng Địa Cửu Thiên đột nhiên lóe lên lửa giận, y nhìn chằm chằm Thu Trường Phong mà nói: “Nếu ta để cho ngươi thoải máichết đi thì… ta sẽ đổi thành họ của ngươi.”

Thu Trường Phong cười cợt nói: “Ngươi muốn cùng họ với ta ư, dù sao cũng phải hỏi xem ta có đồng ý hay không đã.”

Hai tay Tàng Địa Cửu Thiên mở ra, hắc y rung lên, giống như diều hâu giương cánh, ánh mắt như muốn nhào lên phía trước, rồi đột nhiên y thở dài một hơi nhẹ nhõm, thu liễm hắc y, mỉm cười nói: “Ngươi muốn chết, ta sẽ không để cho ngươi chết như vậy đâu. Đương nhiên là ngươi cảm thấy kì lạ, không biết tại sao tự nhiên mình lại trúng độc.”

Thân hình Thu Trường Phong lung lay, gã thở dài nói: “Không tệ, thật sựlà ta không biết tại sao mình lại trúng độc được.” Thì ra vừa rồi hắn nóng lòng phi ra khỏi khoang thuyền có lẽ là bởi vì đã trúng độc.

Tàng Địa Cửu Thiên đang tươi cười nhưng khuôn mặt vẫn hằn lên vẻ dữ tợn: “Trong thuyền đốt một loại hương tên là Long Tiên Hương, vốn ban đầu tên gọi của nó là hỏa hoàng, xuất xứ từ Thiên Trúc xa xôi…”

Thu Trường Phong nói ngắn gọn: “Hỏa hoàng không độc.”

Tàng Địa Cửu Thiên cười nói: “Không sai, chính xác hỏa hoàng hoàn toàn không độc. Vậy mà ngươi có chút môn đạo, nếu như chúng ta hạ độc trong lư hương, chỉ sợ lúc ngươi tiến vào gian phòng đã phát hiện rồi, vìvậy ta đã bảo Y hạ hỏa quang bôi thêm phong nhứ lên chuôi kiếm.”

Y Hạ hỏa quang đương nhiên là thích khách ẩn mình trong khoang thuyền kia cất giấu, gã xuất kiếm độc ác, nhẫn thuật hỏa quang cũng không kém. Nhưng gã đã bị một kiếm của Thu Trường Phong xuyên qua cổ họng mà chết trong khoang thuyền.

Thấy con ngươi Thu Trường Phong co rụt lại, Tàng Địa Cửu Thiên càng đắc ý bảo: “Phong nhứ cũng không độc, vốn nó là chiết xuất từ một loại thực vật sinh sôi ở Đông Doanh, không màu không vị, gặp gió tán đi, như bông liễu phất phơ.”Thu Trường Phong nắm chặt hai tay, cắn răng nói: “Phong nhứ kết hợp cùng hỏa hoàng sẽ làm cho người ta trúng độc sao?”

Tàng Địa Cửu Thiên vỗ tay cười nói: “Không sai, ngươi rất thông minh, nhưng còn kém lão tử một chút. Thời điểm Y Hạ ra tay phóng hỏa quang, phong nhứ liền xâm nhập vào hơi thở của ngươi, nếu không phải ngươi cầm kiếm của hắn thì cũng không phát hiện mình đã bị trúng độc sớm như vậy. Có thể nói là ngươi có phát hiện cũng vô ích, dưới con mắt của tứ bộ cao thủ Đông Doanh ở đây, ngươi đã là cá trong chậu. Nếu ngươi có thể chạy thoát…”Thu Trường Phong lạnh lùng nói: “Thì ngươi sẽ đổi thành họ của ta sao?” Thấy sắc mặt Tàng Địa Cửu Thiên tái nhợt, ánh mắt Thu Trường Phong khẽ đảo, hắn đột nhiên thở dài nói: “Ngươi đã nắm chắc nhưng lại chưa vội giết ta, chắc chắn là ngươi muốn lấy ‘Nhật Nguyệt ca’ ”.

Lông mày Tàng Địa Cửu Thiên dựng thẳng đứng, y chậm rãi nói: “Không sai, ngươi giao ‘Nhật Nguyệt ca’ cho ta, ta sẽ không giết ngươi.” Y không sợ Thu Trường Phong kéo dài thời gian, đơn giản là vì y biết rõ uy lực của phong nhứ khi dung hợp với cùng hỏa hoàng.

Thân hình Thu Trường Phong lại lảo đảo, hắn sờ tay vào ngực nói:“Chuyện cho tới bây giờ, nếu không đưa cho ngươi quyển sách này … chỉ sợ cũng không được…” Tay phải Thu Trường Phong còn chưa móc ra đồ vật, tay trái đột nhiên mở ra, vài ánh hàn quang xoay tròn đánh tới chỗ Tàng Địa Cửu Thiên.

Trong tiếng hét giận dữ, Tàng Địa Cửu Thiên lăng không bay lên.

Không phải y không đề phòng Thu Trường Phong nói dối, nhưng lại không nghĩ tới Chướng Nhãn Pháp của Thu Trường Phong cũng xuất thần nhập hóa. Mặc dù y đã bay lên, nhưng trong lúc vội vàng, chỉ như nhổ hành tây trên ruộng cạn, không còn dáng vẻ thong dong lúc trướcnữa.

Y vỗ tay mở áo ra, vốn còn tưởng Thu Trường Phong đánh lén y, muốn rút lui chạy trốn, bởi vậy y dừng lại trên không trung đánh tới chỗ Thu Trường Phong. Đây vốn là chuyện đương nhiên, Tàng Địa Cửu Thiên bản tính cao ngạo, tự cho công phu của mình là cao, biết rõ Thu Trường Phong trúng độc, y tuyệt đối không nghĩ rằng Thu Trường Phong dám chạy về hướng của y mà trốn.

Thế nhưng mà lần này Thu Trường Phong lại chọn đúng hướng Tàng Địa Cửu Thiên mà chạy.Lúc ám khí bay ra, Thu Trường Phong liền vận sức ở lòng bàn chân, cùng với ám khí bay ra ngoài.

Vài tia hàn quang kia không bắn tới chỗ Tàng Địa Cửu Thiên mà bắn tới người mấy nhẫn giả phía sau. Trong tiếng rên rỉ của mấy nhẫn giả kia, có hai người ngã xuống đất, hai người lảo đảo tránh sang bên cạnh.

Thu Trường Phong vọt tới trước mặt bọn họ, thân hình bắn lên cao, lao xẹt qua đỉnh đầu bọn họ. Hắn không có thời gian rảnh ra tay, hắn mà tranh thủ thời gian chính là muốn chết.

Phải thừa dịp trước khi Tàng Địa Cửu Thiên đuổi tới mà chạy ra khỏithuyền hoa, hắn đã trúng độc nên không còn muốn tham chiến.

Lúc Thu Trường Phong lao xẹt qua đỉnh đầu những người kia, nội tâm hắn trầm xuống, bởi vì hắn đã nhìn thấy nhẫn giả phía trướng không ngăn cản hắn lại mà lại lùi lại, lui về sau đến hơn hai trượng. Có người cầm Võ sĩ đao tụ lực chờ sắn, có người đút tay vào túi chuẩn bị ám khí phục kích, còn có hai người cầm khóa sắt trong tay, xem ra là muốn bắt trói hắn tại chỗ…

Đao pháp, ám khí, độc dược của nhẫn giả đều cực kì quỷ dị, bọn chúng lấy lui làm tiến, hấp dẫn chằng chịt, bố trí thành bia ngắm bắn, bọn chúngchính là muốn ngăn cản Thu Trường Phong một lát để Tàng Địa Cửu Thiên đánh tới.

Thu Trường Phong vất vả tranh thủ được một khe hở, bị một màn vừa lui vừa ngăn cản chắc chắn, mặc dù tâm tình Thu Trường Phong trầm xuống nhưng đao đã rút ra.

Ánh đao lên như sao băng ngang trời.

Người chưa đến ánh đao đã đến trước, ánh đao lóe lên, đầu người rơi xuống. Một đao của hắn lập tức chém hai nhẫn giả cầm khóa sắt, mà thân hình như gió chỉ dừng lại trong chốc lát, đột nhiên hắn phát hiện mình đãđến tuyệt cảnh.

Đứng trước sinh tử, đầu óc hắn trở nên cực kỳ tỉnh táo, hắn cảm thấy người cầm võ sĩ đao đang hấp khí tụ lực, trên tay những nhẫn giả kia đã có hơn mười phi tiêu hình chữ thập. Lại có một nhẫn giả cầm tiêu đồng trong tay đang để ý đến bước đi của hắn, nếu bị độc châm thổi trúng chân, hắn không muốn chết cũng khó.

Nhưng chết người nhất chính là Tàng Địa Cửu Thiên đang thay đổi tư thế, y đã lao tới chỗ cao nhất muốn thi triển tuyệt chiêu Cửu Thiên Ứng Lôi đánh hắn!Mạn thuyền ngay trước mặt, đối với Thu Trường Phong thì giống như chân trời xa xôi. Hắn hít sâu một hơi, đột nhiên nở nụ cười, trong nụ cười của hắn có ẩn chứa một phần ý tứ nan giải.

Bởi vì hắn bỗng nhìn thấy một người từ phía sau mấy nhẫn giả kia lao lên, rút kiếm.

Người nọ không phải nhẫn giả, xuất hiện còn đột ngột hơn cả nhẫn giả. Thân hình quen thuộc kia, làm cho lúc này Thu Trường Phong không nghĩ tới cái chết, chỉ là bỗng nhiên hắn nghĩ đến bờ sông Tần Hoài năm xưa…

Lúc đó cành liễu đúng lúc mơn mởn nhất, mưa bụi lành lạnh, hắn nhưmột tên tiểu ăn mày nằm trong vũng bùn lầy lội, gần như chết đói, thậm chí còn cận kề cái chết hơn so với tình cảnh hiện nay của hắn trên sông Tần Hoài.

Chốn phồn hoa đồng nghĩa với sự cô đơn, sự xa hoa làm nổi bật sự nghèo hèn. Cuộc sống ăn ở trên thuyền hoa vung tiền như rác, nhưng hắn vẫn không thể quên cuộc sống đói khổ nghèo hèn lúc trước.

Tuy lúc đó là mùa xuân, nhưng trong lòng hắn lại lạnh lẽo như ngày đông giá rét tháng chạp.

Lúc đó tưởng như hắn đã chết, thì bỗng nhiên có một bàn tay nhỏ nhắntrắng nõn cầm một cái bánh bao không nhân sạch sẽ, không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, một giọng nói mềm mại như gió xuân vang lên: “Ngươi ăn đi.”

Âm điệu mềm mại kia, dung nhan thanh khiết tinh thuần, giống như gió xuân, đã hòa tan băng giá trong lòng hắn.

Từ nhỏ hắn đã không rơi lệ, nhưng khoảnh khắc khi nhìn thấy cái bánh bao kia, sống mũi lại cay cay. Bàn tay nhỏ bé, nhan sắc như hoa trước mắt kia đã rửa sạch tất cả mọi thứ trong đầu hắn…

Thì ra… mặc dù để chết rất dễ dàng, nhưng để quên lại rất khó khăn!Tất nhiên bàn tay nhỏ bé trắng muốt kia đã lớn, trong tay không phải cầm bánh bao mà là bảo kiếm. Hắn từ một tên ăn mày ti tiện đã trở thành một Cẩm Y Vệ như ngày hôm nay.

Năm tháng thoi đưa làm người ta chóng mặt, cho dù có như thế nào chăng nữa thì nhiều người cũng bị thời gian làm cho biến đổi, quên mất mình đã từng trải qua những lúc như vậy rồi.

Nhưng hắn không quên, hắn vĩnh viễn không quên được cảnh tượng bông liễu trước gió năm đó. Hình ảnh đó đã khắc sâu vào lòng hắn —— khắc cốt ghi tâm.Tia chớp lóe lên.

Boong thuyền đang yên tĩnh đột nhiên có tia chớp huyền ảo xẹt qua.

Tia chớp là dấu hiệu báo trước tiếng sấm, mặc dù tiếng sấm vang không làm rung động tâm tư, nhưng nó có khả năng lưu lại sự sợ hãi trong tâm trí con người.

Phía sau những nhẫn giả kia, có người lao ra từ mạn thuyền, rút kiếm huy động.

Động tác rút kiếm nhanh như tên bắn, huy kiếm như thiểm điện. Điệnxẹt chỉ trong nháy mắt, nhẫn giả cầm phi tiêu chưa kịp phi đã dừng lại, nhẫn giả cầm đao không kịp hít thở, yết hầu đã bị xuyên thành một lỗ. Nhẫn giả thổi châm chưa kịp nhả hơi ống kim đã bị điện quang chém đứt, độc châm bắn ngược, tất cả đều cắm trên mặt gã.

Tia chớp biến mất, đã có ba nhẫn giả ngã xuống.

Tiếng sấm vang lên, Tàng Địa Cửu Thiên ở trên không, khóe mắt y nhìn càng rõ ràng. Y đã nhìn ra có người rút kiếm nhanh như điện, trong nháy mắt đã giết chết ba nhẫn giả.

Kiếm thật là nhanh!Huyễn kiếm thật tốt!

Đó vốn là bộ đầu kiếm của mười một phủ Chiết Giang —— Diệp Vũ Hà kiếm.

Diệp Vũ Hà đột nhiên xuất hiện. Lúc ở Thanh Điền, bởi vì đột nhiên gặp phải nhẫn giả tuyệt đỉnh cao thủ mà nàng đã thực sự bó tay. Nhưng lúc này nàng lại chủ động xuất kiếm, đánh phủ đầu, khiến cho nhẫn giả vội vàng không kịp chuẩn bị.

Nàng bỗng dưng xuất kiếm, giết chết ba người, không một chút do dự, một phát túm được Thu Trường Phong rồi đột nhiên bắn ra, lao vàotrong lòng sông Tần Hoài.

Lúc này mới vang lên một hồi ám khí “phách phách bạch bạch” của nhẫn giả, tất cả đều bắn trúng mạn thuyền.

“ Vút” Tàng Địa Cửu Thiên hạ xuống cạnh mạn thuyền, thấy bọt nước bắn tung tóe, giống như nhìn một con cá nhỏ nhảy vào trong lòng biển. Sắc mặt vàng như nến lại càng vàng hơn, lông mày hình chữ nhất gần như biến thành hai cái gậy, y chỉ nói một chữ: “Truy!” (Đuổi theo)

Mười mấy nhẫn giả không do dự, tất cả nhảy ào xuống sông.Ánh mắt Tàng Địa Cửu Thiên lạnh lẽo, y cắn chặt răng, cười nói dữ tợn: “Thu Trường Phong, ngươi chạy không thoát đâu. Cho dù phải lên trời xuống đất ta cũng sẽ bắt được ngươi! Ngươi giết đệ đệ của ta, ta sẽ giết cả nhà ngươi, chó gà không tha!”

Thu Trường Phong không có người thân, hắn vốn là con nuôi. Lúc được Thu Cảnh nhận nuôi hắn chỉ là một người cô độc. Mặc dù Thu Cảnh rất tốt, nhưng người nhà Thu Cảnh lại coi hắn là người ngoài. Nếu nghe được Tàng Địa Cửu Thiên nói như vậy, chắc chắn Thu Trường Phong sẽ bật cười. Nhưng bây giờ, hắn đang nhắm mắt, ngừng thở, để mặc Diệp Vũ Hà lôi kéo chạy trốn trong dòng nước.Lúc Thu Trường Phong nhìn thấy Diệp Vũ Hà, thần sắc mê man, ánh mắt thâm sâu biến mất, chuyển thành ánh mắt nhu hòa lẫn nhớ nhung. Nhưng Diệp Vũ Hà không nhìn thấy.

Diệp Vũ Hà bơi trong xuyên dòng nước như cá, rất nhanh đã lao lên mặt nước, nàng bơi đến cạnh bờ sông.

Cuối cùng nàng cũng buông lỏng tay Thu Trường Phong ra, nhưng tay kia vẫn nắm chặt trường kiếm lập lòe thanh quang.

Gần trong gang tấc, nhìn đầu vai thon thả, phần eo cong cong của Diệp Vũ Hà, vẻ nhu tình trên mặt Thu Trường Phong đã trôi theo dòng nước,hắn thở dài nói: “Diệp bộ đầu, thật sự ta không nghĩ ngươi sẽ tới cứu ta.”

Thật sự hắn không hiểu, vì sao Diệp Vũ Hà lại đột nhiên xuất hiện trên thuyền hoa?

Diệp Vũ Hà lạnh lùng nhìn Thu Trường Phong, nàng hỏi: “Ngươi có thể đi được không?” Nhẫn giả lúc nào cũng có thể tìm tới, hai người bọn họ còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, tất nhiên không thể dừng lại chỗ này.

Thân hình Thu Trường Phong lắc lư, hắn nói: “Có thể!” Lời còn chưa dứt, sắc mặt Thu Trường Phong đột nhiên biến đổi, cả người hắn ngửa mặt lên trời ngã xuống đất, hai mắt nhắm chặt. Hắn đã ngất.Diệp Vũ Hà cả kinh, nhỏ giọng hô: “Thu Trường Phong…”

Thu Trường Phong không trả lời, hai mắt nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt, xem ra là đã trúng độc rất sâu.

Diệp Vũ Hà hơi run sợ, nàng không ngờ Thu Trường Phong trúng độc, lại đột nhiên phát tác như thế. Nhẫn giả đang đuổi theo, nàng mang theo Thu Trường Phong, chắc chắn sẽ không chạy được xa.

Hơi do dự, Diệp Vũ Hà nhìn qua gương mặt tái nhợt của Thu Trường Phong, đột nhiên nàng nghĩ đến trong ngực mình còn có con ve nhỏ Mã Liên Diệp kia. Diệp Vũ Hà khẽ thở dài, nàng đổi kiếm sang tay trái, tayphải đỡ Thu Trường Phong dậy.

Thu Trường Phong không nhẹ chút nào, nhưng nhìn Diệp Vũ Hà nâng hắn dậy giống như không tốn chút sức lực nào. Thân thể nàng nhỏ như mèo, hành tẩu lại nhẹ nhàng như loài báo.

Ban đêm dài đằng đẵng dường như không có tận cùng, nhưng ca hát trên sông Tần Hoài cũng đã dần dần vãn.

Sông Tần Hoài phồn hoa như vậy, nhưng bên bờ cũng có chỗ hoang vu. Diệp Vũ Hà xách Thu Trường Phong theo chạy đến một chốn hoang vu.Sau chừng một chén trà, nàng đã đến gần cánh rừng rậm. Thở một hơi, Diệp Vũ Hà thả Thu Trường Phong trên mặt đất rồi đột nhiên ngồi xuống đất khoanh chân.

Thu Trường Phong lăn trên mặt đất vẫn không tỉnh dậy, chỉ có sắc mặt tái nhợt dường như hồi lại một chút.

Nhẫn giả xưa nay truy đuổi chính là không chết không thôi, mặc dù Diệp Vũ Hà chạy được đoạn đường rất xa, nhưng hiển nhiên chỗ này vẫn chưa phải là khoảng cách an toàn. Vốn nàng nên chạy xa thêm chút nữa, nhưng đột nhiên dừng lại chỗ này, lại làm cho người khác cảm thấy rấtkỳ lạ.

Diệp Vũ Hà khoanh chân ngồi dưới đất, trường kiếm cũng cắm trên mặt đất.

Ánh trăng như sương, giọt sương đọng trên trường kiếm lóe lên thanh quang. Thanh quang phản chiếu lên khuôn mặt Diệp Vũ Hà, ánh sáng như đang vuốt ve cặp lông mày loan nguyệt của nàng.

Diệp Vũ Hà rất ít nói, nhìn như rất lạnh lùng, chỉ có lúc ánh trăng chiếu vào mặt nàng mới có thể nhìn thấy trong đôi mắt thanh tịnh kia dường như đang mang theo một tia ưu thương. Nhưng ưu thương này giống nhưánh trăng, nếu không nhìn kĩ sẽ không thấy bên trong ánh trăng còn có bóng tối, nhưng cho dù có nhìn kĩ, cũng không thể nhìn ra đến cùng ý vị của bóng tối như nào.

Trường kiếm in bóng, lặng lẽ đứng ở đó, cũng cô đơn giống như nàng vậy.

Phía xa có thân ảnh lay động, đang chậm rãi tiếp cận cánh rừng rậm này, rồi ngừng lại bất động.

Hình ảnh kia như gió thổi tạo sóng cỏ, trông thật đẹp đẽ nhưng dưới ánh trăng trong trẻo lạnh lùng, nếu là quái vật giương nanh múa vuốt thìthật đáng ghê tởm.

Diệp Vũ Hà từ từ ngẩng đầu lên, nàng nhìn về phía bóng dáng kia mà nói: “Tàng Địa Cửu Thiên, ngươi đã đến rồi sao còn không hiện thân? Chẳng lẽ ngươi đúng như Thu Trường Phong đã nói, chỉ là con chuột nhắt biết ám toán người khác sao?”

Thì ra những bóng dáng kia chính là nhẫn giả Đông Doanh.

Diệp Vũ Hà đối mặt với nhẫn giả quỷ dị, rõ ràng sắc mặt trong trẻo lạnh lùng của nàng không thay đổi, quả thực là can đảm kinh người.“ Vút” Một người từ giữa đám bóng dáng kia lao ra, như con dơi vỗ cánh, đợi cho hắc y thu liễm, thân ảnh đã chỉ còn cách người Diệp Vũ Hà ba trượng.

Người nọ đúng là Tàng Địa Cửu Thiên.

Trong mắt Tàng Địa Cửu Thiên cũng hiện lên vẻ ngạc nhiên, hình như y cũng không nghĩ tới người đã giết chết ba thủ hạ và cứu Thu Trường Phong đi, lại là một người con gái yếu đuối.

Diệp Vũ Hà nhìn qua Tàng Địa Cửu Thiên, nàng không rút trường kiếm đang cắm trên mặt đất ra, chỉ bình tĩnh nói: “Chẳng lẽ lần nào ngươi bayra không giống con dơi thì người khác sẽ không nhận ra ngươi là ai sao?” Lời nói của nàng rất bình tĩnh, nhưng ý trào phúng trong đó không cần nói cũng biết.

Ánh mắt Tàng Địa Cửu Thiên như con dao nhọn, da mặt vàng như nến lộ ra nụ cười bỉ ổi: “Ngươi dám nói ta như vậy sao? Ta cam đoan rất nhanh ngươi sẽ biết, ta là hạng người nào!” Đương nhiên trong lời nói của y cũng có ẩn chứa ý tứ khác, ánh mắt y đang chằm chằm nhìn vào chỗ nhô lên trước ngực của Diệp Vũ Hà.

Diệp Vũ Hà không giận mà ngược lại cười nhạo nói: “Ngươi cam đoan?Ngươi lấy cái gì để cam đoan? Thậm chí ngay cả họ của mình ngươi cũng không thể cam đoan à nha?”

Nếu Thu Trường Phong có thể trốn thoát, Tàng Địa Cửu Thiên sẽ cùng họ với Thu Trường Phong.

Những lời nói này, đương nhiên Diệp Vũ Hà cũng nghe được.

Màu vàng trên mặt Tàng Địa Cửu Thiên gần như biến thành màu cà tím, âm thanh hung dữ, y nói: “Ta…” Vốn y muốn nói ta cam đoan ngươi cũng không trốn thoát, nhưng mặc cho da mặt y dày như nào, hai chữ “Cam đoan” này thật sự cũng không nói nên lời: “Ngươi thực cho rằngThu Trường Phong có thể chạy thoát sao?”

Diệp Vũ Hà lãnh đạm nói: “Ta chỉ biết là bây giờ hắn không có ở trên tay của ngươi.”

Tàng Địa Cửu Thiên cười lớn: “Nhưng nhanh thôi hắn sẽ lại trở về trong tay ta, ngươi có biết vì sao hắn lại hôn mê bất tỉnh không? Ngươi có biết vì sao ta không đề phòng hắn từ dưới nước đào tẩu không?”

Diệp Vũ Hà không trả lời, thật sự nàng cũng hơi tò mò việc này. Bởi vì lúc ở dưới nước, hình như Thu Trường Phong còn rất tỉnh táo, nhưng vừalên bờ, độc tính trong người Thu Trường Phong đột nhiên phát tác. Diệp Vũ Hà nghĩ mãi mà không rõ nguyên nhân trong đó.

Tàng Địa Cửu Thiên đắc ý nói: “Ta không sợ hắn chui xuống nước đào tẩu, chính là vì... Nếu hắn dám trốn chạy theo đường sông nước thì chỉ có bất tỉnh nhanh hơn mà thôi. Ta vẫn chưa muốn hắn chết, vì thế nên ta dùng hỏa hoàng phối hợp với phong nhứ làm cho hắn hôn mê, nhưng thể chất của hắn lại vượt quá sự tưởng tượng của ta, có thể chống đỡ được mà không ngã. Nhưng khi hắn vừa xuống nước, hỏa hoàng và phong nhứ phối hợp với dòng nước chảy thẳng vào trong cơ thể hắn, chúng liền trở thành độc dược có mê tính cực mạnh. Hắn có ý định trốn vào dòng nướchay không thì cũng không thoát khỏi tay ta được!”

Lúc này Diệp Vũ Hà mới hiểu tại sao Thu Trường Phong lại ngất xỉu như thế, trong lòng nàng đang sợ hãi, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh nói: “Ngươi tốn công như vậy, dẫn theo nhiều người như thế, chẳng lẽ chỉ là muốn bắt hắn về, lấy lại ‘Nhật Nguyệt ca’ thôi sao?”

Tàng Địa Cửu Thiên hừ lạnh nói: “Ta nhất định phải thu hồi lại ‘Nhật Nguyệt ca’, Thu Trường Phong ta cũng muốn giết!”

Diệp Vũ Hà nhíu mày, nàng chậm rãi nói: “Chẳng lẽ các ngươi không còn mục đích nào khác sao?”Tàng Địa Cửu Thiên khẽ giật mình, y hỏi ngược lại: “Chúng ta còn mục đích nào nữa chứ?”

Ánh mắt Diệp Vũ Hà tập trung lại, nàng nhìn chằm chằm Tàng Địa Cửu Thiên mà nói: “Mục đích mười vạn ma quân.”

Sắc mặt Tàng Địa Cửu Thiên đại biến, khuôn mặt giống như màu cà tím, giọng khàn khàn nói: “Ngươi nói cái gì, mười vạn ma quân, làm sao ngươi biết...” Y đột nhiên dừng lại, trên mặt hiện ra thần sắc sợ hãi gần chết.

Mười vạn ma quân? Mười vạn ma quân là cái gì?Tại sao Tàng Địa Cửu Thiên nghe thấy mấy chữ Mười vạn ma quân lại lộ ra thái độ khiếp sợ như thế?

Cỏ dưới đất màu xanh, xanh như thần sắc của người đang hoảng sợ, tiếng cáu gắt cũng không phát ra được, dường như cũng khiếp sợ ma lực của bốn chữ ‘Mười vạn ma quân’. Cho dù là gió thổi qua, cũng dẫn động một cỗ ma khí âm trầm lạnh thấu xương.

Thần sắc Diệp Vũ Hà vẫn rất tự nhiên, nàng chậm rãi nói: “Năm tháng trước, ở Định Hải có một vụ án mạng, Công bộ thị lang họ Lý vốn đã cáo lão hồi hương đột nhiên mất mạng, cả người hóa thành một vũng máu.Nhưng trước khi chết, Công bộ thị lang đã dùng máu viết xuống một chữ ‘Quỷ’.”

Khẩu khí của nàng bình thản, nhưng chẳng biết tại sao, những người khác nghe xong lại đều có cảm giác lạnh lẽo.

Ánh mắt Tàng Địa Cửu Thiên đảo qua: “Quỷ ư... trên đời này thực sự có quỷ tồn tại sao?” Dường như y cũng bị ngữ khí của Diệp Vũ Hà ảnh hưởng, trong lời nói của y cũng mang theo cảm giác lành lạnh.

Diệp Vũ Hà nhìn trường kiếm nói: “Nhưng vụ huyết án này cũng không phải là duy nhất, trong vòng năm tháng sau đó, trước sau có mười mấylão quan triều đình đã cáo lão hồi hương cũng chết, sau khi chết tất cả đều hóa thành một vũng máu. Án mạng xảy ra ở Định Hải, Trường Đình, Cửu Sơn, Sầm Cảng, động tĩnh lớn như vậy đã kinh động cả vùng duyên hải Lâm sơn, Vệ Sở chỉ huy sứ Quan Hải đã bắt đầu điều tra vụ việc này.”

Nàng đột nhiên nói đến sự việc không liên quan, nhưng Tàng Địa Cửu Thiên lại cẩn thận chăm chú lắng nghe, y cũng không cắt ngang, hình như cũng có hứng thú với những huyết án này.

Dưới ánh trăng, Diệp Vũ Hà lưu ý đến thái độ của Tàng Địa Cửu Thiên, nàng lại nói: “Nhưng án mạng cũng không dừng lại ở đó, ngược lại càngngày càng nghiêm trọng. Về sau Lại bộ thượng thư trí sĩ triều đình đã đi Phổ Đà sơn dâng hương tế lễ, mặc dù được Chỉ huy sứ Quan Hải Kiều Vũ Dương hộ tống nhưng vẫn chết ở Phổ Đà sơn, hóa thành vũng máu. Ngay cả Kiều Vũ Dương cũng chết ở đó, trước khi chết ông đã lưu lại hai câu nói...”

Ánh mắt Tàng Địa Cửu Thiên chớp động, y hỏi: “Hắn nói cái gì?”

Diệp Vũ Hà nhìn chằm chằm Tàng Địa Cửu Thiên, nói từng chữ: “Rồng về biển cả cuối cùng cũng trở lại, mười vạn ma quân huyết đổ không ngừng!”Tàng Địa Cửu Thiên chấn động, y thấp giọng nói: “Thì ra...” Nhưng thì ra cái gì thì y không nói tiếp.

Diệp Vũ Hà nói tiếp: “Thì ra những chuyện này đều là các ngươi làm ra!”

Lông mày chữ nhất của Tàng Địa Cửu Thiên nhướng lên như ngọn núi, y thận trọng nói: “Ngươi nói những chuyện này... Đều là chúng ta làm sao?”

Hai người nhìn nhau, giống như đều bị câu chuyện ma quân làm rung động, nhưng không ai lưu ý đến sắc mặt tái nhợt của Thu Trường Phong. Tuy Thu Trường Phong đang nhắm mắt, nhưng trên mặt y giống như độtnhiên hiện ra một phần cổ quái.

Diệp Vũ Hà cũng không chú ý tới sự khác thường của Thu Trường Phong, nàng lãnh đạm nói: “Không sai, nếu không phải các ngươi, vậy thì còn ai có gan làm loại chuyện này đây?”

Thần sắc Tàng Địa Cửu Thiên kinh nghi bất định, nghe thấy vậy y lặng lẽ cười nói: “Đúng là chúng ta làm thì sao?”

Trong mắt Diệp Vũ Hà vừa lóe lên sát khí, nàng chậm rãi nói: “Giết người thì đền mạng. Nếu là các ngươi làm, vậy thì các ngươi cũng để cái mạng lại đây đi!” Nàng bỗng dưng thò tay rút kiếm.Tàng Địa Cửu Thiên không nhịn được mà lùi về sau một bước, y ngửa mặt lên trời cười dài: “Chỉ mình ngươi sao?” Vừa rồi y thấy Diệp Vũ Hà giết chết ba nhẫn giả trong nháy mắt, nên cũng có chút kiêng kị với kiếm thuật của Diệp Vũ Hà, nhưng y cũng không tin chỉ một mình Diệp Vũ Hà có thể đối phó với những nhẫn giả này.

Diệp Vũ Hà chậm rãi hít thở rồi nói: “Không sai, chỉ mình ta...” Nàng nâng trường kiếm lên di chuyển một vòng, hàn quang lập lòe, mấy nhẫn giả thấy thế liền trở nên nghiêm túc hơn. Cứ tưởng Diệp Vũ Hà muốn lao lên chém giết, không ngờ là nàng lại hơi uốn cong eo mình rồi xách Thu Trường Phong lên, chạy vào trong rừng rậm.Tàng Địa Cửu Thiên ngơ ngẩn cả người, y hơi giật mình một chút. Vừa rồi Diệp Vũ Hà quá phô trương thanh thế để có thể thở dốc một lát, tranh thủ một chút thời gian để chạy trốn tiếp. Nghĩ đến đây, Tàng Địa Cửu Thiên cười to: “Bây giờ ngươi mới trốn, không phải là quá trễ rồi sao?”

Hắc y khẽ động, Tàng Địa Cửu Thiên lăng không như một con dơi, hắc y của y dang rộng như đôi cánh chim có rất nhiều tác dụng. Không đợi y ra lệnh, mấy nhẫn giả lao lên phía trước như cơn thủy triều, tới gần rừng rậm, khoảng cách giữa bọn họ và Diệp Vũ Hà càng ngày càng gần.Tàng Địa Cửu Thiên đã tính toán trước đó rồi, bất kể như thế nào, y cũng sẽ không để cho Diệp Vũ Hà chạy vào rừng rậm.

Đúng lúc này, đột nhiên Diệp Vũ Hà lăn một vòng, giống như nàng bị ngã sấp xuống vậy.

Tàng Địa Cửu Thiên thấy thế, y bỗng cảm thấy lạnh cả người. Nhảy lên cao, Tàng Địa Cửu Thiên nhìn ra xa, vì thế mà y có thể nhìn thấy sự việc xảy ra ở phía xa sớm hơn một chút.

Rừng rậm tối đen, nhưng vẫn có ánh trăng chiếu vào. Một ít ánh trăng này chiếu vào trong rừng rậm, đột nhiên vô số quang mang lạnh lẽo nổilên.

Hàn mang kia bỗng dưng hiện ra, nó mang theo sát cơ, người nào nhìn thấy đều phải kinh hãi.

Tàng Địa Cửu Thiên chỉ liếc mắt nhìn, y liền không nhịn được mà quát lên: “Rút lui!”

Chữ ‘rút lui’ vừa ra khỏi miệng, đột nhiên trong rừng rậm nổi lên một hồi cuồng phong, sau đó “Ông” lên một tiếng. Âm thanh kia vang lên giống như trăm cây đàn cùng đánh lên, tấu lên một đoạn nhạc buồn thiên sơn tuyết lở.Ánh trăng trong trời đất, giống như cũng vì một chữ ‘ám’.

Những nhẫn giả lao tới gần khu rừng rậm, thậm chí còn không kịp phản ứng, bọn họ đã bị cơn cuồng phong vù vù lạnh lẽo này thổi qua, hoa máu như cánh hoa anh đào phiêu tán rơi rụng khắp chốn.

Hồng nhan trong nháy mắt, hương hoa trong nháy mắt, hoa máu bay xuống như cây hoa anh đào tuy đẹp, nhưng chỉ một khắc này lại có không biết bao nhiêu nhẫn giả mất mạng ngay tại chỗ, bọn chúng cũng không kịp hừ lấy một tiếng!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.