Đêm Qua Anh Ở Đâu?

Chương 7



Chuông điện thoại của Brooke reo, bản nhạc dương cầm đặc biệt mà cô cài riêng cho số của Julian. Anh chưa bao giờ gọi trong giờ làm việc của cô vì biết rằng cô không thể trả lời được, và thậm chí anh còn cố gắng nhắn tin một cách vắn tắt nhất. Cô lập tức cảm thấy có gì đó không ổn.

“Cô xin lỗi nhé, Kaylie. Cô chỉ nghe điện thoại một phút thôi.” Cô xoay mình trên ghế để tìm kiếm một chút riêng tư trong văn phòng nhỏ đó. “Chào anh. Mọi việc ổn cả chứ? Bây giờ em đang tiếp bệnh nhân.”

“Brooke à, em sẽ không thể tin được điều này, nhưng…” Anh ngừng lại lấy hơi sâu, rất kịch tính.

“Julian, nghiêm túc đấy, nếu đó không phải là việc khẩn thì em sẽ gọi lại cho anh.”

“Leo vừa mới gọi cho anh. Một trong những người chuyên phụ trách việc ký kết hợp đồng biểu diễn chủ chốt từ Leno (1) đã đến dự buổi biểu diễn ra mắt tuần trước. Họ muốn anh biểu diễn trong chương trình này!”

(1) Chương trình The Jay Leno Show của hãng Truyền hình Quốc gia NBC, do James Douglas Muir “Jay” Leno dẫn.

“Không thể nào!”

“Sự thật đấy! Thỏa thuận này đảm bảo trăm phần trăm là đã xong. Tuần tới, tối thứ Ba. Ghi hình lúc năm giờ. Anh sẽ xuất hiện trong phần biểu diễn âm nhạc của chương trình, chắc là ngay sau phần phỏng vấn. Em có tin được không?”

“Ôi Chúa ơi!”

“Brooke, hãy nói gì đó nữa đi em.”

Trong khoảnh khắc cô quên mất mình đang ở đâu. “Em không thể tin nổi. Em định nói là, dĩ nhiên là em có thể tin, nhưng điều đó thật khó mà tin được.” Cô nghe thấy tiếng Julian cười và nghĩ đã bao lâu rồi anh không cười như thế. “Tối nay anh về nhà lúc nào? Chúng mình phải ăn mừng mới được. Em có một vài ý tưởng trong đầu...”

“Có liên quan tới cái thứ nhỏ xinh bằng lưới mà anh rất thích không đấy?”

Brooke mỉm cười trên điện thoại. “Em đang nghĩ theo hướng chai sâm banh Dom Perignon chúng mình được tặng mà chưa bao giờ có lý do xác đáng hơn để mở đấy.”

“Đồ lưới. Tối nay xứng đáng thưởng thức sâm banh và đồ lưới. Mình gặp nhau ở nhà lúc tám giờ em nhé? Anh sẽ chuẩn bị bữa tối.”

“Anh không phải vất vả nấu nướng đâu. Để em mua thứ gì đó về. Hoặc chúng mình đi ăn tiệm. Sao mình lại không đến nơi nào đó mà ăn mừng thực sự

“Cứ để anh làm,” Julian nói. “Thế nhé? Anh đã nghĩ ra vài thứ rồi.”

Tim Brooke rộn lên. Có lẽ từ nay anh sẽ dành thời gian của mình ở phòng thu hơn và dành thêm một chút thời gian cho gia đình. Cô cảm thấy nỗi háo hức chờ mong đột ngột dâng trào, một cảm giác quen thuộc mà cô đã từng trải qua thời mới cưới, trước khi mọi thứ trở nên đơn điệu. “Được rồi. Em sẽ gặp anh lúc tám giờ tôi. Mà, Julian này? Em rất nóng lòng đấy.”

“Anh cũng thế.” Anh hôn thật kêu vào điện thoại - điều mà đã từ rất lâu anh không làm và cúp máy. Lần đầu tiên trong năm phút vừa qua Brooke chợt nhớ ra mình đang ở chỗ nào.

“Ôi, nghe như có gì đó tình tứ đây,” Kaylie vừa nói vừa cười toe toét. “Có cuộc hẹn hò đặc biệt tối nay ạ?”

Chưa bao giờ Brooke thôi ngạc nhiên vì các thiếu nữ này mới non trẻ làm sao, bất chấp tất cả những câu đối đáp đầy tự tin và sự hiểu biết đáng ngại về tất cả mọi thứ từ việc ăn kiêng quá mức đến những tuyệt chiêu “thổi kèn”. (Brooke đã đọc được một bản hướng dẫn cực kỳ tỉ mỉ khi một cô gái để quên một cuốn vở - chi tiết đến nỗi, thật sự là, cô đã thoáng cân nhắc đến việc ghi chép lại vài ý cho mình trước khi nhớ ra là ghi nhận những lời mách nước về tình dục từ một học sinh lớp chín thì thật tệ hại về nhiều mặt lắm.)

“Cuộc hẹn hò đặc biệt vớiông xã nhà cô,” Brooke đính chính lại lời cô bé, cố gắng vớt vát dù chỉ là chút xíu tính chuyên nghiệp. “Cô rất xin lỗi vì ngắt quãng dở chừng. Nào, ta quay lại vấn đề….”

“Nghe hồi hộp quá,” Kaylie nói. Cô bé thả tay hãm lọn tóc chỉ vừa đủ thời gian để gặm chỗ xước măng rô trên móng ngón tay trỏ bên phải. “Có chuyện gì thế ạ?”

Brooke nhẹ cả người khi nhìn thấy cô bé nhoẻn cười đến nỗi cô bảo, “Ừ, chuyện hồi hộp thật đấy. Chồng cô là một nghệ sĩ. Chú ấy vừa mới được người bên Len mời tham gia biểu diễn trong chương trình của họ.” Brooke nghe thấy giọng mình dấy lên niềm tự hào, và mặc dù cô biết rằng chia sẻ tin mừng này với một bệnh nhân ở tuổi vị thành niên là hành động vừa thiếu chuyên nghiệp vừa ngớ ngẩn nhưng cô quá vui nên chẳng buồn để ý đến.

Kaylie ngẩng phắt đầu lên vì quan tâm hết mức. “Chú ấy sẽ biểu diễn trong chương trình của Leno sao?’’

Brooke gật đầu và xê đi dịch lại những trang giấy trên bàn cô với nỗ lực che giấu niềm vui nhưng không mấy thành công.

“Thật là hay tuyệt cú mèo, thứ hay ho nhất mà em từng được nghe đấy!” Cô bé kêu lên, mớ tóc đuôi ngựa đung đưa như nhấn mạnh thêm ý kiến.

“Kìa Kaylie!”

“Xin lỗi cô, nhưng hay thật mà! Thế tên chú ấy là gì và bao giờ thì chú ấy biểu diễn? Để em chắc chắn được xem chương trình đó.”

“Tối thứ Ba tuần tới. Tên chú là Julian Alter.”

“Thật là hay lòi... à quên, hay dễ sợ luôn. Chúc mừng cô Alter. Chồng cô chắc phải khủng lắm thì Leno mới mời. Cô sẽ đi L.A. với chú ấy, phải không?”

“Sao cơ?” Brooke hỏi lại. Cô chưa có lấy một giây để nghĩ tới việc lên kế hoạch cho sự kiện này, mà Julian cũng chưa hề đả động đến việc đó nữa.

“Leno ở L.A. phải không nào? Cô, ờ thì, phải đi cùng với chú ấy chứ.”

“Tất nhiên là cô sẽ đi với chú ấy,” Brooke trả lời một cách bốc đồng, mặc dù cô cảm thấy khó chịu đến nôn nao trong dạ, vì việc Julian quên mời cô đi cùng không phải là một tiểu tiết có thể ngơ đi được trong cái đại cục đầy háo hức nà

Brooke vẫn còn mười phút nữa với Kaylie, và sau đó là một giờ trọn vẹn với một vận động viên thể dục trường Huntley, những cuộc kiểm tra trọng lượng trước khi thi đấu của huấn luyện viên đang ảnh hưởng tai hại tới lòng tự trọng của cô bé, nhưng cô biết rằng cô không thể tập trung vào công việc thêm một giây nào nữa. Nhận thấy rằng mình đã hành động không thích hợp khi chia sẻ quá mức và sử dụng thời gian tư vấn để chuyện trò về cuộc sống riêng tư, Brooke quay lại với Kaylie.

“Cô xin lỗi vì phải làm thế này, em thân mến, nhưng cô phải rút ngắn thời gian buổi tư vấn của chúng ta chiều nay. Thứ Sáu cô sẽ quay lại; và cô sẽ thông báo cho giáo viên dạy tiết thứ sáu của em rằng chúng ta vẫn chưa xong nên sẽ phải thu xếp thêm một buổi tư vấn trọn vẹn vào hôm đó. Thế được không em?”

Kaylie gật đầu. “Được chứ sao không, cô Alter. Đây là tin vui đối với cô mà. Hãy chuyển lời chúc mừng của em tới chồng cô nhé, được không?”

Brooke mỉm cười với cô bé. “Cảm ơn, cô sẽ chuyển. Và Kaylie này! Chúng ta sẽ tiếp tục chuyện trò về vấn đề này đấy. Cô không thể để em giảm cân đâu, nhưng nếu em muốn nói chuyện về chủ đề ăn uống một cách lành mạnh hơn thì cô sẽ rất vui lòng tư vấn cho em. Nghe được đấy chứ?”

Kaylie gật đầu và Brooke nghĩ thậm chí cô đã nhận thấy nụ cười thoảng qua trước khi cô bé bước ra khỏi văn phòng của cô. Mặc dù Brooke không tỏ ra bối rối chút nào về việc rút ngắn thời gian buổi tư vấn nhưng trong thâm tâm cô thấy vô cùng có lỗi. Làm cho các thiếu nữ này cởi mở không phải là việc dễ dàng gì, song cô cảm thấy như mình đã bắt đầu thực sự đạt được điều gì đó với Kaylie.

Tự hứa sẽ thu xếp công việc ổn thỏa với tất cả mọi người vào thứ Năm, Brooke gửi một email ngắn cho Rhonda, bà hiệu trưởng, viện cớ đột nhiên bị ốm, rồi tống tất cả đồ của mình vào chiếc túi xách to bằng vải bạt và nhảy lên ghế sau một chiếc taxi đang rỗi khách. Quỷ tha ma bắt, nếu Leno mà không phải là lý do để xài sang thì chả còn lý do gì hơn thế nữa.

Bất chấp thực tế lúc đó là giờ cao điểm, chỗ công viên cắt phố 86 không đến nỗi kẹt quá và xa lộ phía Tây lưu thông với tốc độ 12 km/h (thật là nằm mơ mới thấy vào giờ đó), và Brooke vui sướng thấy mình đã đứng trước cửa căn hộ lúc sáu giờ ba mươi. Cô ngồi xuống sàn nhà, để mặc cho Walter liếm mặt cô vài phút rồi nhẹ nhàng thay vào vị trí của mình bằng một khúc ngẩu pín bò bện xoắn dày hôi hám, thứ ưa thích của Walter. Sau khi rót cho mình một ly vang trắng pinot grigio từ một chai đã mở trong tủ lạnh và uống một hơi dài, Brooke vơ vẩn nghĩ đến việc đưa tin về Julian lên mục cập nhật trạng thái trên Facebook nhưng rồi nhanh chóng từ bỏ ý nghĩ đó; cô không muốn tuyên bố bất cứ điều gì mà chưa thông qua anh.

Trạng thái đầu tiên hiện lên trên trang chủ của cô, thật đáng bực, là của Leo. Có vẻ như gã vừa mới liên kết tài khoản Twitter với trang Facebook của gã, và bất chấp sự thật là gã thường chẳng có lấy một mẩu thông tin cỏn con thú vị nào để chia sẻ, gã đã tận dụng hết lợi thế của tính năng cập nhật thường xuyên.

Leo Moretti... BẬT MÍ JULIAN ALTER SẼ LÀM RUNG CHUYỂN CHƯƠNG TRÌNH LENO VÀO THỨ BA TỚI TẠI L.A., CHÚNG TÔI TỚI ĐÂY...

Chỉ cần liên tưởng giữa cái thông tin cập nhật đó với chồng cô đã làm Brooke cảm thấy mếch lòng rồi, vì nó chỉ ra rằng: Julian chắc chắn đang lên kế hoạch chuyến đi Los Angeles, Leo chắc chắn sẽ đi cùng anh, và chỉ mỗi mình Brooke là người chưa nhận được lời mời mà thôi.

Brooke tắm, tỉa tót, chải chuốt, đánh răng và lau khô người. Có huyễn hoặc không khi giả định là cô có thể sẽ đi cùng Julian tới Los Angeles để ghi hình? Cô chẳng mảy may biết liệu Julian có muốn cô đi cùng tới đó cổ vũ không, hay anh nghĩ đó là một chuyến công tác và anh nên đi với người quản lý của anh chứ không phải với vợ anh.

Trong lúc Brooke thoa loại kem dưỡng ẩm không mùi mà Julian ưa thích lên đôi chân vừa cạo sạch của mình - anh không chịu nổi những loại mỹ phẩm có mùi thơm - cô quan sát Walter đang nhìn cô. “Có phải bố chú mình đã quyết định nhầm khi thuê Leo làm không nhỉ?” cô hỏi con chó với giọng lảnh lót.

Walter nhấc đầu khỏi tấm thảm lông dùng trong nhà tấm thảm luôn làm lông nó có mùi như nấm mốc, vẫy đuôi và gâu gâu.

“Thế tức là không?”

Walter lại gâu gâu.

“Hay là có?”

Lại gâu gâu lần nữa.

“Cảm ơn vì sự sáng suốt đó nhé, Walter. Chắc chắn tao sẽ trân trọng điều đó.”

Nó thưởng cho cô một cái liếm vào mắt cá chân và lại ngả mình xuống tấm thảm.

Liếc thấy đã tám giờ kém mười nên sau một phút tự lên dây cót tinh thần, Brooke lôi từ ngăn kéo đựng đồ lót ra một mớ đồ bằng vải đen nhàu nhĩ. Lần cuối cùng cô mặc bộ đồ này là từ hơn một năm trước, khi cô trách móc Julian không còn hào hứng với chuyện chăn gối nữa và anh đi thẳng tới ngăn kéo đó, kéo ra bộ đồ liền bó sát này và nói điều gì đó hàm ý “Có một thứ thế này mà không mặc thì quả là một tội ác”. Câu nói đó đã ngay tức thì làm không khí căng thẳng tan biến và Brooke nhớ mình đã mặc bộ đồ đó rồi nhảy múa những bước vũ thoát y cường điệu quanh phòng ngủ trong tiếng hoan hô nồng nhiệt và tiếng huýt sáo tán thưởng của Julian.

Chẳng biết từ bao giờ bộ đồ liền bó sát đó đã thành biểu tượng cho cuộc sống phòng the của họ. Cô đã mua nó trong năm đầu tiên hoặc năm thứ hai của cuộc hôn nhân, sau một lần chuyện trò mà Julian thừa nhận, cứ như đó là một bí mật ô nhục đáng hổ thẹn vậy, rằng anh chỉ khoái đàn bà mặc đồ lót bó khít màu đen... và có lẽ chẳng thích thú gì những chiếc quần soóc màu sắc tươi sáng với những chiếc áo may ô kẻ ngang đêm nào Brooke cũng mặc đi ngủ mà cứ đinh ninh rằng trông chúng gợi tình theo kiểu mấy cô gái mới lớn. Mặc dù lúc ấy khả năng tài chính của Brooke còn lâu mới cho phép cô xài thứ đó, nhưng cô lập tức bắt tay ngay vào việc mua sắm đồ lót tưng bừng và, trong vòng hai ngày, cô đã kiếm được một chiếc áo ngủ đen siêu mềm nhẹ với dây treo qua vai rất mảnh từ Bloomingdale’s; một đầm ngủ diềm đăng ten màu đen kiểu búp bê ngắn hững hờ từ Victoria’s Secret; và một chiếc váy ngủ ngắn bằng vải sợi bông với dòng chữ “Juicy Sleeper” vắt ngang mông.

Lần lượt, từng món đồ đều vấp phải sự quan tâm hờ hững kiểu như “Ưmm, dễ thương đấy,” trước khi Julian quay lại với cuốn tạp chí của anh mỗi đêm. Cho đến khi thậm chí cả chiếc đầm ngủ kiểu búp bê cũng không khêu gợi được chút mảy may hứng thú nào, thì ngay sáng hôm sau Brooke gọi điện cho Nola.

“Giải phóng chiều thứ Bảy đi,” Nola tuyên bố. “Chúng mình sẽ đi mua sắm.”

“Tớ đã đi mua sắm và tiêu tốn cả gia tài vào đây rồi,” Brooke vừa than vãn vừa lật đi lật lại những tờ hóa đơn như thể chúng là những lá bài độc địa vậy.

“Hãy tua ngược lại câu chuyện một phút nhé? Chồng cậu nói là anh ấy muốn thấy cậu mặc đồ lót màu đen gợi tình và cậu mua về một chiếcváy ngủ Juicy? Cậu nói thật đấy chứ?”

“Sao nào? Anh ấy chẳng nói gì cụ thể cả. Anh ấy chỉ nói là anh ấy thích màu đen và không thích những màu sáng. Cái váy đó màu đen tuyền và ngắn và ôm khít đấy chứ. Thậm chí phần chữ Juic’Y còn đính cườm lóng lánh nữa kìa. Nó không ổn ở chỗ nào nhỉ?”

“Nó chả có chỗ nào là không ổn cả... nếu cậu là sinh viên đại học năm thứ hai và cậu đang lấy hết tinh thần chuẩn bị để trông sao cho dễ thương trong lần đầu tiên ngủ lại qua đêm ở chỗ hội nam sinh viên. Dù muốn hay không thì các cậu cũng đều đã là người lớn cả rồi. Và Julian đang cố gắng làm cho cậu hiểu là anh ấy muốn cậu trông như một người đàn bà. Một người đàn bà nóng bỏng, gợi tình.”

Brooke thở hắt ra. “Thôi được, được rồi, tớ tin tưởng vào cậu đấy. Thứ Bảy mấy giờ ấy nhỉ?”

“Trưa đến góc đường cắt giữa Spring và Mercer nhé. Chúng mình sẽ lao thẳng vào Kiki De Montparnassea Perla và Agent Provocateur (2). Chỉ mất chưa đầy một giờ đồng hồ cho tất cả những việc này và cậu sẽ được trang bị đúng những thứ cậu cần. Hẹn gặp cậu lúc ấy nhé.”

(2) De Montparnasse, La Perla và Agent Provocateur: các thương hiệu đồ lót nổi tiếng trên thế giới.

Mặc dù suốt tuần cô mong đợi chuyến mua sắm đó nhưng té ra nó thất bại thảm hại. Nola, với mức lương thưởng hậu hĩnh ở ngân hàng, đã không cảnh báo trước cho cô biết rằng một mảnh đồ lót càng ít vải bao nhiêu càng đắt bấy nhiêu. Brooke lặng cả người khi phát hiện ra một bộ đồ lót kiểu “hầu gái Pháp” mà Nola khen không tiếc lời ở cửa hiệu Kiki có giá 650 đô la, và một chiếc áo ngủ đơn giản màu đen - chả khác mấy so với chiếc Bloomie’s của cô - là 375 đô la. Cô - một học viên cao học! - đang đến cái chỗ quái nào đây khi mà giá một chiếc quần lót lọt khe bằng ren đen có giá tới 115 đô la (và 135 đô la nếu cô muốn loại xẻ đũng). Sau khi mới đi hết hai trong số ba cửa hàng, cô cả quyết nói với Nola là cô rất cảm kích vì sự giúp đỡ của cô nàng nhưng chiều đó sẽ không có mua sắm gì hết. Mãi đến tận tuần sau đó, khi Brooke đang ở trong một gian hàng ngăn rèm ở hiệu Ricky nơi cô đến mua một số vật dụng cho bữa tiệc từ biệt thời độc thân của một người bạn, cô tình cờ bắt gặp giải pháp.

Ở đó, trên giá trưng bày cao từ sàn lên tận trần, giữa đống máy rung kích thích và những chiếc đĩa giấy có hình dương vật, là một bức tường treo đầy những sản phẩm đóng gói rời có chữ “bộ đồ gợi cảm”. Chúng nằm trong những chiếc bao phẳng dẹt như phong bì gợi cho cô nhớ đến bao gói của những đôi tất quần, nhưng trên bao in hình những phụ nữ xinh đẹp trong đủ kiểu đồ lót gợi cảm: kiểu hầu gái Pháp, kiểu nữ sinh, kiểu lính cứu hỏa, kiểu còng tay chân, kiểu đội trưởng đội cổ vũ và kiểu gái chăn bò, thêm cả lố những đồ không phân nhóm, hầu như tất cả đều ngắn, bó khít và màu đen. Điều hay hơn cả là thứ đắt tiền nhất trong số đó giá chỉ 39,99 đô la, và đa phần các gói đều có nhãn giá dưới 25 đô la. Cô bắt đầu khảo sát những bức ảnh ngoài bao bì, đang cố gắng mường tượng xem Julian sẽ thích cái nào nhất thì một nhân viên bán hàng tóc nhuộm xanh rờn mắt tô quầng rất đậm kéo tầm rèm sang một bên và tiến thẳng đến chỗ Brooke

“Tôi có thể giúp gì được cho cô không?” anh ta hỏi.

Brooke ngoảnh rất nhanh sang và lắc đầu.

“Tôi rất vui được đưa ra vài gợi ý,” anh ta nói ngọng nghịu. “Về đồ lót, về đồ chơi tình dục, bất cứ cái gì. Cho cô biết hàng nào bán chạy nhất.”

“Cảm ơn, tôi chỉ nhặt vài món trong cái đống vớ vẩn này cho một bữa tiệc từ biệt thời độc thân thôi,” cô nói nhanh và bắt đầu thấy tự giận mình vì đã lúng túng ngượng ngùng.

“À há. Được rồi, nếu cần thì cứ bảo tôi,”

Anh ta trở lại gian hàng chính, và Brooke lao ngay vào hành động. Biết rằng mình sẽ mất tinh thần nếu gã bán hàng quay lại - hoặc bất kỳ ai bước vào gian hàng này - cô chộp lấy bộ đồ lót đầu tiên không có chủ đề gì cả vứt vào trong giỏ hàng của mình. Cô chạy bay đến quầy thanh toán, trên đường đến đó cô nhặt vội một chai dầu gội đầu, một túi giấy ăn Kleenex loại du lịch và vài hộp lưỡi dao cạo để thay, chỉ để qua mặt nhân viên thu ngân mà thôi. Cho đến tận lúc cô lên tàu điện ngầm về nhà, ngồi ở một toa tít cuối, cách xa những người khác một cách kỳ cục, thì cô mới cho phép mình hé nhìn vào túi.

Tấm ảnh bìa trưng ra một phụ nữ tóc đỏ trông không khác Brooke là mấy - ngoài cặp chân dài đến hơn một mét - mặc một bộ đồ liền bằng ren lưới, cổ cao, tay dài, bó sát toàn thân. Người phụ nữ đó hẩy hông lên một cách khiêu khích và nhìn chằm chằm vào máy ảnh, nhưng bất chấp tất cả cái điệu bộ làm dáng rất kịch đó, cô ta đã chuyển tải thành công vẻ “gợi tình” và “tự tin” và không có chút gì là “rẻ tiền” hoặc “đàng điếm” cả.“Mình có thể mặc bộ này”, cô tự nhủ, và đêm đó khi cô mặc bộ đồ từ phòng tắm bước ra trên đôi giày cao gót thì Julian suýt ngã bổ chửng từ trên giường xuống.

Brooke mặc bộ đồ liền giờ đã thành quen thuộc đó đã vài năm vào những dịp sinh nhật của Julian,họ và thi thoảng trong một kỳ nghỉ khi thời tiết ấm áp, nhưng gần đây, giống như tất cả những tàn dư xưa cũ của cuộc sống phòng the sớm kiệt quệ của họ, nó bị nhét vào phía trong cùng của ngăn tủ. Trong lúc cô xỏ bộ đồ vào đôi chân và kéo lên hông trước rồi xỏ hai tay, cô biết nó sẽ chuyển đi một thông điệp cả quyết và rõ ràng: Em rất tự hào vì anh đã đạt được thành tích phi thường này, hãy đến đây để em có thể chứng tỏ cho anh điều đó.Bất chấp bộ đồ liền một cỡ dành cho tất cả mọi người đang bó chặt cứng hai bên đùi cô và làm cô nhột nhột ở trên khuỷu tay, cô vẫn cảm thấy mình gợi tình. Cô chỉ vừa mới lắc cho mái tóc buộc túm đuôi ngựa tuột ra và ngả người trên tấm ga giường thì chuông điện thoại cố định reo lên. Chắc mẩm Julian gọi để báo anh đang trên đường về nhà, Brooke nhấc máy ngay hồi chuông đầu tiên.

“Rook đó à? Con yêu, con nghe thấy mẹ nói không?” Giọng mẹ cô vang lên trên ống nghe.

Brooke hít sâu một hơi và tự hỏi không hiểu sao bà có cái sở trường đến kỳ lạ là toàn gọi điện vào những thời điểm không đúng lúc nhất. “Chào mẹ. Con nghe được mẹ à.”

“Ồ, may quá. Mẹ đã mong là con sẽ bắt máy. Nghe này, mẹ muốn con lấy lịch ra kiểm tra một buổi hẹn hộ mẹ. Mẹ biết con không thích lên kế hoạch trước, nhưng mẹ đang cố gắng thu xếp vài việc cho…”

“Mẹ à! Này, con xin lỗi vì phải ngắt lời mẹ, nhưng bây giờ không đúng lúc chút nào. Chỉ trong giây lát nữa là Julian sẽ về đến nhà, và con sắp sửa muộn mất rồi đây mẹ này,” cô nói dối.

“Các con đi ra ngoài ăn mừng à? Tin đó mới tuyệt làm sao. Chắc hẳn cả hai con đều vui lắm.”

Brooke mở miệng định nói nhưng rồi chợt nhớ ra cô vẫn chưa thông báo cho mẹ về tin mừng của Julian. “Sao mẹ lại biết ạ?” cô hỏi.

“Nhờ Randy đó, cưng ơi. Anh con thấy thông tin cập nhật trên trang dành cho những người hâm mộ Julian - có phải các con gọi nó như thế không nhỉ? Mẹ những mong mình có thể nói rằng chính con gái mẹ đã gọi điện báo cho mẹ, nhưng may sao Randy còn nhớ đến bà mẹ gi của nó.”

“Ừmm, phải rồi. Ra là Facebook. Con suýt quên khuấy mất. Vâng, chúng con đều rất náo nức.”

“Thế tối nay hai con định ăn mừng thế nào? Đi ăn tiệm à?”

Brooke liếc xuống cơ thể đang bó trong ren lưới của mình: như thể nhấn mạnh thêm cho tính lố bịch của việc nói chuyện với mẹ trong lúc mặc bộ đồ ren lưới xẻ đũng, một nụ hoa cô chọc ra ngoài lớp lưới. “Ừm, con nghĩ là Julian sẽ mang bữa tối về. Chúng con đã có một chai sâm banh ngon, thế nên chắc chúng con sẽ uống chai đó.”

“Nghe hay đấy. Hôn nó hộ mẹ nhé. Và ngay khi con có một giây rảnh rỗi thì mẹ muốn có một cuộc hẹn chắc chắn...”

“Vâng, được rồi mẹ ơi. Ngày mai con sẽ gọi cho mẹ.”

“Vì việc đó chỉ mất một giây thôi, và...”

“Kìa mẹ...”

“Thôi được. Ngày mai gọi cho mẹ. Mẹ yêu con, Rookie.”

“Con cũng yêu mẹ, mẹ à.” Cô nghe thấy tiếng cửa mở ngay lúc cô đặt điện thoại xuống.

Cô biết anh sẽ cởi áo khoác ngoài và chào Walter, những việc đó chừa lại đủ thời gian cho cô mở lớp giấy thiếc bọc miệng chai và vặn mở lồng dây kim loại xung quanh nút chai. Cô đã không quên mang vào hai chiếc ly cao, cô đặt chúng trên chiếc bàn đầu giường trước khi duỗi người theo kiểu miêu nữ trên chiếc giường chăn ga vẫn phủ gọn gàng. Sự bồn chồn của cô kéo dài chỉ trong tích tắc, đúng đến lúc Julian mở cửa buồng!

“Hãy đoán xem ai sẽ ở Chateau Marmont (3) nào?” anh nói, miệng cười toét đến mang tai.

(3) Chateau Marmont: một khách sạn sang trọng nằm trên đại lộ Sunset ở phía Tây Hollywood, bang California, xây dựng vào năm 1927 mô phỏng theo kiến trúc lâu đài Château d’Amboise ở thung lũng Loire, Pháp .

“Ai cơ?” Cô bật dậy trên giường, phút chốc quên bẵng bộ đồ trên người mình.

“Anh chứ ai,” anh trả lời và Brooke ngay tức thì cảm thấy một nỗi lo lắng trỗi lên.

“Không thể nào,” cô hít hơi vào. Đó là tất cả những gì mà cô thốt lên được.

“Ồ, có thể chứ. Trong một phòng hạng sang. Rồi từ chỗ ấy anh sẽ được đón bằng xe limo và đưa đến trường quay của hãng truyền hình NBC để ghi hình chương trình Leno.”

Cô ép mình phải tập trung vào tin mừng của anh và tự nhắc nhở rằng việc đó chẳng có liên quan gì đến mình cả. “Ôi, Julian, thật tuyệt vời! Người ta thường xuyên nhắc đến nơi ấy trên tạp chí Last night và US Weekly, tuốt tuột. Kate Hudson vừa mới tổ chức một bữa tiệc thâu đêm trong khu nhà bungalow ở đó. JLo và Marc Anthony tình cờ chạm mặt Ben Affleck bên bể bơi và nghe đồn Marc đã gây xi căng đan ở đó. Belushi sử dụng ma túy quá liều ở đó, Chúa ơi. Chốn đó cực kỳ huyền thoại.”

“Và đoán xem còn gì nữa nào?” Julian vừa hỏi vừa ngồi xuống giường bên cạnh cô và vuốt ve đùi cô dưới lần

“Gì nữa?”

“Bà xã cực kỳ nóng bỏng của anh sẽ đi cùng anh, với điều kiện là cô ấy hứa mang bộ đồ ren lưới này theo cùng,” anh nói và cúi xuống hôn Brooke.

“Thôi đi!” cô la lên.

“Tất nhiên rồi, với điều kiện là cô ấy muốn đi.”

“Chắc anh đùa!”

“Anh không đùa đâu. Anh đã nói với Samara, người phụ trách PR mới của anh - lông mày anh nhướng lên, miệng toe toét cười với cô - “và chị ấy nói nếu chúng mình tự trả tiền vé máy bay cho em thì được. Leo nghĩ nếu chỉ có bọn anh đi với nhau thì tốt hơn, chỉ là vì như thế anh sẽ không bị sao nhãng, nhưng anh đã nói với cậu ta rằng anh không khi nào làm việc gì lớn như vậy mà thiếu em được. Thế em nói sao đây?”

Cô lờ phần Leo đi. “Em nghĩ rằng điều đó cực kỳ tuyệt vời!” Cô vừa nói vừa choàng tay qua cổ anh. “Em nghĩ em nôn nóng được tay trong tayvới anh ở quán bar và tiệc tùng thâu đêm trong khu bungalow của khách sạn.”

“Có thật là mọi việc diễn ra như thế không?” Julian vừa hỏi vừa đẩy cô nằm xuống gối và nằm đè lên cô mà vẫn mặc nguyên quần áo.

“Quỷ ạ, thật ấy chứ. Từ tất cả những gì mà em đã đọc, chúng ta hoàn toàn có thể chờ đợi những bể bơi nước đầy trong vắt như pha lê, cocain chất thành núi, nhiều người nổi tiếng ngoại tình hơn cả đội dịch vụ hộ tống cao cấp, và chuyện ngồi lê đôi mách chỉ một giờ cũng đủ để lấp đầy mười tờ báo lá cải. Ồ, còn những cuộc truy hoan nữa chứ. Em chưa đọc gì về điều đó, nhưng em chắc chắn là có đấy. Chắc hẳn là diễn ra ngay trong nhà hàng ấy.”

Walter nh lên giường, hếch mõm và bắt đầu tru lên.

“Nghe khá choáng đấy chứ, phải không Walter?” Julian vừa hỏi vừa hôn lên cổ Brooke.

Walter tru lên đáp lại và Brooke cười phá lên.

Julian nhúng ngón tay vào ly sâm banh của anh, đặt lên môi Brooke rồi hôn cô một lần nữa.

“Em nói sao nếu mình tập dượt một chút?” anh hỏi.

Brooke hôn đáp lại và cởi sơ mi của anh ra, tim cô rộn lên linh cảm về triển vọng tốt đẹp. “Em nói đó là ý tưởng hay hết sảy mà từ lâu lắm lắm rồi em mới được nghe.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.