Đêm Thao Thức

Chương 11



Đương lúc Irene đưa cho Jason chai bia thì bên cabin số Sáu vang lên tiếng nhạc rock hạng nặng inh tai.

“Thế đấy.” Đang dựa lưng vào tường, Luke lập tức bật dậy đặt chai bia của mình xuống bàn. “Ngay khi Maxine làm thủ tục nhận phòng cho đám choai choai này chiều nay là tôi biết chắc chúng sẽ gây rắc rối mà. Tôi sẽ quay lại ngay.”

Anh mở cửa hàng hiên hậu và đi ra.

Irene nhìn theo khi anh bước xuống các bậc cấp, đi thẳng đến cabin bên cạnh khuất sau các hàng cây.

“Coi Luke ra tay lúc nào cũng đã.”

Jason nhe răng cười với vẻ chờ đợi khoái chí. Cậu ta đi tới cửa sổ để nhìn rõ hơn cái cabin ồn ào kia. “Anh ấy đang đứng trước cửa. Tôi cho là cái thứ nhạc ấy chỉ còn kêu được năm giây nữa thôi, tối đa đấy. Một, hai, ba...”

Sự yên lặng đột ngột bao trùm.

“Chỉ mất ba giây,” Jason nói.

“Anh của cậu đúng là có tác phong làm việc độc đáo nhỉ,” Irene quan sát.

“Vài năm làm lính Thủy quân lục chiến tôi luyện con người ta ra thế đó.”

“Tôi biết.” Nàng mở tủ lạnh lấy ra tô xà lách tươi rói đã rửa sạch. “Cha tôi cũng từng là lính Thủy quân lục chiến.”

Jason huýt sáo. “À ra vậy.”

“Ra vậy là sao?”

“Là vì sao mà cô hiểu Luke rõ hơn hầu hết mọi phụ nữ mà tôi từng biết.” Nàng giật mình, liếc mắt lên. “Điều gì khiến cậu nghĩ rằng tôi hiểu anh ta?”

“Qua cái cách hai người đối đáp, tôi đoán thế. Anh ấy ra lệnh. Cô phớt lờ. Có vẻ như thế rất hiệu quả với cả hai người.” Jason chợt đổi đề tài. “Có cần tôi giúp làm đồ ăn tối không?”

“Cảm ơn, tôi nghĩ mọi thứ đang trong tầm kiểm soát. Cậu ở lại thị trấn trong bao lâu?”

“Sáng mai tôi về lại Santa Elena. Có cuộc họp với nhà cung cấp. Tôi chỉ ghé đây xem Luke ra sao và cũng để chắc chắn rằng anh ấy vẫn còn dự định về dự tiệc sinh nhật Bố Già.”

Nàng mở cửa lò nướng. “Bố Già là ai?”

“Chúng tôi gọi bố như thế.” Cậu ta thích thú xem xét cái khay Irene vừa lấy ra khỏi bếp. “Này, có phải bánh mì bột bắp không đấy?”

“Ừ. Thích không?”

“Ồ, thích chứ. Nhưng so với mức độ hâm mộ của Luke, tôi còn kém xa. Anh ấy thích mê món bánh mì bắp. Thực ra, anh ấy ưa mọi bữa ăn nấu ở nhà. Tôi nghĩ chắc là do hồi đi lính anh ấy ăn quá nhiều lương khô.”

“Có phải là loại đồ ăn sẵn dùng trong quân đội không?”

“Đúng thế.” Jason hít hà tán thưởng. “Với lại, Luke không được ăn cơm nhà nhiều lắm kể từ khi anh ấy đi học đại học, mà đấy cũng đã khá lâu rồi. Anh ấy cũng có lần kết hôn được một thời gian nhưng vợ cũ của anh ấy lại không thích nấu ăn. Chị ta chuyên mua đồ ăn sẵn về nhà mà thôi.”

“Luke đã từng có vợ à?” nàng nghe bản thân mình nói với giọng điệu cố làm ra vẻ tự nhiên nhất. Chỉ là một nhà báo đang tác nghiệp. Thu thập thông tin thôi mà.“Đừng lo, chị ta bước ra khỏi cuộc đời Luke lâu lắm rồi. Họ chia tay cũng phải năm hoặc sáu năm gì đó. Một trong những chuyện gió thoảng qua đường thôi. Chỉ tồn tại chừng năm phút.”

“Tôi hiểu.”

“À, thật ra thì lâu hơn thế một chút. Họ sống với nhau được vài tháng trước khi Luke chuyển công tác ra nước ngoài. Khi Luke trở về, cô dâu của anh ấy ngộ ra rằng ở Luke còn có nhiều thứ khác ngoài bộ quân phục hấp dẫn. Chị ta kết luận rằng mình không hề muốn trở thành vợ của một quân nhân Thủy quân lục chiến.”

“Luke chưa bao giờ tái hôn à?” Ngay lập tức nàng biết là mình đã giẫm chân vào vùng cấm địa. vẻ mặt tươi cười, cởi mở và dễ chịu của Jason bỗng sa sầm như có một hàng rào bảo vệ chắn ngang.

“Sáu tháng trước anh ấy đính hôn được một thời gian, nhưng...” Jason đột nhiên ngừng lại như thể cậu đã bị hớ miệng. “Có chuyện. Mọi sự đã không diễn tiến như ý.”

Irene cảm thấy nỗi tò mò nhột nhạt quen thuộc đang ngọ nguậy tận sâu trong tâm khảm. Chắc là có gì đó bí ẩn ở đây rồi, nàng thầm nghĩ. Luke đã từng nói gì về những bí mật gia đình ấy nhỉ? Nhưng chắc chắn một điều, gia đình nào cũng có đôi ba bí mật Nàng rắc một chút xíu muối hột lên ba miếng phi lê cá hồi mua ở siêu thị Dunsley. Nàng đã lấy chúng từ khu hàng đông lạnh sau khi nhớ lại lời mẹ dặn trong một cuộc trò chuyện về đề tài mua cá ở siêu thị Dunsley. Đừng bao giờ mua đồ tươi. Không biết được đồ ấy cũ đến mức nào rồi đâu.

“Buổi tiệc sinh nhật hoành tráng tổ chức ở đâu thế?” nàng hỏi, cố gắng khôi phục lại cuộc nói chuyện đang bị va vấp.

“Santa Elena.” Jason có vẻ nhẹ nhõm khi nàng đổi đề tài. “Cơ sở kinh doanh của gia đình chúng tôi đặt ở đấy.”

“Chính xác thì gia đình cậu kinh doanh lĩnh vực nào?”

Jason nhướng mày. “Luke không kể cho cô nghe nhiều về anh ấy đúng không?”

“Không, không nhiều lắm.” Nàng lấy chai vang trắng rẻ tiền mua hồi sớm ra khỏi tủ lạnh, đặt lên quầy. “Chúng tôi rất bận. Không có nhiều thời gian để chuyện vãn.”

“Phải rồi, chắc có lẽ vậy.” Jason ngắm nghía chai rượu nàng đang mở. “Nhưng tôi cho rằng đúng hơn dạo này anh ấy không muốn kể chuyện kinh doanh của gia đình bởi Bố Già và cộng sự đang tạo áp lực bắt Luke phải trở về phụ giúp. Cô đã bao giờ nghe nói đến nhãn hiệu Elena Creek Vineyards chưa?”

“À, dĩ nhiên. Ai từng sống tại các vùng trồng nho hoặc lân cận đều biết tiếng Elena Creek Vineyards. Loại rượu vang rất hảo hạng, rất cao cấp. Nhãn hiệu này đã giành rất nhiều giải thưởng.”

“Chúng tôi đương nhiên thích nghĩ thế,” Jason nói.

Nàng nhìn lại nhãn trên chai rượu trắng. “Tôi bắt đầu thấy xấu hổ về chai này rồi đây.”

“Đừng quá lo về vụ rượu vang trắng. Luke và tôi chắc chắn chẳng để tâm đâu.”

“Gia đình cậu sở hữu Elena Creek Vineyards à?”

“Cha tôi và cộng sự của ông, Gordon Foote, sáng lập nó cách đây bốn mươi năm. Bố Già là đầu não của mảng đối ngoại doanh nghiệp. Gordon lo việc sản xuất rượu. Họ có chung một ước mơ và đã biến nó thành hiện thực. Giờ đây họ muốn truyền lại cho thế hệ sau.”

“Vậy thế hệ mai sau nghĩ thế nào về việc đó?”

Jason cười gượng gạo. “Anh Hackett và tôi đã tham gia. Katy, con gái của bác Gordon, cũng thế. Thực ra, tôi không cho rằng cô có thể kéo ba chúng tôi ra khỏi ngành kinh doanh rượu. Nó đã thấm vào máu rồi.”

“Nhưng đã không thấm vào máu Luke phải không?”

“Đó là anh ấy tuyên bố thế thôi, còn theo quan điểm chung của cả gia đình thì Luke không biết rõ mình muốn gì. Này nhé, Luke chưa bao giờ thực sự gắn bó với một cái gì lâu dài cả. Ví như chuyện học đại học chẳng hạn.”

“Anh ta bỏ ngang à?”

“Anh ấy học rất giỏi. Lấy được bằng cử nhân và đậu chương trình cao học. Chúng tôi đều nghĩ rằng anh ấy sẽ gia nhập giới hàn lâm cơ đấy.”

“Anh ấy học ngành gì?”

“Cô không bao giờ tin được đâu.” Jason cười khùng khục. “Triết học cổ điển.”

Irene sững người trong chốc lát. Rồi nàng bật cười. “Cậu không đùa chứ. Choáng thật đấy.”

“Đừng để cái dáng dấp của một cựu quân nhân Thủy quân lục chiến xuề xòa ấy đánh lừa cô. Đạt điểm cao trong học tập đối với Luke chỉ là chuyện bỡn. Như đã nói, có vẻ như anh ấy sẵn sàng cho cuộc sống ở tháp ngà, nhưng đùng một cái anh ấy lại báo tin là đã xin nhập ngũ. Ai cũng sốc nặng. Anh ấy được đưa đi tham gia các chương trình huấn luyện về chiến thuật và chiến trận gì đấy. Luke thực ra đã cố gắng hoàn thành bậc Tiến sĩ khi còn tại ngũ. Nhưng anh ấy bị điều đi suốt. Nhiều lắm.”

“Nhiều lắm à?”

“Những năm qua lực lượng Thủy quân lục chiến rất bận rộn.”

Nàng bất giác ớn lạnh, “Ừ, tôi biết.”

“Dù sao thì sáu tháng trước anh ấy cũng giải ngũ. Luke để cho Bố Già và Gordon thuyết phục mình vào làm việc ở hãng rượu.”

“Theo tôi hiểu thì đấy không phải là bước ngoặt sự nghiệp thành công gì mấy nhỉ.”

“Cô cũng có thể gọi đó là một thảm họa không thể bàn cãi. Như đã kể, cùng thời gian đó Luke cũng đính hôn rồi tan tành luôn.” Jason gạt tay. “Còn giờ thì sao, anh ấy đang ở Dunsley điều hành một nhà nghỉ câu cá cũ nát.”

“Để tôi thử đoán xem nhé. Gia đình đang lo phát sốt phải không?”

“Cũng có phần lo lắng thái quá,” Jason thừa nhận. “Riêng cá nhân tôi, tôi nghĩ chỉ là Luke thuộc dạng người bỏ chút thời gian để tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời của mình, cô hiểu không? Nhưng những người khác lại lo rằng Luke đang tuột dốc không phanh.

Irene cân nhắc một thoáng rồi lắc đầu. “Tôi không cho là như vậy. Ngược lại là khác. Luke có lẽ đang đi theo một hướng khác, nhưng tôi nghĩ là anh ấy biết mình đang đi đâu.”

“Đồng ý với cô.” Jason hơi ngập ngừng. Lần đầu tiên cậu ta tỏ vẻ buồn rầu. “Nhưng gia đình tôi có lo lắng thì cũng không trách được. Có lẽ Luke chưa từng kể cô nghe chuyện này, nhưng trong vài năm rồi anh ấy đã trải qua một số nhiệm vụ rất gay go.”

Irene chợt nghĩ đến những gì mình vô tình bắt gặp đôi lần ẩn sau vẻ lạnh lùng và tự chủ trong đôi mắt Luke. “Tôi có thể hình dung ra ít nhiều.”

“Anh ấy thi hành phận sự rất tài tình. Có vài cái huy chương quan trọng được nhét đâu đó trong ngăn kéo ấy. Nhưng để có những thứ đó quả thực ta phải trả giá.”

“Tôi biết,” nàng đáp khẽ.

Nét căng thẳng trên mặt Jason dịu dần. “Tôi linh cảm là cô có lẽ đã đoán ra rồi. Như đã nói, hai người có vẻ giao tiếp rất tốt với nhau. Điều này cũng hơi lạ vì Luke không phải mẫu người được cho là giỏi giao tiếp.” Cậu ta ngừng lại nhìn ra cửa sổ. “Nghĩa là trừ những lúc anh ấy ra lệnh. Luke chỉ giỏi việc truyền đạt mệnh lệnh thôi.”

Cánh cửa bất chợt mở ra. Luke bước vào bếp. Anh dừng phắt lại, hết nhìn Jason lại quay sang Irene.

“Gì thế?” anh hỏi.

Irene nở một nụ cười hết sức bình thản. “Tôi vừa phát hiện ra mình sắp mời cái thứ được gọi là rượu vang trắng hết sức tầm thường cho hai anh em lớn trên trong một gia đình làm rượu huyền thoại của California.”

“Em đã bảo cô ấy đừng ngại ngần gì chuyện đó,” Jason trấn an, “nhờ vào món bánh mì bắp cô ấy làm.”

“Ôi chao,” Luke thốt lên, trông như thể anh sắp được ăn bánh thánh. “Bánh mì bắp.”

“Lưỡi của anh gần rớt ra rồi kìa,” Jason bảo. “Cố đừng làm mất mặt gia đình ở đây nhé.”

“Anh nói gì với bọn nhóc trong cabin đang bật nhạc rock inh ỏi kia thế?” Irene vừa hỏi vừa vặn nút chai rượu.

Luke nhún vai. “Tôi chỉ nhắc bọn chúng về quy định không làm phiền láng giềng của nhà nghỉ thôi.”

Irene cúi xuống kiểm tra món cá hồi. “Chỉ vậy thôi mà tụi nó vặn nhỏ volume à?”

“Tôi cũng nhắc cho chúng nhớ rằng tôi cũng là một trong những láng giềng của chúng, và tôi cũng nói rất rõ rằng nếu không vặn nhỏ nhạc ngay thì tự tay tôi sẽ ném từng đứa khỏi cầu tàu xuống hồ.”

Jason cười toe toét. “Tôi đã nói mà, Luke truyền đạt mệnh lệnh rất cừ.

“Tôi biết mình chẳng có quyền đưa ra lời khuyên cho một tài năng điều hành resort chớm nở,” Irene nói, “nhưng nếu anh hy vọng khách quen quay trở lại thì anh nên triển khai một phương thức nhã nhặn hơn để đối đãi với khách trọ đi nhé.”

“Luke gia nhập Thủy quân lục chiến, chứ không phải sở ngoại vụ,” Jason đáp. “Văn hóa ứng xử khác biệt hoàn toàn.”

Nàng lấy mấy miếng phi lê cá ra khỏi lò nướng. “Tôi cũng từng nghe thế rồi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.