Đêm Thao Thức

Chương 33



Luke xuất hiện trước bậc thềm cabin số Năm vào lúc năm giờ ba mươi chiều hôm ấy. Irene ra mở cửa thì thấy anh không chỉ đến một mình. Anh mang theo đồ cạo râu, túi đồ lề và cả máy tính.

“Nếu em nói có sai thì chữa giùm nhé, nhưng trông có vẻ như tối nay anh mong nhiều hơn một bữa tối nhỉ,” nàng cố ra giọng đùa cợt vô tư.

Vẻ mặt anh chẳng mảy may thay đổi, nhưng nàng nghĩ nàng có thể nghe thấy tiếng cửa thép sập đóng lại đâu đây. Thôi miễn đừng có đùa cợt vô tư nữa nhé.

“Tụi mình đã qua hai đêm với nhau,” anh nói thản nhiên. “Liệu có khi nào anh hiểu nhầm gì không nhỉ?”

Nàng nhìn anh đứng đấy ngay cửa vào và cảm thấy như anh đang yêu cầu nàng phải đưa ra quyết định làm thay đổi cả đời người. Quan trọng gì cơ chứ? Họ đến với nhau trong một mối quan hệ khá dữ dội được cung cấp năng lượng bằng cường độ của những trải nghiệm gần đây họ cùng nhau chia sẻ. Có lẽ rồi đây mối quan hệ này sẽ chẳng bền lâu, nhưng trong khi nó vẫn còn đây, Luke khiến nàng thấy mình như một nữ thần nhục thể. Lần cuối cùng một người đàn ông nào đó từng khiến nàng thấy mình như một nữ thần nhục thể là khi nào ấy nhỉ?

“Đâu có.” Nàng mỉm cười. “Anh chẳng hiểu nhầm gì cả.”

Nàng lùi lại để anh bước vào. vẻ u tối ảm đạm biến mất khỏi khuôn mặt anh. Irene thấy như cánh cửa thép lại mở ra.

Luke bước vào phòng, trông mãn nguyện đến lạ kỳ, như một người đàn ông vừa trở về mái ấm.

Mãi khuya hôm đó nàng mới thức giấc khi thấy anh chuồi ra khỏi giường. Nàng chẳng động đậy gì mà chỉ mở mắt ra đúng lúc bắt gặp anh khẽ nhón nhén băng qua hành lang ra phòng trước cabin. Một tay anh cầm theo quần jean.

Khi anh đi mất dạng nàng mới quay sang nhìn đồng hồ trên bàn. Hai giờ ba mươi sáng.

Nàng chờ anh vài phút, đủ thời gian để anh ăn vặt trong bếp hay đi vệ sinh gì đấy. Anh không quay trở lại.

Irene ngồi lên, quẳng chăn sang bên rồi đứng dậy. Anh chàng này có quyền có bí mật chứ, nàng tự nhủ. Nhưng chuyện này thật kỳ quặc hết sức. Nếu anh ngủ không được, nàng cũng sẽ không ngủ. Nàng xỏ chân vào dôi dép đi trong nhà rồi bước ra hành lang.

Dưới ánh sáng của ngọn đèn nàng bật sẵn trên chiếc bàn góc tường, Irene trông thấy Luke đang ngồi trên mép trường kỷ, máy tính của anh mở ra trên bàn nước trước mặt. vẻ mặt nghiêm trọng của anh mách bảo cho nàng biết anh đang chú mục vào thứ gì đó mà anh đang viết trên màn hình.

“Nếu anh nghiện chui vào bất cứ chatroom khuya trên mạng nào thì anh nên nói cho em biết ngay bây giờ đi,” nàng lên tiếng.

Luke ngẩng đầu lên. Trong một hai giây nàng cảm nhận rõ rệt là anh bất ngờ khi thấy nàng đứng đó. Đoạn anh cười nhẹ.

“Anh không muốn làm em thức giấc. Anh đang có đôi ba ý tưởng. Muốn viết chúng lại trước khi chúng bay biến đi mất.”

“Ý tưởng về chuyện gì? Về tình hình nhà Webb à?”

“Không phải.” Anh ngả người ra trường kỷ, duỗi hai chân xuống dưới bàn nước và móc hai ngón tay cái vào lưng quần jean. “Về cuốn sách anh đang cố viết đây.”

“Sách gì cơ?” Nỗi hiếu kỳ trào dâng trong sâu thẳm lòng nàng. “Tiểu thuyết à?” Anh thoáng do dự nhưng cũng đủ để nàng nghĩ là anh không quen thổ lộ về cuốn sách này.

“Không,” cuối cùng anh cũng đáp. Anh chăm chú nhìn màn hình đang tỏa sáng bằng ánh mắt rừng rực. “Dứt khoát đây là sách phi hư cấu rồi. Em có thể gọi là sách giáo khoa hay cẩm nang cũng được.”

“Thật à? Chủ đề là gì?”

“Cách suy nghĩ và hình thành chiến lược.”

Nàng bước đến gần bàn nước hơn. “Chiến lược quân sự?”

“Chiến lược là chiến lược thôi, không liên quan gì đến việc nó được áp dụng thế nào. Không ai tin anh cả khi anh bảo họ rằng điều đã cứu lấy đội của anh cũng như cái mạng của riêng anh nhiều hơn một lần không chỉ là nhờ vào những huấn luyện quân sự không thôi, mà còn nhờ những khóa học triết anh tham gia từ trước khi anh gia nhập binh đoàn Thủy quân lục chiến.”

Thốt nhiên nàng chợt hiểu. “Triết học không dạy ta nghĩ gì; mà là dạy ta nghĩ như thế nào.”

“Và chiến tranh thì dạy anh... nhiều điều khác. Anh đang cố rút ra những bài học từ cả hai lĩnh vực nỗ lực của con người này.”

“Nghe ấn tượng lắm.”

Môi anh cong lên giễu cợt. “Anh đang cố tìm cách né cái rắc rối bé nhỏ ấy đây. Anh không muốn người ta nghĩ cuốn sách này quá mơ hồ hay bí hiểm.”

“Mơ hồ và bí hiểm. Từ kêu đấy. Jason đã cảnh báo em rằng dưới lớp vỏ xuề xòa kia là một trái tim học giả bẩm sinh đang gõ nhịp. Điều gì đã khiến anh rời bỏ thế giới hàn lâm để gia nhập lục chiến thế?”

Anh nhìn đăm đắm vào màn hình máy tính như thể tìm kiếm lời đáp cho câu hỏi của nàng. “Khó mà giải thích được. Một phần trong anh bị cuốn vào thế giới ấy. Nhưng lại có một phần khác của anh cảm thấy... không hoàn thiện. Cứ như thể anh cần một đối trọng cho cái phần hàn lâm của mình.” Luke nhún vai. “Hay là gì đấy.”

“Anh biết anh là gì không?”

Luke nhướng mày. “Là gì?”

“Là phiên bản thế kỷ hai mươi mốt của cái mà người ta thường gọi là kẻ Phục Hưng, một chiến binh-học giả.”

“Giờ thì ai mới là sử dụng từ ngữ thật kêu đây?”

“Và cuốn sách này của anh ấy à,” nàng nói tiếp, lúc này thì quả quyết lắm rồi, “là một nỗ lực để dung hòa cả hai khía cạnh của bản chát trong anh, phải không nào? Đây là phiên bản trị liệu của riêng anh.” Anh quay lại nhìn màn hình. “Quỷ thật cô nương à, có lẽ cô đang khám phá ra được điều gì đó ở đây rồi.”

Nàng ngồi phịch xuống trường kỷ cạnh anh. “Anh đến Dunsley nhằm tìm một nơi thanh bình, yên tĩnh để viết lách.”

“Kế hoạch đã là như thế.”

“Sao anh lại mua cái nhà nghỉ này? Đừng có bảo em là anh cần tiền đấy nhé bởi vì thậm chí anh có quản lý nó để kiếm lời đâu.”

“Về mặt tài chính thì anh không sao. Mấy năm qua anh đã đầu tư vài vụ ổn định.” Anh đưa tay ấp lên tay nàng. “Còn về nhà nghỉ, ừ thì, em biết người ta hay nói sao rồi đấy, ta không thể nào lỗ khi sở hữu bất động sản ven sông ven hồ.”

“Ở Dunsley thì có thể đấy. Khi bà dì em bán nhà của bố mẹ em đi, dì dường như chẳng thu được gì sất.”

“Cảm ơn mẩu dữ liệu vui tươi ấy nhé.”

“Làm sao mà rốt cuộc anh lại biến thành ông chủ khách sạn thế?”

“Chắc như bắp là hồi đó anh đâu có dự định dấn thân vào ngành nhà hàng khách sạn. Kế hoạch là anh sẽ sống ở một trong những cabin còn những căn kia thì đóng lại hết. Nhưng lại có đôi chỗ chệch choạc.”

“Như là gì vậy?”

“Maxine và Brady, con trai cô ấy. Với lại, ở một mức độ nào đó, cả Tucker Mills nữa.”

Irene đan tay vào tay anh. “Em hiểu rồi. Maxine phụ thuộc tài chính vào công việc cô ấy làm ở đây, phải không?”

“Khu vực quanh hồ này chẳng mấy cơ hội việc làm, nhất là trong những mùa thấp điểm. Chỉ năm phút sau khi dọn vào, anh đã thấy được là nếu mình đóng cửa nhà nghỉ thì Maxine và Đrady sẽ gặp khó khăn tài chính trầm trọng.”

“Thế còn về Tucker thì sao?”

“Chắc hẳn Tucker sẽ sống qua thôi mà không cần công việc bán thời gian ở đây, vì việc ông ấy làm chỉ là sống qua ngày thôi mà.” Luke ngập ngừng. “Nhưng ông ấy thích làm việc ở đây. Ông ấy đã quen rồi. Chăm sóc bảo trì nhà nghỉ là một phần công việc thường lệ của ông ấy.”

“Và Tucker cần phải được làm những việc thường lệ của mình.”

Môi Luke lại cong lên. “Chúng ta ai mà không thế?”

“Hẳn rồi. Nói cách khác, anh không đóng cửa nhà nghỉ bởi vì nếu thế thì ba con người khác hẳn sẽ bị ảnh hưởng trực tiếp.”

“Cũng không phải là nơi này không kiếm được tiền đâu. Anh đã nhìn qua tình hình tài chính và nhận ra rằng nếu như mùa hè làm ăn ổn thỏa thì nhà nghỉ vẫn tiếp tục cho ra nguồn lãi kha khá đấy. Gì chứ, có Maxine quản lý nó rồi thì thậm chí nơi này còn có thể có lãi to nữa cơ.”

“Giữ cho nhà nghỉ mở cửa là một hành động rộng lượng lắm đấy Luke.”

“Xét về mọi mặt thì hành động ấy cũng là chiến lược dễ dàng nhất nữa.”

“Em thì em chẳng tin chút nào đâu. Anh để cho mọi thứ y nguyên như thế vì anh thấy có trách nhiệm với những người anh thừa hưởng từ chủ cũ khi đến tiếp quản. Em nhớ đến một điều bố từng có lần bảo em.”

“Điều gì?”

“Một sĩ quan tốt luôn luôn quan tâm đến người của mình.”

Nàng rướn người tới hôn anh.

Anh hôn lại nàng. Một lúc sau anh sập máy tính lại và kéo nàng ngược vào phòng ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.