Đêm Thao Thức

Chương 43



Anh không tin nổi là em lại dâm một mình đi đến ngôi nhà đó.” Luke nóng nảy sải bước dài băng qua phòng khách của cabin, trên đường đi anh tiện tay quẳng áo khoác lên lưng ghế. Anh bước vào căn bếp nhỏ. “Lẽ ra em phải chờ cho đến lúc anh quay về chứ.”

“Khi đã biết được chìa khóa tra vừa những ổ khóa trên những cánh cửa đó thì em không còn nhiều lựa chọn,” Irene nhỏ nhẹ đáp. Nàng khoanh chặt tay quanh mình và quan sát anh lôi chai nước trong tủ lạnh ra. “Em không thể cưỡng lại được. Em cần phải biết.”

Anh nhìn nàng. “Chắc cảm giác phải kinh khủng lắm.”

“Có người đã trang trí lại hết rồi. Thảm mới, tường sơn lẫn bàn ghế đều mới.” Nàng ngập ngừng. “Nhưng mà em không đủ can đảm bước qua phòng bếp anh ạ.”

“Có gì ngạc nhiên đâu.” Luke uống chút nước rồi đặt chai nước lên quầy bếp. Đôi mắt anh ôn tồn và thấu hiểu. “Em có ổn không, sau những gì vừa phát hiện ra hôm nay ấy?”

“Em không rõ mình đang cảm thấy thế nào nữa,” nàng thú nhận. “Bao lâu nay em vẫn biết là phải có câu trả lời. Nhưng giờ khi có được nó rồi thì em lại thấy hơi...” Nàng ngưng lại, lục lọi tìm từ ngữ chính xác. “Mất phương hướng hay sao ấy.” Irene im bặt, chẳng nghĩ ra được gì thêm để nói. Cơn mãn nguyện dữ dội hối hả thoạt đầu nàng trải qua khi nghe thấy sự thật từ chính miệng Pamela giờ đây đã nhạt nhòa, để lại sau đấy là một cảm giác hụt hẫng kỳ lạ. Nàng đã có được câu trả lời rồi mà, nàng tự nhủ. Thế sao nàng lại cảm thấy rối bời như thế?

“Câu trả lời không phải là tất cả đâu,”

Luke lên tiếng, như thể anh đã đọc tháu tâm trí nàng. “Em cần có thời gian để xử lý nó nữa.”

Nàng gục gặc. “Em nghĩ anh nói đúng.”

“Lẽ ra em không nên một mình đi đến ngôi nhà ấy.”

“Anh cứ nói đi nói lại mãi kìa.”

“Chắc là do anh đang cáu và anh đang cố xử lý cơn giận của mình. Đấy là cách đàn ông xử trí với cảm xúc đấy, em không biết sao? Bọn anh hoặc là nổi điên lên hoặc là làm tình.”

Irene cau mày. “Tại sao anh lại nổi điên với em?”

“Bởi vì hôm nay có người khác lại bị giết.” Hai mắt anh sa sầm. “Trên đường chạy về đây anh chỉ toàn nghĩ đến chuyện em và cô Tess đang ngồi đó với đống bằng chứng đủ để hủy hoại một tay thượng nghị sĩ Hoa Kỳ còn tên đấy rõ ràng luôn sẵn lòng giết người để giữ bí mật cho mình.”

“Vậy là anh nổi giận vì anh lo lắng, phải anh đang nói thế không?”

“Trời đất ơi, không phải đơn giản như thế đâu.” Anh bước về phía nàng. “Chúng ta không có nhiều thời gian bên nhau, nhưng anh nghĩ chúng ta đang chia sẻ một quan hệ tình cảm đấy. Chuyện này không phải chỉ là qua đường hay tình một đêm đâu.” Anh dừng lại trước mặt nàng. “Hay là phải nhỉ?”

“Không phải.”

“Anh thừa nhận mình không phải là chuyên gia hàng đầu thế giới về lĩnh vực quan hệ tình cảm, nhưng theo như anh hiểu thì những người trong tình huống như của chúng ta đây thường phải là nói chuyện trao đổi với nhau. Hôm nay lẽ ra em phải chờ cho anh về đến đây trước khi em đến ngôi nhà ấy.”

“Em đã quen làm việc một mình rồi, mật cho mình.”

“Vậy là anh nổi giận vì anh lo lắng, phải anh đang nói thế không?”

“Trời đất ơi, không phải đơn giản như thế đâu.” Anh bước về phía nàng. “Chúng ta không có nhiều thời gian bên nhau, nhưng anh nghĩ chúng ta đang chia sẻ một quan hệ tình cảm đấy. Chuyện này không phải chỉ là qua đường hay tình một đêm đâu.” Anh dừng lại trước mặt nàng. “Hay là phải nhỉ?”

“Không phải.”

“Anh thừa nhận mình không phải là chuyên gia hàng đầu thế giới về lĩnh vực quan hệ tình cảm, nhưng theo như anh hiểu thì những người trong tình huống như của chúng ta đây thường phải là nói chuyện trao đổi với nhau. Hôm nay lẽ ra em phải chờ cho anh về đến đây trước khi em đến ngôi nhà ấy.”

“Em đã quen làm việc một mình rồi, Luke ạ.”

“Anh biết chứ. Nhưng giờ em không còn một mình nữa rồi.” Anh nắm hai vai nàng. “Cố mà nhớ lấy điều đó nhé?”

Irene nhận thấy mình đang chực òa khóc. “Em nghĩ mình sắp khóc lên đây. Khùng điên quá đi.”

“Không phải đâu, em chỉ đang xử lý thông tin thôi.” Anh kéo nàng sát vào ngực mình. “Cứ khóc đi em.”

Nàng vùi mặt mình vào áo anh. “Em tưởng là đàn ông phát hoảng khi thấy phụ nữ khóc mà.”

“Anh là dân Thủy quân lục chiến, nhớ chưa nào? Bọn anh được huấn luyện để xử lý mọi thứ.”

Nàng định phá ra cười nhưng bất chợt, thật kinh ngạc làm sao, nàng lại nấc lên thổn thức. Những cơn thổn thức rửa trôi, gội sạch, gạn chắt, dạt dào túa ra từ mãi trong cốt lõi thân xác nàng.

Nàng không thể cưỡng lại được, thế là nàng phó mặc mình cho cơn bão.

Luke ôm nàng thật chặt cho đến khi cơn bão qua đi.

Sau đấy anh pha cho nàng tách trà.

Ngồi cùng anh nơi chiếc bàn nhỏ trông ra mặt hồ, Irene nhận thấy có gì đấy trong lòng mình giờ đây đã an bình.

“Đỡ chưa em?” anh hỏi.

Nàng nhận ra mình có thể mỉm cười trở lại. “Rồi anh ạ.”

Khi Luke bước ra khỏi phòng tắm thì Irene đã lên giường. Anh dừng nơi ngưỡng cửa, một tay giữ lại túm khăn tắm quấn ngang eo mình. Anh quan sát nàng nằm ườn ra giữa đống gối.

Đang chờ đợi mình, anh tự nhủ. Nỗi ham muốn cấp bách trỗi dậy trong anh.

Chỉ trong nháy mắt, Luke đã chuyển từ trạng thái mệt lả sang hưng phấn dạt dào.

Lúc này không thích hợp, Luke nghĩ.

Nào là chuyến viếng thăm đến ngôi nhà ác mộng của nàng lẫn với lời nhắn của Pamela từ trong lòng đất, hôm nay Irene đã phải kinh qua những điều nặng nề.

Anh tự nhắc rằng mình đang tự chủ. Anh luôn luôn tự chủ.

Anh bước hai bước về phía giường rồi dừng lại lần hai.

“Luke hả?” Đôi mày nàng nhíu lại lo âu. “Có chuyện gì không ổn hả anh?”

“Chắc anh nên ngủ ngoài trường kỷ thôi,” anh bảo, nhưng lòng nhận ra rằng, mặc cho anh nói thế, anh vẫn muốn nàng cãi lại lời mình.

“Tại sao vậy?”

“Anh thấy hơi bồn chồn không ngủ được. Cũng phải mất một lúc anh mới có thể chợp mắt. Em đã có một ngày căng thẳng rồi. Em cần phải nghỉ ngơi.”

Nàng nhìn xoáy xuống chỗ u lên dưới lần khăn tắm. Khi ngẩng đầu lên, vẻ mặt nàng đã hóa ra thấu hiểu và tràn trề nhục cảm tự lúc nào.

“Em nghĩ thứ anh cần là chút ít trợ giúp an thần,” nàng nói. Rồi chậm rãi mỉm cười. “May cho anh đấy, em mới có thứ ấy đây.”

Nỗi hân hoan ngóng chờ bùng cháy trong anh.

“Có liên quan đến pin không đấy?” anh hỏi.

Tiếng cười của nàng nhảy nhót lấp lánh khắp phòng. “Tới đây mà tìm hiểu đi nào.”

Anh tắt đèn bên bàn ngủ rồi thả tay đang nắm chặt khăn ra. Nhưng khi anh leo lên giường sửa soạn hạ môi mình xuống môi nàng, thì nàng đã đặt một tay lên ngực anh mà ngăn anh lại.

Luke nhướng mày. “Chuyện gì không ổn à?”

“Em đã bảo là em sẽ giúp anh ngủ mà, nhớ không?”

“Lúc này ngủ nghê là chuyện cuối cùng anh muốn nghĩ đến đấy.”

“Để xem anh có còn nói thế không sau khi em xong việc với anh.” Nàng đẩy mạnh ngực anh. Anh ngập ngừng nhưng rồi cũng ngoan ngoãn ngả người nằm ngửa. Nàng cúi xuống từ bên trên anh, thật mềm mại, ấm áp và nồng nàn hương biển khơi hương hoa cỏ không tên không tuổi.

Luke gối tay sau đầu, tận hưởng màn cám dỗ. “Giờ sao nữa đây?”

Nàng không trả lời. Thay vào đó tay nàng trượt xuống bụng anh. Khi nàng đã đến được nơi cần đến và các ngón tay nàng đã bao bọc lấy anh, Luke cảm giác như mọi thứ trong anh đang co thắt vì háo hức.

“Có tác dụng đấy,” anh bảo.

“Em biết.”

Và rồi nàng tìm đến anh bằng miệng mình, còn anh thấy mình như vỡ vụn. Anh vung tay ôm lấy đầu nàng trong hai bàn tay mình.

“Có lẽ em muốn nhè nhẹ giùm ở đấy chăng,” anh ráng thốt lên.

Nàng ngước lên nhìn anh qua mớ tóc xõa tung. “Em tưởng dân Thủy quân lục chiến có bao giờ làm gì theo cách nhẹ nhàng đâu chứ.”

“Quy định nào cũng có ngoại lệ.”

“Trong trường hợp anh thì không.” Lưỡi nàng khe khẽ nhẩn nha dọc theo phần anh căng cứng.

Luke rên lên, nhắm nghiền mắt lại khi cơn thống khoái cháy bỏng chực trào.

Nàng nhả anh ra để trườn lên thân mình anh bỏng giãy. Anh mở mắt quan sát, nhìn chăm chăm khi nàng chỉnh tư thế giạng chân sang hai bên người anh mà thu nhận anh vào sâu bên trong nàng. Nàng quá sức khít khao, quá sức nóng bỏng và thật là ẩm ướt.

Xúc cảm rần rật khắp người anh. Anh nhận thấy mình sẽ không thể nào trụ lại lâu hơn được nữa. Anh có thể cảm giác được cơn cực khoái đang sầm sập lao xuống anh như đoàn tàu trốn chạy. Anh tóm chặt eo nàng, định bụng lật ngược tư thế.

“Đừng,” nàng vừa bảo vừa ấn tay xuống ngực anh. “Anh không cần lúc nào cũng phải kiểm soát kìm nén. Cứ buông thả đi.”

“Nhưng em chưa đến đấy mà.”

“Lần tới ta hãy lo đến em.”

“Không.” Anh biết mồ hôi mình vã ra đang làm ẩm hết chăn màn. “Anh muốn em cùng anh.”

“Thì em đang ở đây mà. Em sẽ không đi đâu cả.”

Những lời nàng thỏ thẻ hứa hẹn đã đẩy anh vượt ngưỡng.

Đột nhiên Luke thấy mình bay lên.

Một đỗi lâu sau, Luke quay lại với lý trí mình. Căn phòng chất ngất hương yêu đương và thỏa mãn.

“Chả trách sao mà em lại trông đẹp đến thế với áo choàng dài đen và bốt da.” Anh săm soi trần nhà phủ bóng tối. “Nhớ nhắc anh tặng sinh nhật em cây roi nho nhỏ nhé. Nó sẽ phần nào hoàn thiện phục trang của em đấy, em biết không?”

Nàng uể oải duỗi người rồi rúc vào sát anh hơn. “Em nghĩ người tư vấn hướng nghiệp thời trung học của em chẳng khi nào đề cập đến chuyện trở thành một ả khổ dâm lại là con đường sự nghiệp hay ho cho em cả.”

“Như thế chứng tỏ là mấy người tư vấn hướng nghiệp trong trường trung học chẳng hiểu biết gì.”

“Đúng thật, nhưng em tin là họ đã cố hết sức.” Nàng chống cùi chỏ nhổm dậy nhìn anh với nụ cười tự mãn. “Thỏa mãn chứ, binh sĩ?”

“Hu ra.” Anh kéo nàng ngã xuống trên ngực mình và chăm chú nhìn nàng đầy vẻ quả quyết. “Anh nghĩ mình sẽ không bao giờ thấy chán em cả.” Irene trông hài lòng. “Nghe đáng yêu đấy. Giờ anh có thể ngủ được chưa?”

“Em giỡn chơi à? Sau chuyện hồi nãy anh không rơi vào hôn mê đã là kỳ diệu lắm rồi đấy.”

“Hôm nay quả là một ngày thật dài anh nhỉ?” Nàng lười biếng ngáp.

“Cho cả hai ta.” Luke tỉnh hẳn ra khi hàng loạt sự kiện ùa về trong trí. “Bỏ qua những vấn đề của cá nhân anh, ý tưởng của em thông minh thật, đi kiểm tra các cửa hàng sửa khóa quanh vùng Kirbyville ấy.”

“Adeline Gray luôn huấn luyện phóng viên của bà lần theo các chi tiết mà.” Rồi nàng nghiêm mặt. “Nhưng mà trên đường trở về đây em suýt nữa là mắc vào một tai nạn giao thông nghiêm trọng.”

Luke tì tay nhỏm dậy. “Em đang nói gì thế?”

“Lúc đó em mải suy nghĩ về chiếc chìa khóa và ý nghĩa của nó quá nên không để ý đến việc lái xe. Em đang chạy rất chậm dọc theo phần uốn quanh của con đường bên mạn Nam hồ. Có thằng lưu manh nào đó lái chiếc SUV thật to xuất hiện đằng sau em và nổi nóng rất hung.”

Luke cảm nhận được ý thức nhói đau theo cách quá quen thuộc. “Chuyện gì đã xảy ra thế?”

“Em nghĩ hình như hắn giận quá mất khôn, nói thật là thế. Một trường hợp nổi nóng nặng khi tham gia giao thông. Hắn rượt theo em sát sạt và rất nhanh. Chắc là hắn muốn dọa em chết ngất, nhưng em có phần hơi thắc mắc liệu có phải hắn giận quá mà muốn ép em bắn ra khỏi đường rơi xuống hồ không nữa.”

Luke ngồi phắt dậy. “Chứ còn gì nữa.”

“Em quyết định rằng điều tốt nhất em có thể làm là tránh khỏi con đường đó, thế là em quành vào cụm phân khu ở cuối bờ hồ.”

“Khu điền trang Ventana ấy à?”

“Thằng điên đó chạy theo em.”

“Em đang làm anh sợ vãi ra đây này.”

“Thú thật với anh là lúc đó chính em cũng hơi căng thẳng.” Nàng rùng mình. “Nhưng con đường cũ chạy qua phân khu ấy vẫn phủ toàn sỏi, như em nhớ. Với lại, con đường ấy không được bảo dưỡng tốt mấy. Trông ngổn ngang vô cùng.”

“Anh biết. Ngay sau khi dọn đến Dunsley anh có lái xe qua khu điền trang Ventana để ngó nghiêng tình hình.”

“Một chuyến địa sát nho nhỏ chứ gì?”

“Kể nốt cho anh nghe đi.”

Nụ cười của nàng nhạt dần. “Em làm cái chuyện duy nhất mình có thể nghĩ đến. Em giậm lên chân ga ngay khi thấy chiếc SUV không chịu lùi lại. Tin em đi, kính chắn gió của hắn đã nhận đầy đá với sỏi.”

“Mưu hay đấy,” anh vừa nói vừa ngẫm nghĩ.

“Em có thể nghe thấy tiếng đá sỏi văng vào chiếc SUV. Em bảo đảm là mình đã gây tổn thất nghiêm trọng cho tấm kính chắn gió lẫn nước sơn trên mui và thanh chắn bùn trước của xe.”

“Hắn không chạy theo em ra khỏi phân khu à?”

“Không. Từ đấy đến khi chạy về nhà em dán cứng mắt vào gương chiếu hậu. Chẳng thấy hắn đâu nữa.”

“Em có nhìn rõ chiếc SUV ấy không?” Irene lắc đầu. “Không hẳn. Hắn tiến đến sau em quá đột ngột. Lúc đó em hoảng quá nên chỉ có thể tập trung vào việc lái xe thôi.”

“Xe màu gì?”

“Xám bạc, giống như xe anh với vài trăm chiếc khác trong vùng này. Là một trong những mẫu xe lớn có cửa sổ gắn kính chống nắng. Nhưng em chỉ để ý được có thế thôi.”

“Biển số xe?”

“Anh đùa à? Em thậm chí còn không hề liếc qua một lần.” Luke im lặng ngồi một đỗi.

“Luke này?”

“Gì em?”

“Anh đang nghĩ có lẽ chuyện này còn hơn là một vụ nóng giận khi tham gia giao thông đơn thuần, phải không?”

“Anh đang nghĩ khả năng ấy là có thật,” anh đáp, cố ép cho mọi cảm xúc không thể hiện trong giọng nói. “Cả Pamela Webb và Hoyt Egan đều đã chết. Nếu ngày hôm nay em phóng xe ra khỏi đường mà rơi xuống hồ thì tối nay người ta sẽ bàn tán về tai nạn đáng tiếc của em. Và thượng nghị sĩ Webb có thể thảnh thơi hơn tí, khi biết rằng người phụ nữ mà con gái hắn đã liên lạc ngay trước khi chết đã không còn nữa.”

“Tên khốn nạn ấy sẽ không còn được thảnh thơi chút nào từ đây cho đến cuối đời hắn, nếu anh muốn biết ý kiến của em,” Irene buông lời thề. “Tối mai tại buổi tiệc gây quỹ em sẽ phơi bày bí mật của hắn ra ánh sáng. Sáng hôm sau câu chuyện này sẽ được đăng trên tờ Glaston Cove Beacon và sự nghiệp của Webb coi như tan thành mây khói chỉ trong vòng vài giờ sau đấy.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.