Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 7 - Chương 13



Đối mặt với mỹ nhân quốc sắc thiên hương như vậy, nếu như ta không có ý nghĩ gì mới là không bình thường!

Cho nên, ta rất bình thường, hoàn toàn bình thường!

Vũ Mặc yên lặng nhìn lướt qua Kim Kiền, lại nhìn lướt qua Triển Chiêu, hai mắt trợn trắng, thầm nói: "Hai người, đều ngốc."

Tiếc rằng hai chữ này lại bị lời nói của Ngải Hổ vang tới lấn át.

"Tại hạ cuối cùng cũng đuổi kịp----" Ngải Hổ phi thân lên nóc, thở hồng hộc lau cái đầu đầy mồ hôi rồi đến bên cạnh mấy người nói: "Khinh công của Nam hiệp quả nhiên là cực đỉnh như giang hồ vẫn nói, tại hạ, tại hạ phải hết hơi chạy theo..."

"Ngải huynh." Kim Kiền mỉm cười hướng Ngải Hổ ôm quyền.

"Kim huynh." Ngải Hổ đáp lễ, liếc mắt nhìn xuống Mạnh phủ một mảng tĩnh lặng thăm dò, hỏi: "Thế nào?"

"Vẫn như cũ." Kim Kiền buông tay: "Ngay cả một bóng ma cũng không thấy..."

"Đừng lên tiếng." Triển Chiêu ngắt lời Kim Kiền, khom người nằm xuống phía trên mái ngói, vẻ mặt nghiêm trọng nhìn phía Mạnh phủ.

Vẻ mặt mọi người nghiêm túc, lập tức nhẹ nhàng ẩn núp.

Liền nghe "Két---" một tiếng, sương phòng sân sau Mạnh phủ mở ra một nửa, hai bóng người lén lút chui ra.

Bóng đêm tối đen, nhưng nhờ ánh trăng soi nên mọi người không khó để nhận ra hai bóng đen đó một người là ông lão đứng tuổi, một người là thiếu nữ trẻ trung, chính là cha con họ Mạnh.

Lúc này sau lưng hai người đều mang theo một gánh hành lí lớn, khẽ khàng bước đi, còn rất cẩn thận nhìn trước ngó sau canh chừng, hiển nhiên là bộ dạng trốn chạy.

"Kim Kiền, nhanh đi bẩm báo với Nhan đại nhân!" Triển Chiêu thấp giọng ra lệnh.

"Vâng!"

Kim Kiền vận hết khinh công phi về khách điếm báo cáo cho Nhan Tra Tán, Nhan Tra Tán nhanh chóng quyết định, thỉnh Kim Kiền cùng Bạch Ngọc Đường đưa thư lệnh của minh tới phủ huyện, đem quan huyện còn đang trong mộng đá ra khỏi ổ chăn.

Quan huyện vừa nhận được thư của khâm sai, tự hiểu chuyện lớn đã xảy ra, lập tức phân một đội hai mươi bộ khoái theo hai người Kim, Bạch vội vàng đến chỗ cổng thành của trấn Quảng An.

"Thật đúng là tới sớm không bằng tới đúng lúc!" Kim Kiền nhìn thấy trước cổng thành bóng ba người xô đẩy nhau, buột miệng cảm khái.

Bạch Ngọc Đường cười lạnh một tiếng, hướng quan huyện cùng với chúng bộ khoái vung tay lên.

Trong chốc lát, hai mươi cây đuốc đồng thời được châm lên, quanh khu vực cổng thành liền sáng trưng. Quan huyện dẫn chúng bộ khoái xếp thành hàng chạy tới, vây quanh cha con họ Mạnh kia, không để lọt một khe hở.

Trong ánh lửa bập bùng, cha con họ Mạnh ôm nhau, bốn mắt kinh hoàng, giống như chim sợ cành cong (cái gì cũng sợ), cứ run rẩy không ngừng.

Nhưng vào lúc này, Bạch Ngọc Đường lại mười phần hoa lệ vạn phần phong cách thong thả, khoan thai bước vào vòng vây, tuấn nhan hoa mỹ nở nụ cười lạnh đầy tà khí: "Mạnh lão gia, Mạnh tiểu thư, hai người nửa đêm ra khỏi thành là để đi thăm người thân hay là---" Mắt hoa đào bắn lộ ra tia sắc bén: "Bỏ trốn?!"

Mạnh Hoa Thư cùng Mạnh Thu Lan lập tức trừng mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Ngọc Đường, nét mặt không thể tin được.

Một lúc lâu sau, Mạnh Thu Lan chậm rãi khép đôi mắt thanh tú, run giọng nói: "Cha, tiểu nữ đã nói rồi, chúng ta trốn không thoát đâu!"

Mạnh lão gia giống như già đi mười tuổi, nét mặt suy sụp, lắc đầu nói: "Thôi, thôi!"

Nói xong, hai người đột nhiên bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt quan huyện, dập đầu kêu la thảm thiết: "Cầu quan lớn anh minh làm chủ cho cha con chúng taaaa!"

Ôi chao?!

Kim Kiền đứng núp trong góc đột nhiên cảm thấy mặt đất dưới chân trở nên xiêu vẹo.

Đám người Bạch Ngọc Đường đứng trong trung tâm cũng lộ vẻ kinh ngạc.

Hơn nữa, càng khiến người ta kinh ngạc hơn là, quan huyện kia lại có thể nghiêm trang mở miệng hỏi: "Hai người các ngươi vì sao lại kêu oan?"

"Chính là hắn! Chính là tên này!" Mạnh Thu Lan đột nhiên chỉ thẳng Bạch Ngọc Đường, hai mắt đỏ thẫm, nước mắt cuồn cuộn, kêu đến mức tê tâm liệt phế: "Hắn ham muốn sắc đẹp của dân nữ, muốn chiếm được dân nữ, mang về làm thiếp, dân nữ sống chết không chịu theo hắn, hắn, hắn liền cường đoạt dân nữ!!"

"Thảo dân bất đắc dĩ đành phải mang theo tiểu nữ chạy trốn trong đêm, nhưng cuối cùng, cuối cùng vẫn không thoát được lòng bàn tay của tên cầm thú này! Bây giờ, bây giờ chỉ có thể cầu quan lớn anh minh làm chủ cho cha con thảo dân!" Mạnh Hoa Thư mặt đầy nước mắt nước mũi ở một bên thêm mắm dặm muối.

Kim Kiền vừa trượt chân một phát.

Này, hai người nghĩ ra cái sáng kiến hay ghê!

Lại nhìn Bạch Ngọc Đường, thần sắc không thay đổi, chỉ hơi nhíu nhíu mày, mắt hoa đào chuyển sang nhìn quan huyện, giọng nói hơi ngưng trọng: "Tri huyện đại nhân, còn không mau bắt hai cha con lừa đảo này về quy án?!"

Quan huyện nhìn Bạch Ngọc Đường, gật gật đầu, lớn tiếng quát:

"Người đâu!"

"Có thuộc hạ!" Chúng bộ khoái đồng thanh hô.

"Đem tên ác bá cường đoạt dân nữ này trói lại cho ta!"

"Tuân lệnh!!" (nguyên văn: cưỡng lang lang!! Thực sự thì Ry chả biết nó là cái âm thanh gì nữa ==" chém bừa một câu)

Liền nghe trong gió truyền đến âm thanh đáng sợ, mấy cái tay thô cầm dây xích sắt vung đến, mang theo tiếng gió mạnh mẽ rít gào, giống như con rắn lớn gắt gao cuốn lấy Bạch Ngọc Đường.

Dây xích sắt mờ mờ ảo ảo lóe lên tia sáng màu đen lạnh lẽo, quấn chặt lấy tuyết y phía trên của Bạch Ngọc Đường, nhìn mà ghê người.

Hơ! Cái thể loại triển khai thần thánh gì thế này?! (ý của Kim Kiền là kế hoạch triển khai kiểu gì hay thế :v)

Kim Kiền sợ hãi quá mức nên hoàn toàn ngây ngốc tại chỗ.

HẾT HỒI 4

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.