Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 7 - Chương 8: Tiêu tương uyển phong tình khéo lộ, xảo lâm cốc kiều diễm triền miên



Gió thu lùa hàng liễu tà dương, thoảng đưa thơm mát thảo hương.

Tiêu Tương Uyển mái cong gác phượng, Họa Đường Xuân tĩnh cảnh mây bay.

Dọc theo con đường chính của Quảng An trấn, hai phía bắc nam từ xa đã nhìn thấy hai tòa lầu được xây dựng sóng đôi với nhau. Tòa phía nam, xà cao, mái đình trạm trổ hoa văn, quý khí bức người, tên là Tiêu Tương Uyển, chủ điếm là người Hồ Nam, đồ ăn trong điếm đều là mỹ vị nổi danh bốn phương, không hổ danh là tửu lâu lớn nhất trấn. Tòa phía bắc là một trà lâu có tên Họa Đường Xuân, với trà Bích Loa Xuân hương thơm mười dặm, bên trong được trang trí bằng những bức thư họa của các nhà Nho nổi tiếng, bầu không khí tao nhã, là nơi được ưa chuộng nhất của tầng lớp trí thức.

Hai tòa lầu, đối lập hai bên đường, các sĩ tử (người đi học) trong Họa Đường Xuân thường ngửi thấy hương thức ăn thơm ngon từ Tiêu Tương Uyển, làm đậm thêm cho những câu chuyện. Ngược lại, thực khách trong Tiêu Tương Uyển lại lấy những điều ba hoa khoác lác nghe được từ bên Họa Đường Xuân làm vui. Hai nhà kết hợp vừa hay bổ sung thêm cho nhau, làm ăn đôi bên càng thêm thịnh vượng, khách đến đông đúc.

Giờ Mùi ngày hôm đó, tầm lúc canh ba, trong Tiêu Tương Uyển phần lớn khách đã rời đi, ngược lại bên Họa Đường Xuân lại đông đúc toàn người, mười phần náo nhiệt. Người lui đến trà lâu này thường là để phẩm trà (thưởng thức trà), luận sự, xả bát quái (chém gió) về mọi thứ trên đời, cho nên nói Họa Đường Xuân này là nơi tập trung mọi tin tức của trấn Quảng An cũng chẳng sai. Nếu muốn biết mọi chuyện lớn nhỏ trong trấn, chỉ cần đến trà lâu ngồi khoảng nửa ngày là được.

Tỉ như lúc này, bên cửa sổ là một bàn gồm ba vị thư sinh, vừa phẩm trà vừa tán gẫu về chuyện mới xảy ra gần đây.

"Nghe nói gần đây trong trấn xuất hiện một vị công tử vung tiền như rác, không biết các vị huynh đài đã biết chưa."

"Đương nhiên là biết. Vị công tử kia họ Vân tên Quân Thiện, gia sản lớn, là phú quan Giang Nam. Mới đến trấn Quảng An này năm ngày mà đã tiêu hết mấy vạn lượng mua hàng, quả đúng là tiêu tiền như nước!"

"Ôi dào, con nhà phú thương ở trấn Quảng An này đâu có hiếm, vị công tử Vân Quân Thiện này chẳng qua chỉ là một trong số họ thôi, các vị quan tâm nhiều như vậy làm gì?"

"Vị huynh đài này không biết rồi, Vân công tử kia chính là họ hàng xa của Đinh gia trang ở Mạt Hoa thôn, không chỉ có gia tài lớn mà còn võ nghệ đầy mình, trong giới thương nhân, người như vậy được xem là "hàng hiếm" đó."

"Hơn nữa, điều khiến mọi người phải chú ý đến chính là dung mạo của Vân công tử, có thể nói là rồng bay phượng múa (nguyên văn: long tư phượng chương), tuấn mỹ vô cùng! Chưa nói đến việc nữ tử nhìn thấy liền điên đảo thần hồn, mà ngay cả nam tử trông thấy, sợ là cũng bị câu mất ba hồn bảy vía."

You'll also like

(Fanfic) Kim Kiền ghen by Yuntanie

(Fanfic) Kim Kiền ghen

By Yuntanie

6.7K 108

Đến phủ khai phong làm nhân viên công vụ (phiên ngoại tập 2) by SelleryMiu

Đến phủ khai phong làm nhân viên công vụ (ph...

By SelleryMiu

6.1K 67

(Fanfic) Kim Kiền tổng kết tiền mừng đêm động phòng by Yuntanie

(Fanfic) Kim Kiền tổng kết tiền mừng đêm độn...

By Yuntanie

5.2K 95

"A? Vị Vân công tử này thật sự trông như lời huynh đài nói?"

"Nếu huynh đài không tin, cứ đợi ở đây một lát, sau giờ Mùi, vị Vân công tử nổi tiếng kia thường tới Tiêu Tương Uyển dùng bữa, đợi đến lúc đó sẽ thấy được dung nhan của hắn."

"Ha ha ha, chẳng lẽ huynh đài đã sớm ngồi thủ sẵn ở đây để đợi lúc đó sao?"

"Con người ai chẳng có lòng yêu thích cái đẹp!"

Đúng lúc câu chuyện của mấy người kia lên cao trào thì chợt nghe từ phía Tiêu Tương Uyển đối diện truyền đến tiếng chào mời của tiểu nhị:

"Vân công tử đến! Lão xin được hầu hạ!"

Thế là một bàn thư sinh lập tức nghển cổ ra ngoài song cửa, tỉ mỉ nhìn ngắm.

Mà nếu để ý thì sẽ nhận thấy rằng, tất cả vị khách còn lại cũng đều vô tình hay cố ý, chuyển hết tầm mắt sang Tiêu Tương Uyển phía đối diện.

Ngày thu nắng trong veo, tại cửa Tiêu Tương Uyển xuất hiện một nam tử thân hình cao lớn, một thân tuyết y phất phới như mây trắng, toát lên sự an nhàn, tóc đen bay vi vu trong gió. Chỉ một bóng hình ấy thôi đã khiến cho người ta phải mơ màng bao điều.

Dường như cảm thấy có người đang ngắm mình, nam tử kia chậm rãi quay đầu lại, giương mắt nhìn sang Họa Đường Xuân, dung mạo như tranh vẽ liền phơi bày, nhan sắc như ngọc trắng tinh khôi, trong mắt hoa đào con ngươi lấp lánh ánh sáng, môi mỏng khẽ nhếch, nét cười sáng lạn đẹp hơn cả ánh sao.

Người ngoảnh đầu lại nhìn cũng khiến núi sông nhuốm màu u ám. (nhan sắc hút hồn quá đó mà :v)

Trong Họa Đường Xuân, người nào chưa từng nhìn qua dung nhan của Vân công tử thì tất cả đều phải hít vào một ngụm khí lạnh.

Dường như chứng kiến ánh mắt kinh diễm mọi người nhìn mình khiến ý cười của Vân công tử càng thêm, chớp mắt vài cái đã xoay người vào điếm, một đường đi thẳng lên tầng cao nhất, chọn bàn gần cửa sổ ngồi xuống.

Tiểu nhị lập tức đi lên tiếp đón, vừa nghe Vân công tử dặn vừa liên tiếp gật đầu, không bao lâu sau liền lui xuống lấy đồ ăn.

Công tử áo trắng chầm chậm dựa vào khung cửa sổ, híp đôi mắt hoa đào đa tình, thản nhiên nghịch chén trà, trông có vẻ như đang chán đến chết, tựa như một con chuột bạch đang phơi lông tắm nắng.

Đột nhiên, hình như nhìn thấy cái gì đó, thân hình miễn cưỡng ngồi dậy, lộ ra khuôn mặt tươi cười dù nhìn kiểu gì cũng không có hảo ý.

Mọi người nhìn theo ánh mắt Vân công tử thì chỉ thấy từ đầu đường một thiếu niên sai vặt đang vội vàng chạy tới. Thiếu niên mặc toàn thân đen, tuổi chỉ chừng mười bảy mười tám, mày rậm mắt to, da ngăm ngăm đen, hai tay vác theo sáu vò rượu, trông kích cỡ thì mỗi vò phải xấp xỉ mười cân nhưng thiếu niên này mang những sáu vò mà mặt không đổi sắc, đi đứng bình thường như không. Không bao lâu sau đã vào Tiêu Tương Uyển, liền vọt lên tầng cao nhất, đem sáu vò rượu lớn đặt trên bàn của Vân công tử.

Vân công tử chỉ nhấc mắt lên tùy tiện nhìn một cái, dường như còn nói gì đó khiến thiếu niên áo đen trợn mắt sửng sốt nửa ngày, lại lao vù vù xuống lầu chạy ra ngoài, không lâu sau liền trở về với hai bao điểm tâm to bự.

Vân công tử lại liếc mắt nhìn đống điểm tâm một cái, thay đổi tư thế ngồi, thuận tay vẫy vẫy.

Thiếu niên áo đen ngực phập phồng lên xuống, xoay người xuống dưới lầu, mang lên cái ấm đồng lớn nhất, bắt đầu châm trà cho Vân công tử.

Vân công tử cứ uống một ngụm rồi lại một ngụm, có vẻ như rất hài lòng, còn thường xuyên sai thiếu niên đen kia lúc thì lau cái bàn, lát nữa lại lau cái ghế. Về sau thức ăn được mang lên lại bắt đầu sai khiến thiếu niên kia gắp rau, lựa xương cá, rót rượu...

Những người vây xem trong Họa Đường Xuân đều tấm tắc tán dương, tất cả đều cảm khái rằng Vân công tử thật biết cách giáo huấn gia nhân.

Nhưng nếu nhìn kĩ hơn thì sẽ dễ dàng nhận thấy rằng trán của thiếu niên áo đen kia gân xanh nổi rần rần, phải kìm nén để không nổ tung, hơn nữa còn thường xuyên dùng một loại ánh mắt vạn phần u oán nhìn về phía Họa Đường Xuân phía đối diện.

"Bạch Ngũ gia lại bắt đầu dằn vặt Ngải Hổ..."

Ở Họa Đường Xuân, trong không gian lầu ba tao nhã, đối diện với cửa sổ gần bàn của "Vân công tử", Kim Kiền tỏ vẻ cảm thông sâu sắc đối với Ngải Hổ đáng thương bị dày vò nhiều ngày qua.

Phía đối diện lệch sang không ai khác chính là Nhan Tra Tán, bên cạnh là Triển Chiêu đang cùng cúi đầu uống trà, còn Vũ Mặc ở phía trực diện mặt không thay đổi, tiếp tục nhìn chăm chú sang bên kia, tận trung hết mức với công tác giám sát.

"Ngải huynh, ta ở đây cầu nguyện cho huynh!" Kim Kiền dùng vẻ mặt chân thành liếc Ngải Hổ ở xa xa một cái, giơ nắm tay nói: "Bảo trọng!"

Dứt lời liền đem ánh mắt dời về phía ba người ngồi cùng bàn, hắng giọng:

"Xem phản ứng của mọi người trong Họa Đường Xuân hôm nay, có vẻ như tiếng tăm của Vân công tử đã truyền khắp trấn Quảng An rồi, không uổng công Bạch Ngũ gia tiêu phí một vạn lượng bạch kim (bạc trắng) để tạo ra thanh danh..."

Nói đến đây, Kim Kiền đột nhiên sững lại, mắt híp trừng lớn, hoảng sợ nói: "Này, đừng nói là một vạn lượng đó chúng ta sẽ phải kê khai vào sổ sách đấy!"

"Khụ, Kim huynh không cần lo lắng." Nhan Tra Tán chậm rãi nói: "Bạch huynh đã thuê người mang hàng hóa mua được đưa về Đinh gia trang, đợi án này chấm dứt sẽ chuyển tới Hãm Không đảo, bán cho đất phương Bắc."

"Ôi chao?" Kim Kiền kinh ngạc.

"Bạch huynh bỏ ra một vạn lượng mua lá trà cùng với tơ lụa đều là hàng thượng phẩm, cho dù có mua đi bán lại nhiều lần thì chắc chắn vẫn kiếm ra một chút lợi nhuận." Nhan Tra Tán tiếp tục nói.

Kim Kiền mắt nhỏ mở trừng trừng, sửng sốt một lúc lâu mới lẩm bẩm nói: "Tra án còn tranh thủ kiếm tiền, nếu chuột bạch mà đi làm con buôn thì nhất định sẽ giàu nứt đố đổ vách, còn mất công chạy đi làm hiệp khách giang hồ làm gì, thật là lãng phí nhân tài nha!"

Nhan Tra Tán không khỏi lắc đầu cười, tiếp tục giải thích:

"Hãm Không đảo có năm vị đảo chủ, tính cả gia quyến với mười mấy gia nhân, hộ vệ thì chi phí ăn mặc lớn vô cùng, nếu không biết kiếm bạc thì e là đã đồng vào thì ít đồng ra thì nhiều. Giang hồ đều biết, Cẩm mao thử của Hãm Không đảo tiêu tiền như nước, tuy nhiên, quả thực là cũng rất có tài buôn bán."

"Thì ra là thế!" Mắt nhỏ của Kim Kiền phát sáng, nhìn chằm chằm vào Bạch Ngọc Đường ở tửu lâu đối diện, giống như đang nhìn một thỏi vàng nén tình cờ gặp trên đường---- Không, phải nói là giống như đang nhìn một ngân hiệu tình cờ gặp trên đường.

Triển Chiêu liếc mắt nhìn Kim Kiền một cái, con ngươi lại thoáng lướt qua Nhan Tra Tán.

Nhan Tra Tán đột nhiên cảm thấy sau lưng mát lạnh.

"Chẳng qua là nhờ danh tiếng và địa vị của Ngũ thử Hãm Không đảo trên giang hồ khiến mọi người tin tưởng, bằng không hào kiệt khắp nơi cũng chẳng tới Hãm Không đảo mua bán." Triển Chiêu nói với giọng trong trẻo, êm tai: "Mọi người chỉ thấy Ngũ thử Hãm Không đảo trên giang hồ có địa vị cao cả, giàu có sung túc, cũng không biết rằng thanh danh, địa vị cùng phú quý ngày hôm nay đã khiến họ phải tung hoành chém giết nhiều năm để đổi lấy."

"Ặc!" Kim Kiền đột nhiên thu hồi ánh mắt.

Biện pháp kiếm tiền kiểu này thật nguy hiểm, thường xuyên phải hi sinh xương máu, không thích hợp, tuyệt đối không thích hợp với ta! Thực ra loại công việc ổn định như làm nhân viên công vụ ở phủ Khai Phong vẫn là thích hợp với ta hơn.

Triển Chiêu nâng chén trà, thuận tiện che khuất khóe môi đang nhếch lên.

Nhan Tra Tán cảm thấy trên trán xuất hiện hắc tuyến.

"Đến rồi!" Vũ Mặc vẫn đang tiến hành công tác giám sát đột nhiên thốt ra một câu.

Mắt mọi người lập tức sáng lên, đồng thời nhìn về phía cửa Tiêu Tương Uyển.

Chỉ thấy từ trên xe ngựa đơn, một vị tiểu thư xinh đẹp bước xuống, được nha hoàn đỡ lấy, bước vào trong điếm.

Mắt nhỏ Kim Kiền nheo lại, gắt gao nhìn chằm chằm thiếu nữ đang chậm rãi đi lên lầu ba, cuối cùng chọn ngồi xuống một vị trí cách "Vân công tử" không xa mà cũng chẳng gần nhưng hoàn toàn có thể liếc mắt qua lại với nhau.

"Chính là nàng ta!" Mấy ngày trước Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường, Nhan Tra Tán, Ngải Hổ cùng nhau lên nóc nhà nghi phạm nằm vùng thì đã nhìn thấy nữ nhân có dung mạo giống vậy, Kim Kiền thập phần khẳng định: "Kia chính là nữ nhân của Đỗ gia... Không, hiện tại đã đổi thành họ Mạnh, tên gọi là Thu Lan."

"Đợi khoảng sáu ngày mới xuất hiện." Nhan Tra Tán thở nhẹ một hơi: "Nữ nhân này tính nhẫn nại thật cao."

Triển Chiêu sắc mặt trầm lại, bình tĩnh nhìn hai bàn bên trong Tiêu Tưởng Uyển.

Bên này, Bạch Ngọc Đường tự châm tự ẩm (tự rót rượu tự thưởng thức món ăn) rất thong dong, bên kia nữ nhân họ Mạnh cũng ăn từng chút từng chút rất nhã nhặn.

Đợi mãi cho đến khi đồ ăn trên bàn cả hai gần hết cũng không thấy Bạch Ngọc Đường với nữ nhân họ Mạnh kia giao tiếp với nhau một chữ.

"Sao lại thế?" Kim Kiền vội la lên: "Chẳng lẽ Ngải Hổ tìm nhầm nghi phạm?"

"Đoạn đao Ngải Hổ đã tung hoành hai năm, nổi danh nhờ việc bắt được nhiều trọng phạm mà quan phủ truy nã, khắp nơi đều biết tiếng." Triển Chiêu nhíu mày nói: "Hãy đợi một chút."

"Đúng vậy, trong án tông có ghi rằng nữ nhân này thường dựng cảnh bị bọn trộm cướp hoặc bị lũ thổ phỉ hung ác cướp bóc để dẫn dụ mục tiêu vào tròng." Nhan Tra Tán nói với sắc mặt nghiêm túc: "Lúc này nàng ta chưa ra tay thì Bạch huynh cũng không nên manh động."

"Trộm cướp, thổ phỉ hung ác?" Kim Kiền vò đầu bứt tai: "Giữa ban ngày ban mặt, tại cái thị trấn đông đúc như thế này thì đào đâu ra đám đó đây!" Lại liếc mắt nhìn phía trong tửu lâu đối diện một cái, nữ nhân họ Mạnh và Bạch Ngọc Đường đã dùng bữa xong, bắt đầu đi tính tiền. Kim Kiền càng nôn nóng, mắt nhỏ láo liên nói: "Hay là chúng ta kiếm vải che mặt giả vờ làm mấy tên lòng dạ đen tối thấy sắc liền nổi lòng tham, cưỡng bức con gái nhà lành để Bạch Ngũ gia khai triển màn anh hùng cứu mỹ nhân có được không?"

Nhan Tra Tán, Triển Chiêu, Vũ Mặc đồng thời nhìn Kim Kiền, ánh mắt sáng quắc tia lửa điện.

Da mặt Kim Kiền run lên, vội cúi đầu: "Thuộc hạ chỉ là đề xuất phương án có khả năng thực hiện thôi..."

Trong lúc họ nói chuyện, nữ nhân họ Mạnh đã ra khỏi Tiêu Tương Uyển, đang bước lên xe ngựa.

"Chẳng lẽ hôm nay chỉ là thăm dò?" Nhan Tra Tán nghi hoặc.

Lời còn chưa dứt, bất thường liền phát sinh.

Chợt nghe dưới lầu truyền đến một tiếng ngựa hí thảm thiết, sau đó xe ngựa của nữ nhân họ Mạnh kia bị con ngựa kéo lồng lộn lôi đi một cách cuồng điên.

"Ngựa nổi điên!" Nha hoàn khi nãy chưa kịp lên xe đang vội vàng chạy theo sau, liên tục la khóc: "Tiểu thư! Tiểu thư!"

Ngay sau đó, một bóng áo trắng lóe lên nhanh như tia chớp phóng theo sát xe ngựa.

"Vũ Mặc bảo vệ cho đại nhân! Kim Kiền, đi!" Triển Chiêu đập bàn đứng lên, đạp không trung phi ra.

"Ặc! Hóa ra là dùng kế sách ngựa điên cũ rích này!" Kim Kiền mắt trợn trắng oán giận, đồng thời lao ra theo Triển Chiêu, biến mất khỏi tầm mắt mọi người.

Ở khu phố phía trên nơi người dân đi lại đông đúc, một chiếc xe ngựa mất khống chế chạy loạn, rẽ lung tung đụng vào các quầy hàng bên đường làm đống hàng hóa, rau quả đổ vãi tung tóe. Nhất thời, tiếng ngựa hí, những tiếng la sợ hãi, tiếng chửi mắng, tiếng khóc liên tiếp vang lên, hỗn loạn vô cùng.

Đột nhiên, một bóng áo trắng theo sau xe ngựa đạp gió phi lên, thế như giao long, nhanh như tia chớp, toàn thân lộn một vòng rồi đáp thẳng xuống lưng con ngựa đang hoảng loạn, tay áo bay lên, mạnh mẽ ghìm dây cương.

Con ngựa điên hí dài một tiếng, chân trước nhấc lên khỏi mặt đất.

Bầu trời mùa hạ xanh lam, màu áo trắng như tuyết chói mắt tung bay giữa trời, xẹt qua vô số tia sáng rực rỡ.

Áo tiên ngựa mãnh, hoa lệ khuynh thành. (Tiên ở đây là đẹp, lung linh đó :v)

Lúc Triển Chiêu và Kim Kiền đuổi tới đã nhìn thấy tạo hình khí phách hiên ngang của Bạch Ngọc Đường khiến dân chúng xung quanh mê đắm, trở nên thất điên bát đảo.

Tình huống phát triển về sau của vở kịch, không cần nói cũng biết vẫn theo khuôn mẫu cũ rích ngày trước, rất thuận buồm xuôi gió.

Nam nhân áo trắng anh tuấn nhiều tiền chế ngự được ngựa điên, giải cứu được tiểu thư xinh đẹp như hoa.

Đợi tiểu thư hoa lê đái vũ kia chân thành nhấc màn xe lên, quý công tử ngọc thụ lâm phong đưa tay nắm lấy đôi tay trắng thon dài của tiểu thư, trong nháy mắt đối diện nhau, chính là một cái liếc mắt như mộng, đôi mắt người đẹp liền thẹn thùng, ba đời ba kiếp, thao thủ mãi mãi (giữ trọn tiết nghĩa, ý là phải lòng rồi nên giữ mãi tấm lòng son).

Nụ hoa đào lơ lửng thầm kín, rơi rụng lên bóng hồng kiều diễm; trai tài gái sắc xứng đôi, xuân về theo nguyện ước nhân gian.

Kim Kiền dường như nhìn thấy bối cảnh xuất hiện phía sau hai người là "Cánh hoa đào bay tán loạn, uyên ương sóng đôi bên nhau", quả là hình ảnh hết sức duy mỹ, hơn nữa, trong đầu lại bắt đầu quanh quẩn điệp khúc muôn đời của phim truyền hình:

A~~~ Một vị là tuổi trẻ anh tuấn, một vị là xinh đẹp thùy mị~~~

Chậc chậc!

Bạch Ngũ gia quả nhiên là cao thủ quyến rũ phái nữ, nhìn xem đôi mắt nhỏ tràn đầy tinh lực mê hoặc người, khuôn mặt thanh tú tươi cười khiến người khác mất hồn, nhìn kĩ còn cảm thấy có gì đó mờ ám. Ôi trời ơi, trông cái bộ mặt nhất kiến chung tình không phải nàng quyết không cưới, bầu không khí đúng tiêu chuẩn đất trời không chia cắt được đôi ta, quả thật là diễn vô cùng nhuần nhuyễn nha!

So với người phía dưới----

Kim Kiền dời ánh mắt về cái vị Mạnh Thu Lan kia.

A--- hiển nhiên là bị sắc đẹp của Bạch Ngọc Đường câu mất chút hồn vía, đợi đến lúc Ngải Hổ cùng nha hoàn đuổi đến nơi mới khôi phục lại bình thường.

Hơn nữa...

Ánh mắt Kim Kiền từ trên đôi môi anh đào đang chu lên của Mạnh Thu Lan chuyển đến khuôn mặt xinh đẹp vô cùng đang bắn ra tia sáng bốn phía của Bạch Ngọc Đường, đảo một vòng, thở dài thầm nói:

"Nếu nói về đẳng cấp nhan sắc, Bạch Ngũ gia đúng thật là hại người!"

"Kim Kiền!" Một tiếng quát trầm trầm đánh gãy cảm khái của Kim Kiền.

Kim Kiền quay đầu lại, chỉ thấy Triển Chiêu trưng ra bộ mặt bình tĩnh trợn mắt nhìn mình.

Sao đột nhiên có cảm giác như Tiểu Miêu đang nổi giận vậy?

"Còn không mau đuổi theo!" Triển Chiêu giậm chân, cất bước rời đi.

"Hả?" Kim Kiền quay đầu lại mới phát hiện Bạch Ngọc Đường sau một hồi từ chối không có kết quả đã thức thời mang theo Ngải Hổ cùng với xe ngựa của Mạnh Thu Lan rời đi rồi.

Triển, Kim hai người một mạch theo sau, cuối cùng phát hiện ra Bạch Ngọc Đường với Ngải Hổ đúng là được xem như khách quý, được nghênh đón vào cửa "Mạnh phủ".

"Uây, Bạch Ngũ gia đích thân ra tay có khác, tiến triển cũng thật nhanh đó!" Kim Kiền ngồi xổm trong góc mở to mắt nhìn cổng Mạnh phủ dần khép kín, có muôn vàn xúc động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.