Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ

Quyển 9 - Chương 6: Tương dương án_ chap 6



Bạch Nguyệt đằng Tây, gió nhẹ sương mù.

Nhan Tra Tán đứng nhìn chăm chú vào trong hầm tối giữa rừng thẳm, hai tay giấu trong áo, không nén nổi lo âu.

"Nhan đại nhân xin bớt lo lắng! Công phu đào đất khoét hầm của Triệt Địa Thử nổi danh giang hồ, tuyệt đối không phải là hạng hữu danh vô thực. Lần này đích thân ra tay thì Bao đại nhân và mọi người chắc chắn sẽ bình yên vô sự!" Lư Phương trấn an.

Nhan Tra Tán gật đầu: "Nhan mỗ tuyệt không dám nghi ngờ khả năng Hàn Nhị gia! Chỉ là... Mọi người xuất phát đã lâu, nay trời sắp sáng mà vẫn không mảy may thấy động tĩnh gì... Chẳng hay có biến?"

"Đến rồi!", Tưởng Bình đột nhiên đứng dậy nói, cắt ngang mạch lo lắng của Nhan đại nhân.

Quả nhiên, đâu đó vang lên tiếng sột soạt. Chẳng mấy chốc, đã thấy đầu móc sắt bạc bay ra, cắm vào miệng hố. Hàn Chương thò đầu ra, trèo lên.

"Mau lại đây giúp đỡ bọn ta!", Hàn Chương vẫy tay ra hiệu. Mọi người mừng rỡ chạy tới, đồng tâm hiệp lực kéo những người đang ở trong hố ra ngoài.

"Ân sư! Công Tôn tiên sinh! Trương Long Triệu Hổ! Tốt quá! Mọi người đều không sao...", Nhan Tra Tán hai mắt đỏ hoe nhìn mọi người mừng mừng tủi tủi.

"Triển Chiêu, Kim giáo uý, Tam đệ và Ngũ đệ đâu!?", Lư Phương nhìn về phía miệng hố không khỏi thắc mắc.

"Ở ngay sau đó đại ca!", Hàn Chương vừa quay đầu vừa đáp.

Tuy nhiên, hố đen kìn kịt như không có đáy, tuyệt nhiên không có động tĩnh gì của bốn người còn lại.

"Aizz! Sao thế nhỉ?", Trương Long Triệu Hổ sốt ruột chạy tới miệng hố, nóng lòng muốn nhảy ngay vào tìm kiếm. Bỗng nhiên, một đoạn thừng vút lên, đầu Từ Khánh nhô ra: "Nào nào! Mọi người phụ ta kéo Triển Chiêu và Kim giáo uý lên coi!"

"Triển hộ vệ và Kim giáo uý?", Nhan Tra Tán sững người, dường như chưa bắt kịp được tình tiết bị bỏ sót nào đó, chỉ thấy mọi người vội vàng hò nhau kéo dây thừng.

Một lát sau, Kim Kiền được kéo lên....

"Ơ?!" Nhan Tra Tán, Lư Phương, Vương Triều, Mã Hán sững người lại. Đến khi nhìn lại cẩn thận thì ai nấy mắt mở trợn ngược thêm vài phần tròng trắng, mồm há rộng ra thêm vài phân ngạc nhiên.

Là Kim Kiền đang... Nằm đè lên vị hồng y hộ vệ sắc mặt trắng bệch.

Trong mắt mọi người, cảnh tượng người nọ nằm lên người kia, cho dù có kẻ hiểu rõ nguyên nhân, cũng không tránh khỏi lúng túng, đặc biệt là khi người cuối cùng là Bạch Ngọc Đường nhảy ra khỏi hố, mặt mũi hầm hầm như cái quan tài.

"Triển hộ vệ và Kim giáo uý... Thế này...?!", Nhan Tra Tán vốn nổi tiếng bình tĩnh trầm ổn mà mắt cũng giật giật, nhìn sang Bao đại nhân, có ý hỏi.Bao đại nhân vẻ mặt bất đắc dĩ, vốn định mở mồm ra trả lời, nào ngờ câu chưa ra đến cửa miệng thì đã bị một thanh âm chói tai truyền tới cắt ngang.

"THẾ NÀY LÀ SAO?"

Mọi người chấn kinh, ngẩng đầu ngó nghiêng.

Trông ra, thấy ba bóng người từ trên không hạ xuống. Dẫn đầu là sắc trường bào tím thẫm, vẻ mặt âm trầm, tóc trắng râu bạc, quỷ khí ngút trời. Đi ngay sau là người vận bạch bào, lông mày sặc sỡ, tiên phong đạo cốt. Người còn lại mắt phượng nheo lại, hắc bào trùm thân, tay áo lộng gió, trước trán rủ xuống chỏm tóc bạc.

Không khó để nhận ra đây là Độc Thánh, Y Tiên và Nhất Chi Mai.

Và có vẻ như người vừa hét lớn là Độc Thánh đang nộ khí xung thiên, lửa giận ngập thân.

"Tên tiểu tử thúi làm trò gì thế?", Độc Thánh quát lớn, rẽ đám đông đi đến trước Kim Kiền và Triển Chiêu.

Tình cảnh lúc này như thể vị Ngự Tiền hộ vệ vừa làm chuyện gì đó không thể mở miệng, còn chúng nhân thì đang ú ớ không hiểu gì mà loạn hết cả lên.

Mà Nhan Tra Tán và một số người khác thì đúng là không hiểu gì nên càng không thể mở lời.

Mà Bao đại nhân, Công Tôn tiên sinh, Hàn Chương, Trương Long Triệu Hổ thì đương nhiên hiểu, nhưng vấn đề là cái hành động kì lạ của vị Ngự tiền hộ vệ để dẫn đến cơ sự này.... Khiến cho chúng nhân không biết đường nào để thanh minh.

Mọi người nhất thời nhìn nhau, không trả lời nổi câu hỏi của Độc Thánh.

Cuối cùng, cái người nào đó nãy giờ vẫn đang gục mặt vào ngực Triển Chiêu, không ngẩng nổi mặt mũi, càng không cách nào chịu nổi ánh mắt toé lửa sau lưng, hiện đã ngưng việc giả chết, ngửa đầu lên lí nhí: "Nhị... Nhị sư phụ!"

Mặt ửng hồng, tai đỏ bừng, tóc loạn xạ, thân hình tàn tạ, thêm nữa là bàn tay bị Triển Chiêu nắm chặt...

Độc thánh hai mắt như âm hoả ngùn ngụt, ầm ầm phát tác, quát mắng: "Ngươi dám...."

"Oan uổng quáaaaa!", Kim Kiền mếu máo, "Con thực sự không hề trêu trọc Triển đại nhânnnnnnn......"

Mọi thứ lại một lần nữa đi vào im ắng.

Mọi người nhìn Độc Thánh mặt đen như đáy nồi, rồi thấy Kim Kiền bộ dạng vô tội hiền lành, từng người sắc mặt đỏ lên, cúi đầu, vai run run, cảm tưởng nếu nhịn thêm sẽ bị táo bón mà chết.

"Phụt", Nhất Chi Mai đứng sau Y tiên, không chịu được, đã phun ra tiếng đầu tiên.

"Muahaaaaaaahaaaaa!", Y tiên với bộ dáng xem kịch vui bật cười thành tiếng, khiến xung quanh cũng chẳng còn giữ ý, có cớ cười theo.

Chỉ có 2 người, muốn cười cũng không nổi.

Một người là Độc Thánh, người kia... Là Bạch Ngọc Đường.

***

Sơn động vắng vẻ, Bao đại nhân, Nhan Tra Tán, Tứ Thử, Tứ đại giáo uý cùng Nhất Chi Mai và Phòng Thư An ngồi thành vòng tròn luận kế đánh địch."Tương Dương Vương giờ có lẽ đã phát hiện ra được Ân sư biến mất nên chắc đang rất tức giận! Học trò chỉ sợ hắn ném chuột vỡ bình, sớm ngày thúc binh dấy quân tạo phản!", Nhan Tra Tán dự đoán, "Học trò sớm đã gửi đi mật hàm cấp tốc đến các phủ huyện lân cận, ra lệnh điều động binh lính chi viện đánh Tương Dương Vương!"

"Tốt lắm!", Bao đại nhân gật đầu nói, "Tuy nhiên mật hàm đến nơi cũng phải vài ngày, nếu có biến trong thời gian này, e sẽ khó hoàn thành trọng trách!"

"Tưởng tứ gia!", Công Tôn tiên sinh nhìn sang Tưởng Bình, "Bùi gia trang đã chuẩn bị tới đâu rồi?!"

"Thực không thuận lợi lắm!", Tưởng Bình lắc đầu, "Kỳ Lân Môn đang dùng tiền chiêu mộ cao thủ thiên hạ, hệt như những gì Bùi gia trang làm. Tuy rằng bây giờ rất nhiều môn phái anh hùng tề tựu nhưng cũng không ít kẻ về dưới trướng hắc đạo! Tình thế bây giờ một chín một mười!"

"Hả? Kỳ Lân Môn môn chủ không phải đang bị Tương Dương Vương giam lỏng ở Xung Tiêu Lâu hay sao? Làm sao còn ra ngoài thu mua cao thủ được?", Phòng Thư An mặt đầy nghi vấn.

"Cái này có gì khó hiểu?!", Hàn Chương thủng thẳng đáp, "Ai là Môn chủ đều do Tương Dương Vương quyết định, sớm thay người khác là được rồi!"

Vẻ mặt Phòng Thư An hiện lên vẻ ảm đạm thấy rõ.

"Tương Dương Vương có Tương Dương cửu quận, trong khi bên ta cũng có viện quân của các phủ quận lân cận, bọn hắn có thế lực hắc đạo về dưới Kỳ Lân Môn, bên ta giang hồ kì cựu của Bùi gia trang tề tựu...", Công Tôn tiên sinh từ từ vuốt râu, "Vậy là bây giờ ai chớp được thời cơ liền là kẻ thắng! Có điều..."

Sư gia nho nhã ngước mắt phụng lên nhìn xung quanh mọi người.

"Liêu quốc!", Nhan Tra Tán cùng Tưởng Bình dị khẩu đồng thanh.

"Đúng thế! Cho đến nay hướng đi của Liêu quốc còn khá mập mờ, vẫn còn là ẩn số!", Công Tôn tiên sinh chau mày.

"Giang hồ có nghe được tin tức gì của Liêu quốc và Phạm tiểu vương gia không?", Bao đại nhân đề hỏi.

Lư Phương lắc đầu, "Thiên Hạ Đệ Nhất Trang phái mật thám đi nói rằng, "Phạm Tiểu Vương Gia vừa bước chân vào địa hạt Liêu quốc liền mất tích, sống chết bất minh!"

Mọi người ủ rũ.

"Tình thế cấp bách! Lư đảo chủ mau mời anh hùng Thiên Hạ Đệ Nhất Trang khởi hành ngay hôm nay, nhất định phải đến Tương Dương thật nhanh!", Bao đại nhân nghiêm giọng.

"Thảo dân tuân mệnh!",

Lư Phương ôm quyền xoay người đi nhanh khỏi sơn động.

"Giờ phải xem ai nhanh hơn rồi!", Bao đại nhân thở dài.

"Ân sư đừng quá nhọc tâm lo lắng! Lưới trời tuy thưa mà khó thoát! Tương Dương Vương tạo phản là nghịch với thiên ý! Chắc chắn hắn sẽ không thể toại nguyện!", Nhan Tra Tán cố trấn an.

Công Tôn tiên sinh gật đầu: "Dù sao chúng ta cũng đã tận lực chuẩn bị! Thành hay bại đều phụ thuộc ý trời!"

"Được rồi được rồi! Bận bịu mấy hôm nay lại được Lão Ngũ doạ cho gần chết! Nghỉ ngơi một đêm thoải mái trước rồi hẵng tính!", Hàn Chương thở hắt ra."Không đúng!", Phòng Thư An đột nhiên vỗ đầu, cao giọng: "Vẫn còn một chuyện lớn!".

Mọi người chăm chú nhìn Quỷ đầu to.

"Cái đầu to nhà ngươi còn có tâm sự gì?", Từ Khánh bạt đầu Phòng Thư An.

"Thật sự là chuyện không nhỏ!", tên này mở to mắt, "minh thư vẫn ở trong Xung Tiêu Lâu! Các ngươi quên sao?"

Nghe đến đấy, ai nấy cũng trợn tròn.

"Giờ tội danh mưu phản của Tương Dương Vương đã là sự thật! Minh thư có hay không cũng chẳng thành vấn đề! Chi bằng chúng ta cho một phát phích lịch lôi hoả đạn dỡ tung cái Xung Tiêu Lâu đó nghen?", Hàn Chương nhăn nhở.

"Không được! Nhất định không!", Phòng Thư An giãy nảy. "Môn chủ đặc biệt dặn dò cần phải lấy được minh thư!"

"Tại sao?", Công Tôn tiên sinh nhíu mày, "Trong đó còn có cái gì mà chúng ta chưa biết?!"

"Các ngươi đương nhiên không biết! Môn chủ cũng chỉ mới nhận được tin hôm qua thôi!", Phòng Thư An một mặt thần bí, "Bởi vì trong minh thư còn có bản danh sách..."

"Danh sách?", ai nghe xong cũng ngẩn ra, "Danh sách gì?"

"Là bản danh sách các quan viên về phe Tương Dương Vương!", Phòng Thư An nói như thể không khiến người ta ngạc nhiên thì nhất quyết không ngừng lại, "Nghe nói sau khi Tương Dương Vương hoàn thành đại sự sẽ luận công ban thưởng theo danh sách đó!"

Mọi người thất sắc.

"Danh sách quan viên về dưới trướng Tương Dương Vương...", Bao đại nhân đứng dậy đi đi lại lại, nhíu mày nhìn mọi ngươi, "Quan viên trong danh sách này đều có lòng bất trung, giống như ung nhọt của xã tắc, không thể không trừ bỏ!"

"Ân sư dạy phải! Nếu đã là đám bại hoại như vây thì cần bắt gọn một lần, tránh để hậu hoạ về sau!", Nhan Tra Tán một mực đồng tình.

"Nhưng minh thư vẫn đang trong Xung Tiêu Lâu!", Tưởng Bình vuốt râu hạ giọng.

"Đúng thế! Môn chủ nói với ta là giấu ở đỉnh Xung Tiêu Lâu!", Phòng Thư An ra sức gật đầu.

Chúng nhân trầm mặc.

"Nói cách khác thì lại phải xông vào Xung Tiêu Lâu lần nữa sao?", Hàn Chương nhìn mọi người, sắc mặt giống như ăn phải cái gì kinh tởm lắm.

"Đơn giản! Vậy đào đường hầm khác là xong!", Từ Khánh lạc quan đến đơn giản.

"Tam đệ!", Hàn Chương thở dài, "Trên đỉnh Xung Tiêu Lâu đệ định đào cái hầm nào trên đó?"

"Ủa?! Thế phải làm sao?", Từ Khánh vò đầu. "Đâu thể cứ đường đường chính chính mà xông vào Xung Tiêu Lâu đâu?"

"Xung Tiêu Lâu cơ quan hiểm hóc, giang hồ ra vào có mấy ai...", mắt Tưởng Bình loé sáng nhìn sang một người.

Nhìn theo ánh mắt Tưởng Bình, mọi người cũng đều lộ ra vẻ vui mừng.

Người bị nhìn đến độ lạnh run cả người.

"Tại hạ chỉ là tên trộm tầm thường, làm gì có bản lĩnh đặng mà xông vào Xung Tiêu Lâu!"

Chính là người mà Y tiên độc thánh đưa tới, Thiên hạ đệ nhất thần thâu Nhất Chi Mai."Các hạ đừng khiêm tốn! Ai cũng biết Nhất Chi Mai không phải là hư danh!", Tưởng Bình cười nham nhở, "nếu nói giang hồ có ai có thể an toàn thoát khỏi Xung Tiêu Lâu thì cũng chỉ có thể là Thiên hạ đệ nhất thần thâu!"

Nhất Chi Mai u ám: "Không phải tại hạ khiêm tốn! Mà là Xung Tiêu Lâu này do một tay quái tài Ôn Văn xây dựng nên! Tại hạ trước kia cũng có dịp ghé qua những nơi Ôn Văn đặt cơ quan. Quả thực tinh diệu vô cùng! Đáng sợ nhất là Ôn Văn có sở thích đặt sinh tử cơ quan trong cơ quan. Nếu muốn một mình vào đó mà sống sót trở ra thì chẳng khác gì nằm mơ giữa ban ngày!"

"Sinh tử cơ quan?", Nhan Tra Tán hỏi, "đây là ý gì?"

Nhất Chi Mai thở dài ngao ngán: "Sinh tử cơ quan là tên do tại hạ tuỳ tiện đặt, chứ tên thật là gì thì chắc chỉ có Ôn Văn biết!"

"Đừng lảm nhảm nữa! Nói mau! Sinh tử cơ quan là cái giống gì?", Hàn Chương cổ dài hóng hớt.

Vẫn duy trì vẻ mặt u sầu, Nhất Chi Mai tiếp tục nói: "Sinh tử cơ qua nói trắng ra là sinh cơ quan và tử cơ quan! Cái gọi là tử cơ quan giống như chúng ta bình thường hay gặp phải như ám tiễn, bàn chông, khói độc. Còn sinh cơ quan là...", Nhất Chi Mai hít một hơi, mặt ngưng thần sắc nhìn mọi người, thả một chữ: "Nhân!"

"Nhân?", không ai không khỏi sững lại.

"Đúng thế! Chính là Nhân!", mắt giật giật, Đệ nhất thần thâu tiếp tục nói, "Có thể là mỹ nữ, có thể là người lẻo mép lừa cho chúng ta tin, có thể là kẻ võ công cao cường một đao giết gọn, hoặc người vô hại hay trẻ con âm thầm hạ độc! Tóm lại kiểu gì cũng có!"

"Giống như Ngũ đệ và Kim giáo uý ở Xung Tiêu Lâu gặp phải Giang Xuân Nam?!", Tưởng Bình trầm mặc.

"Đúng đúng! Chính là loại này!", Nhất Chi Mai gật đầu lia lịa, "nếu đụng phải tử cơ quan thì không sao, hiểu được bát quái, khinh công cao cường thì có thể an toàn trở ra! Tuy nhiên nếu gặp phải cơ quan sống... Chẳng bao giờ ta biết sẽ gặp phải ai, dùng chiêu trò gì, cái khó đoán nhất lại chính là thứ nguy hiểm nhất..."

Mọi người nhìn nhau khó hiểu.

Nhất Chi Mai vò đầu bứt tai, nói: "Nếu chỉ là mỹ nhân kế thì tại hạ không ngại! Tuy vậy nếu gặp cao thủ võ nghệ cao cường, hoặc cao thủ dụng độc thì tại hạ chắc chắn khó bề chống đỡ!"

Không khí xung quanh bị Nhất Chi Mai kéo xuống cho càng lúc càng trầm mặc.

"Theo ý kiến của tại hạ thì... Ngoài tại hạ, các vị bên kia nhất định là thích hợp!", Nhất Chi Mai dừng mắt lại nhìn về nơi sâu nhất trong sơn động, nhất thời thở dài, "Chỉ là xem ra có chút phiền phức..."

***

Cùng lúc đó, ở cách không xa, Độc thánh sa sầm nét mặt, không ngớt lời giáo huấn đệ tử chân truyền của mình.

"Cứng cáp ha! Vì một tên tiểu tử thúi mà cùng một tên tiểu tử thúi khác xông vào Xung Tiêu Lâu! Còn suýt không toàn mạng trở ra! Đệ tử Độc thánh quỷ thần ta lại dại trai suýt vì hai cái nam nhân kia mà bỏ mạng! Thật tức hộc máu ta mà!"

"Đồ nhi sai rồi! Nhị sư phụ nguôi giận!", Kim Kiền quỳ xuống, cổ rụt lại, vẻ mặt ăn năn.

"Tiền bối! Là vãn bối không chăm sóc tốt Tiểu Kim Tử...", Bạch Ngọc Đường bên cạnh, sắc mặt nghiêm túc thỉnh tội. Nói chưa được một nửa, liền bị ngân châm đâm vào huyệt lưng, tê buốt toàn thân khiến Bạch ta không thốt thêm nổi tiếng nào."Nội thương của ngươi chính là bị âm lãnh gây thương tích, nhất định phải dùng kim châm chích vào dẫn âm độc ra mới được!", Y tiên ngồi cạnh Bạch Ngọc Đường vân vê kim châm.

"Đa tạ Y tiên tiền bối...", Tiểu Bạch cắn rắng nghiến lợi để tránh bật ra tiếng hét.

Độc thánh nhìn sang Bạch thử, hừ lạnh một tiếng, rồi nhìn sang Kim Kiền, "Ngươi một thân nữ tử, thế mà lại để sơ suất, khiến người ngoài nhìn thấy bộ dạng ướt nhẹp, xuyên thấu! Cái này nếu để truyền ra thì còn thể thống gì??!"

"Con cũng đâu ngờ a...", Kim Kiền cúi đầu ấm ức oan uổng.

"Độc thánh tiền bối! Chuyện này thật khó trách Tiểu Kim Tử...", Bạch Ngọc Đường toát mồ hôi lạnh mong hoà giải giúp Kim Kiền, "chuyện xảy ra quá đột ngột...",

"Bụp!", một miếng cao dán dính đập trước ngực Bạch Ngọc Đường. Sức nóng kinh khủng khiến Bạch ta toát mồ hôi ròng ròng.

"... Sau đó phải dùng miếng cao nóng này đặng mà ép hàn khí ra!", Y tiên cúi xuống từ từ nói.

"Đa tạ.. Ư ư!", Bạch Ngọc Đường lau lau mồ hôi trên cổ, gắng gượng nói.

"Còn nữa! Do nhiều lần dùng huyết cổ nên tinh lực tổn thương, tinh huyết hao tốn! Nếu không trị tận gốc thì không ổn!", Độc thánh vừa nói vừa cào ra nửa cân bột thuốc.

"Cái này...", Kim Kiền cười gượng.

"Cái gì? Tiểu Kim Tử! Sao ngươi không nói gì cho ta biết?", Bạch Ngọc Đường hốt hoảng.

"Bốp!", một nắm tay gõ mạnh vào miếng cao dán trên ngực Tiểu Bạch.

"Í! Dán chưa chắc nè!", Y tiên thu tay về, xoa xoa gân cốt.

Còn Bạch ta thì bị gõ một cái, mặt khựng lại, thở không ra hơi.

"Cái này... Đại sư phụ...", Kim Kiền trộm liếc vẻ mặt không dám giận cũng không dám cãi của Bạch Ngọc Đường, do dự mở miệng: "Bạch ngũ gia... Thật ra..."

"Cái gì?", Y tiên ngước đầu lên cười hiền hoà. Cổ tay xoay một cái lộ ra mấy cái kim châm vàng chói loé nơi đầu ngón tay. "Đồ nhi ngoan định nói gì sao?"

"Dạ không có! Đại sư phụ! Mời người cứ tự nhiên!", Kim Kiền đem mấy lời định nói nhét ngược trở lại, cúi đầu ngoan ngoãn.

Bạch ngũ gia! Không phải ta không muốn giúp huynh! Là Đại sư phụ thực sự đáng sợ!

Trong khi đó, Độc thánh nhìn Kim Kiền, ánh mắt từ từ dời sang cổ tay bị Triển Chiêu nắm chặt, mắt loé lên, miệng lạnh lùng một tiếng "hứ" rồi nói với Y tiên: "Dược lão đầu! Trị thương cho tên tiểu tử thúi này thôi!"

"Mới uống một viên hộ tâm đan! Có lẽ cũng sắp đến lúc rồi!", Y tiên cười cười.

Không hiểu sao nhìn vẻ mặt hai vị tiền bối đức cao vọng trọng, cả Kim Kiền lẫn Bạch Ngọc Đường đều không hẹn mà cùng run lên.

"Ơ... Cái này... Nhị vị sư phụ chắc cũng vất vả rồi! Chi bằng để đồ nhi trị thương cho Triển đại nhân nha?", Kim Kiền vội nói, "hơn nữa tay đệ tử vẫn chưa rút được..""Đồ nhi đã mấy ngày vất vả rồi! Cứ để vi sư tuỳ ý!", vừa nói, Y tiên rút ra ngân châm đâm mạch nơi cánh tay Triển Chiêu. Bàn tay lúc này mới nới lỏng, vừa khéo cho Kim Kiền rút được cái tay tê rần của mình ra.

"Sao? Không tin tưởng đại sư phụ? Hay là không tin tưởng lão già này?", Độc thánh lừ lừ quay lại nhìn bằng ánh mắt rắn độc âm hiểm.

"Đồ nhi tất nhiên tin tưởng...", Kim Kiền nuốt nước bọt đứng tránh sang một bên, "nhọc lòng nhị vị sư phu rồi! Hơ hơ.. Hơ hơ..."

"Tiểu Kim Tử...", Bạch Ngọc Đường ở cạnh vội nháy mắt ra hiệu cho Kim Kiền.

"Bốp!", Y tiên lập tức tung chưởng ép một cái cao nóng khác vào rún Tiểu Thử. Lần này đau đến mức Bạch Ngọc Đường không thể kìm chế nổi nữa mà thất thanh một tiếng "Auuuuu", nhảy xa cách Y tiên vài thước, lùi về núp cùng một góc với Kim Kiền.

"Yên tâm! Ta sẽ trị thương tốt cho tên tiểu tử này!", Y tiên hiền lành tươi cười nhìn hai đứa nhỏ tội nghiệp đang núp lùm.

Bạch, Kim không khỏi run lên, chỉ có thể trơ mắt nhìn hai vị võ lâm bắc đầu tuổi đời cộng lại tròn 200, một người từ bi, một người lạnh lùng ngồi xuống cạnh Triển Chiêu.

Xoạt xoạt xoạt, giật tung quan bào đỏ, ném đi.

...

Một nắm kim châm cắm khắp người...

Một nắm bò bò nhễu máu nhét vào miệng...

"Ai yo má ơi!", Kim Kiền kêu lên lực bất tòng tâm.

Bạch Ngọc Đường ngó Triển Chiêu rồi nhìn hai miếng cao dán trên người, nuốt nuốt nước bọt, mặt biết điều mặc áo thắt đai.

Bao đại nhân cùng những người đứng đó không hẹn mà cùng lộ nét mặt nhìn đông ngắm tây, lần lượt tìm lí do đi ra khỏi sơn động.

Chỉ có Nhất Chi Mai lười nhúc nhích nên nằm xiêu vẹo trong bất động.

Sơn động yên lặng như vẻ vốn có.

Bạch Ngọc Đường thắt chặt đai lưng, ngồi xuống một lúc. Mắt hoa đào khẽ động nhìn bóng người gầy nhỏ bên cạnh... Yết hầu lăn lên lộn xuống mấy vòng, thở ra hít vào vài lần, cuối cùng chịu không được nên đành mở miệng: "Tiểu Kim Tử... Trong bảo tàng của Tương Dương Vương, Triển Chiêu và ngươi..."

Đến rồi đây!

Chuột bạch thăm dò tình địch rồi đây!

Da đầu ai đó run lên, nhưng lập tức lấy lại tinh thần ứng đối.

Anh đây sẽ lập tức bóp nát hiểu lầm từ trong trứng nước!

"Bạch ngũ gia! Là huynh hiểu lầm thôi!", Kim Kiền trưng ra bộ mặt thành khẩn.

"Hiểu lầm?", khoé miệng Bạch Ngọc Đường khẽ động hai cái, muốn làm ra vẻ cố cười nhưng bản thân thất bại, "Sao lại hiểu lầm được?! Triển Chiêu rõ ràng đã sớm biết ngươi là nữ tử! Hơn nữa đối với ngươi rõ ràng là..."

"Hiểu lầm! Nhất định là hiểu lầm!", Kim Kiền cao giọng, "Triển đại nhân trước kia đúng là do vô tình mà biết ta là nữ nhi! Nhưng hôm đó... Khụ khụ... Tuyệt đối là hiểu lầm!"Nói tới đây, Kim Kiền hít một hơi, đem bộ mặt đoan chính nhất trưng ra: "Lúc ấy, Triển đại nhân rõ ràng sắp tẩu hoả nhập ma cho nên khí huyết dồn ứ, tầm nhìn không rõ, bước đi không vững, ma xui quỷ khiến thế nào mới ôm nhầm người!"

Khoé mắt Bạch Ngọc Đường hơi giật mấy cái, "Ôm nhầm người?"

"Đúng thế! Chính là ôm nhầm người!", Kim Kiền mắt mở lớn như hai cái đèn pha, "Tâm tư của Triển đại nhân ta hiểu rất rõ, từ đầu đến cuối người mà đại nhân thích là...", dừng lại một lát ra vẻ thần bí, nuốt nước bọt, thấp giọng, "Bạch ngũ gia ngài đó!"

Cả động lại rơi vào im ắng.

Y tiên, Độc thánh đang chữa trị cho Triển Chiêu mà cũng phải từ từ quay đầu ngó sang, mắt mở lớn, mồm há to nhìn đồ nhi của mình.

"Bốp!", Nhất Chi Mai đang nhắm mắt tựa lưng nơi vách núi nhất thời không giữ được thăng bằng nên ngã dập đầu xuống đất.

Mặt Bạch Ngọc Đường thì chẳng khác gì bị sét đánh, hai mắt muốn nổ tung nhìn chằm chằm Kim Kiền, mãi mới nặn ra một câu: "Ngươi... Ngươi nói cái gì?!"

"Bạch ngũ gia! Huynh đừng giả ngốc nữa đi!", Kim Kiền vỗ vai Bạch Thử, nháy nháy mắt, "Huynh không phải cũng rất ái mộ Triển đại nhân hay sao?"

"Ngươi nói lung tung cái gì đó?", Bạch Ngọc Đường tức giận hét lớn.

"Ngũ gia, huynh hét cái gì!", Kim Kiền ngoáy ngoáy tai, "Đây là do chính miệng huynh nói với ta mà!"

"Lúc nào... Ta nói lúc... Lúc nào?", Bạch Ngọc Đường líu lưỡi, lắp bắp.

"Huynh quên sao?", Kim Kiền chớp mắt, "Đêm mà ta chuyển đến Phu tử viện, huynh uống say rồi mò đến phòng ta, nói cái gì mà ngày nhớ đêm mong một ai đó, một lòng chung thuỷ thề trọn kiếp, một ngày không gặp nhớ phát điên..."

Kim Kiền nói xong, Bạch Ngọc Đường lục óc nhớ lại, dừng suy nghĩ chốc lát, rồi mới giật mình nói: "Nói bậy! Ngũ gia ta nói thế lúc nào? Rõ ràng là..."

"Ai yo! Cái việc cỏn con này mất công tính toán thanh minh làm gì?!", Kim Kiền bộ dạng xua tay như muốn phủi đi những lời Bạch Ngọc Đường cố giải thích, "Dù sao ai cũng hiểu í mà!"

"Không phải!", Bạch Ngọc Đường một lòng muốn phản bác.

"A nếu nói thế,...", Kim Kiền đột nhiên nhớ ra vỗ tay, "Ngũ gia lúc rượu say lời nói chân thật, Triển đại nhân núp ở cột nhà trên phòng ta...."

Bạch Ngọc Đường như hỏng cơ mặt.

"Thì ra là thế!", Kim Kiền có vẻ ngộ ra điều gì ghê gớm lắm, "Sau đó, Triển đại nhân không màng ăn uống mấy ngày liền, ta còn nghĩ Triển đại nhân tâm lý có gì chấn động, hoá ra là tâm tư chấn động đó mà!"

Bạch Ngọc Đường kinh ngạc đến độ không biết phải nói sao.

"Ài! Ta thật ngốc!", Kim Kiền thở dài tiếc hận, "Bao nhiêu manh mối như thế mà ta lại không nhìn ra từ đầu! May có Nhan đại nhân nhắc nhở thì mới hiểu ra! Quá tội lỗi!"

"Nhan đại nhân?! Nhan đại nhân làm gì?!", Bạch Ngọc Đường nghệt mặt, cao giọng hỏi.

"Nhan đại nhân nói với ta Triển đại nhân thích Bạch ngũ gia í!", Kim Kiền một mặt vô tội, bán đứng vị khâm sai nào đó.Bạch Ngọc Đường kinh chấn, không nặn nổi một lời. Hồi lâu mới run run nặn ra được mấy chữ: "Sao... Sao... Lại thế được?"

"Đương nhiên Nhan đại nhân nói vòng vo rất khó hiểu!", Kim Kiền gật gù, "Nhan đại nhân nói người mà Triển đại nhân thích, xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, người này cùng chung hoạn nạn sớm tối bên nhau, lâu ngày sinh tình, Ngũ gia nghe ra không phải Ngũ gia thì còn ai trồng khoai đất này?"

Bạch Ngọc Đường mắt banh lớn, đờ người ra như khúc gỗ, rơi vào trạng thái á khẩu hồi lâu, mãi sau mới nói: "Tiểu Kim Tử... Ngươi bị đần à?"

"Đần?", Kim Kiền ngước mắt, mặt thương tâm nhìn Bạch Ngọc Đường, "Ngũ gia! Ta thấy huynh mới ngốc! Giờ là lúc nào còn cãi chày cãi cối?!"

"Người mà Nhan Tra Tán đang nói đến rõ ràng là..."

"Thế Triển đại nhân khi thi triển Xuân phong nhất tiếu tất sát kĩ (*), huynh có thấy tim mình trật đi một nhịp không?"

------

(*) Thật ra đã muốn dịch là Cười gió xuân một đòn giết sạch =)))

------

"Sặc!", Bạch Ngọc Đường tí nghẹn chết, mắt dịch đi, mặt đỏ lên.

Kim Kiền hỏi câu này vốn dĩ muốn thức tỉnh Bạch Ngọc Đường nhưng chính mình lại ngẩn ra trước.

Chờ tí... Hình như ta cũng...

Ảo giác! Chắc chắn là do đang đứng ở phương diện Ngũ gia mà nghĩ nên mới nhập vai như vậy!

Kim Kiền hít một hơi rồi hỏi tiếp: "Lúc Triển đại nhân bị thương, huynh đau lòng, đúng chứ?"

"Ta...", Bạch Ngọc Đường cắn chặt môi, chân mày nhíu chặt, sắc mặt vừa hồng giờ chuyển trắng.

Mà có một người phản ứng cũng gần tương tự sau khi chính mồm hỏi câu trên.

Sao lại thế này! Trong lòng mình có gì không ổn.

Ảo giác! Chắc chắn là ảo giác.

Kim Kiền cắn răng nhìn Bạch Ngọc Đường, hỏi: "Khi biết Triển đại nhân ở Xung Tiêu Lâu, giữa lằn ranh giới sinh tử, có phải huynh nghĩ dẫu thịt nát xương tan cũng phải cứu được Triển đại nhân ra, đúng chứ?!"

Bạch Ngọc Đường từ từ ôm ngực.

Ấy cái này... Cái này...

Kim Kiền mắt nhỏ khẽ động, cũng từ từ đưa tay lên tóm chặt ngực áo.

Không! Chắc chắn không phải! Lại ảo giác nữa đi!

Mắt Kim Kiền bắt đầu giật điên đảo, kiên trì lết đến câu hỏi cuối cùng: "Còn nữa, nhìn Triển đại nhân... Khụ... Ôm nhầm người có thấy... Trong lòng..."

Bạch Ngọc Đường mặt cắt không còn giọt máu, từ từ rũ mắt ảm đạm.

Chữ cuối cùng vừa nói xong, Kim Kiền đột nhiên thấy lòng nặng trịch, tim đập thình thịch, sau lưng lạnh toát từng cơn, bất giác cắn chặt môi.

Không... Không phải chứ! Cái ảo giác đến mức này thì quá đáng sợ rồi!

"Không đúng!", Bạch Ngọc Đường từ từ ngước lên nhìn Kim Kiền, đôi mắt phong tình đào hoa từ từ sáng lên, "Không đúng!" (*)------

(*) một chữ thốt lên bình thiên hạ

"Bạch thử buê đuê- KHÔNG PHẢI TA"

Thế nhé =)) má Tâm cứ mập mờ chứ em nó đã tự khẳng định em nó không buê đuê bắt đầu từ đây nhé ><"

------

"Hả?!", Kim Kiền đang nhìn xa xăm, bỗng giật mình ngẩng lên.

"Ta nhìn Tiểu Kim Tử lúc cười, tim đập nhanh hơn!

Ta nhìn thấy Tiểu Kim Tử lúc bị thương lòng đau hơn!

Thấy Tiểu Kim Tử liều mạng mình, thì càng không thể dằn lòng, nên tự bảo bản thân có chết cũng không để nàng mạo hiểm!

Còn lúc Triển Chiêu ôm lấy nàng, trong lòng Ngũ gia..."

Nói một tràng liên hoàn những câu kinh thiên động địa sấm dậy đất bằng vừa rồi, Bạch Ngọc Đường đột nhiên nghẹn ngào. Cả người cứng đờ lại.

Không sai! Cái cảm giác nhìn hai người họ ôm lấy nhau, cảm giác như bị mũi đao hoàng liên nhúng dấm chua xuyên thẳng vào tim, đau tận tâm gan, cay đắng khó tả...

Chỉ là...

Nỗi đau đó... Vị đắng nọ... Là vì ai? (*)

------

"Là do người con gái mình yêu bị người khác ôm mất, hay do "người khác" đó chính là người bạn thân của mình?"- phát ngôn viên tiếng lòng Bạch Thử, đang cố gắng làm rõ những câu văn mập mờ gây hiểu nhầm về giới tính của ảnh =)))

------

Rèm mi phủ mắt hơi run rẩy, mặt ngọc hồng lên thoáng chút xanh

Sơn động yên tĩnh..

Y tiên Độc thánh nhìn nhau, mắt lộ ra biểu cảm khiến người ta hơi ghê răng.

Nhất Chi Mai vừa lồm cồm bò dậy, giờ lại ngã dập đầu thêm cái nữa.

Kim Kiền bị những lời kia của Bạch Ngọc Đường khiến cho hồn siêu phách tán, đứng như trời trồng, bất động im ắng.

Ta vừa nghe thấy gì đó? Nghe như thể Bạch Thử đối với ta... Giống như đối với ta...

Không không không! Chờ chút!

Bình tĩnh bình tĩnh thật bình tĩnh.

Ảo giác luôn đó! Giống như cảm giác hồi nãy của ta!

Do Bạch Thử chưa rõ tâm ý trong lòng nên tâm loạn hoang mang.

Đúng thế! Chuẩn cơm mẹ nấu là như vậy!

Kim Kiền nghĩ vậy, dùng sức nuốt nước bọt, lại chớp chớp mắt, lại dừng một lát, rồi lại chớp mắt, hức một cái, nhìn thanh niên tuấn mỹ trước mặt mình.

"Cái này có gì lạ? Ta nhìn Triển đại nhân cười tim đập nhanh hơn vì Triển đại nhân đẹp trai! Ta thấy Triển đại nhân bị thương thì Công Tôn tiên sinh sẽ phiền đến ta, trừ bổng lộc của ta. Nếu biết tin Triển đại nhân bỏ mạng ở Xung Tiêu Lâu  ta sẽ mạo hiểm đi cứu vì nếu biết Triển đại nhân có mệnh hệ gì thì chắc chắn sẽ bị chúng nhân Khai Phong phủ nuốt sống!"

Nói đến đây, Kim Kiền gượng gạo cười, "Cho nên Ngũ gia à... Tuy phản ứng có thể giống nhau nhưng bản chất là khác, một trời một vực đó! Ta đối với Triển đại nhân là lòng sùng bái vô hạn, còn Bạch ngũ gia với ta thì..."Kim Kiền nuốt nước bọt khẩn trương: "Tám phần là tình bạn, hoặc là huynh coi ta là đệ đệ, ừm... Muội muội, đại loại thế! Phải phải! Chắc chắn thế!"

Bạch Ngọc Đường mặt lúc đỏ lúc xanh, từ từ ngước đầu nhìn Kim Kiền, sắc mặt thay đổi mấy lần, cuối cùng mới nặn ra được bộ mặt dở khóc dở cười: "Tiểu Kim Tử! Ngươi... Ngốc à?"

Nói xong, lại lắc đầu chua xót, "Ta nói người khác làm gì..., Bạch Ngọc Đường ta tự xưng phong lưu một đời, nay ngay cả tâm ý bản thân cũng không thể phân biệt rõ..."

"Tâm ý của Bạch ngũ gia là thích Triển đại nhân đó!", Kim Kiền hít một hơi kiên trì nói.

Bạch Ngọc Đường ngán ngẩm quay sang nhìn vị hộ vệ đang say ngủ bên kia, rồi lại quay sang nhìn Kim Kiền cười khổ buông xuôi: "Thôi cũng được, cũng được!..."

Nói xong, bạch y từ từ đứng lên, đi ra khỏi sơn động, để lại cái bóng phiêu mờ vô hạn khuất dần trong tầm mắt Kim Kiền.

Nhìn theo bóng Bạch Ngọc Đường biến mất nơi cửa động, sắc mặt kiên định lúc nãy đã vỡ ra, thu người thành con kén, ôm gối, vùi đầu, lộ ra khoảng đỏ nơi cổ.

"Đều tại con chuột chết bầm! Không phải ta chỉ là thuần khiết muốn đánh thức tâm tư con chuột thôi sao? Aaaaa! Kính ngưỡng sùng bái vô hạn gì với Triển đại nhân chứ! Ta đối với Triển đại nhân là... Là..."

Hai tay ôm đầu, nội tâm giằng xé, lẩm bẩm không ngớt, tự nói một mình:

"Ta lại có tâm tư không thuần khiết với Triển đại nhân chính trực! Hỏng! Hỏng hẳn! Sao lại thích Triển đại nhân?! Hành vi này của ta thật có lỗi với Triển đại nhân! Có lỗi với Bạch ngũ gia! Có lỗi với Bao đại nhân, Công tôn tiên sinh, tứ đại giáo uý, bách tính Biện Lương. Làm sao còn mặt mũi nào đối diện với Giang Đông phụ lão aaaaaaa!"

Y tiên, Độc thánh nhìn Kim Kiền kêu rên, rồi quay sang nhìn Triển Chiêu vẫn ngủ ngon lành thì không khỏi dở khóc dở cười.

Nhất Chi Mai bò lổm ngổm như sâu đo, trườn ra khỏi sơn động:

"Nương tử à! Kẻ làm phu quân này nên nghe tuệ ngôn của nương tử, bớt lười biếng, ra ngoài tắm nắng, tránh nghe mấy chuyện nhức đầu phức tạp này ú ú ú!"

***

Ánh chiều tản mát đằng Tây, mây mỏng nhiễm sắc hồng đầy hẳn lên...

Sau giấc ngủ dài, cuối cùng Triển Chiêu cũng đã tỉnh giấc, cảm thấy toàn thân như thay da đổi thịt, tinh thần sảng khoái thoải mái hơn hẳn.

Chàng ngồi dậy, nhìn tứ phía sơn động, thấy mình đang nằm trên cái ổ lót rơm đầy, trên người đắp bạch y, chất liệu mềm mại, rõ ràng là phong cách Bạch Thử.

"Bạch ngũ gia! Ta có chẩn mạch cho Triển đại nhân rồi! Chắc chắn Triển đại nhân sẽ sớm tỉnh thôi!"

Một giọng quen thuộc lanh lảnh từ ngoài truyền vào.

"Cũng nên tỉnh rồi chứ! Đã ngủ một ngày một đêm rồi còn gì!", một giọng khác dõng dạc vang lên.

"Yên tâm! Đại sư phụ nói rồi, Triển đại nhân đang bị thương, ngủ nhiều chút cũng tốt!"Nhưng ngủ cũng quá lâu đi!"

Hai giọng nói càng lúc càng gần. Đến mãi sau mới thấy hai nhân ảnh tiến vào từ cửa động. Người đi trước cầm bát sứ nóng hổi, dáng vẻ mảnh khảnh. Thanh niên tuyết y vô khuyết, tuấn nhan hoa mỹ đi sau. Hai người theo nhau vào trong, thấy Triển Chiêu đã tỉnh, liền mừng rỡ, vội vàng chạy tới.

"Triển đại nhân!"

"Tiểu Miêu!"

Triển Chiêu nhìn hai người, xuân ý câu người, ý cười tràn ngập: "Kim Kiền! Bạch huynh!"

Câu này vốn bình thường không có gì lạ, nhưng đối với hai người đối diện lại như có ma chú, khiến cả hai mặt đỏ bừng.

Triển Chiêu ngẩn người: "Sao thế!?"

"Không có gì!", Bạch Ngọc Đường lập tức phủ nhận.

"Đúng! Không có gì!", Kim Kiền nhấn mạnh theo.

Đột nhiên Triển Chiêu nhíu mày, thắc mắc: "Tại sao không thấy mấy người Bao đại nhân, Nhan đại nhân?!"

"Mấy người họ ăn tối bên ngoài!", Kim Kiền đưa bát cho Triển Chiêu, "Triển đại nhân uống hết bát canh gà rừng này đi đã! Nhan đại nhân đặc biệt nấu cho ngài đó!"

Triển Chiêu bấy giờ mới thở dài nhẹ nhõm, cầm bát sứ, nghĩ rồi nói: "Triển mỗ mới tỉnh lại, cảm thấy nội thương đã khỏi, vận nội công không cảm thấy chướng ngại.. Chắc Kim giáo uý đã chẩn trị giúp Triển mỗ?!"

"Là Đại sư phụ và Nhị sư phụ...", Kim Kiền lấp lửng nửa câu, trán giật giật, "Nhị vị sư phụ quả thực đã dùng hết bản lĩnh cứu chữa..."

"Thật sự là bản lĩnh tuyệt vời...", Bạch Ngọc Đường nghĩ lại cái cảnh mà Triển Chiêu bị kim châm găm khắp người, lại còn bị nhét một đống bầy nhầy lổm ngổm vào miệng, không khỏi rùng mình.

"Thì ra là nhị vị tiền bối! Theo lý, Triển mỗ theo lý nên gặp mặt cảm ơn....", Triển Chiêu đứng dậy, đưa lại bạch y cho Bạch Ngọc Đường, "Đa tạ y phục của Bạch huynh!"

"Không... Không có gì...", Bạch Ngọc Đường nghiêng đầu, mặt không tự nhiên lắm.

Triển Chiêu lại lần nữa ngẩn ra, định quay sang hỏi Kim Kiền, nào ngờ Kim Kiền nhìn đi chỗ khác, vò đầu bứt tai không hiểu đang nghĩ gì.

Nhìn hai người như vậy, không hiểu sao Triển Chiêu lại hồi tưởng giấc mơ nọ, đột nhiên nhớ ra, liền lôi từ trong người ra hai vật, ho nhẹ một tiếng.

"Bạch huynh! Kim Kiền!"

"A!", Bạch Thử và Kim Kiền cùng cúi nhìn thứ trên tay Triển Chiêu.

"Khổn Long tác!"

"Túi ngân châm của thuộc hạ!"

Triển Chiêu gật đầu cười, "Đây là Trí Hoá lấy từ Đồng Võng Trận, lúc đó Triển mỗ nghĩ đây là di vật của hai người nên cố bảo quản mang theo mình. Nay cả hai đều không sao, vật hoàn cố chủ!"

"Tiểu Miêu!", Bạch Ngọc Đường nhận Khổn Long Tác, tay vuốt vuốt, rồi ngước lên nhìn Triển Chiêu cười: "Làm ngươi lo lắng rồi!"Triển Chiêu khẽ cười, lắc đầu: "Bạch huynh vẫn còn sống là Triển mỗ vui rồi!"

Kim Kiền ngước lên nhìn hai người đối diện hồi lâu, cụp mắt nhỏ, nhận lại túi châm, giọng ngắc ngứ: "Là thuộc hạ hại đại nhân lao tâm!"

"Cả hai vẫn còn sống, Triển mỗ cảm tạ ông trời không hết!", Triển Chiêu nhìn Kim Kiền nói.

Kim Kiền cúi đầu gật gật. Bach Ngọc Đường lặng lẽ nhìn. Mắt hoa đào khẽ động, đột nhiên tươi cười:

"Nay Tiểu Miêu đã hồi phục, Khổn Long Tác cũng đã về, ba người chúng ta không thể cứ ăn mà không làm! Mau đến thỉnh mệnh Bao đại nhân thôi!"

Nói rồi tuyết y vút ra khỏi động trước tiên.

"Đúng đúng đúng đúng! Triển đại nhân! Chúng ta còn việc quan trọng!", Kim Kiền nhìn Bạch Ngọc Đường cũng lập tức vội vàng định theo chân.

Nào ngờ Triển Chiêu nhanh như chớp lập tức nắm lấy tay Kim Kiền.

"Ấy!", Kim Kiền giống như bị bỏng, suýt nữa nhảy dựng lên, mắt nhỏ nhìn với vẻ mặt bối rối. Thấy nàng như vậy, tuấn nhan hơi ửng đỏ lúng túng, nhẹ nhàng bỏ tay Kim Kiền ra, hỏi: "Lúc đó Triển mỗ thấy ngươi chết đi sống lại, nhất thời vui mừng quá đỗi, nên mới không kiềm chế được mà... Là Triển mỗ đường đột, ngươi đừng... Đừng quá hoang mang!"

"A cái đó..", Kim Kiền lau lau mồ hôi, mắt nhỏ nhìn tứ phía, "Thuộc hạ biết lúc đó Triển đại nhân tẩu hoả nhập ma, nhất thời khó lòng kiểm soát! Không sao! Thuộc hạ hiểu rõ, hiểu rõ!"

Nói xong, sau lưng giống như có hồng thuỷ mãnh thú rượt tới, Kim Kiền bèn ba chân bốn cẳng vụt chạy biến đi mất.

Triển Chiêu nhìn sơn động không bóng người, cúi đầu nhìn lòng tay trống rỗng, cười khổ: "Quả nhiên là vẫn không hiểu mà..."

***

Ra khỏi sơn động, Triển Chiêu lập tức được mọi người hoan nghênh nồng nhiệt.

"Triển hộ vệ!"

Bao đại nhân, Tứ đại kim cang, cùng Lư Phương, Từ Khánh tay bắt mặt mừng.

"Triển hộ vệ...", Công Tôn tiên sinh cùng Tưởng Bình đứng ngoài cũng không khỏi hân hoan.

"Canh gà có ngon không?", Hàn Chương và Phòng Thư An cười quỷ dị.

"Cuối cùng cũng tỉnh!", Độc Thánh âm dương quái khi phán.

"Tỉnh là tốt! Tỉnh là tốt!", Y tiên với vẻ mặt cười phúc hậu.

"Tỉnh rồi! Phiền phức rồi!", Nhất Chi Mai ai oán thở dài.

Cuối cùng, người đang đứng cạnh Bạch Ngọc Đường và Kim Kiền, thoáng liếc ba người Triển, Bạch, Kim, chính là Nhan Tra Tán, mặt mày đầy tâm sự.

Sau khi hàn huyên xong, tất cả mới ngồi xuống bàn chính sự.

"Bùi thiếu trang chủ đã khởi hành cùng các giang hồ hảo hán, ngày đêm tốc hành, ngày mai sẽ tới Tương Dương!", Tưởng Bình không quên cảnh báo, "Chỉ là Kỳ Lân Môn, cũng đã gần đến Tương Dương, không biết ai sẽ đến trước!""Mật báo phủ quận lân cận đã tới nơi! Viện binh sẽ đến kịp trong ngày!", Nhan Tra Tán tổng kết, "Tuy vậy binh mã Tương Dương cũng đang tập kết, chỉ e Tương Dương Vương đã biết tin, lại thúc quân hành động sớm lên!"

"Có tin tức gì từ Liêu quốc không?", Bao đại nhân hỏi.

"Đều không có tin tức gì!", Tưởng Bình cùng Nhan Tra Tán lắc đầu.

Bao đại nhân chau mày, "Không thể nấn ná thêm! Tình hình cấp bách, chúng ta phải đi trước Tương Dương Vương một bước!"

Mọi người sắc mặt nặng nề, gật đầu.

Bao đại nhân nhìn sang Công Tôn tiên sinh, được đáp lại là cái gật đầu từ vị sư gia toàn năng.

Bấy giờ, Bao đại nhân mới đứng lên, mặt sắt đen sì, uy nghiêm phủ trời, dõng dạc:

"Bát phủ tuần án Nhan Tra Tán nghe lệnh!"

"Có hạ quan!", Nhan Tra Tán đứng lên ôm quyền.

"Ngươi lập tức cùng Vương Triều, Mã Hán, Trương Long, Triệu Hổ lập tức khởi hành, hội quân với Bùi thiếu trang chủ, nhất định ngăn được Kỳ Lân Môn!"

"Học trò lĩnh mệnh!", Nhan Tra Tán gật đầu.

"Thuộc hạ tuân mệnh!", Tứ đại giáo uý ôm quyền.

"Lư đảo chủ, Hàn nhị hiệp, Từ tam hiệp, Tưởng tứ hiệp!", Bao đại nhân gọi bốn người Tứ Thử

"Có thảo dân!", cả bốn cùng đứng dậy.

"Phiền chư vị cùng Bổn phủ và Công Tôn tiên sinh, lập tức khởi hành, hội quân với viện quân các châu quận!"

"Thảo dân lĩnh mệnh!", Tứ thử cao giọng.

"Ngự tiền tứ phẩm đới đao hộ vệ Triển Chiêu, tòng lục phẩm giáo uý Kim Kiền, Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai, Phòng Thư An!"

"Có thuộc hạ!", Triển Chiêu cùng Kim Kiền đứng lên.

"Có thảo dân!", Bạch Ngọc Đường, Nhất Chi Mai và Phòng Thư An ôm quyền.

Bao đại nhân nhìn 5 người hồi lâu, rồi nói:

"Bổn phủ lệnh cho các ngươi đột nhập Xung Tiêu Lâu, lấy danh sách minh thư!"

Cả năm khẽ rùng mình khi lĩnh mệnh.

Bao đại nhân dịu mặt lại, nhìn năm người họ, trầm giọng xuống: "Mọi sự cẩn thận! Không thể liều lĩnh, tính mạng quan trọng, an toàn trên hết!"

"Thuộc hạ (thảo dân) sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"

Bao đại nhân gật đầu, ánh mắt nảy lửa: "Đây là trận chiến sinh tử vì xã tắc Đại Tống! Giang sơn vạn lý đều được quyết định sau trận chiến này! Chư vị anh hùng hảo hán ghi nhớ, phải đánh tận sức, bắt giữ vương tặc, giữ lại giang sơn, trả lại bách tính thiên hạ thái bình!"

"Cẩn tuân Bao đại nhân chi mệnh!", mọi người đồng thời đáp. Giọng hô chói tai, tự tự khí phách, tràn đầy lồng ngực. Đây chính là:

Lòng trung can đảm sáng nhật nguyệt

Đại nghĩa vì dân thấu địa thiên

Xả thân khí phách phò thiên hạ

Chỉ mong xã tắc mãi bình yên (*)------

Bản gốc:

Đảm can chiêu nhật nguyệt

Đại nghĩa bạc vân thiên

Anh hùng sái huyết vệ thiên hạ

Duy nguyện thiên hạ an

------

Nằm ngoài không khí hào hùng kia, Độc thánh chắp hai tay sau lưng, Y tiên tay giữ chặt trong áo, đứng sang một bên, nhìn không hoà hợp cjo lắm.

"Bao đại nhân!", Y tiên đột nhiên tiến đến.

"Tiền bối có gì chỉ dạy!?", Bao đại nhân ngạc nhiên.

"Hai người bọn ta đột nhiên muốn tới biên giới Liêu Tống! Không biết ý đại nhân thế nào?", Y tiên đáp lời.

Mọi người nghe thấy, lập tức mừng rỡ.

"Nếu nhị vị tiền bối có ý giúp đỡ, Bao Chửng cảm kích vô cùng!", Bao đại nhân ôm quyền hành lễ.

"Đại sư phụ! Nhị sư phụ!", Kim Kiền híp mắt rưng rưng.

"Chỉ là đi lung tung thôi! Có gì kì lạ đâu?", Độc thánh nói hất.

Nghe lời thoại khẩu bất đối tâm (*) của Độc thánh, mọi người đều cảm kích, không khỏi lộ ra ý cười.

------

(*) có thể hiểu là khẩu xà tâm Phật ;))

------

"Đồ nhi ngoan! Lại đây!", Y tiên vẫy vẫy tay, hướng Kim Kiền mà gọi lại.

Kim Kiền vội vàng đi lên, tỏ vẻ sẵn sàng nghe giáo huấn của sư phụ.

"Con cầm lấy cái này đi!", Y tiên đưa Kim Kiền bình sứ màu lam.

"Đây là gì ạ?", Kim Kiền hỏi.

"Trong này có 1 viên trùng đan do ta và nhị sư phụ của con cùng luyện nên!", Y tiên thở ra, "Xung Tiêu Lâu cơ quan trùng trùng, cổ trùng của con có thể dẫn đường, nhưng lại không quá một nén nhang! Uống viên dược hoàn này, thời gian điều khiển cổ trùng có thể lên đến một ngày một đêm!"

"Đa tạ nhị vị sư phụ!", Kim Kiền vui vẻ đón lấy viên thuốc, hành lễ tạ ơn.

"Đừng vui mừng quá sớm!", Độc thánh vẫn phong cách tạt nước lạnh như mọi khi, "Thuốc này sau khi uống sẽ có di chứng!"

Vừa nói xong, Kim Kiền thấy ổn. Tuy vậy, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đã vội hỏi: "Di chứng gì ạ?"

"Yên tâm! Không nguy hại đến tính mạnh!", Y tiên nhìn Triển, Bạch thủng thẳng nói. "Sau khi uống, máu của đồ nhi sẽ tăng cường dược tính, điều khiển cổ trùng đến mức tối đa, công lực và thời gia tăng lên đáng kể. Nhưng khi hết hiệu lực, độc trong máu tan đi, khả năng điều khiển cổ trung của đồ nhi cũng sẽ vĩnh viễn biến mất!"

"Nói cách khác thì sau này máu của con sẽ không điều khiển cổ trùng được nữa?", Kim Kiền hỏi.

Y tiên gật đầu.

"Bản lĩnh lợi hại thế kia, nếu mất đi đích thực đáng tiếc!", Phòng Thư An vò đầu.

"Đúng vậy, Kim giáo uý! Mấy con giun đó có thể chỉ đường đào đất thật không tầm thường!", Hàn Chương luyến tiếc.

Mọi người cũng tỏ vẻ tiếc nuối. Chỉ có Kim Kiền mặt mày vẫn hớn hở, vui vẻ cười lớn: "Vậy tốt quá rồi!"

Ể?!

Mọi người ngẩn ra.

"Cái khả năng quỷ sứ này ta vốn cũng đâu cần! Vừa mất máu, vừa mất nước bọt, vừa mất hình tượng, vừa đau! Mất đi càng tốt!", Kim Kiền vỗ tay sung sướng.

Mọi người nhìn nhau, lại nhìn Kim Kiền liền cười theo.

"Ha ha! Kim giáo uý quả nhiên lòng dạ rộng lớn, không phải ai cũng được vậy!"

"Tuổi nhỏ mà đã có suy nghĩ thấu đáo, thật không đơn giản!"

"Cũng đáng tiếc! Sau này không thể thấy tư thế oai hùng khi điều khiển cổ trùng của Kim giáo uý nữa rồi!"

Triển Chiêu nhìn cặp mắt sáng lúng liếng của Kim Kiền, mắt hoa đào của Bạch Ngọc Đường dõi theo Kim Kiền, ánh mắt khẽ động. Nhất Chi Mai chẳng may nhìn trúng cảnh này nên giật mình. Còn Nhan Tra Tán âm thầm lén lau mồ hôi.

Kim Kiền cười gượng khi thấy mọi người tán thưởng, trong lòng thầm nghĩ.

Cái đám nam nhân các ngài thì hiểu gì!

Ta đây dù gì cũng là khuê nữ chính chuyên. Tuy bị nhị vị sư phụ dùng thuốc làm cho mạch tượng nam không ra nam nữ không ra nữ, giới tính tạm thời không rõ ràng, nhưng ai biết hiệu lực thuốc hết ngày nào. Lúc ấy, bà dì cả thân thích đột ngột viếng thăm hàng tháng,... Chậc chậc! Chảy máu liền 7 ngày không dứt thật khiến người ta sốt ruột! Mà máu chảy ra xong có thể gọi cái đám cổ trung bát nháo...

Thế thì còn làm ăn gì nữa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.