Đen Trắng Kết Hợp

Chương 4



Tô Dã Nghi thật sự bị hoảng sợ, chỉ là, sau đó ngẩn người ra cũng không phải là bị dù dọa, mà đơn thuần là lộ vẻ háo sắc.

Phòng vệ sinh mở ra, quang cảnh rất sáng, Dịch Tự đứng ở cửa, mặc một bộ áo khoác màu xanh rất nhàn rỗi, cổ áo để ô vuông làm tôn lên cái cổ đẹp mắt của anh, mặt của anh vẫn là nơi mà Tô Dã Nghi không dám nhìn. Lần này vừa đúng dịp mượn cớ bị giật mình, cô vừa lòng quan sát anh một lần.

Tô Dã Nghi phải thừa nhận, da của Dịch Tự rất đẹp, chỉ là, so với lúc lên đại học thì đen đi một chút. Trên mặt anh đôi mắt kia là có thần nhất, nhớ có một năm trường học dán lên cái thiệp, trong đó có người hỏi hot boy của trường là ai, có người mở hình của Dịch Tự ra, trên tấm hình kia Dịch Tự đẹp mắt khiến cho người người oán trách, Tô Dã Nghi chính là một lần đó ---- cũng duy chỉ có một lần đó ---- tỉ mỉ trong trong ngoài ngoài xem mặt của Dịch Tự, Mạc Ninh cũng chính một lần nhìn hình mà si mê anh một trận, nói Dịch Tự, “Đôi mắt dài này sẽ tỏa sáng”, nhưng cho dù là tấm hình kia, cũng không thể chống đỡ được vào giờ phút này bị ánh sáng mạnh mẽ hắt trên mặt. 

“Cô?”

Tâm hồn đang dạo chơi phía chân trời của Tô Dã Nghi xác định nghe thấy, cái từ “Cô” là từ miệng Dịch Tự nói ra, cô gần như lập tức phản xạ có điều kiện tiếp lời: “Tôi tên là Tô Dã Nghi, chào anh.” Nói xong, cô học dáng vẻ hào phóng bắt tay của Chu Nhất Nặc và Tạ Bân, đưa tay tới, ý muốn bắt tay với Dịch Tự.

Con ngươi của Dịch Tự liếc nhìn tay cô, không hề cử động. Sau một lúc lâu, anh giương mắt nhìn thẳng Tô Dã Nghi, lại rất lễ phép quan sát cô, khóe miệng khẽ giật giật một độ cong rất nhỏ, anh mặt không biểu cảm nói: “Cô trước… tùy tiện.” Đưa tay kéo cửa phòng vệ sinh lên.d,0dylq.d 

Sau đó nữa…

Không có sau đó. Tô Dã Nghi tủi thân nhìn theo ánh mắt của Dịch Tự trước khi rời đi có trật tự quan sát cô một cái, lúc này mới phát hiện ra bàn tay cô vươn ra còn cầm một lọ nước làm trắng da màu xanh lá cây.

Cúi đầu nhìn lại, giờ phút này cô mặc trên người, là một bộ đồ cổ tròn, trước ngực áo ngủ có một hình vẽ con gấu lớn. Áo ngủ này là mẹ Tô mua cho Tô Dã Nghi lúc mới lên đại học, Tô Dã Nghi vẫn rất thích, cho nên mang tới Bắc Kinh. Đúng ra, mặc đồ ngủ cũng không tính là chuyện rất đáng kinh hãi gì, đáng kinh hãi chính là, bởi vì cái áo ngủ cổ tròn này mặc đã quá nhiều năm, cổ áo bắt đầu giãn ra, Tô Dã Nghi khẽ nghiêng người một chút.

Tô Dã Nghi há to miệng, sợ mình lên tiếng, cô hoảng sợ bụm miệng lại.

Vừa rồi không phải là anh nhìn thấy cái gì chứ?

Tim đập rộn lên, tay Tô Dã Nghi che miệng rất nhanh che xuống ngực, giống như rất sợ không còn kịp nữa.

Kết quả cả đêm, Tô Dã Nghi bị cái vấn đề “Dịch Tự có nhìn thấy cái gì hay không” quấy nhiễu, cả đêm không thể ngủ ngon.

Sáng sớm thức dậy, Tô Dã Nghi không ngừng ngáp. Đi xuống lầu, thấy hai người Tiếu Mạt Mạt và Tạ Bân đang ngồi nhàn nhã ăn bữa sáng, nhìn thấy Tô Dã Nghi xuống, Tiếu Mạt Mạt để ly sữa xuống chào hỏi với cô: “Chào buổi sáng.”

Tô Dã Nghi mơ hồ đáp một câu: “Chào buổi sáng.” Đẩy cửa phòng vệ sinh ra, nhấc chân đi vào, lại đột nhiên phản xạ có điều kiện thu chân lại, mắt không chắc chắn liếc vào bên trong, lúc này mới yên tâm đi vào.

Động tác này hiển nhiên bị Tiếu Mạt Mạt nhìn thấy, Tiếu Mạt Mạt rất không hài hước cười nói với Tô Dã Nghi: “Là sợ Dịch Tự có ở đó không hả? Không cần lo lắng, anh ta đi làm sớm rồi.”

Mới vừa nặn kem đánh răng lên bàn chải đánh răng, Tô Dã Nghi từ phòng vệ sinh thò đầu ra: “Ai cơ?” 

Tạ Bân quay đầu lại nói với cô: “Công ty của các người chín giờ làm sao?”

Tô Dã Nghi gật đầu một cái.

Tạ Bân vui vẻ từ từ chỉ chỉ đồng hồ treo trên tường: “Hiện tại là tám giờ rưỡi.”

Tô Dã Nghi mờ mịt chiếu tầm mắt vào chiếc đồng hồ chỉ thời gian trên tường, con ngươi nhanh chóng co lại, cô xót xa khẽ hô: “A a a!”

Nhờ phúc của Dịch Tự, Tô Dã Nghi lại tới trễ.

Tô Dã Nghi đã từng thấy qua cảnh tượng Bảo An đại ca tới trễ bị giáo huấn, cho nên, lần này lúc Tô Dã Nghi quẹt thẻ ra vào, ánh mắt Bảo An đại ca nhìn cô không tự chủ lại tăng thêm vài phần đồng cảm. Sau khi tiến vào cửa, mỗi bước đi của Tô Dã Nghi đều rất khó khăn.

Đúng lúc Chúc Lỵ tới rót nước, thấy bộ dáng muốn giả bộ vô hình của Tô Dã Nghi, không khỏi cười “Phốc” một tiếng, nói: “Hôm nay có một nhân vật lớn muốn tới, Diệt Tuyệt đi họp rồi.”

Tô Dã Nghi vội vàng để túi xuống, mở máy vi tính ra, đăng ký thông báo tin tức hậu trường, sau khi tất cả xong xuôi mới thò đầu từ bàn làm việc ra: “Nhân vật lớn nào thế?”

Một bên Phạm Giai trở về: “Thái Dương Thần đó, không phải chủ nhật cô chạy qua buổi họp báo sao?”

“Trần Tú (diễn viên chính) bọn họ sao?”

Chúc Lỵ thần thần bí bí nói tiếp: “Trừ bọn họ ra, còn có một bài so với cái kia còn lớn hơn.”

“Người nào thế?”

“Triệu Duyệt.”

“Triệu Duyệt? Ca sĩ Triệu Duyệt?”

Chúc Lỵ ở gần Tô Dã Nghi, nghe cô hưng phấn trả lời một cái tên không liên quan như thế, không nhịn được đứng dậy đưa tay vỗ đầu cô: “Triệu công tử Triệu Duyệt! Không ca hát, vị đó thích đốt tiền!” Lại chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, dường như vỗ vào gáy của cô một cái: “Ngày hôm qua vẫn còn cùng cô nói về chuyện của anh ta, cô lại quên?”

Tô Dã Nghi vuốt đầu, uất ức bĩu môi: “Ai bảo bọn họ cũng gọi là Triệu Duyệt!”

Không thể trách Chúc Lỵ lại tức giận như vậy, ca sĩ Triệu Duyệt là một ca sĩ nổi tiếng vào những năm chín mươi, mai danh ẩn tích gần mười mấy năm. Mà “Công tử ca Triệu Duyệt” còn là nhân vật có tỉ suất lên truyền thông cực cao. Làm một biên tập viên giải trí, Tô Dã Nghi nhớ người trước không nhớ người sau quả thật đủ để đáng đánh rồi.

Có Công tử ca nổi danh là bởi vì nhiều tiền, lại thích qua lại với nữ minh tinh, đứng mũi chịu sào với dư luận, vì vậy bị chó săn để mắt tới; có Công tử ca là bởi vì lớn lên đẹp trai, là người phong lưu phóng khoáng, còn mang theo bối cảnh gia đình hư cấu… Vậy mà Triệu Duyệt nổi danh, lại hoàn toàn bởi vì anh ta là quái thai. d’đ/l/q'd 

Đang lúc định cùng đồng nghiệp trong tổ mở một cuộc thảo luận về mục đích chuyến đi này của Triệu Duyệt, chị Co trở lại. Lúc cô sắp đi tới bên cạnh Tô Dã Nghi, Tô Dã Nghi rõ ràng cảm nhận được một trận gió lạnh đang thổi qua chỗ cô, trong lòng cô yên lặng cầu nguyện. “Không nhìn thấy mình, không nhìn thấy mình.”

“Tô Dã Nghi, cô tới đây một chút.”

Rất dễ nhận thấy, cầu nguyện của cô không có hiệu quả. Cam chịu số phận đứng dậy, Tô Dã Nghi vẫn cúi gằm mặt, trong lòng không ngừng tính toán làm thế nào để giải thích chuyện mình tới trễ.

Tả Đan đang ở bàn làm việc xử lý chồng tài liệu cao nhất, buông bản ghi chép trong tay xuống, Tả Đan ngồi xuống, ngẩng đầu lên thì thấy Tô Dã Nghi đang ngây ngô cười với cô, đôi mày thanh tú lập tức nhíu lại: “Có chuyện gì đáng để cho cô cười như vậy sao?”

Tô Dã Nghi vội vàng dừng lại nụ cười, lập tức nghiêm túc: “A… Không có.” Dứt lời, Tô Dã Nghi cúi đầu, ở trong lòng oán trách, chẳng lẽ sư thái thích vẻ mặt phúng viếng sao?

Tả Đan vừa gõ mật mã vào máy tính, vừa nói: “Biết tìm cô làm gì không?”

“Tôi trễ…”

“Cô còn chưa đăng ký trên OA (làm việc hệ thống) hả?”

Tô Dã Nghĩ sững sờ, không ngờ Tả Đan muốn nói chuyện này với cô, nói tiếp: “Vâng.”

“Trở về nhớ kiểm tra và nhận bưu kiện, hành chính phát thông báo cho cô, cô trở về điền cặn kẽ vào tài liệu một chút, ngoài ra” vừa nói xong, Tả Đan từ lúc nào đã mở ngăn kéo bên cạnh ra, lấy từ bên trong một tấm thẻ, đưa cho Tô Dã Nghi nói: “Cái này là tài khoản và mật mã lúc mới đăng nhập, nhanh chóng sắp xếp lên FT, đỡ khỏi muốn tìm người của cô lại tìm không ra.”

“A?”

“A cái gì? Nghe rõ không?”

“Nghe rõ.”

“Hiểu thì đi làm việc đi! Còn đứng lỳ ở đây làm gì?” Vừa nói xong, Tả Đan nghiêng đầu nhìn màn hình máy vi tính. Tô Dã Nghĩ đứng một chỗ hồi lâu mới phản ứng được một chuyện.

FT là phòng truyền thông phần mềm của nhân viên trong công ty, Tả Đan vừa đưa phiếu cho cô cũng là cực kỳ quan trọng để chứng minh thân phận, mặc dù không phải cô sẽ lập tức trở thành nhân viên chính thức, nhưng có những thứ này, cũng chứng minh khoảng cách để cô trở thành nhân viên chính thức gần lại rất nhiều. Tô Dã Nghi đứng ở đằng kia, nhìn xuyên thấu qua Tả Đan đang làm việc bên cạnh cửa sổ, nghĩ tới về sau này, rất nhiều chuyện tốt đẹp. Ví dụ như, cô có thể nói cho ba mẹ biết cô không còn là nhân viên trong thời gian thử việc nữa, cô có thể vinh dự nói với các bạn học, các bạn tốt rằng cô là biên tập viên chính thức của một trang web nổi tiếng, cuối cùng cô cũng có thể cầm tiền lương bình thường của những thành phần trí thức rồi…

Vào lúc này, Tô Dã Nghi vẫn còn rất tự nhiên nghĩ tới Dịch Tự. Cô suy nghĩ, thông qua FT, cô có thể liên lạc với Dịch Tự, cô từng ở tài khoản của Chúc Lỵ trên FT mà tra tìm qua Dịch Tự, cô nhớ chức vụ của anh được vạch gọn trong ba chữ viết “Người thiết kế”, đợi sau khi cô trở thành nhân viên chính thức, cô cũng sẽ có chức vụ, cô cũng có thể xứng với…

“Sao cô còn chưa đi?” Tả Đan nhanh như tia chớp thô lỗ cắt đứt suy tưởng của Tô Dã Nghi, còn chưa kịp nhìn sắc mặt của Tả Đan, cô liền lập tức xoay người chạy đi.

Làm việc tốt thường gian nan.

Tiếp đó một ngày kia, ngại vì Tả Đan ở đây, đám Chúc Lỵ bọn họ cũng chỉ có thể nói chuyện phiếm, tán gẫu chuyện bát quái của Triệu Duyệt, Tô Dã Nghi lại không thể tham gia vào trong bát quái, bởi vị cô bị thông tin đăng ký FT và công nhân viên ngăn trở, thảm nhất chính là, đến khi tan làm cô cũng không thể hoàn thành “Mơ ước” lùng tìm Dịch Tự trên FT.

Cô đưa cái mơ ước được cất giữ này về nhà.

Theo lẽ thường mà nói, từ tòa cao ốc của Phi Cáp tới phòng ốc mới thuê của Tô Dã Nghi, chặng đường làm trễ nải thời gian ước chừng phải khoảng mười lăm phút. Tô Dã Nghi lại đi cực nhanh, trong vòng mười phút đã về đến nhà. Không vì cái gì khác, chỉ bởi vì hơn năm giờ, Tiếu Mạt Mạt gửi cho cô một tin nhắn: Buổi tối trở về sớm một chút, bốn người chúng ta cùng ăn một bữa cơm.

Tiếu Mạt Mạt nói là “Bốn người chúng ta”, điều này rất dễ nhận thấy, Dịch Tự cũng sẽ tham gia.

Chuyện có liên quan tới Dịch Tự, luôn có thể khiến cho Tô Dã Nghi đặc biệt kích động.

Về đến nhà, Tiếu Mạt Mạt đang bận rộn ở trong phòng bếp. Tô Dã Nghi leo lên lầu để túi xách trước, lại xuống lầu rửa tay sạch sẽ mới chen vào phòng bếp. Khắp nơi trong nhà bếp đều đảo lộn toàn là nguyên liệu nấu ăn, cô nói: “Chị Mạt Mạt, muốn em giúp một tay không?”

“Vậy thì tốt quá! Nhưng mà… Em biết nấu ăn sao?”

Tô Dã Nghi tự tin cười một tiếng: “Cái khác em không dám nói, nấu ăn… Chính là sở trường của em đấy!” Vừa nói xong, Tô Dã Nghi tìm thấy tạp dề ở bên cạnh, mặc lên người, cô lục lọi tìm được cá trong tủ lạnh liền để trên tấm thớt, Tiếu Mạt Mạt vừa mới rửa rau bị động tác quen thuộc của cô làm cho kinh sợ, mắt thấy cô cầm con dao lên từ trên giá, “Lả tả” một trận mãnh liệt bào vảy cá, vảy cá từng mảnh rơi xuống.

“Chị và anh Tạ Bân đều là người phương Bắc, nhưng mà, em làm thịt cá kho tàu khẩu vị khá phổ biến, hai người cũng sẽ không ghét bỏ.” Vừa nói xong, Tô Dã Nghi vừa ném cá vào trong bồn rửa rau, vừa cầm mang cá, vừa móc bong bóng của con cá ra.dinendian.lơqid]on

Tiếu Mạt Mạt không thể tin nhìn cô, thật lâu sau mới nói: “Chân nhân bất lộ tướng nha.” (*)

(*) Chân nhân bất lộ tướng: phép ẩn dụ chỉ những người không bộc lộ bản chất, khuôn mặt thật trước mặt người khác. Ở đây có ý khen ngợi Tô Dã Nghi, không ngờ cô có thể nấu ăn.

Được khen ngợi Tô Dã Nghi rất vui vẻ, cười hì hì hỏi: “Mọi người có ăn kiêng cái gì không? Chị mua cánh gà, bên kia lại để coca, chị định làm coca cánh gà?”

Tiếu Mạt Mạt gật đầu: “Trước kia đã làm một lần, cháo, Tạ Bân không dám ăn, chị nghĩ lần này không cần làm nữa.”

Tô Dã Nghi lắc đầu một cái: “Coca cánh gà ăn không ngon bằng cà ri cánh gà, em vừa nhìn thấy trong tủ lạnh có cà rốt, khoai tây, cũng có thể làm nguyên liệu làm cà ri, chi bằng làm cà ri cánh gà đi.”

Đầu bếp ra tay, Tiếu Mạt Mạt tự nhiên vui vẻ, vội vàng gật đầu nói: “Được.”

Tô Dã Nghi được khen có chút phô trương, dáng vẻ khó lường hỏi: “Các người đều ăn được cà ri chứ?”

“Ừ. Bọn chị không kiêng gì.” Dừng một chút, Tiếu Mạt Mạt lại thêm một câu, “Cũng không biết Dịch Tự có kiêng gì không.”

Quả bóng cao su đang phồng lên của Tô Dã Nghi sau khi nghe đến Dịch Tự liền xì hơi một cái. Đúng rồi, sao cô lại không nghĩ tới chứ, nếu như Dịch Tự không thích ăn cà ri thì làm thế nào? Nếu như anh không thích ăn thịt cá kho tàu thì làm thế nào? Nếu như anh không thích tất cả những món ăn cô làm thì phải làm sao? Nghĩ tới như vậy, Tô Dã Nghi liền chán nản, cảm xúc vang dội cũng mất. Nhìn Tiếu Mạt Mạt bên cạnh một chút, cô có chút thất vọng hỏi: “Chị Mạt Mạt.”

Tiếu Mạt Mạt đang rửa rau chân vịt ngẩng đầu lên nhìn cô mỉm cười: “Sao thế?”

“Em sợ đồ em làm ăn không ngon…”

Tiếu Mạt Mạt trêu ghẹo nói: “Vậy vừa rồi là em khoác lác sao?”

Tô Dã Nghi nóng nảy: “Không phải! Em… Em lo mọi người không thích khẩu vị em làm.”

Tiếu Mạt Mạt phóng khoáng cười một tiếng: “Không cần lo lắng, trước khi ăn cơm không cần nói cho các anh ấy là ai làm, nếu như tất cả mọi người đều không thích, lúc đó em nói là chị làm, chị cũng nói là chị làm, Tạ Bân sẽ không dám không thích, về phần Dịch Tự, nể mặt mũi với chị, cũng sẽ không biểu hiện thật rõ ràng. Vả lại… Xem dáng vẻ vừa rồi của em tràn đầy niềm tin, chị chính là rất tin tưởng tay nghề của em nhé.”

Nét mặt Tô Dã Nghi lúc này mới chuyển biến tốt, hưng phấn gật đầu nói: “Ừm.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.