Dị Giới Dược Sư

Quyển 1 - Chương 9: Ái tài uyên ương



Suy đoán này có khả năng chính xác rất lớn, bởi vì nơi đây không có tục khí của những tòa cao ốc trọc trời, cũng không có những dòng xe cộ dập dìu qua lại không ngừng. Những vật thể ở chung quanh đây đều rất xảo diệu, cả những tòa kiến trúc tinh kỳ cũng chẳng có cái nào giống với những gì hiện hữu tại nhân gian, mà hoàn cảnh nơi đây trông có đến tám phần tương tự với những truyền thuyết nói về Thiên quốc. Hơn nữa, vừa rồi hắn lại còn thấy được cỗ xe thắng thiên mã, như vậy thì không còn gì để nghi ngờ nữa rồi. Mộ Dung Thiên đột nhiên nhớ ra, bản thân hắn không phải là một giáo đồ, mà có lẽ đây là sai lầm lớn nhất của hắn khi còn tại thế, bởi vì nghe nói đâu nếu không phải là giáo đồ thì khi đến Thiên quốc sẽ không được đãi ngộ tốt. Nghĩ đến đây thì Mộ Dung Thiên cảm thấy chán nản vô cùng.

"Thì ra Thiên quốc cũng không được tốt đẹp đến như trong tưởng tượng, cái gì là hòa bình, đoàn kết, tương ái kia chứ? Đám kỵ sĩ lúc nãy rõ ràng là rất hung hăng thô lỗ, suýt tí chút là đã gây ra tai nạn giao thông rồi còn gì, hừ!" Mộ Dung Thiên tức giận nghĩ thầm trong lòng, thời khắc này, giá trị của Thiên quốc ở trong mắt hắn cũng đã bị giảm đi rất nhiều. Tuy nghĩ vậy nhưng hắn không dám nói ra lời, chỉ sợ các thiên sứ thần thông quảng đại, có thể nghe được người khác chửi thầm bọn họ, đến lúc đó chỉ e rằng sẽ không kham nổi hậu quả.

Khi người ta biết được tin tức về cái chết của bản thân mình thì điều đó quả không dễ chịu gì. Lúc này Mộ Dung Thiên cũng cảm thấy có chút thương tâm, tuy nhiên, cảm giác đó chỉ lướt qua rất nhanh. Người chết thì cũng đã chết rồi, dù sao thì lúc mình sống cũng chẳng có người thân nào, bản thân cũng chỉ là một kẻ dư thừa trên trái đất, là một cái gai trong mắt các giáo viên, là một tên lưu manh trong mắt các mỹ nữ, và cũng không có lấy một bằng hữu thâm giao nào. Thậm chí, ngay cả cái đám bằng hữu ở chung ký túc xá của hắn thì cũng chỉ có thể xem là trư bằng cẩu hữu <1> mà thôi. Cuộc sống của bọn họ sẽ không vì thiếu đi sự có mặt của hắn mà sẽ thay đổi. Trong đầu Mộ Dung Thiên đột nhiên hiện lên khuôn mặt tuyệt mỹ của Tiêu Băng, có lẽ nàng là một ngoại lệ duy nhất. Ý nghĩ đó thật là kỳ quái, dù rằng bản thân hắn thường ngày vẫn hay có hành động phi lễ với nàng, nhưng chung quy hắn vẫn có cảm giác rằng nếu nàng mỹ nữ ấy biết được hắn bị thất tung thì hẳn cũng sẽ bị thương tâm đây. Ài, nếu biết thế thì lúc trước cũng nên tốt với nàng một chút, mà không nên......ừm, phi lễ với nàng nhiều như vậy.

- #@&%@#$!

Nhìn đoàn xe Thiên mã ào ạt chạy qua, mọi người có mặt tại đó đều lớn tiếng mắng chửi. Bọn họ dùng một thứ ngôn ngữ rất kỳ quái mà Mộ Dung Thiên chưa bao giờ nghe qua. Song, điều kỳ lạ hơn là hắn lại nghe hiểu được thứ ngôn ngữ đó, hắn nghe loáng thoáng những cái tên như là Lý Ngang, A Nhĩ Pháp gì gì đó. Điều này lại càng làm cho Mộ Dung Thiên càng tin chắc hơn rằng mình đang có mặt tại Thiên quốc, chỉ có ở Thiên quốc thì mới có thể phát sinh ra những chuyện không bao giờ tưởng tượng nổi.

- Đó là vị thiếu chủ trẻ tuổi nhất của Gia tộc A Nhĩ Pháp, và cũng là một Bạch Ngân kỵ sĩ trẻ tuổi nhất củaTát Á Da Lộ Ma Võ Học Viện. Nghe nói, y sắp được thăng tiến lên thành Hoàng Kim kỵ sĩ rồi đấy.

À, Lý Ngang A Nhĩ Pháp hẳn là tên kỵ sĩ hung hăng vưa rồi, tuy nhiên, điều khiến cho Mộ Dung Thiên hứng thú hơn chính là hai chữ "gia tộc." Té ra ở Thiên quốc của có phân chia gia tộc hay sao? Còn Học Viện? Đúng là một danh từ vừa nghe đến thì đã thấy đau đầu ròi. Chẳng lẽ người ta chết rồi mà vẫn phải tiếp tục học hành hay sao? Vậy còn Hoàng Kim kỵ sĩ và Bạch Ngân kỵ sĩ thì không biết là cái gì nhỉ.

- Trong kỳ thi trắc nghiệm vừa rồi của Học Viện, y đã tiêu diệt một con ma thú hung tàn cấp C+ là Hỏa Đồng Báo ở cánh rừng phía đông trấn ta. Tuy nhiên, nghe đâu sở dĩ y đến nơi này là vì muốn theo đuổi Lăng Đế Tư đấy.

- Ta nghe nhiều người bảo Lăng Đế Tư rất xinh đẹp, nhưng tiếc rằng đến bây giờ ta vẫn chưa được gặp nàng.

- Oa, y thật là đẹp trai a! Lại rất cường tráng nữa!

Thì ra một đám thiếu nữ ái mộ Lý Ngang đến điên cuồng đang nức nở khen ngợi hắn, trông bộ dáng bọn họ rất giống người địa cầu khi chạy theo các minh tinh thần tượng của mình. Đúng vậy, dũng sĩ cưỡi thiên mã vừa rồi chính là bạch mã hoàng tử ở trong mắt rất nhiều thiếu nữ tại đây.

- ..............

- ..............

Sau khi mọi người thưởng thức và nhìn ngắm phong thái của Lý Ngang xong, rồi ánh mắt của họ lại rơi trên người Mộ Dung Thiên, trong lúc này, dù hắn rất tự tin với độ dày của da mặt mình, nhưng khi đứng trước nhìu ánh mắt đang nhìn mình như một đám du khách đang nhìn ngắm một động vật trong vườn bách thú, thì hắn không nuốt trôi được, mà chỉ đàng mắng thầm trong lòng: "Mẹ kiếp! Nhìn cái gì chứ? Có gì lạ đâu? Lúc trước các ngươi mới đến đây cũng như ta mà thôi."

Vừa lúc đó, hắn liếc thấy một ngôi tửu điếm ở bên cạnh đường đi, ừm, chắc là một tửu điếm rồi, bởi vì ở phía trên có một tấm biển xanh với hình vẽ tiêu chí là một chén rượu. Mộ Dung Thiên vốn đã cảm thấy khô cổ họng đã lâu, nay thấy được tửu điếm này thì lại càng thấy Thiên quốc và nhân gian có rất nhiều điểm giống nhau. Hắn khẽ chép miệng rồi cúi đầu bước vào quán.

Quán rượu này có một phong vị khá cổ kính, diện tích không được rộng mấy, chỉ có khoảng hơn mười cái bàn, nhưng khung cảnh rất hữu tình. Bàn ghế, quầy kệ, sàn nhà, và cả những vách tường đều được làm bằng một loại hương mộc màu nâu không biết tên, và trên trần nhà có đính một viên bảo thạch màu trắng phát ra ánh sáng nhu hòa. Khách nhân trong quán túm năm tụm ba, quây quần thành từng nhóm riêng, bọn họ ai nấy cũng dùng chén rượu bằng pha lê, và thứ họ uống là một chất dịnh màu xanh thẩm trông rất lạ mắt. Mùi hương của thịt nướng và rượu trong quán xông lên ngào ngạt rồi quyện lấy nhau, tạo nên hai mùi vị tương phản rất rõ rệt, và khiến cho thực khách khi ngửi được chúng thì liền cảm thấy đói bụng ngay. Mộ Dung Thiên thầm lấy làm lạ, không ngờ tửu điếm ở Thiên quốc cũng có phục vụ thêm cả thịt nướng nữa, vì vậy mà hắn chỉ đành nuốt một ngụm nước miếng đánh ực.

Thực khách trong tửu điếm nhìn thấy Mộ Dung Thiên xông vào thì ai nấy cũng nhìn hắn với vẻ kỳ quái, tuy nhiên, nhìn thì nhìn vậy thôi chứ cũng chẳng ai thèm ngó ngàng đến hắn. "Tốt lắm, nơi đây có tố chất của nhân loại khá cao." Mộ Dung Thiên thầm nghĩ. Tuy vậy, nội dung của những cuộc đàm luận kia cũng rất kỳ quái, nào là ma thú, thăng tiến giai cấp, linh khí, trang bị, công hội....vv....tất cả đều là những đề tài rất xa lạ, không giống với những đầu đề như kiếm tiền và nữ nhân mà bọn nam nhân như hắn vẫn thường tán gẫu với nhau. Có lẽ Thiên quốc và nhân gian cũng có những đề tài không giống nhau.

Ừ nhỉ, bước tiếp theo thì nên làm những gì nhỉ? Nếu có thể tìm được nghĩa phụ thì tốt rồi. Mình mới vừa đến đây, mọi chuyện vẫn còn chưa biết rõ, thậm chí là còn chưa biết chỗ nào để đến trình diện nữa đây. Điều này chắc tương đương với việc khi ở tại nhân giới, người ta mới sinh ra thì phải đăng ký hộ tịch vậy. Mình đến Thiên quốc thì cũng chẳng khác nào bắt đầu một sinh mạng mới, rồi lại còn thêm các pháp luật dở hơi của Thiên quốc nữa chứ. Đáng lý giờ này ở bên cạnh mình phải có người hướng dẫn và sắp đặt mọi thứ rồi mới phải, báo hại lão tử mất mặt quá. Nhưng rốt cuộc chuyện đã đến nước này, Mộ Dung Thiên cũng không còn cách nào khác, chỉ đành tự mình đi kiếm nơi đăng ký nhân khẩu thôi.

Hơn nửa số người ở trong quán đều ngồi chung từng nhóm với nhau, có lẽ không nên quấy rầy họ. May thay, Mộ Dung Thêin nhìn thấy một nam nhân đang ngồi độc ẩm, vóc người của y cao lớn dị thường, lưng hùm vai gấu, tuy y chỉ đang ngồi trên ghế mà Mộ Dung Thiên cũng chỉ có thể thấy được bóng lưng của người đó mà thôi, tuy nhiên, thật đáng tiếc là đôi chân của người đó lại rất ngắn, vì vậy mà đã phá đi cái hình thể uy mãnh đầy mỹ cảm kia.

- Huynh đài, xin cho tại hạ hỏi thăm một vấn đề được chăng?

Mộ Dung Thiên bước đến sau lưng người ấy và vỗ vai y, hỏi.

Người nọ vừa quay đầu lại, Mộ Dung Thiên vừa thấy rõ dung mạo của y thì đôi tròng mắt liền như muốn lập tức rơi ra ngoài.

Heo! Một cái đầu heo!

Nếu chỉ là một chú hề trong gánh xiếc thì Mộ Dung Thiên cũng không ngạc nhiên đến thế, nhưng đó quả thật là một cái đầu heo. Hai chiếc tai lớn đang phe phẩy như hai cái quạt, y đưa mắt quan sát Một Dung Thiên từ đầu đến chân một lượt, sau đó mở miệng hỏi:

- Chuyện gì?

Thần sắc và thanh âm của y rất lạnh lùng tàn khốc, lại thêm đôi răng nanh sắc nhọn trông cũng thật là chướng mắt.

Lạy chúa, ta không phải đang nằm mơ đó chứ? Mộ Dung Thiên gần như bị dọa cho đến chết khiếp. Sau một lúc lâu thì hắn mới hoàn hồn, rồi lắp bắp nói:

- Heo….heo biết nói.

Chẳng những người kia có thể đi đứng thẳng người bằng hai chân, mà lại còn biết mặc quần áo và uống rượu nữa.

Người đầu heo nghe vậy thì tức giận vô cùng, mũi phun phì phì mấy tiếng, rồi nói với giọng không vui:

- Ta là trư nhân <2> duy nhất của Thú tộc tại trấn này. Mong các hạ hãy gọi ta là chiến sĩ Ba Tây, nếu không thì ta sẽ thách đấu với ngươi đấy.

“Chúng sanh bình đẳng, chúng sanh bình đẳng……” Mộ Dung Thiên không ngừng lặp đi lặp lại những lời này ở trong lòng. Cuối cùng thì hắn cũng trấn tĩnh tinh thần và chấp nhận sự thật ở trước mắt, rồi nói:

- Ấy, à, à…..chiến sĩ Ba Tây đầy dũng cảm, xin hãy cho ta biết, nơi đăng ký nhân khẩu ở đâu thế? Là….là….cái chỗ sau khi người ta…..ờ….chết thì phải tìm đến ấy.

Mộ Dung Thiên cảm thấy mình phải dùng lời nói khách khí như thế để nói chuyện với một nhân vật nửa người nửa thú thì hoàn toàn không thỏa đáng chút nào, trong nhất thời, hắn vẫn theo thói quen mà huyên thuyên không thôi.

Có lẽ vì Mộ Dung Thiên đã chêm vào thêm hai chữ “dũng cảm” nên đã khiến cho Ba Tây có chút đắc ý, sắc mặt của y cũng hòa hoãn đi nhềiu. Y thoáng nhíu mày trong chốc lát, rồi đáp nhanh:

- Ta không biết.

Nói xong, y liền cầm một cái chân thú không biết tên là gì, cho vào miệng nhai ngồm ngoàm và không thèm ngó ngàng tới Mộ Dung Thiên nữa.

Úi chà, Mộ Dung Thiên cảm thấy thật là nhức đầu. Ài, cái đầu heo kia, à ừm....đầu óc của gã chiến sĩ Ba Tây kia so với phàm gian cũng không giống nhau lắm, bởi vậy cho nên y mới không hiểu mình nói cái gì. Y là người giàu kinh nghiệm, không, là heo giàu kinh nghiệm, vì thế mà không biết nơi đăng ký nhân khẩu ở đâu cũng phải.

- Tiên sinh, xin hãy trình cho xem chức nghiệp huy chương, để tiểu nhân tiện việc phục vụ ngài.

Không biết từ khi nào đã thấy một nữ tiếp thị có đôi tai thỏ thật dài, mình mặc áo da thú ngắn tới rốn, trông rất gợi cảm, tiến tới bên cạnh Mộ Dung Thiên. Đôi mắt đẹp của nàng đảo nhìn khắp trên thân hắn, cũng đành chịu thôi, bộ y phục khác lạ đang mặc trên người hắn đúng là một thứ có sức hấp dẫn rất lớn với những người xung quanh.

Hết

=====================================

<1> trư bằng cẩu hữu: ý nói là bạn bè xôi thịt.

<2> trư nhân: người heo (nửa người nửa heo)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.